Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

15. END

Sân bay đông đúc đón người đến tiễn người đi.
Vương Hiểu Giai nắm lấy tay Tưởng Vân, lưu luyến không thôi.

" Chị phải giữ gìn sức khoẻ"

Tưởng Vân vuốt mái tóc có chút rối của Vương Hiểu Giai sau đó ôm lấy nàng.

" Em cũng vậy. Không được thức khuya quá"

" Ừm, em biết rồi"

" Chị vào đi để trễ giờ bay"

" Muốn đuổi chị đi nhanh vậy hả?"

" Cái người này..."

Ngô Triết Hàm đứng một bên nhịn không nổi lên tiếng.

" Hay cậu nhét Thiên Thảo vô vali xách qua bển luôn đi"

" Ý kiến không tồi"

Vương Hiểu Giai bị hai người chọc cười, tâm trạng tốt lên không ít.

" Chị đi đây"

Tưởng Vân nhìn đồng hồ, thật sự đến giờ đi rồi.

Vương Hiểu Giai vịn lấy eo Tưởng Vân, hôn lên má cô, thanh âm mềm mỏng như cô bạn gái nhỏ.

" Em đợi chị trở về"

Chuyến bay cất cánh Vương Hiểu Giai rời khỏi sân bay, nàng ngước nhìn bầu trời, khoé mắt ươn ướt.

2 năm, 24 tháng, 96 tuần, 730 ngày. Vương Hiểu Giai sẽ rất nhớ chị...

Điện thoại trong tay run lên, nàng nhìn dòng tin nhắn được gửi đến từ người nào đó, nước mắt liền rơi.

" Giai nhi ngoan, chị cũng rất nhớ em"

.

.

2 năm không ngắn cũng không dài mới đó mà đã đến ngày Tưởng Vân trở về. Trong thời gian qua hai người vẫn luôn liên lạc với nhau dù thời gian có bất tiện như thế nào.

" Giữa tháng sau chị về"

" Được a, chị nhắn giờ bay cho em, em chạy ra đón chị"

Vương Hiểu Giai định nói cho Tưởng Vân biết cuối tháng này em sẽ tốt nghiệp sớm hơn dự định, nàng mong chờ cô sẽ về tham dự buổi tốt nghiệp nhưng nghe cô nói thế thì nàng quyết định không nói vì sợ người này biết sẽ cảm thấy áy náy. Trông ngoài mặt cô thường kiêu ngạo thế thôi nhưng bên trong lại rất để ý đến cảm nhận của người xung quanh. Nàng biết gần đây Tưởng Vân rất bận rộn, mỗi lần gọi đều thấy được sự mệt mỏi của cô, nhưng Tưởng Vân vẫn luôn nở nụ cười ấm áp với nàng bảo là nhìn thấy nàng sẽ không mệt nữa.

Một Tưởng Vân như vậy Vương Hiểu Giai làm sao có thể bớt yêu cô được.

" Trễ rồi chị đi ngủ đi"

" Nhìn em cũng có thể ngủ được" Cách màn hình Tưởng Vân có thể thấy được vẻ mặt ngượng ngùng của nàng. Bạn gái của cô thật đáng yêu.

" Miệng thật ngọt~" Vương Hiểu Giai cười ngọt ngào.

" Nhưng chị vẫn phải đi ngủ"

" Ừ, chị sẽ nghe lời Thảo Thảo"

Hai người các nàng mỗi ngày đều ngọt đến chết. Đến nỗi Dương Băng Di một hôm vô tình nghe hai người gọi điện thoại cho nhau liền ăn cẩu lương đến nghẹn, thề với lòng mỗi lần thấy Vương Hiểu Giai gọi cho Tưởng Vân sẽ cách xa hàng chục mét.

Ngày tốt nghiệp diễn ra trong sự phấn khởi của mọi người, sau những năm học tập vất vả cuối cùng cũng có thể ra trường. Vương Hiểu Giai vì năng lực xuất sắc nên đã được công ty lớn gửi giấy mời phỏng vấn việc làm. Nàng đã chọn được nơi nàng cảm thấy tốt nhất, cũng như phù hợp với chuyên ngành nàng theo đuổi.

" Thiên Thảo nghe nói giữa tháng sau Vân tỷ về hả?"

Vương Hiểu Giai cong khoé miệng, gật gật đầu. Nhắc đến Tưởng Vân là nàng liền không giấu được niềm vui trên mặt.

" Cậu ấy không biết hôm nay em tốt nghiệp?"

" À là em không nói cho chị ấy biết, để chị ấy toàn tâm toàn ý lo cho công việc. Nửa tháng nửa là được gặp chị ấy em khoe cũng không muộn" 

" Vân tỷ mà biết cậu giấu chị ấy thì cậu chết chắc" Dương Băng Di nheo mắt với cái nhìn nguy hiểm.

Vương Hiểu Giai chống tay lên eo, ngẩng cao đầu, rất tự tin đáp trả.

" Hì không sợ, không sợ chị ấy còn ở tít bên kia. Đợi chị ấy về cũng là chuyện của nửa tháng sau rồi"

" Vân tỷ" Sắc mặt Dương Băng Di đột nhiên thay đổi, lắp bắp chỉ về phía sau Vương Hiểu Giai.

" Tính lừa tớ hả? Nằm mơ đi" Nàng đánh vào tay Dương Băng Di

" Lừa cái đầu cậu Vân tỷ về thật kìa!" 

Nàng quay về phía sau, đồng tử đen láy mở rộng. 

Người con gái dáng người cao gầy, gió nhẹ thổi qua mái tóc ngắn, vài sợi tóc lướt qua gương mặt xinh đẹp có phần lạnh lùng, nhưng ánh mắt hướng đến nàng lại mang theo nắng ấm của mùa hạ ôm lấy trái tim Vương Hiểu Giai, đôi môi mỏng khẽ nhếch lên tạo thành một đường cong nhỏ nơi khóe miệng. Hình ảnh này suốt đời Vương Hiểu Giai cũng không thể quên.

Nỗi nhớ chồng chất tựa như cơn lốc cuốn lấy Vương Hiểu Giai, nàng đến nghĩ cũng chẳng kịp nghĩ liền chạy đến lao vào vòng tay của Tưởng Vân như bản năng.

Hơi ấm từ cơ thể cô truyền đến, đầu mũi Vương Hiểu Giai ê ẩm, nàng dụi đầu vào vai Tưởng Vân, rất nhiều lời muốn nói lại nghẹn nơi cổ họng, chỉ có thể thốt lên tên cô.

" Vân..."

" Chị về với em rồi" Tưởng Vân siết chặt cái ôm, cô rất nhớ con cún con của cô. Ở nơi xa lạ ấy có biết bao nhiêu cám dỗ, nhưng tim của cô đã vĩnh viễn gửi ở nơi Vương Hiểu Giai. Nghĩ đến nàng  tốt đẹp biết bao cũng sẽ có người muốn thay thế cô ở bên cạnh nàng. Chỉ nghĩ đến thôi Tưởng Vân đã vô cùng khó chịu, còn vì thế mà mất ngủ mấy đêm. Sau đó lại tự cười nhạo bản thân từ lúc nào đã biết ăn giấm chua như vậy. Cho đến khi gọi cho nàng nhìn cún con tít mắt cười khi thấy cô, Tưởng Vân liền như được xoa dịu. 

Không phải hai người không gặp những vấn đề khi yêu xa mà cả hai đều chọn tin tưởng đối phương, đều sẽ vì đối phương mà hạ mình. Tình yêu là sự cho đi và nhận lại thiếu một trong hai thì sẽ không trọn vẹn nữa.

" Sao chị về sớm vậy?" 

" Về sớm để đánh đòn em, chuyện quan trọng như vậy mà dám giấu chị" Tưởng Vân véo má nàng.

" Em chỉ không muốn chị lo, sớm hay muộn chị cũng về mà"

" Với lại..."

Vương Hiểu Giai loay hoay tìm hộp đựng nhẫn trong túi. 

" Vốn còn định tạo một bất ngờ thật lãng mạn cho chị"

" Hay chị giả vờ chưa về để em chuẩn bị chút được không?" Nàng lau nước mắt, mếu máo năn nỉ cô.

Tưởng Vân không biết nên cười hay nên khóc vì cảm động. Trước mắt là Vương Hiểu Giai với cái mũi còn hồng hồng, nước mắt còn chưa khô trên khóe mắt, tay cầm chặt hộp nhẫn không buông, đang chớp chớp mắt cầu cô giả vờ chưa trở về. 

Sau bạn gái của cô càng ngày càng giống cún...

Đáng yêu chết đi được!

" Vương Hiểu Giai em là điều lãng mạn nhất của chị rồi" 

" Vậy thì..." 

Nàng hít sâu, giọng nói không giấu được sự lo lắng.

" Tưởng Vân chị có nguyện ý trở thành lão bà của em không?"

Tưởng Vân ôm lấy mặt nàng, ôn nhu hôn lên môi Vương Hiểu Giai rồi rời đi.

 Sự dịu dàng độc nhất chỉ đối với một người.

" Chị nguyện ý"

 Lưỡng tình tương duyệt, mãi mãi không tách rời.

.

.

.

Ngô Triết Hàm, Dương Băng Di, Kì Tĩnh đứng đằng xa hóng chuyện. 

" Hai người họ đang phát cẩu lương cho toàn trường à..."

" Tiền bối người ta nói gặm đường cũng là một loại hạnh phúc"

" Hông bé ơi" Ngô Triết Hàm cười vô cùng tươi tắn, nhìn người bạn lâu năm nay đã tìm được hạnh phúc cho bản thân, cô cuối cùng cũng yên lòng. 

Có dũng cảm mới có câu chuyện.

Quá khứ không quan trọng chỉ cần con đường dài phía trước có một người nguyện ý cùng tôi bước đi.





Năm mới vui vẻ~

 Chiếc fic đầu tiên của Phụng Thiên Thừa Vân đã hoàn thành. 

Cảm ơn sự ủng hộ và theo dõi của mọi người. 


Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com

Tags: #ftcy#snh48