Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

28. Công bằng.

"Cộc cộc"

Mười hai giờ đêm, Kim Ami ngồi trong phòng khách chăm chú nhìn vào màn hình ti vi để cày nốt bộ phim mà cô vẫn còn đang xem dở trước đó. Cũng không nghĩ rằng nửa đêm nửa hôm, lại có người đến tìm mình như thế.

Hết bấm chuông rồi lại đến gõ cửa, từng tiếng động vang lên như một lời hối thúc rằng người đứng ngoài kia chẳng thể chờ thêm được nữa. Sau cùng, cô vội vàng lấy điều khiển tắt ti vi đi rồi lật đật chạy ra phía bên ngoài.

"Ai lại đến tìm mình vào giờ này vậy trời."

Cánh cửa vừa mở ra, cả người Park Jimin nồng nặc mùi rượu, không một lời báo trước mà bổ nhào về phía cô. Trong khi Ami vẫn còn chưa hình dung ra được chuyện gì thì gương mặt nóng bừng vì say rượu của ai đó đã gục lên bờ vai nhỏ, rồi như tìm được điểm tựa mà cứ đứng yên một chỗ không chịu tách ra.

"Park Jimin, anh đang làm cái gì vậy."

Kim Ami vừa nói vừa dùng sức đem hai tay mình đẩy anh ra khỏi người, nhưng Park Jimin thì lại y hệt như một con ốc lì lợm cứ bám vào cô mãi mà không chịu rời ra.

"Này, anh say đấy à."

"Anh nhớ em, anh đến để gặp em."

Nói rồi, Park Jimin tách khỏi cơ thể nhỏ bé kia ra. Anh đứng thẳng người dậy, đưa ánh mắt mơ màng nhìn cô, hai gò má kia vì thấm cồn mà đã phủ một tầng hồng trông hết sức ngốc ngếch.

"Anh không muốn chia tay."

Gần một giờ đêm, Kim Ami đưa ánh mắt bất lực nhìn người đàn ông đang ngủ say tại nơi kia. Có điên cô cũng không nghỉ rằng sẽ có một ngày Park Jimin mang bộ dạy say xỉn rồi lại đến tìm mình với vẻ mặt bi thương đến như thế.

Sau câu nói "anh không muốn chia tay" kia, chẳng đợi cho cô lên tiếng từ chối hay là đồng ý, Park Jimin dường như đã đổ gục mà một lần nữa ngã nhào vào lòng cô, có gọi đến mấy cũng không hề tỉnh dậy.

Bỏ đi thì không nỡ mà mặc kệ cũng không xong, sau cùng Kim Ami phải vất vả lắm mới dìu được người kia nằm lên ghế sofa, rồi để mặc cho đến khi nào anh muốn tỉnh dậy thì tỉnh.

"Sao anh lại thành ra thế này chứ?"

Đêm đó cô ngồi bên cạnh trông chừng anh, cũng không hiểu sao bản thân lại không thể nào chợp mắt.

Gần ba giờ sáng, Kim Ami đưa mắt nhìn lấy gương mặt người kia. Ánh đèn đường vàng nhạt phả vào ô cửa sổ tại lầu bốn làm cho gương mặt của người đàn ông nằm trên sofa kia càng trở nên vô thực. Nghĩ vậy, Ami chầm chậm đưa bàn tay mình đặt lên bờ má kia vuốt ve rồi bất giác thở dài một tiếng.

Cứ hễ mỗi lần bản thân cô nghĩ rằng mình đã vứt bỏ được anh ra khỏi cuộc sống này, thì Park Jimin lại không một lời báo trước mà xuất hiện.

"Em...phải làm gì với anh đây?"

Sáng, Park Jimin vừa mới lờ mờ tỉnh giấc đã nghe được mùi thức ăn thơm lừng xộc vào trong khứu giác. Tay chân mỏi nhừ, cả người đều ê ẩm không thôi. Người đàn ông đảo mắt nhìn một lượt không gian xung quanh, mới nhận ra đây không phải là nhà mình nhưng lại vô cùng quen thuộc.

"Anh dậy rồi sao? Ăn sáng rồi hãy về nhé."

Lúc Park Jimin rửa mặt, bước ra từ trong nhà về sinh thì Kim Ami cũng đã dọn xong thức ăn ra bàn. Gương mặt cô không có tí cảm xúc gì, chỉ liếc nhìn anh một cái rồi lại thôi.

"Đêm qua anh đã đến đây sao?"

Nghe người kia nói thế, Ami liền gật đầu một cái rồi kéo ghế ra bình thản ngồi xuống. Park Jimin không có ý định từ chối, cũng không có ý kiến gì. Anh đưa ánh mắt dè chừng nhìn cô, rồi lại ngồi vào bàn ngay chỗ thức ăn đã được để sẵn.

Kim Ami không có ý định sẽ nói chuyện với anh, mà đến cả Park Jimin cũng không biết phải nói gì. Ngoài tiếng muỗng đĩa va chạm vào nhau thì không khí ở trong phòng bếp vô cùng ngượng ngịu và mất tự nhiên.

Ăn xong, Park Jimin có ý định sẽ giúp cô rửa bát rồi mới về, nhưng Kim Ami bảo rằng mình còn phải đi làm nên sẽ rời khỏi nhà ngay bây giờ, nên sau cùng, anh cũng chỉ lặng lẽ bước ra khỏi chung cư cùng cô.

"Anh xin lỗi vì đã làm phiền đến em."

"Sau này anh đừng như vậy nữa là được."

"Hôm qua anh có nói gì hay làm gì quá đáng với em không?"

Nghe câu hỏi ấy, Kim Ami bỗng chốc sững người lại. Cô chôn chân trong thang máy, mặc cho ánh mắt ngờ vực của anh luôn chỉa về phía mình, chỉ vội lắc đầu đáp.

"Không có."

Nhìn con số trong thang máy đã hiển thị xuống tầng một, Kim Ami nhanh chóng đưa tay ấn nút mở để mau thoát khỏi cái không gian ngượng ngịu kia. Lúc cô vừa chuẩn bị bước ra, Park Jimin đã nhanh chóng nắm lấy cổ tay cô, khẩn trương nói.

"Anh đưa em đến chỗ làm."

"Em có thể tự bắt xe buýt."

"Dù sao anh cũng thuận đường đi ngang qua đó."

"..."

"Đừng từ chối, coi như là anh tạ lỗi vì tối qua đã làm phiền đến em."

Hệt như mọi lần, Kim Ami vẫn không thể từ chối đối với những lời đề nghị kia.

Chiếc xe chạy đều trên con đường quốc lộ, trời sắp đến độ hè nên không khí vô cùng mát mẻ. Kim Ami ngồi trong xe, đưa mắt nhìn hàng cây anh đào đã tàn hết hoa từ độ nào, suốt quãng đường cũng không có can đảm để bắt chuyện với anh.

"Ami."

"Vâng."

Nghe tiếng anh gọi, cô vội đưa ánh mắt tròn xoe nhìn sang người kia. Park Jimin vẫn chăm chú lái xe hướng thẳng về phía trước.

Vì không thể đối diện, nên cô mới không thấy rõ trong đáy mắt người kia chỉ toàn là hình bóng của mình.

"Em chưa trả lời câu hỏi của anh."

"Anh hỏi em điều gì?"

"Anh nói anh không muốn chia tay."

Người đàn ông vừa nói, vừa đưa ánh mắt phức tạp sang nhìn cô một lúc. Thấy dáng vẻ bàng hoàng của Kim Ami, anh lại chuyên chú lái xe như cũ rồi nhẹ giọng bổ sung thêm.

"Đêm qua anh đã ôm em, anh nói anh không muốn chia tay. Tại sao em lại nói dối là không có rồi làm như chưa xảy ra chuyện gì."

Kim Ami cũng không ngờ được rằng đêm qua anh ngủ say như chết, ấy vậy mà giờ đây mọi chuyện anh đều nhớ rõ. Rõ ràng cô đã không muốn đề cập đến nên mới nói dối rằng là anh chỉ say rồi ngủ, ấy vậy mà Park Jimin lại đành đoạn vạch trần cô như thế. Báo hại, đến một tiếng đính chính cho bản thân, cô cũng không biết phải nói ra như thế nào.

Không một lời báo trước, Park Jimin chậm rãi nắm lấy bàn tay đang run rẫy kia: "Ami...anh thật sự không muốn phải xa em, đến bây giờ cũng không còn xem em là một trò đùa nữa. Là anh thật lòng yêu em, anh chỉ muốn yêu em một cách công bằng nhất mà thôi."

"Nói vậy là anh muốn quay lại mối quan hệ yêu đương với em?"

Park Jimin không do dự mà gật đầu một cái. Nhưng trái với sự kì vọng của anh, Kim Ami chỉ vội rút bàn tay mình lại, cô đưa ánh mắt không chút cảm xúc nhìn ra từng hàng cây đang bị bỏ lại phía sau, chán chường đáp.

"Anh đòi hỏi sự công bằng từ lòng háo thắng của cả hai sao?"

Nếu đó là tình yêu như cái cách Park Jimin thường hay nghĩ thì có cái cớ nào để cho cô tiếp tục một lần nữa hay không?

"..."

"Trước đó, anh xem em như một trò đùa. Rồi bây giờ khi đã chán nản với trò đùa mà mình tạo ra thì anh lại muốn có một mối tình bình đẳng như cái cách mà anh gọi là công bằng đấy. Anh không thấy điều đó thật sự rất hèn mọn hay sao?"

Điều đó rất hèn mọn...

"Vậy nên, em cho kẻ hèn này một cơ hội được không?"

Đối với câu trả lời không thể nào mặt dày hơn, Kim Ami không hề đáp lại. Cho đến lúc chiếc Mercedes dừng lại tại EUPHORIA, cô không nể nan gì mà vội vàng tháo dây an toàn, bực dọc bước xuống xe không một câu từ biệt.

Một ngày của Kim Ami hôm nay, ngoại trừ gặp Park Jimin thì mọi thứ đều diễn ra suôn sẻ không vướn phải rắc rối gì. Nhưng có một điều cô không ngờ đến là lúc chạng vạng tối, khi cuốc bộ qua trung tâm thương mại để mua một ít đồ, cô gặp lại Lee Sun Ho.

Cả tháng trời không gặp, cô không ngờ con người đó lại trở nên tàn tạ và xơ xác như thế này. Cả người ông ấy như chỉ còn da bọc xương, đáy mắt thâm quần, đúng chất là một kẻ nghiện ngập.

Ban đầu khi tình cờ thấy ông ta trên đường, cô đã cố tình làm lơ mà bỏ đi. Nhưng xui rủi thế nào ông ấy lại là người bắt gặp cô trước, nên dù không muốn Kim Ami cũng phải cùng cái tên nghiện kia đi vào trong một con hẻm nhỏ để nói chuyện.

"Sao, ông lại muốn đòi tiền nữa à. Tôi nói thẳng luôn đấy, ông có giết tôi thì tôi cũng không có năm mươi triệu won mà đưa cho ông đâu."

"Mày lúc nào cũng nghĩ cha dượng của mày là người xấu xa như thế ư?"

Lee Sun Ho thốt ra chất giọng khàn đặc của mình, rồi rút ra từ trong túi một bao thuốc lá. Hắn châm lửa rít lên một hơi, lại nói.

"Mày còn dè chừng về chuyện tiền bạc với tao sao? Trong khi thằng người yêu của mày đã lo hết rồi?"

"Ông nói gì?"

Kim Ami nhíu mày, hai bàn tay siết chặt quai túi xách hỏi lại người kia.

"Thì cái thằng người yêu của mày đấy, nó đã đưa tiền cho tao, còn bán cả thuốc phiện cho tao nữa."

"Park Jimin?"

"Ừ đúng rồi, đúng là cái tên đó."

Kim Ami như không thể tin được vào mắt mình, hai tai cũng ù đi rõ rệt. Rồi như không thể nào chấp nhận được, cả cơ thể cô run lên, gấp rút hỏi lại một lần nữa.

"Ông nói Park Jimin đã thay tôi đưa ông năm mươi triệu? Rồi còn bán cả thuốc phiện cho ông? Nói vậy, ông đã kể hết cho anh ấy nghe mọi chuyện rồi sao?"

"Ơ hay, tao cứ tưởng là mày đã biết rồi."

"Ông...con chó khốn nạn này."

"Mày nói cái gì?"

Hai bàn tay cô co lại thành hình nắm đấm, nước mắt trên khoé mi cũng đã chực chờ rơi xuống từ lúc nào. Chuyện mà anh đã biết từ lâu, cô cũng không ngờ rằng chỉ có mình là cứ ngỡ sẽ mãi giấu nhẹm đi như thế.

Có phải vì anh biết được quá khứ xấu xa ấy, cái quá khứ mà cô đã gián tiếp giết đi mẹ mình...Nhưng lý do anh bỏ tiền ra thay cô đưa cho ông ấy là gì, Kim Ami không rõ.

Sau cùng, cô đưa ánh mắt căm hận nhìn Lee Sun Ho, gằn giọng nói.

"Ông còn muốn huỷ hoại cuộc đời tôi đến bao giờ nữa đây?"

Thà rằng....

"Thà rằng lúc đó ông giết tôi chung một lần với bà ấy đi. Ông nhẫn tâm đẩy tôi xuống vực như vậy, ông có phải là con người không. Tôi phải làm sao, làm sao để ông trả cho tôi một cuộc sống yên ổn đây."

Kim Ami nói trong tiếng nấc nghẹn, rồi cả người như không còn một sức lực nào nữa mà đổ quỵ xuống nền đất.

Đúng là...có những cuộc đời không thể nào do chính bản thân họ định đoạt.

Cả đời cô, rốt cuộc cũng chỉ sống trong sự bi thương do người khác tạo ra mà thôi...

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com