Chương 449: Tham
Chỉ trong một khoảng thời gian ngắn, trong đầu trưởng thôn đã hiện lên đủ mọi suy nghĩ lung tung lộn xộn, ngay đến ông cũng không rõ mình đang nghĩ cái gì.
Ông chỉ nghe thấy tiếng Tiền thị khóc, "Trưởng thôn, đương gia mà về thì ta biết nói sao với ông ấy đây, Chu Ngân ngay cả thi thể cũng không có.."
Một câu này dường như đã chém vào hai mạch Nhâm Đốc của trưởng thôn, làm ông lập tức hiểu ra, ai nói Chu Ngân không có thi thể?
Lúc ấy người Chu tứ lang nâng về chắc chắn là Chu Ngân, cho dù mặt đối phương đã bị chém, nhưng ngay ngày hôm trước ông mới thấy mặt hắn, sao có thể không nhận ra?
Nhưng Chu Ngân đó, lại bị quan sai tra xét, quy kết là người của đạo phỉ; mà Chu Ngân này, lại là người bị đạo phỉ giết chết..
Trưởng thôn muốn khóc mà không khóc nổi, chỉ có thể nói với Chu Hỉ và Mãn Bảo: "Mau bảo mẹ con đừng khóc nữa, quan gia còn đang ở đây này."
Nha dịch đúng là có chút không kiên nhẫn, nhưng dù sao cũng là người nhà người ta đã chết, hắn cũng không tiện ngăn cản.
Chờ đến khi thanh âm của Tiền thị dần hạ xuống, lúc này hắn mới chậm rãi nói: "Huyện uý đại nhân bảo ta tới thông báo cho các ngươi, sau đó sẽ lên huyện thành xóa bỏ hộ tịch của Chu Ngân, làm hết những việc cần làm. Gần đây huyện thái gia vô cùng quan tâm đến dân sinh, các ngươi đừng có gây phiền toái cho huyện uý đại nhân đó."
Tiền thị khiếp đảm gật đầu, hỏi: "Cần mang theo thứ gì không ạ?"
Lúc này nha dịch mới lấy một tờ bố cáo từ trong ngực áo ra đưa cho bà, nói: "Mang cái này đi, và cả hộ tịch nhà các ngươi nữa, sau đó tìm người trong thôn bảo đảm cho là được."
Trưởng thôn còn chưa hỏi mà Tiền thị đã mở miệng, "Sao còn phải tìm người bảo đảm cho ạ?"
"Đương nhiên là phải tìm người khác bảo đảm cho, nếu không ai biết Chu Ngân này có phải là người nhà các ngươi thật không?" Nha dịch ra vẻ đương nhiên, nói: "Các người chỉ cần tìm người viết giấy bảo đảm Chu Ngân trong giấy phép đi đường này là Chu Ngân nhà các ngươi là được."
Không có thứ này, ai biết đồ của bọn họ có đưa nhầm người rồi không?
Trưởng thôn vừa nghe thấy thế thì lập tức nhìn về phía giấy phép đi đường trong tay Mãn Bảo.
Mãn Bảo vội vàng đưa cho ông xem.
Trưởng thôn híp mắt đọc cả buổi, đủ loại suy nghĩ hiện lên trong đầu, sau đó đương lúc nha dịch càng ngày càng hồ nghi thì gật đầu nói: "Cái này đúng là Chu Ngân nhà bà ấy, chữ này, chữ này cũng độc đáo thật, ha ha ha ha.."
Nha dịch nghe thế thì lập tức biết ông không biết chữ lắm, cũng không so đo, hắn đứng dậy nói: "Được rồi, nếu trưởng thôn nhà các người cũng tới rồi, vậy chuyện này coi như xong."
Tiền thị vội vàng giữ lại, "Giờ cũng sắp buổi trưa rồi, hay là quan gia ở lại ăn bữa cơm, tôi bảo thằng cháu nhà tôi mua ít thịt về, trời nắng nôi thế này đã phải làm phiền ngài đi một chuyến.."
Nha dịch nghe thấy thế thì khẽ dừng lại, bắt đầu do dự, không có tiền, thì ăn bữa thịt cũng được nhỉ.
Tiền thị thấy thế thì càng thêm nhiệt tình giữ hắn, liên mồm phân phó tiểu Tiền thị: "Đưa cho Nhị Đầu Nhị Nha ít tiền, thôi, để vợ lão nhị tự đi, mua ít thịt về, sau đó con lấy thêm mấy quả trứng gà xào cho quan gia ăn.."
Nha dịch nghe thấy thì hỏi: "Nhà các người còn nuôi gà hả, nhiều trứng gà không?"
Tiền thị nghe vậy thì hơi khựng lại, sau đó cười thân thiện nói: "Cũng tàm tạm ạ."
Rồi bà quay đầu nói với tiểu Tiền thị: "Thôi, bảo em dâu hai con ra chuồng gà bắt con gà để mổ, rồi ra vườn rau hái thêm chút rau xanh."
Nha dịch vội vàng nói: "Gà phải non chút ăn mới ngon, tốt nhất là gà mới đẻ trứng năm đầu, chứ gà già tuy là cũng thơm, nhưng thịt chán lắm."
Tiền thị đáp "Đúng vậy", nói với tiểu Tiền thị: "Bảo em dâu hai con bắt con gà mái nào non một chút."
Mãn Bảo ngây người hồi lâu mới phản ứng lại, trong ngực bé bùng lên ngọn lửa, há miệng định nói chuyện, lại bị Chu Hỉ tinh mắt ngăn cản.
Nghe thấy động tĩnh, nha dịch nhìn qua.
Tiền thị lập tức nói: "Mau dẫn muội út con đi, đứa trẻ này đã bao giờ chứng kiến tình cảnh vậy đâu, chắc là đang sợ hãi lắm, con đưa về phòng đi, buổi tối mang cơm đến đầu thôn gọi nàng."
Chu Hỉ đáp vâng, nửa ôm nửa kéo Mãn Bảo rời đi.
Đám Nhị Đầu và Nhị Nha ngoài cửa cũng thấy hơi tức giận, nhưng bị mẫu thân và các bác thím trừng mắt thì cũng không dám gây ồn ào gì.
Phùng thị trừng mắt nhìn bọn họ, hạ giọng nói: "Còn không mau dẫn các đệ đệ muội muội con đi đi? Cứ ở trong phòng chơi với cô nhỏ của con, đừng đi đâu hết."
Chu Hỉ kéo Mãn Bảo về phòng, lúc này mới thả bé ra.
Trong lòng Mãn Bảo thấy rất tủi thân, cũng rất bực bội, nước mắt lập tức chảy xuống.
Chu Hỉ ôm bé trấn an: "Bé ngoan, việc này không giống việc khác, chúng ta không được cáu kỉnh, biết không?"
Mãn Bảo không hiểu lắm, "Chính vì chuyện này khác, nên chúng ta hẳn là càng phải tức giận mới đúng."
Ở trong trí nhớ của bé, khi gặp quan sai nào không tốt, tuy rằng cha mẹ và các ca ca cũng sẽ cúi đầu khom lưng, nhưng cũng sẽ không mặn không nhạt đáp lại, sao lần này lại phải nhún nhường như vậy?
Mãn Bảo nói: "Hắn chẳng qua cũng chỉ là một nha dịch báo tang thôi, muội còn biết cả Huyện thái gia kìa."
"Việc này khác, việc này khác," Chu Hỉ không biết giải thích việc này với Mãn Bảo thế nào, chỉ có thể lau nước mắt cho bé, nói: "Muội đừng ra ngoài làm hỏng chuyện của mẹ."
Chu Hỉ nói: "Muội xem mẹ đã phải cúi đầu như vậy, thì càng không thể làm việc này thất bại."
Mãn Bảo ủ rũ hạ bả vai, một lúc sau mới gật đầu nói: "Được ạ, vậy muội không mắng hắn nữa, cũng không tức nữa."
"Đứa bé ngoan."
Mãn Bảo ngẩng đầu hỏi Chu Hỉ, "Đại tỷ, đó thật sự là chú nhỏ của chúng ta ạ? Muội thấy trên giấy đi đường kia viết hắn là người Thương Châu, đã là người Thương Châu, sao có thể là chú nhỏ nhà chúng ta được ạ?"
Chu Hỉ sửng sốt, lại nhớ tới cha mẹ đã từng nói qua, rằng thím nhỏ là người Thương Châu, lúc mấy năm trước cuộc sống khá hơn một chút, bọn họ cũng muốn đi tìm thân thích nhà họ Hạ ở Thương Châu, chỉ là Thương Châu xa như vậy, bọn họ ngay cả Thương Châu ở đâu cũng không biết.
Không chỉ Chu lão đầu và Tiền thị, ngay cả Chu tứ lang gan to cũng sợ không dám đi chỗ nào xa như vậy. Ý niệm vừa xoẹt qua đầu, Chu Hỉ như nghĩ tới gì đó, lập tức đứng dậy nói: "Mãn Bảo, muội ở trong phòng học đi nhé, chờ bao giờ ngũ ca lục ca muội về sẽ dẫn muội đi chơi, ta đi sang bên cạnh xem thử."
Vừa ra khỏi cửa thì nhìn thấy Nhị Nha Nhị Đầu dẫn mấy đứa bé đang bĩu môi không vui đến đây, vội vàng nói: "Đừng ở ngoài phơi nắng, mau vào phòng với cô nhỏ của các con đi, đừng có chạy đi lung tung biết chưa?"
Chu Hỉ vội vàng chạy sang phòng bên, Tiền thị đã bảo tiểu Tiền thị mang thêm hai bát tào phớ sang đây, nha dịch một bát, trưởng thôn một bát, bảo hai người ngồi nói chuyện. Nhìn thấy con gái đứng ngoài cửa đưa mắt ra hiệu cho mình, Tiền thị liền lau nước mắt đi ra ngoài..
Chu Hỉ kéo mẫu thân sang một bên, thấp giọng thuật lại câu hỏi của Mãn Bảo, nói: "Mẹ, giấy phép đi đường này chúng ta xem không hiểu, phải hỏi rõ ràng mới được, nếu không sau này lại phát hiện là sai.."
Tiền thị gật đầu, "Ta cũng nghĩ như vậy, cho nên mới muốn giữ hắn lại thêm lát nữa, chờ cha con về thì hỏi kỹ."
Tiền thị nói tới đây thì nhăn mày, nhìn ra ngoài cửa nói: "Sao mấy người cha con còn chưa về nhỉ?""Hay là để con lên núi tìm thử xem."
Tiền thị suy nghĩ, gật đầu nói: "Được, vậy con đi đi, có một mình con thì đừng đi sâu quá."
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com