Chương 32
Kim Thái Hanh lập tức ngây ra tại chỗ, Điền Chính Quốc nắm lấy tay anh rất chặt, giống như là sợ người này sẽ chạy mất vậy.
Vết thương đã kết vảy trên mu bàn tay không chịu nổi sức kéo nên chầm chậm rách ra tơ máu đỏ sậm.
Kim Thái Hanh cũng không tránh mà đưa một tay khác lên sờ sờ đầu gối của đối phương.
“Có phải là lại đau chân rồi không?”
Điền Chính Quốc lắc đầu thật mạnh, lúc nhìn lại Kim Thái Hanh thì đuôi mắt đã đỏ bừng rồi.
“Không phải.” Cậu hít hít mũi.
Cậu như thế này chẳng khác gì đang ném trái tim của Kim Thái Hanh vào trong một đống mảnh vỡ thuỷ chà nát, thấy cánh tay của cậu cứ che trên bụng mãi nên Kim Thái Hanh vội vàng hỏi: “Thế là đau bụng à? Hay là đau đầu?”
“Em không biết mà.” Giọng nói bất lực mang theo tiếng nức nở, Điền Chính Quốc chợt buông tay của Kim Thái Hanh ra: “Anh đừng hỏi nữa.”
Kim Thái Hanh một giây cũng không buông ra mà nắm ngược lại, cánh tay dài duỗi ra kéo người vào trong lòng.
Đầu ngón tay anh vừa vặn đặt vào bên huyệt thái dương của cậu, vừa dỗ dành vừa xoa bóp nhè nhẹ.
Mạch máu dưới làn da trắng muốt lại càng hằn rõ đường vân xanh, Kim Thái Hanh ôm lấy Điền Chính Quốc giống như đang che chở cho một món đồ sứ đầy vết nứt, anh không thể không áy náy thừa nhận rằng đây là do chính tay mình đập vỡ chứ chẳng ai khác.
“Sẽ không đau nữa đâu.” Kim Thái Hanh thấp giọng khàn khàn nói: “Sau này có anh ở đây rồi, sẽ không còn đau nữa.”
-
Ngoài khung cửa sổ mưa phùn rả rích, mây mù giăng kín, vào ngày giữa hè thế này đã quen với từng trận mưa to ào ạt rồi, hiếm khi lại có được thời tiết vừa mát mẻ vừa âm ẩm thế này.
Điền Chính Quốc tỉnh dậy trong căn phòng tối mịt ấm áp, cậu lục tìm điện thoại theo phản xạ có điều kiện.
Mười mấy cuộc gọi nhỡ, tất cả đều là của Ôn Nam.
Cậu mắt nhắm mắt mở gọi lại cho Ôn Nam, nếu không phải đối phương bắt máy nhanh thì trong lúc đợi máy cậu đã có thể mơ màng ngủ tiếp lại rồi.
“Bé Điền cậu không sao chứ?” Giọng nói của đầu dây bên kia nghe có vẻ rất sốt ruột: “Đang ở đâu vậy? Cả đêm không thấy về, tớ đang chuẩn bị báo cảnh sát luôn rồi đó.”
Đang ở đâu vậy?
Đây là một vấn đề rất hay.
Từng mảnh hồi ức đứt quãng từ từ hiện lên trong đầu, Điền Chính Quốc ngửi mùi hương không thuộc về mình bên gối đầu, từng chút những chuyện xảy ra tối qua từ từ chắp vá lại thành từng đoạn hình ảnh chập chờn.
“Hôm qua tớ uống say quá.” Cậu khàn giọng nói.
Tường trắng, thảm xám, trong phòng ngủ chỉ bày một cái giường đơn giản, kệ sách và tủ quần áo.
Trong tầm hơn hai mươi mét vuông không có lấy một tia sáng nào.
“Bây giờ...!Đang ở ở nhà của đồng nghiệp.” Điền Chính Quốc lờ mờ đoán ra.
Ôn Nam vừa nghe thấy giọng của cậu cũng biến âm thế này luôn rồi thì đã hoảng tới sắp khóc tới nơi: “Uống say quá á? Không phải cậu bị người ta ức hiếp rồi đó chứ?”
Điền Chính Quốc sờ sờ sau lưng rồi vùi đầu vào trong gối nói: “Hình như không đâu.”
Ôn Nam không chịu nghe theo, một hai phải bắt cậu call video.
Điền Chính Quốc mở camera lên, không tình nguyện hé ra một con mắt.
“Cậu thật sự đang ở nhà của đồng nghiệp hả?” Ôn Nam nghi ngờ dí sát vào màn hình: “Sao khung cảnh đằng sau giống như đang nằm trên bàn phẫu thuật quá vậy?”
Điền Chính Quốc bất lực đáp: “Cái này của người ta gọi là phong cách lãnh cảm gần đây đang hot đó.”
“Ồ, thế đồng nghiệp của cậu bị lãnh cảm à.” Ôn Nam nghe vậy thì mới thở phào một hơi: “Thế thì tớ yên tâm rồi.”
Ngắt điện thoại xong rồi Điền Chính Quốc mới chống lên đầu giường ngồi dậy.
Đầu vẫn còn choáng, mỗi lần uống say đều sẽ thế này, trong phòng hình như không có ai, Kim Thái Hanh...!có vẻ là không có ở đây.
Cậu không còn chút ấn tượng gì với những chuyện đã xảy ra tối qua, chỉ có duy nhất một câu “Quốc Quốc, anh chỉ có em thôi” nghe được trong xe là khiến cậu tìm được chút cảm giác tồn tại chân thật của Kim Thái Hanh tối qua.
Chắc là mình quậy ầm lên rồi chứ gì, tới mức ép anh ấy phải nói ra lời thế này.
Điền Chính Quốc nhắm mắt lại dưỡng thần, thả lỏng một lúc lâu sau thì nghe thấy loáng thoáng tiếng mở cửa vang lên ngoài phòng khách.
Chắc là không ngờ cậu có thể dậy sớm như vậy nên sau khi Kim Thái Hanh về nhà vẫn cố gắng nhẹ tay nhẹ chân hết mức có thể.
Điền Chính Quốc nghe tiếng anh cẩn thận đặt chìa khóa xuống, nghe anh lặng lẽ không một tiếng động thay giày ra, nghe anh không biết treo đồ gì lên ngoài huyền quan rồi cuối cùng mới đi đến cửa phòng ngủ, cậu lập tức nghênh đón được ánh nhìn của anh.
“Tỉnh rồi à?” Kim Thái Hanh bước nhanh về phía Điền Chính Quốc, ngồi xuống bên giường theo phản xạ có điều kiện.
Trong một khắc đó Điền Chính Quốc rõ ràng cảm nhận được hình như anh đang cố kìm nén thứ cảm xúc gì đó, hoặc có lẽ là hành động gì đó.
Nhưng mà cuối cùng thì không có gì xảy ra cả, Kim Thái Hanh chỉ đưa tay gác hờ lên chăn bông hỏi cậu có chỗ nào khó chịu không.
“Không khó chịu.” Điền Chính Quốc dời mắt đi, ánh mắt hoàn toàn bị mu bàn tay của Kim Thái Hanh thu hút: “Sao vết thương này của anh lại lành chậm quá vậy?”
Kim Thái Hanh nghe giọng của cậu đã khàn hết rồi thì vừa đứng dậy rót nước vừa nói với cậu: “Thật ra đã khỏi rồi, chỉ còn đợi để lại sẹo nữa thôi.”
Điền Chính Quốc nhận ly nước qua ngửa đầu uống ực ực mấy ngụm cạn sạch.
Kim Thái Hanh lại rót thêm cho cậu, chủ động giải thích về động tĩnh lúc sáng sớm: “Trời mưa nên quần áo khó khô, mới nãy anh đưa đến cho tiệm giặt ủi rồi, sẵn tiện mua thêm ít đồ ngon về luôn.”
Điền Chính Quốc thầm nghĩ người này cũng đàng hoàng quá ha, vì để quần áo của mình khô kịp hôm nay mà còn phải vất vả đi một chuyến đến tiệm giặt ủi nữa.
Giờ mà còn khô không kịp nữa thì tối nay cũng tiện ở lại đây luôn à.
Quần áo...
Thế bây giờ mình đang mặc cái gì?
Vải ống tay áo mềm mịn, đang mặc đồ ngủ của anh ấy.
Trời mưa...
Vậy mà lại không đau chân?
Xốc chăn lên xem thử, trên đầu gối đang dán miếng dán nóng.
Rõ ràng là được quan tâm nhưng Điền Chính Quốc lại bắt đầu nổi chứng, muốn nhõng nhẽo với anh.
“Anh dán cho em đó à?” Cậu lắc lắc chân với Kim Thái Hanh: “Cái này không dán đi ngủ được đâu, dễ bị bỏng lắm đó.”
Kim Thái Hanh vẫn chưa nhận ra là đối phương cố ý, vẫn còn vô cùng nghiêm túc giải thích: “Anh cũng có nghĩ đến rồi nên vẫn dùng mu bàn tay thử độ nóng mà, thấy vẫn ổn.”
“Anh sờ em!” Điền Chính Quốc lập tức bắt được thóp: “Cả đêm luôn!”
Kim Thái Hanh vội vàng giả thích là không có: “Anh chỉ dán miếng dán nóng thôi chứ không có chạm đến em.”
Điền Chính Quốc nheo hai mắt lại lộ ra vẻ mặt nguy hiểm: “Thế anh có dám thừa nhận không? Tối qua không chạm vào em một chút nào luôn?”
Kim Thái Hanh nghẹn lời, trừ những chỗ không thể chạm ra thì hầu như anh đã sờ hết cả người của người ta một lượt rồi.
“Vẫn có một vài tiếp xúc cơ thể cần thiết...”
Kim Thái Hanh nói lời này bản thân cũng không có chút sức lực nào, bây giờ anh đang không chắc lắm là Điền Chính Quốc quên thật rồi nên muốn hỏi hay là thật ra là nhớ hết mà chỉ chờ anh thẳng thắn để được khoan hồng thôi.
“Anh trông không giống chính nhân quân tử lắm.” Ngoài miệng Điền Chính Quốc nói vậy thôi chứ trong lòng đã phỉ nhổ không ngừng rồi.
Cái tên đầu gỗ này, đã đưa tới cửa rồi mà anh còn không thèm nữa.
Kim Thái Hanh làm gì dám thử lung tung, nghĩ tới nghĩ lui thì đành kiên quyết hỏi thẳng luôn.
“Quốc Quốc, em còn nhớ tối qua đã phát sinh chuyện gì hay không?”
Anh nói thế ngược lại khiến cho Điền Chính Quốc ngây ra, cái từ “phát sinh” này quá là vi diệu rồi, lại còn đi kèm với “tối qua” nữa, nhìn kiểu gì cũng thấy không thuần khiết chút nào.
“Anh nói là anh chỉ có em thôi.” Điền Chính Quốc cũng trả lời rất thoải mái.
“Xem ra là em có biết rồi.” Kim Thái Hanh hình như cười khổ một chút rồi lại có vẻ hơi xấu hổ nói: “Thế thì anh không cần phải biện giải cho mình nữa rồi.”
“Nhưng mà em chỉ nhớ cái này thôi.” Điền Chính Quốc nóng lòng muốn biết chân tướng nên nghĩ gì nói đó luôn: “Còn gì nữa? Anh còn làm gì nữa rồi?”
Lần này thì người nghi hoặc đổi thành Kim Thái Hanh, anh sờ sờ cằm, kéo dài giọng nói: “Anh...”
“Đừng nói là anh “ăn” em luôn rồi nha, anh không phải là loại người đó đâu nhỉ.” Điền Chính Quốc quả quyết ngắt ngang lời anh, chính mình cũng không nhận ra mình sắp trèo lên người của người ta luôn rồi.
“Anh chỉ...”
Âm thanh vừa mới giương lên lại ngưng bặt lần nữa, Kim Thái Hanh nhìn thấy Điền Chính Quốc mò trong chăn ra một vật thể có hình dạng kì dị.
Sự xuất hiện của nó khiến cho cả hai người đều tắt âm.
Một chai nước hoa.
“A-Anh không phải loại người đó chứ?” Giọng của Điền Chính Quốc run run nói.
Bán Nguyệt Bán Tiêu:
Chai nước hoa: Tai bay vạ gió ghê (′ʘ⌄ʘ‵).
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com