Chương 1
Trong sân viện được bày trí tinh xảo, thiếu nữ nằm trên ghế dựa, phe phẩy quạt nhìn cây anh đào trong sân. Đã nửa tháng trôi qua kể từ khi nàng sống dưới thân phận tam cô nương của phủ Trấn quốc tướng quân, cũng đã hơn hai mươi ngày sau vụ việc kinh thiên động địa ấy. Thế nhưng, những lời đồn đãi, những câu chuyện ngoài kia vẫn chưa có dấu hiệu hạ nhiệt.
Thật khó để không nghi ngờ rằng việc này có ai đó nhúng tay vào.
"A Dao." Một vị phu nhân bước vào sân viện, nhìn nàng đầy trìu mến. Nguyệt Dao bật dậy khỏi ghế, vui vẻ đến bên cạnh bà.
"Mẫu thân, người về rồi sao? Đi đường có mệt không? Mau lại đây ngồi xuống đi. Tiểu Vũ, mau đi lấy bánh."
"Không mệt." Bà ngồi xuống, bảo nha hoàn lui xuống, trong sân viện chỉ còn hai mẹ con. Lúc này, vẻ mặt bà bỗng nghiêm túc. "Ta đã điều tra rồi, quả thật hôm đó lính canh cửa sau có rời vị trí một lúc, nha hoàn cũng bỏ trốn mất hai người."
Nói là bỏ trốn, chi bằng nói họ đã mất tích, hoặc có khi là không còn tồn tại nữa.
"Con hiểu rồi, thì ra có kẻ thật sự muốn giết con." Nàng đáp. Lúc mới mở mắt ra, nàng vừa kịp nhìn thấy một vạt váy màu hồng đi qua cánh cửa. Nhưng do cơ thể đã bị treo lơ lửng một thời gian, tầm nhìn của nàng cũng mờ đi, vì thế nàng không nhìn được kẻ đó là ai.
Nàng vùng vẫy, dùng hết sức bình sinh mới có thể rướn người thoát khỏi dải lụa trắng, yếu ớt rơi xuống nền nhà. Âm thanh lớn khiến đám nha hoàn bên ngoài chạy vào, nhìn nàng với ánh mắt hoảng hốt.
Sau đó, mặc dù phụ thân nàng đã cấm họ hé răng ra nửa lời, nhưng không hiểu sao chỉ nửa ngày sau, trong hẻm ngoài phố đều lan truyền tin nàng vì tình mà tự vẫn. Rất rõ ràng, kẻ giết nàng biết mình ra tay không thành, nên đổi sang công kích bằng bia miệng thế gian.
"Ngoan, đừng lo, phụ thân con đã tăng cường kiểm soát quanh phủ, sẽ không có việc gì đâu." Mẫu thân nàng, thường gọi là Minh phu nhân, nhẹ nhàng vuốt tay nàng. "Còn việc kia, bọn ta đã vào cung một chuyến, bệ hạ nói sẽ cho nhà ta câu trả lời thỏa đáng."
Nghe tới người trong cung, nàng không khỏi nghi ngờ, chợt hỏi: "Mẫu thân, có khi nào việc này có liên quan tới người kia không?"
"Rất có thể, nhưng ta chưa có bằng chứng, chưa thể làm lớn chuyện. Dù sao hai người kia, một người sẽ là trữ quân, một người lại đang nương nhờ ở phù họ Kỷ." Bản thân bà cũng rất bất lực, ngay cả con gái ở ngay trong nhà mà cũng không bảo vệ được, bà đúng là...
"Nếu vậy, chuyện hôn sự này, ta phải giải quyết càng sớm càng tốt mới được." Nàng đáp lời bà. "Rất có thể, lí do nàng nhắm vào con là do vị trí chính phi này."
Phượng Nguyệt Dao, con gái út của Trấn quốc tướng quân Phượng Thành Viễn với vợ cả Minh Nhã Thi, là người mang số mệnh khiến cả kinh thành phải ghen tị. Nàng sinh ra lúc gia đạo êm ấm, trên có một anh trai cùng mẹ, dưới lại không có em út, từ nhỏ đã nhận hết mọi yêu thương và cưng chiều trong nhà. Trấn quốc tướng quân là quan hàm cao nhất của quan võ ở Thiên Ly, dưới công chúa, nàng chính là thiếu nữ có xuất thân cao quý nhất. Phụ thân nàng và đương kim thánh thượng từng là bạn tốt trên chiến trường, năm nàng năm tuổi, thánh chỉ của vị "thúc thúc" không cùng họ kia ban xuống, phong nàng làm Vĩnh Hy quận chúa.
Không chỉ có vậy, điều quan trọng khiến người ta hâm mộ nàng, chính là mệnh cách đặc biệt. Ngày nàng sinh ra, trời chuyển mây hồng, muôn chim từ khắp nơi bay về quây quanh Phượng phủ, im lặng ở đó từ khi Minh phu nhân chuyển dạ đến khi nàng cất tiếng khóc chào đời. Một canh giờ sau đó, nắng tắt, mây tan, muôn chim mới tản đi. Người ta gọi đó là "bách điểu triều phụng".
----------------------
Đọc full tại https://noveltoon.vn/vi/share/5387038
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com