Lam Hoa Hoa từ nhỏ bị chứng bệnh thị lực kém, cô thường xuyên bị tối sầm mắt và không nhìn thấy gì nữa. Bác sĩ khuyên rằng có điều kiện thì nên ở môi trường trong lành hơn và điều trị triệt để bằng cách thay mắt khác đi. Thật may là có người đã đồng ý hiến mắt cho cô. Gia đình nhà cô chuyển về một thị trấn nhỏ ở ngoại thành ngay sau khi cô được thay mắt. Thị trấn này cũng là nơi cô gặp anh- một người kì lạ, đúng hơn là không phải con người. Đó chính là Lâm Mộc- một vị thần cây, anh cai quản cái cây cổ thụ ở ngọn núi sau nhà Lam Hoa Hoa.
Jungkookie cứng đầu có một Taehyungie nuông chiều "đến mức sinh hư"_______📌 fic viết hồi mới tập tành nên tretrau. Quý vị suy nghĩ trước khi đọc ạ🙆♀️Au: Mars52u_…
Tên: Nhóm Thú phu của ta Tác giả: Tiểu CốEditor: Salad daysThể loại: đam, SONG TÍNH, NP, thú nhân, sinh tử, HEVăn án:Tinh cầu 'Lam tinh' có tỷ lệ giống đực và giống cái 1000:1. Lại trọng sinh làm một giống cái ở tinh cầu này, Thời Dĩ Thiên theo luật phải gả cho một nhóm các trượng phu, lại còn phải thu nạp thêm 10 vị trắc phu,.....- Văn án vậy thôi chứ thụ không lăng nhăng, không cẩu huyết nhé.- Quan trọng đây là SONG TÍNH có SINH TỬ luôn nha. Không thích xin đừng vào.…
Khánh lười biếng ngả đầu vào vai tôi, mái tóc mềm mại của nó cọ khẽ vào cổ khiến tôi thấy hơi nhồn nhột. Tôi hơi hích vai muốn đẩy nó ra, nhưng có vẻ như cái hành động biểu thị sự phản đối của tôi càng khiến nó thêm thích thú, và đầu nó thì vẫn chẳng suy suyển lấy một centimet nào trên vai tôi cả. Khoang mũi tôi tràn ngập mùi dầu gội và mùi nước xả vải nhẹ nhàng tỏa ra từ trên người nó. Thơm quá. Tôi sẽ bị nghiện mùi của nó mất."Châu Anh..." Khánh lơ đãng lên tiếng "Mày thích người như thế nào?""Hả?" Tôi giả vờ chưa nghe thấy câu hỏi của nó, hai tay vẫn bận rộn bấm máy tính giải đề Vật Lý."Ý tao là" Khánh vươn tay cướp lấy máy tính của tôi, ép tôi phải tập trung vào câu chuyện của nó "Gu của mày là gì?"Tôi bất lực tựa người vào thành ghế, qua loa trả lời:"Chắc là một người dịu dàng, chững chạc và trưởng thành... quan trọng là phải giỏi hơn tao."Khánh nhăn mặt trả lại máy tính cho tôi, nó nằm ườn ra bàn, bĩu môi nói:"Sao chẳng giống tao chút nào thế?"Dù đang làm cái hành động trẻ con chết đi được kia thì trông nó vẫn đẹp trai y như diễn viên Hàn Quốc ấy. Cuộc đời đúng là bất công mà.Tôi khúc khích cười xoa rối mái tóc mềm mại của nó."Nhưng mà..." Khánh nghiêng đầu nhìn tôi, mỉm cười "Mày thì đúng gu tao đấy.""À... tao cảm ơn." Tôi hơi bối rối thu tay lại, cố làm ra vẻ bình tĩnh tiếp tục giải đề."Không có gì."Khánh lại nở nụ cười tỏa nắng quen thuộc, và tim tôi lại không kìm được mà loạn nhịp.-------------------(1/3/2022)Bìa: Mật Ly tặng…
"Con đường đi đến hạnh phúc vốn dĩ chưa bao giờ là bằng phẳng. Chỉ khi trải qua những giai đoạn đẹp đẽ song cũng đầy chông gai: gặp gỡ, rung động, chia ly rồi lại trùng phùng, bạn mới có thể nhận thấy được, thật ra đây mới chính là đời người."❗Tuyệt đối không mang đi đâu khác khi chưa có sự đồng ý của tác giả.…