❄ Chương 3: Bài ca tương phùng ( Hạ )
Nhìn cậu cười, Chu Phóng trầm mặc một hồi lâu, lúc này mới nghiêm túc gật đầu, "Cám ơn đã thích." Chỉ chỉ chồng sách của Bảo Đinh trên bàn, "Lần sau mua hết sách của tôi được không?"
"Anh không thích sách của Bảo Đinh à?"
"À, chưa đọc qua, không thể nhận xét."
Trưng ra nụ cười lãnh đạm, "Vậy tôi tặng anh, anh cũng không hứng thú đọc sao?"
"Phong cách không giống, tôi không đọc được."
"Quyển 《Quá khứ》 nổi danh của hắn, anh cũng chưa từng đọc qua?"
"Haha, tôi đã lâu không đọc tiểu thuyết trên mạng, lúc rãnh rỗi chỉ đọc sử ký, tư trì thông giám vân vân." Chu Phóng không nghĩ gì trả lời, khoát tay áo, "Tôi đi tắm, cậu tự nhiên."
Đi được một bước quay đầu lại hỏi, "Xưng hô thế nào?"
"Tôi họ Giang."
Chu Phóng nhìn cậu một lúc lâu, sau đó nói, "Bạn học Giang, tôi thiếu nợ gì cậu sao?"
"Không."
"Cậu cứ nhìn tôi chằm chằm như vậy, chẳng lẽ tôi quá đẹp trai, khiến cậu không dời tầm mắt được?" Tiến đến cười lưu manh, "Cậu rốt cục muốn tìm cái gì trên mặt tôi?"
"Không có gì." Thản nhiên liếc mắt nhìn Chu Phóng, sau đó rũ mi mắt, ngáp một cái, "Nhanh đi tắm đi, tôi cũng muốn tắm rồi ngủ."
Chu Phóng không nói nữa, xoay người vào phòng tắm.
Cảm thấy người này thật là quái dị, ánh mắt giống như muốn ăn tươi nuốt sống mình.
Mấy năm nay mình rất chú ý hành vi nha, cũng không làm ra chuyện xấu xa gì, sao hôm nay lại mang tên kia về nhà, còn đối với mình thái độ...mờ ám như vậy?
Bất đắc dĩ tắm rửa sạch sẽ, lúc sau trở lại phòng khách, nhìn thấy người kia tự nhiên nằm trên ghế salon, ôm gối ngủ.
Đi đến lắc lắc vai cậu, "Này, dậy đi."
"Hửm?..." Âm thanh tựa như con mèo con lười biếng, hửm một tiếng rồi xoay người đi, không để ý đến Chu Phóng.
Chu Phóng cười cười, nhéo lên lưng cậu.
"Anh làm gì?" Tựa hồ tức giận có người phá rối giấc ngủ của mình.
"Đi tắm đi, sau đó đến phòng tôi ngủ, ngủ ở đây sẽ bị cảm." Chu Phóng cười ôn nhu, vỗ vỗ vai cậu, "Tôi không biết cậu là thần thánh phương nào, nhưng đừng trừng tôi được không? Cậu biết không, cậu trừng mắt nhìn tôi, làm cho tôi rất muốn..."
Cố ý dừng lại một chút, thấy đối phương tò mò ngẩng đầu nhìn mình, lúc này mới cười lưu manh, "Rất muốn...Ai, quảng cáo kia nói thế nào nhỉ?"
Đồng tử nháy mắt co rút lại, ngón tay cũng nắm thành quyền, hít thở sâu mới bình tĩnh lại, tỏ ra không có việc gì nói, "Rất muốn đem ngươi uống sạch, sữa Vượng Tử."
[Vượng Tử là nhãn hiệu sữa của Trung Quốc]
Chu Phóng cười cười, "Định lực cậu không tồi nha, có thể kiềm nén tức giận tốt như vậy."
Đối phương chỉ thản nhiên đáp lại, "Cám ơn quá khen."
Sau đó đứng dậy đi vào phòng tắm.
Lúc Giang Ninh tắm xong đi ra ngoài, nhìn thấy Chu Phóng đã nằm dài trên ghế salon, lướt nhìn cậu một vòng từ trên xuống dưới, lúc sau hạ giọng nói, "Cậu chỉ quấn mỗi cái khăn tắm, không lạnh à?"
"Chẳng lẽ mặc lại quần áo bẩn sao?" Trả lời với vẻ vô tội, còn đi đến ghế salon ngồi xuống cạnh Chu Phóng, cầm lấy áo ngủ hắn đã chuẩn bị mặc vào.
Chu Phóng nghĩ nghĩ, có lẽ cậu ấy vô tư quá, nhưng cả hai đều là đàn ông, cũng chẳng sao.
Thân thể xinh đẹp như vậy, lại để lộ trước mặt người xa lạ, thật không có tâm phòng người mà, đáng sợ hơn, Chu Phóng nhìn thấy, cậu ta cư nhiên không mặc quần lót...
Được rồi, cứ cho là cậu ấy không muốn mặc lại quần lót bẩn đi.
Nhưng mà cậu ấy như vậy có phải hơi quá phận rồi không?
May mắn cho cậu ấy mình chỉ là một kẻ ngụy lưu manh, hơn nữa không phải đồng tính luyến ái, sẽ không đối với cậu ấy có suy nghĩ, bằng không sẽ cho rằng cậu ấy đang... quyến rũ mình.
Chu Phóng khẽ thở dài, "Cậu đi ngủ đi, trễ rồi."
"Ừ."
"Đi đi."
Giang Ninh trầm mặc một lát, lúc này mới nhẹ giọng, "Tôi sợ lạnh, trên giường có thảm điện không?"
"Không."
"A..."
"Cậu cứ nói thẳng là muốn dùng thân thể sưởi ấm là được mà." Chu Phóng giở giọng lưu manh, "Sợ lành à, vừa rồi trần trụi đi ra, sao không thấy cậu lạnh?"
Giang Ninh ngẩng đầu lên, liếc Chu Phóng một cái, sau đó xoay người trở về phòng.
Chu Phóng nhún nhún vai không sao cả, trong lòng đoán rằng, lẽ nào cậu ấy là MB trong quán rượu gần đây... đi tìm khách? Không quyến rũ được nên thẹn quá hóa giận?
Bất quá nhìn bộ dáng sạch sẽ nhẹ nhàng khoan khoái của cậu, cũng không giống người trong cái vòng đó.
Tạm thời cứ xem như cậu ấy vô ý đi. Tuy rằng mình ngay trước mặt vạch trần lời nói dối của cậu ấy, có hơi xấu xa.
Nghĩ như vậy mới an tâm, nhắm mắt nằm trên ghế salon.
Giang Ninh sau khi vào phòng ngủ thì bị giật mình, cái mớ hỗn độn này thật đủ trình so sánh với ổ chó.
Chăn không gấp, bên cạnh tủ thì một đống quần áo lộn xộn, trên bàn sách báo chất đống, trên giường có con gấu lớn và laptop.
Mặt nhăn mày nhíu, vừa muốn dọn dẹp một chút, lại nghe phía sau vang lên tiếng gõ cửa, quay đầu lại thấy Chu Phóng đứng ở cửa mỉm cười.
"Tôi tới lấy con gấu, phòng có hơi lộn xộn, cậu nếu không quen thì ngủ ở sopha đi."
"không sao." Giang Ninh cúi đầu, nhìn hắn đang ngang qua mình, cầm lấy con gấu.
Chờ hắn lui ra ngoài đóng cửa lại, Giang Ninh tâm tình phức tạp.
Con gấu kia hình như là năm đó tặng cho hắn, tuy rằng thời gian đã lâu, đã không còn nhìn rõ màu sắc, nhưng hắn vẫn còn giữ... Là hắn sơ ý sao? Hay là... Hắn không muốn vứt đi?
Hắn hiện tại không còn nhận ra mình, tuy rằng qua năm năm đứa nhỏ đã trưởng thành, bên ngoài có nhiều thay đổi, nhưng hắn vẫn phải nhận ra mới đúng.
Khẽ thở dài, xốc chăn nằm lên giường, chăn thật dày dường như mang theo hương vị của Chu Phóng, thật ấm áp.
Cuốn chặt trong chăn, vùi đầu vào gối, thầm nghĩ, nếu hắn không nhớ thì mình cho mọi chuyện bắt đầu lại lần nữa.
Dù sao bây giờ mà nhắc lại những ngày đó lúc nào cũng đi theo sau mông hắn, quấn lấy hắn, làm gì ở đâu cũng cần hắn chăm sóc, lúc ngủ thì như đứa trẻ chui rúc vào lòng hắn, chính mình cũng cảm thấy...mất mặt.
Sáng sớm hôm sau, lúc Giang Ninh mở mắt, phát hiện trong phòng có người, chợt từ trên giường ngồi dậy, nhìn thấy Chu Phóng nằm ở mép giường.
"Anh làm gì vậy?" có chút nghi hoặc nhìn hắn, người kia lại mỉm cười, vô tội nói, "Tôi tới lấy máy tính."
Mắt nhìn thấy dây diện trong tay hắn bị mình đè lại, Giang Ninh cảm thấy vừa rồi mình phản ứng có hơi mẫn cảm, có chút ngượng ngùng giở cánh tay cho hắn rút dây điện ra.
"Anh sớm vậy đã lấy máy tính, muốn viết truyện à?"
"A, đúng a."
Nhìn đôi mắt thâm quầng của hắn, không khỏi có chút đau lòng, thanh âm cũng trở nên nhu hòa, "Tối qua ngủ không ngon à?"
"Ừ, gặp ác mộng."
"Tinh thần không tốt, phải nghỉ ngơi nhiều một chút, không cần dốc sức viết..."
"Cậu quan tâm quá rồi đó." Còn chưa nói xong đã bị Chu Phóng cắt ngang, còn thêm một câu, "Cũng không phải vợ tôi, không cần quản nhiều.
Giang Ninh im lặng không nói gì.
Chu Phóng cầm lấy máy tính, đi ra tới cửa quay đầu lại nói, "Cậu rửa mặt đi, xong rồi tôi đưa cậu về trường."
"Không cần, tôi tự mình về."
"Được, vậy cậu tự nhiên, tôi không làm bữa sáng, cậu tự xuống lầu mua."
Nói xong ôm máy tính đi vào phòng sách viết truyện.
Nhìn bóng lưng của hắn, Giang Ninh không khỏi cảm thán thời gian làm việc và nghỉ ngơi của người kia thật đáng sợ.
Người này, quen lười biếng, trong phòng lộn xộn, tuy rằng tính xấu này so với trước kia không khác lắm, nhưng bộ dáng mệt mỏi của hắn hiện tại làm cho người ta...đau lòng.
Bất đắc dĩ day trán, thầm nghĩ: Giang Ninh mày có phải bị ngốc rồi không, trước kia luôn quen được hắn chăm sóc, hiện tại ngược lại muốn chăm sóc hắn sao...
Sau khi mặc quần áo tử tế, Giang Ninh đi đến thư phòng của Chu Phóng, chào tạm biết với hắn.
"Cám ơn đã cho tôi tá túc, tôi phải đi rồi."
"Ừ." Chu Phóng đầu cũng không ngẩng lên ừ một tiếng, lực chú ý tập trung vào màn hình máy tính, trong phòng vang lên tiếng gõ bàn phím lọc cọc.
"Chúng ta sẽ gặp lại."
Thanh âm rất khẽ, Chu Phóng căn bản không nghe thấy, Giang Ninh nhẹ nhàng cười cười, thay hắn đóng cửa lại, đi ra ngoài.
Sau khi về đến nhà, nhấn chuông, người mở cửa là Cổ Duy, ăn mặc chỉnh tề.
Giang Ninh vòng qua hắn vào nhà, nhìn thấy cha từ trên lầu đi xuống, mặc áo ngủ thật to, còn đang mơ hồ, chưa tỉnh ngủ.
"Tốt quá, Tiểu Ninh đã về..." Giang Sơn cười ôn nhu, "Tối qua con đi đâu vậy?"
"Nhà bạn học."
"Vậy à...Hôm qua cha uống hơi nhiều, không có quan tâm con được, có để dành cho con thật nhiều bánh kem, ở trong tủ lạnh..."
"Ừm." Giang Ninh cắt ngang, quay đầu lấy một ổ bánh kem trong tủ lạnh, ngồi trên ghế salon ăn bữa sáng.
"À, quà của con cha rất thích." Giang Sơn đối với đứa con này vẫn còn chút lúng túng, cố ý tìm đề tài nói chuyện.
"Thích là được rồi."
"Khi nào con về trường?"
"Sáng mai sẽ bay."
"Ngày nghỉ có về không..."
"Tôi không về mừng năm mới." Giang Ninh ngẩng đầu, nhẹ nhàng mỉm cười, "Các người không cần chờ tôi."
"Được rồi, anh còn chưa tỉnh rượu, đi ngủ thêm một lát nữa đi." Cổ Duy nhăn mặt, đẩy Giang Sơn trở về phòng ngủ, đóng cửa lại, sau đó đi xuống ngồi cạnh Giang Ninh, thấp giọng hỏi, "Tối qua cậu đến nhà Chu Phóng à?"
"Ừ."
"Hắn không nhận ra cậu?"
Giang Ninh lạnh lùng, "Làm sao anh biết?"
Cổ Duy cười cười, "Cậu thay đổi rất nhiều, trước kia là một tiểu chính thái, bây giờ là một tiểu nữ vương."
"Nói hươu nói vượn." Tức giận lườm hắn một cái, cúi đầu giải quyết hết bánh ngọt trên bàn, sau đó lau khô tay, thản nhiên nói, "Cuộc họp tác giả thường niên năm nay, anh có tham gia không?"
"Tôi? Tôi có tư cách gì tham gia chứ."
"Anh không có thì ai có đây."
Cổ Duy hé mắt, "Cái thằng nhóc này, đừng thông minh như vậy được không?"
Giang Ninh nhìn hắn một lúc lâu, mới nhẹ nhàng nhếch khóe miệng cười cười.
"Anh tốt nhất nên tìm một lý do hợp lý để không đến cuộc họp tác giả thường niên đi, đừng có coi tôi là đứa ngốc."
"Không còn cách nào, họ Giang các người đều có gien ngốc."
"Trên thiên đường văn học có một tác giả đam mỹ nổi danh là Thiên Cổ Phong Lưu, tác phẩm thành danh của hắn tên là 《Như Họa Giang Sơn》, đúng không?"
Cổ Duy không thừa nhận, cũng không phủ nhận, chỉ híp mắt ý vị thâm trường cười cười.
"Lần trước nghe nói anh viết H rất tốt, nên cố ý đọc qua tác phẩm của anh một chút." Giang Ninh dừng một chút, chỉ chỉ phòng ngủ, "Nếu ông ấy biết, anh đem tên ông ấy vào tiểu thuyết, sẽ có phản ứng gì đây?"
"Cùng lắm thì mắng tôi một trận." Cổ Duy tỏ ra không sao cả nhún nhún vai, "Nhưng mà nếu chuyện cậu dùng thế thân ký hợp đồng bị đưa ra ánh sáng, sẽ chết thật khó coi nha..."
"Anh..."
"Tôi làm sao?" Cổ Duy cười nói, "Tôi không phải quan tâm cậu sao. Đáng tiếc, cậu khổ tâm như vậy, họ Chu kia lại tuyệt đối không cảm kích, theo lý mà nói, hai chúng ta xem như chiến hữu đồng bệnh tương lân nha." Dừng một chút, khẽ thở dài, "Đều là người đáng thương nỗ lực mà không nhận được hồi báo, chúng ta nên liên thủ."
Giang Ninh trầm mặc một lúc lâu, lúc này mới khinh khẽ cười nói, "Chuyện của anh với ông ấy, tôi không có hứng quản, chuyện của tôi, anh cũng không cần nhúng tay."
"Không cần tôi dạy cậu làm thế nào dụ người mắc câu sao? Cậu bây giờ thật sự còn non lắm, ánh mắt giết người này, Chu Phóng nhìn thấy không bị cậu dọa mới là lạ đó."
Giang Ninh vuốt vuốt tóc mai, "Tôi sẽ làm cho anh ấy yêu tôi."
"Tốt, có lòng tin bao giờ cũng tốt." Đúng dậy, nghiêm túc vỗ vỗ bả vai đối phương, "Tôi rất thích nhìn cậu tóm Chu Phóng, bất quá, cẩn thận chưa ăn được thịt bò tươi, ngược lại đã bị mắc xương cá ở cổ họng."
"Không cần anh lo, tôi sẽ nuốt toàn bộ."
"Tốt, tôi có nên thay Chu Phóng gạt lệ đồng tình không đây? Có người âm thầm lên kế hoạch tóm cậu ta, hắn còn không biết chuyện gì, thật đáng thương."
"Hắn có thiệt thòi gì đâu, vì hắn tôi đều chấp nhận..."
"Chấp nhận cái gì?"
Giang Ninh dừng lại một chút, thấp giọng nói, "Tôi chấp nhận mặt dày đi câu dẫn, đáng tiếc không có hiệu quả, định lực anh ấy tốt quá."
Cổ Duy cười cười, ý vị thâm trường nói, "Đó là cậu câu dẫn chưa đủ."
"Không hề gì, này chỉ mới là thử nghiệm thôi." Giang Ninh cũng ý vị thâm trường tươi cười đáp lại, "Trò hay còn ở phía sau."
Lúc này mới đứng dậy, duỗi thẳng lưng, quay người về phòng ngủ thu dọn hành lý.
Ngược lại Cổ Duy đứng tại chỗ, nhìn theo bóng dáng Giang Ninh, thần sắc ảm đạm.
Giang Ninh quay về phòng ngủ, thu dọn một chút hành lý đơn giản, dự tính buổi chiều ngủ một giấc, hôm sau lên máy bay về trường.
Kỳ thực tối qua ngủ không ngon, vì ở trên giường lớn của Chu Phóng, dùng chăn của hắn, chóp mũi đều là hơi thở ấm áp của hắn, lúc dùng chăn quấn quanh người, cảm giác giống như nhiều năm trước được hắn ôm vào lòng.
Vậy nên đã nằm thấy giấc mơ không nên thấy.
Nhớ tới tình cảm trong mộng, tình cảnh hôm đó hắn ôm mình DIY cư nhiên tái hiện trước mắt,Giang Ninh cảm thấy mình thật háo sắc, trưởng thành rồi cũng không cần gấp gáp như vậy.
Ném mình lên giường, buồn ngủ, lại nhận được một tin nhắn, là Cùng Khai Tâm gửi đến.
"Cậu ngàn vạn lần đừng vào thiên đường văn học, ngàn vạn lần đừng nhìn tên người đứng đầu bảng xếp hạng trứng gà."
Giang Ninh chỉ thấy tin nhắn này thật kì lạ, vì thế nhắn một chữ "Ân" trả lời, sau đó nhắm mắt lại.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com