5
Ngày đầu tiên của năm học mới cũng đã đến, những cô cậu bé của lớp 11 ngày nào đã trở thành cậu học sinh của lớp 12, lớp cuối cấp, sẽ là 1 năm học với rất nhiều bận rộn. Hôm nay Tar đi học rất sớm, mới kịp dựng xe cậu đã nghe tin rằng ban nhạc See Scape của cậu sẽ được trình diễn ở đại hội âm nhạc Big Moutain. Ngày đi học đầu tiên đã được nghe 1 tin vui như thế khiến Tar vô cùng phấn chấn. Đứng ở cửa lớp Tar ngần ngừ 1 chút rồi quyết định về chỗ ngồi cũ của mình bên cạnh Toei, Tar mong rằng cậu và Toei sẽ trở về vui vẻ như ngày xưa.
Lúc Toei vào lớp, nhìn thấy Tar đang ngồi chỗ cũ cô cũng có chút ngạc nhiên nhưng cô vẫn nói chuyện với Tar như bình thường. Cùng Tar nghe nhạc, nghe Tar hào hứng nói về việc Tar cùng ban nhạc sẽ tới Big Moutain khiến Toei cũng cảm thấy vui lây.
Trái ngược với niềm vui của Tar và Toei, ở góc cầu thang Phu đang ngồi với vẻ mặt vô cùng căng thẳng, sau những ngày suy nghĩ Phu quyết định hôm nay cậu phải nói chuyện với Thee. Đằng xa kia Thee cùng đám bạn đang dần tới, nghe thấy tiếng Phu gọi làm Thee giật mình, Phu đang tiến về phía cậu, bọn bạn đi cùng biết ý nên đã bước đi trước để 2 người nói chuyện. Thee vẫn chưa thực sự đối diện được với Phu sau những chuyện đã qua, nhưng khi Phu gọi chân cậu lại không bước nổi nữa. Lời xin lỗi Phu cũng đã nói ra, Phu xin lỗi vì những gì Phu đã gây ra cho cậu.
- Tao tiếc cho tình bạn của bọn mình. Tao tiếc, tiếc vì mày là người bạn tốt nhất tao từng có! Tao tiếc…đáng lẽ tao không nên gây ra những chuyện như thế này…
- Vậy mày muốn tao phải làm gì đây???
- Có gì mày cứ nói với tao đi Thee, rằng tao phải làm thế nào để mày không còn cảm thấy buồn bã nữa, để mày không còn giận tao nữa. Nói cho tao biết đi, rằng tao phải làm thế nào bây giờ?
Thee khẽ nén tiếng thở dài, nén cả những giọt nước mắt đang chực rơi xuống để nói với Phu những lời từ đáy lòng mình:
- Mày biết không, trong suốt thời gian qua, tao chưa bao giờ thấy giận mày cả, mày biết vì sao không? Khi tao giận mày, tao cảm thấy đau lắm!
Nghe những lời Thee nói ra, Phu cũng cảm thấy tim mình như bị bóp chặt, Phu không thể ngờ sau tất cả những gì cậu đã gây ra cho Thee mà Thee không giận cậu, hóa ra cậu cũng chẳng hiểu Thee như cậu đã nghĩ.
- Tao thực sự xin lỗi mày Thee à!
Phu không biết phải nói gì nữa ngoài lời xin lỗi này, lòng cậu sao đau quá…
- Cho tao thêm chút thời gian nhé! Tin tao đi, nếu được lựa chọn lại lần nữa, tao không muốn bị đau thêm 1 lần như thế này nữa đâu!
Thee quay bước, Phu nhìn theo mà không biết nói gì thêm, Thee cần thời gian và cậu cũng vậy, những vết thương mong rằng theo thời gian rồi cũng sẽ lành! Dù sao cũng là lỗi của cậu, Thee chẳng có lỗi gì hết! Nhưng Phu không biết rằng nước mắt của Thee đã rơi khi Thee quay bước, 1 lần này nữa thôi, Thee tự nhủ, 1 lần này nữa cậu khóc vì Phu thôi, 1 lần này nữa nước mắt rơi cho những cảm xúc đã qua…
Ở lớp học nhạc, Thee và Phu vẫn ngồi cạnh nhau, vẫn 1 người thổi kèn, 1 người thổi sáo. Những cuộc trò chuyện ngắn đã dần trở lại, cả Thee và Phu đều cố để xóa đi khoảng cách đã có giữa 2 cậu, tuy vẫn còn chút ngại ngùng nhưng cả 2 người đã cố gắng lắm rồi.
Đêm nhạc hội Big Moutain với sự tham gia của ban nhạc See Scape đã là chủ đề nóng hổi của mọi học sinh trong trường. Phu cũng không ngần ngại rủ Thee và bạn bè đi xem. Thee đồng ý ngay, đã lâu rồi cậu không hòa mình vào không khí sôi động, không hòa mình vào giai điệu của những bản nhạc mạnh…
Và rồi ngày đó cũng tới, đại nhạc hội Big Moutain thật hoành tráng hơn mức tưởng tượng của mọi người rất nhiều. Lượng người đổ về đây càng ngày càng đông, không khí cũng nóng dần theo tiếng nhạc vang lên. Toei cùng các bạn đã chọn cho mình 1 chỗ đứng đẹp để có thể nhìn thấy toàn bộ sân khấu. Còn Tar cùng ban nhạc See Scape đã đến từ sớm và đang chuẩn bị cho tiết mục của mình ở trong cánh gà. Có chút lo lắng hiện lên trên mặt Tar, ngón tay cậu mân mê trên cây đàn guitar quen thuộc, buổi diễn hôm nay là mơ ước của cậu từ rất lâu rồi, tự tin lên nào Tar ơi! Giờ diễn của See Scape cũng đã đến, ban nhạc tự tin bước ra sân khấu vẫy tay chào tất cả khán giả. Tar đã nhìn thấy Toei cùng các bạn bè của mình đang đứng rất gần sân khấu, mọi người đều cổ vũ cho Tar và See Scape rất nhiệt tình.
“Mối quan hệ nào cũng có những giới hạn đã được dựng lên từ trước đó, là điểm bắt đầu, cũng là điểm kết thúc. Cho dù mối quan hệ đó có lâu dài đi nữa sẽ không thể tránh được những hiểu lầm cứ lặp đi lặp lại. Muốn tìm lối thoát nhưng rồi đâu cũng lại vào đó…Hãy giữ lại những hình ảnh đó trong giấc mơ và mãi trong tim, mãi trong tim… Chỉ có anh mới là người hiểu em mà thôi, chỉ anh mà thôi…” Toei thả mình theo bài hát, cô nhìn Tar đang chơi đàn trên sân khấu, Tar hôm nay thật tuyệt, những ngón tay phiêu lãng lướt trên dây đàn, cô không biết rằng Phu đã đứng sau cô từ lúc nào. “ Mối quan hệ đi đến 1 giới hạn nào đó, cũng là lúc mà những dòng cảm xúc tuyệt vời đã đi hết con đường, chẳng còn lối thoát nào cả, chỉ còn lại lối cũ mà 2 chúng ta đã từng đi qua…”. Phu nhìn Toei say đắm, trong ánh đèn rực rỡ Toei xinh như 1 đóa hoa hồng vậy. Tar nhìn xuống nơi Toei đứng, có chút ngỡ ngàng khi cậu thấy Phu đang đứng cạnh Toei nhưng cậu vẫn tiếp tục chơi đàn, nếu Toei hạnh phúc khi ở bên Phu thì cậu cũng nên vui chứ…”Chỉ nắm được bàn tay em trong giấc mơ, chỉ được cảm nhận nhau qua từng suy nghĩ. Tốt hay xấu là điều không thể tự ai quyết định được. Tự nhủ rằng thật có duyên khi gặp được nhau…”
Bàn tay Phu muốn nắm lấy tay Toei nhưng cứ mỗi lần cậu định nắm lấy thì bàn tay ấy lại xa bàn tay cậu, Phu nhìn Toei còn Toei nhìn Tar, phải chăng tình cảm là trò chơi đuổi bắt, thật khó biết trước kết thúc rồi sẽ ra sao. “Chẳng còn lối đi nào để bước tiếp, ai đó đang chờ đợi chỉ còn níu 1 điều ước trong vô vọng…” Phu quyết định rụt tay lại, chuyện tình cảm đúng là nên có thêm thời gian, vội vàng mà làm theo cảm xúc của mình sẽ chỉ làm tất cả mất đi mà thôi…
Bài hát của See Scape kết thúc, Toei quay lại thì đã không còn thấy Phu đâu nữa, cô đi tìm Phu giữa biết bao người. Lúc đó Phu đang đứng cạnh Thee và bọn bạn nói chuyện. Chính Thee là nhìn người thấy Toei, cũng chính Thee đã bảo Phu ra nói chuyện cùng Toei. Câu chuyện giữa Phu và Toei cũng chỉ là những lời hỏi han thông thường rồi mỗi người lại 1 hướng. Phu trở về bên Thee và bọn bạn, ánh mắt Phu có chút buồn, Thee nhận ra ngay, cậu đã nhìn theo Phu lúc Phu lặng lẽ tới bên Toei, cậu cũng nhìn thấy ánh mắt Phu trao cho Toei đầy tình cảm. Phải tập quen thôi, tình cảm Phu dành cho cậu chỉ là 1 chút ngộ nhận, không như tình cảm Phu dành cho Toei. Nếu nói không buồn thì là cậu nói dối, nhưng Thee đâu thể thay đổi được gì. Còn với Toei, nhìn Phu đi bên Thee cô lại thấy lòng mình có chút an tâm, 2 người đó không nên xa nhau, Toei tự nhiên lại nghĩ thế. Rồi Toei nghĩ về Tar, không biết Tar đang ở đâu rồi nhỉ, đêm nay có chút gì đó cô dành cho Tar hơn cả tình bạn, cảm giác này thật lạ…
Buổi diễn hôm nay See Scape đã chơi hết mình, sau khi xuống sân khấu Tar được mọi người khen ngợi rất nhiều. Tar cùng Toei và các bạn đi xem các nhóm nhạc khác trình diễn, mỗi nhóm nhạc lại đem lại cho mọi người sự cuồng nhiệt khác nhau. Và ở cách đó không xa Phu cùng Thee cũng đang gào thét nhảy nhót theo tiếng nhạc. Rất tự nhiên mọi người khoác vai nhau cùng nhảy, âm nhạc đúng là có thể xóa tan mọi khoảng cách, gắn kết mọi người. Bài hát kết thúc cũng là lúc đêm nhạc kết thúc, Phu và Thee mới nhận ra 2 người đang khoác vai nhau thân mật như ngày xưa, Thee giật mình rụt tay lại, mặt cậu thoáng chút đỏ nhưng Phu thì không, Phu chỉ kéo Thee ra đi ra phía xe đang chờ bọn cậu để về khách sạn nghỉ. Ở bên Thee luôn thật dễ chịu, suy nghĩ đó thoáng qua trong đầu Phu, cậu tự cười mình vì ý nghĩ vu vơ đó.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com