-hàng xóm-
CHÚ Ý: Truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng. Tất cả các địa điểm, tình tiết, hình tượng nhân vật đều là hư cấu. Vui lòng không áp dụng lên đời thực và người thật. Hãy là một bạn đọc thông thái! Xin cảm ơn!
*
* *
Phuwin kéo rèm ra, ngó sang ô cửa sổ đối diện. Lão lắm tiền nhà ấy chưa về. Cậu bực bội ném cái dép bông sang. Cái dép bông vượt rào, đập vào cửa kính rồi rơi xuống đất. Phuwin vơ lấy điện thoại, lục tìm tên trong danh bạ. Cậu nhấn nút gọi rồi cau có đưa máy áp vào tai.
- Alo, anh nghe! – Đầu dây bên kia bắt máy.
- Mày cút đi đâu giờ này chưa về? – Phuwin đang dựa lưng vào tường bỗng bật thẳng dậy.
- H... hả? Anh đi ăn với bạn, anh nói với bồ rồi mà.
- Húp vàng húp mật hay sao mà mười rưỡi hơn rồi vẫn bắt bồ mày chống mắt lên trông nhà cho mày. Lết xác về đây nhanh để bồ mày đi ngủ.
- Anh đang về đây, đang lái xe luôn. Bồ đợi anh tí anh về liền, nha nha. Đừng nóng.
- Nhanh hộ. Giận hết sức! – Phuwin nói xong tắt máy cái rụp.
Phuwin ra cửa sổ ngồi chờ anh hàng xóm về. Cậu chau mày nhìn những quả xoài xanh lúc lắc trên cây. Phuwin nhớ về lần đầu gặp nhau. Phuwin chạm mặt anh hàng xóm dưới gốc xoài ấy.
***
Năm lớp 9, mảnh đất trống cạnh nhà Phuwin có người đến mua. Họ xây nhà và chuyển đến sống, lúc ấy Phuwin 16 tuổi. Vợ chồng mới đến có hai cậu con trai. Người anh lớn hơn Phuwin 2 tuổi. Anh hàng xóm ấy tên Pond. Trên mảnh đất trống lúc trước có một cây xoài rất to, đến mùa lúc nào cũng sai quả. Phuwin vẫn thường leo lên càn quét nửa bao tải xoài xanh. Vậy mà nhà hàng xóm lại xây rào kín bưng. Cây xoài nằm gọn trong sân nhà họ, Phuwin cay cú mấy tuần liền vì vặt trộm xoài không được.
Hôm ấy, hai vợ chồng chủ nhà và đứa con trai út ra ngoài từ sớm, chỉ còn lại cậu con cả cắm đầu vào học trên tầng hai. Phuwin khoái chí, cơ hội đến rồi. Cậu và hai thằng bạn thân kéo nhau ra trước cổng nhà hàng xóm. Một tán cây xoài vươn ra ngoài, quả cũng nhiều. Phuwin quyết định sẽ trèo lên hàng rào để với tới cành xoài. Vậy là ba đứa con trai, một đứa trèo, một đứa hứng, một đứa canh chủ nhà.
Với kinh nghiệm teamwork 4 năm đi trộm xoài, trêu chó, cậu chắc chắn rằng nếu có biến thì hai đứa chí cốt ở dưới sẽ phát tín hiệu sớm cho cậu. Vì vậy, Phuwin tự tin đứng hẳn lên cột cổng nhà Pond. Nhưng ai mà có dè, Phuwin thả xoài xuống mà không đứa nào chụp, chủ nhà mở cửa ra đứng nhìn cũng không đứa nào nhắc. Chúng nó chuồn mất bóng rồi còn đâu.
- Thằng kia! Làm gì đấy? – Pond quát.
- Bỏ mẹ rồi! – Phuwin vuốt mặt, hối hận vì đã tin tưởng hai thằng đực vô tích sự.
- Mày đang làm gì trước cổng nhà tao đây? – Pond đã đi ra đến cổng. Anh ngước lên hỏi, một tay chống hông, một tay cầm cái gậy bóng chày.
- D... dạ...
- Mày làm gì? – Pond đột nhiên quát lên.
- Dạaaa em... – Phuwin luống cuống, giật luôn cuống quả xoài đang định hái.
- Em làm sao? – Pond gằn giọng.
- Dạ em hái xoài. Ăn xoài hông anh? – Phuwin chìa quả xoài về phía Pond, cố gắng nở một nụ cười cho thân thiện.
- Ăn uống cái gì. Mày xuống đây! – Pond gõ gõ cái gậy bóng chày vào nền sân lát gạch.
Tiếng gậy coong coong va xuống nền làm Phuwin điếng người.
- Thôi quả này xong rồi. Nhảy từ đây xuống có chết không ta huhu.
- Xuống nhanh! – Pond lại gọi lần nữa.
- Dạ... em xuống liền. – Phuwin bắt đầu leo xuống.
- Cầm cả quả xoài mày vừa vặt nữa.
- Dạaaaa... – Phuwin chán đời ôm quả xoài nhảy xuống đất.
Phuwin đứng trước mặt Pond, chân không đi dép, bên hông kẹp quả xoài to.
- Mày ngon, dám trộm xoài nhà tao. Giờ mày tính như nào? – Pond hất hàm hỏi.
- Dạ tính như nào tùy anh ạ. Anh đừng tố với bố mẹ em là được ạ. – Phuwin nhìn Pond, tay vẫn giữ quả xoài.
- Hm... không nói với cô chú cũng được. Nhưng mày gặm hết quả xoài này tại đây cho tao.
- Dá? – Phuwin ngơ ngác nhìn anh hàng xóm.
- Dá dạ cái gì? Ăn đi, ăn hết tao cho về.
Pond chống hai tay xuống cái gậy bóng chày.
- Nhưng... nhưng mà...
- Mà gì?
Phuwin e dè nhìn Pond, đáp:
- Xoài nhà anh chua lắm, không có mắm đường khó ăn.
Pond phì cười. Có nhỏ nào đi ăn trộm như nhỏ này không trời.
- Mày vào đây! Phuwin đúng không? Đi, đi vào đây tao bảo. – Pond xoay người đi vào trong nhà, anh vẫy tay gọi Phuwin theo.
Phuwin ngạc nhiên khi Pond lại biết tên mình. Nhưng chuyện đấy nào có quan trọng bằng việc cậu đang đi chân đất. Thấy Pond càng ngày càng xa, Phuwin vội gọi:
- Anh ơi! Anh ơi!
- Gì? – Pond quay lại.
- Em không có dép, anh dắt em ra lấy dép đi.
- Dép mày để đâu?
- Dạ ngoài cổng á.
- Mày đứng im đấy. – Pond nói xong đi thẳng vào cửa nhà.
Phuwin không hiểu Pond làm gì. Chỉ thấy lúc sau anh đi ra, xách theo một đôi dép lê đặt xuống dưới chân cậu. Phuwin xỏ dép vào, vừa như in.
- Rồi, đi vào đây. – Pond kéo tay Phuwin đi vào nhà.
- Chi vậy anh?
- Vô đây ngồi ăn xoài cho tao. – Pond kéo Phuwin đi thẳng xuống bếp,
Phuwin ngơ ngác đi theo. Cậu trầm trồ nhìn ngôi nhà của hàng xóm mới. Giàu sang quá, toàn mùi dollar.
Pond đặt bát mắm đường và con dao xuống trước mặt Phuwin.
- Mày ăn đi! – Pond nói như ra lệnh.
- Dạ... – Phuwin ngoan ngoãn cúi đầu rồi ngồi gọt xoài ăn. Tự nhiên như ở nhà.
Cậu không để ý Pond đang giơ điện thoại quay lại toàn cảnh xoài tặc thủ tiêu vật chứng. Anh hàng xóm còn khẽ cười khi thấy Phuwin vừa nhai vừa gật đầu rất thỏa mãn.
- Ngon không em? – Pond hỏi.
- Ngon anh. Anh ăn không? Làm miếng cho vui. – Phuwin cắt một miếng đưa cho Pond.
- Mày không chấm mắm cho anh à?
- Ơ quên... – Phuwin thu tay lại, cậu chấm miếng xoài đẫm trong mắm đường ớt.
- Anh, anh, đứng sát qua đây không nó rớt mắm ra bàn. – Phuwin vẫy tay.
Pond cầm điện thoại đi sang cạnh Phuwin. Anh há miệng cắn lấy miếng xoài trên tay Phuwin.
- Ngon không? – Phuwin hồn nhiên hỏi.
- Ngố thế! Xoài nhà tao không lẽ tao bảo chua? – Pond ngồi lên bàn, quay sang vỗ nhẹ vào đầu Phuwin.
Phuwin ngồi ăn hết quả xoài. Trong lúc em hàng xóm đang tận hưởng quả xoài oan nghiệt thì Pond đã cắt một đoạn video vừa quay gửi cho mẹ. Em Phuwin bảo đừng mách phụ huynh của em chứ đâu có bảo đừng nói với chủ hộ nhà này đâu.
Ăn xong, Pond thả Phuwin về như đã nói. Phuwin đi thẳng về nhà. Bước đến hàng rào cạnh cổng, thấy dép của mình, Phuwin thay đôi Pond cho mượn ra. Cậu mạnh tay ném dép qua hàng rào, mặc kệ tiếng Pond chửi đổng vì đôi dép yêu quý rơi phải vũng nước đọng trên sân. Một lát sau, Pond nghe thấy tiếng mẹ Phuwin chửi vang nhà. À, chắc là mẹ cậu đã gửi video ấy cho mẹ Phuwin rồi, hai mẹ là bạn nhau mà. Pond ngồi học, mở nhạc lofi lên vừa thưởng nhạc vừa nghe tiếng cô hàng xóm chửi con.
Sau lần ấy, Pond và Phuwin thân thiết hơn. Từ trộm xoài, Phuwin đã được bật chế độ công khai sang vặt xoài thoải mái. Quyền này do chính bác gái chủ nhà cấp cho. Hôm nào vui thì cậu bê cả bát muối ớt sang rủ Pond ăn chung, hôm nào buồn thì đợi anh xóm mang xoài qua nhà gọt vỏ rồi cắt hộ. Ăn xoài nhà anh từ thời cấp 3 đến hết đại học, Phuwin và anh hàng xóm thích nhau lúc nào không hay.
*
Đêm ấy, Phuwin về nhà sau khi mừng tiệc tốt nghiệp đại học với gia đình. 11 giờ đêm, Pond đứng ở cửa sổ tầng hai nhìn sang phòng em. Anh gọi điện thoại cho Phuwin, gọi em ra cửa sổ đứng. Phuwin vừa tắm xong, tóc còn chưa khô.
- Chuyện gì vậy sếp? Em tốt nghiệp rồi, công ty nhà sếp có nhận em luôn không? Hồi đó thực tập em cũng thể hiện tốt lắm mà. – Phuwin trêu anh.
- Em chỉ cần nộp hồ sơ vào thôi, còn lại không phải lo. Xếp cho em một chỗ trong tim anh. – Pond nháy mắt.
- Hả? – Phuwin tưởng anh đùa.
- Anh nói thật...
Phuwin hiểu ý Pond nhưng cậu vẫn im lặng nhìn anh, xem anh sẽ nói gì tiếp theo.
- I am a sunflower
Love the sun and...
You.
Phuwin bật cười.
- Cha này khùng... – Phuwin đóng rèm cửa sổ lại.
Phuwin tắt máy. Cậu chạy xuống dưới nhà, khẽ mở cửa ra ngoài. Phuwin đi sang cổng nhà Pond. Vừa đến thì cậu gặp Pond mở cổng đi ra.
- Phuwin... – Pond ngạc nhiên nhìn Phuwin, đang định sang cổng gọi em xuống thì em lại sang đây.
- Nói lại đi, câu vừa nãy ấy. Em muốn nghe trực tiếp.
Pond tiến đến gần Phuwin. Anh giữ lấy vai Phuwin. Nhìn thẳng vào mắt cậu, anh nói:
- I love you ạ! Thích em từ xưa rồi, trộm xoài xong trộm trái tim con trai chủ nhà luôn. Em có thấy em khốn nạn không? Vậy nên là anh yêu em lắm. Mình bồ nhau đi, nha!
Phuwin che mặt cười lớn.
- Ngại quá! Mẹ ơi có trai đến tỏ tình con.
- Rồi là có chấp nhận người ta không? Naravit mắc làm bồ em lắm rồi đó. Không chấp nhận anh bắt em ăn hết cây xoài này đấy.
- Khùng quá không yêu đâu. - Cậu nói.
Phuwin cố tình trêu anh.
- Thật không? - Pond hỏi.
- Không. – Phuwin lắc đầu. Cậu bước lên ôm Pond thật chặt.
Và thế là câu chuyện tình yêu bắt đầu từ ấy.
***
Phuwin và anh hàng xóm yêu nhau đến nay được 3 năm. Bố mẹ Pond đã chuyển ra vùng ngoại ô, căn nhà hàng xóm bây giờ chỉ còn mình Pond sống. Còn Phuwin vì công việc nên chỉ về nhà vào cuối tuần. Gia đình hai bên cũng biết chuyện cả rồi, không ai phản đối. Pond và Phuwin xây dựng mối quan hệ với phụ huynh rất tốt.
Mải nghĩ, Phuwin không để ý đèn trong nhà hàng xóm đã bật sáng từ bao giờ. Điện thoại cậu rung lên...
- Gì?
- Anh mua quà cho em, xuống dưới nhà đi, giờ anh qua.
Phuwin nghe xong cúp máy luôn. Cậu khoác thêm cái áo rồi chạy ùa xuống nhà, mở cửa phóng ra cổng.
- Ui bồ anh, lạnh không em, áo khoác mỏng thế. – Pond kiếm cớ ôm Phuwin.
- Anh uống gì đến tận giờ này? Biết phải lái xe về rồi còn uống lắm. – Phuwin lụng bụng.
- Anh đâu có uống mấy đâu bồ, xíu xiu à. Với lại nếu có say thì anh còn bồ mà, bồ đến đón anh về.
- Có mà tao vứt luôn ở đấy. Bồ ở nhà chờ đỏ mắt, mình thì uống mười giờ rưỡi không chịu về.
- Khiếp thật. Ngày xưa nó ngoan như cún, yêu vào nó láo như chó. Thế mà mình không dám bật. Có ai khổ như bồ em không Phuwin?
- Anh nói ai như chó?
- Thôi em ơi anh xin em. Anh nhỡ mồm... – Pond vội lắc lư em bồ.
- À này... tặng em. – Pond đưa cho Phuwin một chiếc hộp màu xanh biển đậm.
- Gì đây? Bả chó à?
- Phuwinnnn, Phuwin kì ghê! – Pond cười trong sự bất lực.
Phuwin mở ra. Nhìn vật trong hộp, cậu mỉm cười. Phuwin cầm nó lên.
- Gì đây?
- Cây xoài đó bồ. Tặng bồ đèn ngủ hình cây xoài, mừng kỉ niệm 10 năm quen biết. Ngày này 10 năm trước có đứa sang trộm xoài nhà anh đó, nhớ không?
Phuwin cười tươi, không ngờ Pond lại nhớ ngày này.
- Anh nhớ rõ thế cơ à?
- Chứ sao, anh thích bồ từ ngày đó mà. Hôm nay tròn một thập kỉ mình gặp nhau rồi.
Phuwin nhìn kĩ, dưới gốc xoài có khắc tên cậu và tên anh.
- Em cảm ơn bồ nhiều nhe! Yêu bồ lắm ạ! – Phuwin thơm lên má Pond.
- Èo ơi sướng thế, được bồ thơm má, awww. – Pond cười tít mắt.
- Tạm tha cho anh lần này, lần sau không được về muộn như thế nữa. – Phuwin nói.
- Vâng ạ! Anh nhớ rồi ạ! – Pond nắm tay Phuwin, gật đầu liên tục.
- Thôi, vào ngủ đi, muộn rồi.
- Em... em sang ngủ với anh... – Pond bật mood nhõng nhẽo.
- Hâm à, ai khóa cửa nhà cho em.
- Anh gọi mẹ ra khóa lại là được.
- Mẹ ngủ rồi.
- Chưa, mẹ đứng ở kia kìa. – Pond chỉ tay vào phía trong cổng nhà Phuwin.
Phuwin ngoái ra sau nhìn. Cậu giật mình khi nhìn thấy mẹ đứng tủm tỉm cười. Chưa kịp nói gì thì Pond đã kéo cậu vào trong nhà.
- Mẹ khóa cổng, khóa cửa hộ con với ạ! Con mượn em Phuwin sang ôm cho ấm ạ! Cảm ơn mẹ! – Pond nói to.
Và đương nhiên, đêm nay Pond ngủ rất ngon vì có gối ôm Phuwin 37 độ C mượn của cô hàng xóm nằm bên cạnh.
Hết!
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com