Chương 41 - 50
Chương 41
Duẫn Tuyệt Ca (Mười bảy)
Ghen tuông
Edit: Shaiyao
"Vân Yên, đây là Duẫn Tẫn Hoan, là bằng hữu ta mới vừa quen biết; Tẫn Hoan, đây là Vân Yên, nàng là hoa khôi ba năm liên tiếp ở đây rồi đấy."
"Bái kiến Duẫn công tử." Nàng khẽ cười, không kiêu ngạo không siểm nịnh.
"Bằng hữu của Dương Trần cũng là bằng hữu của ta, Vân Yên cô nương cứ như Dương Trần, gọi ta Tẫn Hoan là được, cứ ứng xử với ta như ngày thường các ngươi ứng xử với nhau là được rồi." Ta mỉm cười thân thiện với nàng.
"Lạc ngốc tử, ngươi làm sao có thể quen biết được một bằng hữu nhã nhặn quý khí như vậy chứ, hoàn toàn chẳng giống ngươi chút nào!"
"Nào có! Bản công tử cũng là một công tử tài hoa đó!" Nàng nhất thời nóng nảy, nói ra từ "Bản công tử" mà nàng hay viết trong nhật ký, mặt đỏ bừng lên đến tận cổ.
Ta và Vân Yên cô nương nhìn nhau cùng bật cười, nào có người lại tự khen mình là công tử tài hoa, không xấu hổ chưa tính, còn xụ mặt xuống y như một viên bánh bao.
"Các ngươi cười cái gì? Ta nói rất buồn cười sao?"
"Đúng là không buồn cười" Vân Yên cô nương nói, nàng vừa lòng gật gật đầu. Nhưng lông mi của Vân Yên cô nương khẽ chớp chớp, nói tiếp.
"Mà là mặt ngươi rất buồn cười!" Vân Yên cô nương cười đến gập cả người, mặt bánh bao bên cạnh ta đỏ mặt, trông chẳng khác gì một phong bao lì xì.
Ta cũng bật cười, chỉ mới đùa một chút nàng lại biến thành bộ dáng này, thật dễ khiến người ta càng muốn đùa nàng, xem nàng sẽ phản ứng ra sao, nhưng...
"Được rồi! Không náo loạn với ngươi nữa. Nửa tháng nay ngươi không ghé, hôm nay vì sao lại tới tìm ta? Đột nhiên lương tâm nổi lên mới nhớ ra trên thế gian này còn có ta là bằng hữu phải không? Hay lại mới phát hiện ra một trò bát quái mới?" Vân Yên cô nương thật đúng là không bao giờ buông tha cơ hội đùa giỡn nàng.
"Không có, chỉ muốn mang Tẫn Hoan đến làm quen với ngươi thôi. Việc bát quái gần đây nhất ta đã nói cho Tẫn Hoan nghe rồi, từ từ sẽ kể lại cho ngươi nghe." Nàng cười khẽ nháy mắt mấy cái, mở miệng ra là nhắc chuyện của người khác, nhưng xem ra nàng rất thích thú a!
"Chậc chậc! Lạc đại công tử, Lạc đại ngốc tử, khi bình thường có một nữ nhân hỏi ngươi câu này ngươi hẳn phải nên trả lời là "Ta muốn tới thăm riêng một mình ngươi", như vậy mới xuôi tai hiểu không?" Vân Yên cô nương có lẽ rất có hảo cảm với mặt bánh bao, rõ ràng rất thích trêu chọc tiểu bánh bao ngốc nghếch này. Nhưng câu này vì sao nghe cũng có vẻ nàng đang nói thật thế này?
"Vân Yên, ngươi biết rất rõ ta là nữ..." Nàng im bặt, không được tự nhiên liếc mắt nhìn ta một cái.
"Ngươi biết rất rõ ta là đối tượng hôn phối lý tưởng của nữ tử, còn trêu ta như thế!" Những lời này rõ ràng xoay chuyển quá mức cứng nhắc, chẳng lẽ nàng muốn nói nguyên bản là "Ngươi biết rất rõ ràng ta là nữ"?
"Lạc ngốc tử thật quá tự cao a! Có cô gái nào nói ngươi là đối tượng hôn phối tốt nhất của họ không? Ngươi kể cho ta nghe vài người xem a!" Vân Yên cô nương không cho nàng có cơ hội phản kích.
"Ta... Ta... Ta đói bụng, có thể ăn cơm trước được không? Ta tới giờ chưa ăn gì cả, mà bây giờ cũng tới giờ Dậu (14) rồi ." Nàng cảm thấy mình đang bí, lập tức nói lảng sang chuyện khác, còn lộ ra vẻ mặt đáng thương như vậy.
"Được rồi! Ta bảo bọn họ làm một vài món đưa lên." Giọng nói Vân Yên cô nương vừa đau lòng vừa thương tiếc, vỗ vỗ má của nàng, mở chốt cửa đi ra ngoài thu xếp thức ăn cho nàng.
Ta nhìn từ đầu đến đuôi không nói câu nào, vừa rồi còn cảm thấy buồn cười đột nhiên cảm xúc cứ như bọt biển tan biến mất, nhìn các nàng đấu võ mồm, lại thay đổi bộ dạng cứ như liếc mắt đưa tình với nhau, đáy lòng không hiểu vì sao lại nổi lên một cơn hồng thủy, cấp tốc tràn đến, chiếm cứ lòng của ta.
Ta biết rõ nàng xem ta là bằng hữu mới dẫn ta tới nơi này; ta biết rõ nàng thực sự đơn thuần xem ta là bằng hữu; ta biết rõ nàng không phải cố ý quên đi mất sự tồn tại của ta, nhưng ta lại bị những câu nói của Vân Yên khiến ta hỗn loạn, nàng không quan tâm ta; ta biết...
Rất nhiều cái biết rõ như thế vẫn không thể ngăn chặn nỗi buồn bực đang gào thét trong lòng này. Ta bước đi thong thả đến bên cửa sổ, đưa tay đẩy cửa sổ ra.
(14): Từ 17-19h
Chương 42
Duẫn Tuyệt Ca (Mười tám)
Ta, ngươi và nàng
Edit: Shaiyao
Lắc đầu, hít vài hơi không khí ngoài cửa sổ xong, ta cảm thấy dễ chịu hơn một chút. Ta không dám tin vừa rồi mình không thể khống chế bản thân được như vậy, nếu các nàng chỉ cần nói thêm hai câu nữa, liệu ta còn có thể chịu đựng được nữa như bây giờ không?
Nàng vỗ vai ta từ sau lưng, ta quay đầu nhìn lại liền trông thấy ánh mắt lo lắng của nàng.
"Tẫn Hoan, ngươi có khỏe không? Ngươi không nói gì cả, còn chạy ra cửa sổ lắc đầu, có phải cửa sổ xấu lắm nên ngươi không thích không?" Nàng ngốc nghếch hỏi.
Nàng thật sự nghĩ ta buồn vì chú ý đến cửa sổ sao? Còn chưa kịp mở miệng trả lời thì Vân Yên cô nương đã quay lại, trên tay còn bưng một khay điểm tâm.
"Lạc ngốc tử, ăn điểm tâm trước đi! Đồ ăn chút nữa đầu bếp sẽ mang lên." Vân Yên cô nương cười, gắp lấy một ít thức ăn đút cho nàng.
Nàng không hé miệng ra, mà lại cản Vân Yên cô nương lại.
"Vân Yên, Tẫn Hoan không thích cách trang trí của cửa sổ, ngày mai ta gọi người đến sửa nó lại." Nàng thực sự nghiêm túc nói.
Mặt Vân Yên cô nương nhất thời trở nên cứng nhắc, mặc dù đôi tay của Lạc Dương Trần ít giây trước đây chặn tay Vân Yên cô nương lại đã buông xuống, nhưng tay Vân Yên cô nương vẫn chơ vơ giữa không trung. Nàng xoay đầu lại nhìn thẳng vào mắt ta, trong ánh mắt tràn đầy nghi hoặc, khó hiểu, khiếp sợ, còn có cả địch ý.
Xem thái độ giữa hai người họ với nhau cũng có thể đoán được các nàng không chỉ đơn giản quen biết mới mấy ngày như vậy, giao tình giữa họ đã tốt đến mức khiến Lạc Dương Trần yên tâm tiết lộ thân phận nữ tử cho người lạ biết, mối quan hệ giữa hai người họ rốt cuộc đã thân thiết đến mức độ nào đây?
Nguyên nhân làm cho ta không vui không phải cửa sổ, nhưng điều nàng lo lắng lại không sai, chỉ khác là ta chỉ cảm thấy lo lắng về mối quan hệ giữa nàng và Vân Yên cô nương thôi. Ta thật sự muốn biết nàng nghĩ gì về ta? Và nghĩ gì về Vân Yên cô nương?
Ý niệm đó cứ lởn vởn mãi trong lòng, lý trí theo không kịp nỗi lòng của ta, tất cả trở nên rối loạn trong đó. Ta cố gượng cười với Vân Yên cô nương, ánh mắt của Vân Yên cô nương dường như có sự u oán, cáu giận. Cô nương ấy nhìn chằm chằm ta, thuận tay gắp một đũa thức ăn, ánh mắt không thèm nhìn người bên cạnh, mà bỏ thẳng vào miệng mình.
Động tác này tràn ngập thị uy. Ta nhìn tên đầu sỏ gây nên mọi việc, nhưng nàng đã sớm ngốn đầy miệng thức ăn, nhìn thấy Vân Yên gắp thức ăn, nàng lại ngăn tay Vân Yên cô nương lại.
"Ngươi cũng ăn một ít đi! Ta không phải tiểu hài tử, không cần người khác đút." Trên mặt của nàng viết rất rõ bốn chữ "Ta là đại nhân", nhưng đại nhân này miệng lại đang ngốn rất nhiều thức ăn, có cả bánh hoa quế, bên miệng còn dính cả mảnh vụn của bánh. Ta lấy khăn ra lau mặt cho nàng.
"Tẫn Hoan, ngươi hình như chưa ăn gì hết, ăn một chút đi." Nàng nhét đồ ăn vào miệng ta. Ta tuy không đói bụng, nhưng được nàng đút, khóe miệng ta không kìm được mỉm cười.
Vân Yên cô nương nhìn tay của mình, lại nhìn chiếc khăn ta lau mặt cho nàng, lại nhìn bàn tay nàng đút thức ăn cho ta, bất giác cô nương ấy lại mỉm cười đầy chua xót.
Gã sai vặt của Ỷ Hương lâu lần lượt đem đồ ăn đến, phần điểm tâm cũng được dọn xuống.
Bây giờ trên bàn ăn có ba người, Lạc Dương Trần tự gắp thức ăn vào chén của mình. Chỉ còn có ta và Vân Yên cô nương là không thể nhấc đũa nổi trong bầu không khí giằng co như thế, việc này cứ kéo dài mãi cho đến khi Lạc Dương Trần ăn no rồi để đũa xuống.
"Lạc đại công tử, cửa sổ phòng Vân Yên xấu hay đẹp gì cũng không cần công tử quản, nếu công tử nhìn không quen thì cũng không hà tất phải lại đây." Vân Yên cô nương lạnh nhạt nói.
"Ngươi là bằng hữu của ta, ta sao có thể không đến chứ? Nhưng mà Tẫn Hoan không thích, ta vẫn muốn sửa nó lại." Nàng gằn từng tiếng, tuy giọng nói khá thành khẩn, nhưng ngược lại lại làm cho đối phương tức giận hơn nữa.
"Duẫn công tử thích hay không quan trọng với ngươi như vậy sao?" Vân Yên cô nương cười lạnh.
"Đúng vậy. Các ngươi đều là bằng hữu của ta, với ta mà nói thì cả hai đều quan trọng ngang nhau cả." Tên ngốc tử nào đó đáp không chút do dự.
"Được, tốt lắm, xem ra Lạc đại công tử ăn no rồi, Vân Yên còn có chuyện quan trọng cần làm, không tiện tiếp tục chiêu đãi hai vị, mời hai vị về đi!" Lạc Dương Trần mặt không chút thay đổi, đứng dậy mở cửa ra ngoài.
"Ngươi chỉ vì một cánh cửa sổ mà giận ta? Thật chẳng hiểu nổi! Tẫn Hoan, chúng ta đi!" Nàng kéo ta dậy, không thèm quay đầu lại đi thẳng ra khỏi phòng, rời khỏi Ỷ Hương lâu, nơi ầm ỹ xô bồ đó cách chúng ta càng ngày càng xa...
Chương 43
Duẫn Tuyệt Ca (Mười chín)
Phạt
Edit: Shaiyao
Trên đường quay về Lạc phủ vẻ mặt nàng không tốt, không nói câu nào cả, nàng đi rất nhanh, nắm tay ta chặt đến mức khiến nơi đó đau nhói lên. Những ám vệ ở Lạc phủ đang chờ chúng ta ở chính sảnh, Lạc lão gia nhìn thấy chúng ta từ bên ngoài vào nhà, lập tức tức giận đến tái mặt.
"Ngươi lại đây quỳ xuống cho ta!" Lạc Dương Trần nghe xong lập tức quỳ xuống.
"Ta có phải đã nói rồi không, không được làm hư Duẫn công tử! Ngươi hôm nay gạt mọi người, mang Duẫn công tử đi đâu? Trước đây ta bỏ qua cho ngươi là bởi vì ngươi đã hết thuốc chữa, nhưng Duẫn công tử là ai? Ta đã dặn đi dặn lại nhưng ngươi vẫn bỏ ngoài tai, ngươi có biết tất cả mọi người đi tìm các ngươi cả đêm không? Ngươi có biết ai nấy cũng lo lắng không? Lỡ như Duẫn công tử xảy ra chuyện gì thì đem đầu của ta chém mười lần cũng bồi thường không nổi a! Chúng ta làm sao có thể công đạo với người nhà của Duẫn công tử và Hoàng Thượng, Hoàng Hậu được? Từ trước đến nay ta dung túng, không phạt ngươi thì ngươi lại lờn mặt! Không biết tốt xấu! Từ hôm nay trở đi, ngươi không được ra khỏi cửa Lạc phủ một tháng!"
"Điệp Thúy, Mặc Yên, nếu Đại công tử dám ra khỏi cửa Lạc phủ một bước, thì các ngươi cũng sẽ chịu phạt giống Đại công tử! Còn ngươi hôm nay quỳ ở đây, không được ngủ!" Lạc lão gia nói xong liền phất tay áo bỏ đi, khiến ta không có cơ hội cầu tình cho nàng.
Những lời nói của Lạc lão gia cũng có ý giáo huấn cả ta, tuy mặt ngoài là đang phạt nàng, nhưng đồng thời cũng đang nói cho ta nghe. Dù sao cũng là ta không tốt, cứ thầm nghĩ muốn xuất môn với nàng, nên không thèm mang bất cứ hạ nhân hay ám vệ nào theo cả, không để ý đến suy nghĩ của Lạc lão gia và Lạc phu nhân, lỡ như thật sự xảy ra chuyện gì thì không những Hoàng Thượng sẽ giáng tội Lạc lão gia, Lạc phu nhân, mà ngay cả nàng cũng sẽ bị liên lụy.
Hôm nay rốt cuộc ta bị làm sao vậy? Một mình trốn ra phủ với nàng, thiếu chút nữa cũng không khống chế được cảm xúc ở chỗ của Vân Yên cô nương, thật không giống ta một chút nào, Duẫn Tuyệt Ca ta là người sẽ không bao giờ để những việc đó phát sinh, bây giờ tất cả mọi việc lại rối loạn hết lên như thế! Vì sao ta lại có cảm giác bồn chồn lo lắng? Vì sao lại cư xử không đúng mực như thế này? Rốt cuộc ta bị gì vậy?
Nếu như là trước đây, cho dù có muốn chạy trốn ám vệ một khoảng thời gian ngắn, ta cũng sẽ nhất định không để lộ hành tung của mình để bọn họ biết, nhưng rồi bọn họ cũng sẽ nhanh tìm thấy ta thôi. Nhưng khi đó thấy nàng thút tha thút thít khóc thì ta không thể nghĩ nhiều được, trong lòng ta cảm thấy bồn chồn không yên, cứ như có một cục đá rất lớn đè nặng trong lòng, khiến nơi đó đau nhói lên. Ta thầm muốn nàng sẽ luôn luôn vô tâm không phế hạnh phúc tươi cười, để nàng mang ta nhảy ra khỏi cửa sổ, lén trốn qua cửa sau ra ngoài, không thèm nghĩ đến hậu quả, thậm chí trong lòng còn có một chút chờ mong, mong đây là một con đường không có điểm dừng, để chúng ta có thể đi mãi như thế này.
"Dương Trần, phụ thân rất thương con, nếu không ngày xưa y cũng không mở một con mắt, nhắm một con mắt mà bỏ qua, nhưng lần này con lại rất quá đáng. Mẹ rất đau lòng khi con phải quỳ ở đây, nhưng con phải chịu trách nhiệm về sai lầm của mình, biết không?" Lạc Dương Trần quật cường nhắm mắt lại, không thèm nhìn mặt Lạc phu nhân.
Ngay cả Lạc phu nhân cũng kiên quyết như thế, bà quay đầu lại phân phó Liên Tâm lấy một chậu nước ấm đến, tự mình vắt khăn, lau mặt, cổ và hai cánh tay cho nàng. Sau lại sai người đem một chiếc áo choàng tới đưa cho nàng, để khi lạnh nàng mặc vào.
"Tẫn Hoan, ngươi cũng thật là, đã lớn như vậy rồi còn theo Dương Trần hồ đồ như thế? Xuất môn không nói một tiếng, lỡ như có chuyện gì xảy ra thì ta làm sao ăn nói với Duẫn lão gia, Duẫn phu nhân được? Hôm nay các ngươi thật sự đã khiến tất cả mọi người sợ hãi, ta biết các ngươi không cố ý, nhưng ở ngoài không phải ngươi không đụng chạm người khác thì người ta sẽ để yên cho mình. Sau này không được như vậy nữa, muốn đi đâu cũng phải nói một tiếng, đừng để mọi người phải đi tìm. Ta và lão gia đều xem ngươi là con của mình, đừng làm cho chúng ta lo lắng, được không?"
Lạc phu nhân ngoài miệng tuy nói rất nghiêm khắc, nhưng ánh mắt vẫn nhìn khắp người ta, xem ta có bị thương không. Sự quan tâm cẩn thận như thế không khác gì một người mẹ quan tâm đến con ruột của mình vậy, không trách mắng, chỉ biểu đạt sự quan tâm và lo lắng mà một người mẹ phải có, thật khiến ta không khỏi áy náy...
Chương 44
Duẫn Tuyệt Ca (Hai mươi)
Bánh trôi nước hoa quế
Edit: Shaiyao
"Lạc phu nhân, là do Tẫn Hoan không tốt..."
Lạc phu nhân vỗ vỗ vai ta, nhẹ nhàng lắc đầu. "Ta biết con không phải là một đứa nhỏ thích gây chuyện, Dương Trần vẫn luôn hồ đồ như thế, khi thấy người khác không chìu ý thì lập tức sẽ nhõng nhẽo khiến người khác mềm lòng, trong nhà này cũng không có mấy người có thể chịu được tính dây dưa đó của y. Ta không phải trách con, chỉ mong các con nhất định phải chú ý đến sự an nguy của mình a!"
Ta gật đầu, Lạc phu nhân mới mỉm cười, xoa đầu của ta.
"Nhưng việc hôm nay Tẫn Hoan cũng phải có trách nhiệm..."
"Con không cần giải vây cho y, đứa nhỏ này tuy bản tính không xấu nhưng lại chưa từng làm cho chúng ta tin tưởng được. Y không biết trời cao đất rộng, gạt mọi người mang con ra ngoài, lỡ như các con gặp chuyện gì nguy hiểm thì dù là Hoàng Thượng, Hoàng Hậu, hay cha mẹ của con đi nữa, lương tâm của chúng ta cũng khó lòng yên ổn, không thể công đạo được. Cha của y thương yêu y đến mức đau lòng đến chết, ta cũng nâng đỡ y ở trong lòng bàn tay, nếu không phạm phải điều gì thật quá đáng thì chúng ta cũng không muốn phạt y làm gì. Cả ngày hôm nay con cũng mệt rồi, nhanh đi nghỉ ngơi đi! Nơi này đã có Điệp Thúy và Mặc Yên, không sao đâu."
"Vậy con về phòng trước." Lạc phu nhân hẳn là còn có việc muốn nói với nàng, ta đành nhẹ nhàng đồng ý rồi xoay người rời khỏi.
"Công tử hôm nay ra ngoài không nói một tiếng, thuộc hạ rất lo lắng. Nhưng công tử yên tâm, chuyện này vẫn chưa bị trình báo lên Thánh Thượng, có một vài việc có thể dùng ngân lượng để giải quyết, thuộc hạ cũng đã xử lý xong rồi, nhưng sau này rất mong công tử có đi đâu cũng phải mang bọn thuộc hạ cùng đi."
Nhóm ám vệ mặc dù là người mà Hoàng Thượng phái tới, nhưng nhiệm vụ của họ là bảo vệ ta, nên có một số việc cũng tận lực giấu diếm hộ ta, nếu không có sự giúp đỡ của họ thì khi sự tình hôm nay truyền tới tai Hoàng Thượng, chỉ sợ ta phải xuất giá sớm, không thể ở ngoài cung được nữa.
"Ta biết rồi, đã khiến các ngươi khó xử, là ta lo lắng lung tung thôi, sau này sẽ không còn như vậy nữa." Có được những thuộc hạ tận tâm như thế này, ta thật sự rất hối hận.
"Thuộc hạ hy vọng công tử có thể nhớ rõ lời hứa của mình." Hắn vuốt cằm, đi khỏi cửa phòng sau đó khép cửa lại.
Tắm rửa xong, ta nằm trên giường lăn qua lộn lại nhưng ngủ không được. Ta vẫn nhớ bây giờ nàng đang ở đại sảnh, nàng là người luôn thích tìm người để nói chuyện, lúc này lại phải quỳ ở đó thì sẽ đói, sẽ khát nước, cộng thêm tính nhát gan vốn có, cho dù có Điệp Thúy và Mặc Yên ở cạnh nhưng ta vẫn không thể hoàn toàn yên tâm được. Huống chi việc hôm nay tuy rằng Lạc lão gia và Lạc phu nhân không trách phạt ta, nhưng ta vẫn phải chịu trách nhiệm.
Phủ thêm áo choàng, ta vào phòng bếp do thám một chút, Lạc phủ lớn như vậy muốn tìm nguyên liệu nào cũng có cả. Ta còn nhớ ngày xưa khi còn hành quân với gia gia(15), nếu đến tối không có biến cố gì, và nếu may mắn tìm được đủ nguyên liệu, gia gia sẽ dẫn ta vào bếp nấu một ít món, có khi ông sẽ cho ta giúp một chút, cả hai ông cháu lâu lâu cũng sẽ nghịch bột mì vui đến quên cả trời đất, đó là ấn tượng sâu đậm nhất của ta về những lúc vui vẻ nhất với gia gia, mỗi lần ăn lại những món ngày đó, thì những ký ức xưa lại quay về, từng trang đều hiện diện khuôn mặt ôn hòa, cưng chiều của gia gia.
Làm theo phương pháp gia gia đã dạy, chờ bột nở rồi bỏ vào nước sôi để luộc, chế mật hoa quế vào trong chén, bỏ thêm vào một chút nước cốt dừa, thế là ta đã hoàn thành một chén bánh trôi nước thật đơn giản.
Điệp Thúy và Mặc Yên đang đứng trước cửa, thấy ta liền hành lễ, ánh nến trong đại sảnh vẫn sáng, nàng vẫn ngoan ngoàn quỳ ở đó mà không rên la tiếng nào.
"Ta làm chén bánh trôi nước, ăn một chút đi!" Ta đưa chén tới, ngồi xuống chiếc ghế thái sư bên cạnh.
Nàng cầm lấy thìa cẩn thận nếm thử một miếng, sau đó liền ăn ngấu nghiến, cả một chén chè được nàng ăn cạn sạch, không thừa lại một chút gì.
"Tẫn Hoan, ngươi thật là lợi hại, bánh trôi nước ngon quá a." Ánh mắt nàng vốn rất dễ khiến người ta đau lòng, giờ phút này lại sáng rực lên.
"Ăn ngon là tốt rồi, ta không ngủ, ngồi nói chuyện với ngươi được không?"
Mặt nàng lập tức rạng rỡ lên, gật đầu liên tục.
(15): Ông nội
Chương 45
Duẫn Tuyệt Ca (Hai mươi mốt)
Vân Yên (Thượng)
Edit: Shaiyao
"Khi ta quen Vân Yên ta mới mười lăm tuổi. Ngày đó mứt quả ở chợ cứ như muốn đối nghịch với ta, hại ta tìm cả nửa ngày vẫn không thấy nơi đâu bán cả, nhưng ta lại rất muốn ăn. Cũng may sau đó thật vất vả mới tìm thấy một chỗ, ta bèn chạy nhanh xông tới, không ngờ lại có người nhanh chân hơn, mua cây mứt quả cuối cùng đi. Người mua chỉ là một tiểu cô nương, ta mới chạy lại thương lượng với nàng, hy vọng nàng bán lại cho ta cây mứt quả trên tay đó, một cây mứt giá năm đồng, ta đưa cho nàng một lượng vàng mà nàng chết sống vẫn không chịu bán cho ta, nói là tiểu thư nhà nàng muốn ăn, cho nên không bán. Ta quyết định quay về chung với nàng, trực tiếp tìm tiểu thư nhà nàng thương lượng!"
Ăn xong chén bánh trôi nước, nàng như được tiếp thêm khí lực để kể chuyện.
Chuyện xưa chỉ vừa mới bắt đầu đã khiến ta cười thầm, người này từ nhỏ đến lớn vẫn luôn hồ đồ như thế! Chỉ vì một cây mứt quả mà lại đi giành với một tiểu cô nương ngay trên đường, giành không được cuối cùng còn đi theo người ta về nhà, người không biết chuyện chỉ sợ còn tưởng rằng nàng đang dụ dỗ tiểu cô nương kia nữa đấy.
"Ta đi theo tiểu cô nương kia quẹo trái quẹo phải một lúc lâu thì đi tới một nơi nào đó rất là náo nhiệt, bảng hiệu ngay cửa ghi là "Ỷ Hương lâu", thoạt nhìn rất xa hoa, nhưng mà bên trong hương vị rất nặng nề, mới bước vào ta đã nhảy mũi liền mấy cái, dùng tay áo che mũi lại mới hít thở nổi. Ta đang muốn đi theo tiểu cô nương kia lên lầu, thì lại có một cơ thể vừa béo vừa to chắn ngang trước mặt, vùng bụng tròn quay còn dính chặt lấy mặt ta. Ta cứ nghĩ người đó đang mang thai, nhưng ngẩng đầu nhìn thì thiếu chút nữa đã hù chết ta rồi, nếu nàng thật sự mang thai, thì đứa nhỏ bị sinh ra kia nhất định mặt mũi sẽ rất đáng sợ."
Nàng nhắc đến người này, thân thể lại run lên vài cái, cứ như đang nhớ lại chuyện ngày đó, sợ run cả người.
"Người kia chính là tú bà Cúc tỷ. Nàng chọt chọt vai ta, nói: "muốn lên lầu cũng được, nhưng Vân Yên cô nương của chúng tôi không phải bất cứ ai cũng có thể gặp được đâu, gặp một lần một trăm lượng, rồi còn phải hỏi xem Vân Yên có chịu gặp ngươi không nữa, nếu nàng không chịu thì ngươi cũng không được lên""
"Vì mứt quả mà ta lập tức rút ra ngân phiếu, quyết tâm chiến đấu đến cùng với đại nương đáng sợ này!"
Tú bà Cúc tỷ tuy nhan sắc quả thật không đẹp lắm, nhưng bị nàng cường điệu lên thành một đại nương đáng sợ, làm cho ta không khỏi thương cảm cho vị tú bà kia. Du côn cắc ké thật không hỗ là một đứa nhỏ bát quái cực kỳ nổi danh, che bai nhan sắc người ta chưa tính, còn rủa tiểu hài tử người ta sinh ra nhất định sẽ thực đáng sợ, ngày thường chắc nàng toàn dành tám phần đầu óc suy nghĩ mấy chuyện này quá.
"Rồi Cúc tỷ đi lên lầu với tiểu cô nương kia, sau lại chạy xuống dưới bảo ta lên đi, khi nàng chạy đống mỡ trong người nàng cũng chạy theo, rung rung thật đáng sợ, nàng còn cười với ta, hại ta về nhà gặp ác mộng mấy ngày liên tiếp. Khi đứng trước cánh cửa phòng trên lầu, có một người lập tức đi ra, đó chính là Vân Yên, khi đó ta căn bản không nhìn mặt nàng, một lòng một dạ chỉ nhìn cây mứt quả tỏa sáng như ánh mặt trời kia, nước miếng chảy đầy ra ngoài. Ta hỏi nàng xem bán nó cho ta được không. Nàng suy nghĩ một chút rồi đáp là được. Trong lòng ta mừng lắm, sợ nàng đổi ý nên lập tức giựt mứt quả bỏ vào miệng ăn, ta còn nhớ mứt quả ngày đó ngon đến cỡ nào a. Rồi từ đó ta mới quen Vân Yên."
Đúng là tên du côn cắc ké, ngày đó rốt cuộc nàng quen biết Vân Yên cô nương, hay là chỉ quan tâm đến hương vị của mứt quả? Nói đi nói lại thì chuyện liên quan đến Vân Yên cực kỳ ít, ngay cả nàng hình dung Vân Yên cô nương ra sao cũng không nghe được một chữ, chỉ toàn nghe kể về mỹ vị của mứt quả rồi những chuyện không đáng quan tâm khác, còn lại đại bộ phận toàn là những từ ngữ hình dung chẳng tốt đẹp gì của nàng đối với Cúc tỷ.
Chương 46
Duẫn Tuyệt Ca (Hai mươi hai)
Vân Yên (Hạ)
Edit: Shaiyao
"Ăn xong mứt quả ta mới chú ý đến mặt mũi của nàng, đúng thật là một mỹ nhân, hơn nữa còn cầm kỳ thư họa cực kỳ lợi hại nữa chứ! Nghe tiểu cô nương kia kể thì mỗi ngày không biết có bao nhiêu quan to chức lớn vung ngân lượng tới tìm nàng, nghe bảo chỉ cần nghe hoa khôi đàn một khúc thôi, thì giá trị con người cũng đã được tăng lên vài lần, nhưng khách đến tìm mà nếu nàng không muốn tiếp thì những người đó cũng không thể làm gì được. Người ngoài ai nấy cũng nghĩ tính tình nàng lãnh ngạo, nhưng nàng đã đưa mứt quả cho ta ăn, còn không nhận tiền của ta nữa, ta cảm thấy nàng là người rất tốt, không hề giống lời đồn gì cả. Sau này mới thường xuyên đi tìm nàng nói chuyện phiếm, có đôi khi ở lại đó ăn cơm uống rượu. Chúng ta nói chuyện rất hợp với nhau a! Mỗi lần ta đi tìm nàng tâm sự cũng đều kéo dài cả đêm."
Ta không biết nên nghĩ gì nữa, nàng quen Vân Yên cô nương chẳng qua chỉ vì nàng tham ăn, chỉ vì mỗi một cây mứt quả mà nhớ mãi không quên, theo người ta vào tận thanh lâu cực kỳ nổi tiếng.
Nàng cảm thấy con người ta rất tốt, cũng chỉ bởi vì đối phương không lấy tiền của nàng, cho nàng ăn mứt quả miễn phí. Tuy đúng là Vân Yên cô nương không lấy một xu nào của nàng hết, nhưng nàng đã quên cây mứt quả đó nàng cũng phải vung hết cả một trăm lượng bạc cho Cúc tỷ mới lấy được hay sao? Vân Yên cô nương có lẽ không ngờ có kẻ ngốc đên mức tiêu tốn một trăm lượng đi tìm mình chỉ vì một cây mứt quả; Lạc Dương Trần cảm thấy nói chuyện với người ta rất hợp, nhưng xem ra cũng chỉ có mình nàng ngồi độc thoại với Vân Yên cô nương thôi. Xét cho cùng thì nàng hiểu biết Vân Yên cô nương được bao nhiêu chứ? Ta rất nghi ngờ chuyện đó đấy.
"Quen biết lâu như vậy, nàng chưa bao giờ lớn tiếng với ta như hôm nay, mỗi lần ta nói muốn thay đổi chỗ này hay chỗ kia, nàng đều đồng ý cho ta đổi, chưa từng có ý kiến gì, đối xử với ta rất tốt, nhưng tự nhiên hôm nay chỉ vì một cái cửa sổ mà nổi nóng với ta. Hừ! Nhất định là dì cả đang đến, tâm trạng không thoải mái nên mới trút giận lên người của ta! Sao không chịu đi tìm đại phu đi chứ? Không muốn thay cửa sổ thì ta cũng không thèm! Cứ như muốn lấy cái cửa sổ làm chồng vậy, rõ ràng nàng chọn cái cửa sổ chết toi đó, ta không thèm chơi với nàng nữa! Đáng ghét! Nhưng bây giờ cha lại nhốt ta ở nhà, lỡ lần sau ta đi tìm nàng nàng lại không để ý tới ta, thì ta sẽ mất đi một bằng hữu hay sao."
Nàng nói liên miên, cằn nhằn không ngừng nghỉ, vừa tức giận mắng người ta không tốt, vừa thể hiện tính tình bát quái của mình ra, cứ như một trái bóng cao su bị xì hơi, lo lắng bằng hữu sau này không để ý tới mình nữa, tính cách mâu thuẫn như thế thật giống một tiểu lão thái bà ưa dông dài.
Đưa tay vỗ vỗ đầu của nàng, tên du côn cắc ké, khi gặp chuyện khó xử thì cứ như con rùa rụt cổ, thật là ngốc nghếch. Vân Yên cô nương nếu thực sự chỉ vì cái cửa sổ mà tức giận thì lúc trước khi nàng muốn đổi đông đổi tây Vân Yên cô nương đã sớm nổi giận rồi. Người ta chẳng những không giận, mà còn nuông chiều nàng hết mực.
Tuy Vân Yên cô nương thân ở thanh lâu, nhưng cách bài trí khuê phòng của cô nương nhà người ta làm sao có thể cho người ngoài được xen vào? Huống chi Vân Yên cô nương lại là người bán nghệ không bán thân, dù sống trong nước bùn nhưng lại bất nhiễm, hẳn phải là một người có cá tính kiên cường, nếu như có người muốn thay đổi cách trang trí trong phòng của mình, chẳng lẽ cô nương ấy có thể im lặng mà không lên tiếng như thế sao? Nếu Vân Yên cô nương không có tâm dành cho nàng như thế, chỉ sợ nàng đã sớm bị đuổi ra ngoài rồi, còn có thể để nàng ăn xong bữa cơm như hôm nay sao?
Người ta đối với nàng tốt như vậy, nàng lại là một tên đại đầu gỗ không hiểu phong tình, cứ nghĩ người ta chỉ vì một cái cửa sổ mà giận mình, ta nghĩ có lẽ cả đời này nàng cũng sẽ không hiểu, cánh cửa sổ đó không phải là nguyên nhân thực sự. Nhưng nếu giải thích rõ ràng cho nàng nghe liệu nàng có thể hiểu được bao nhiêu?
Suy đi nghĩ lại ta đành thở dài, quyết định không nên giải thích làm gì cho phí công.
Chương 47
Duẫn Tuyệt Ca (Hai mươi ba)
Chất vấn
Edit: Shaiyao
Lạc lão gia cũng sớm chịu không được, sai Điệp Thúy và Mặc Yên dìu nàng đang ngủ quỳ trên đất vào trong phòng. Ta trở về phòng ngủ thẳng đến tận khi gần bữa ăn tối mới dậy dùng cơm, khi đi tới cửa phòng thăm nàng, Điệp Thúy và Mặc Yên nói nàng đang bị nhốt ở trong phòng không thể ra được, ta mới bảo không quấy rầy nữa, liền rời khỏi đó.
Mang theo hai ám vệ vào Ỷ Hương Lâu, dặn bọn họ chờ ta ngoài cửa phòng của Vân Yên cô nương. Vân Yên cô nương thấy ta hơi kinh ngạc một chút, sau đó chống cằm ngồi cạnh bàn, ta châm trà cho nàng.
"Duẫn công tử hôm nay tới để nghe khúc hay là đến ngâm thơ đối đáp vậy?" Nụ cười của nàng không hề có độ ấm, vừa khách khí mà vừa xa cách.
"Tại hạ hôm nay tới vì Lạc công tử, nàng đang bị Lạc lão gia cấm túc ở nhà."
"Một khi đã như vậy thì không tiễn." Nàng đứng lên mở cửa, ta ra tay điểm huyệt đạo, đẩy nàng ngồi lại xuống ghế.
"Ngươi làm gì thế? Buông ta ra!" Nàng thấp giọng la lên.
"Cô nương yên tâm, tại hạ không có ác ý, cũng không muốn làm cô nương bị thương, hôm nay chỉ đến đây để nói với cô nương mấy câu thôi, xong sẽ đi ngay, tuyệt đối không quấy rầy thời gian quý báu của cô nương nữa."
"Xem ra ngươi không nói cho hết lời sẽ không chịu đi đúng không? Vậy nói đi!" Nàng khẽ thở dài.
"Vân Yên cô nương, tại hạ sẽ nói thẳng. Hôm qua cô nương giận Lạc công tử tại hạ nhìn ra được, cho dù cô nương biết Lạc công tử là nữ, nhưng lại không xem Lạc công tử là tỷ muội, ngược lại lại dành tình cảm đặc biệt cho Lạc công tử. Nhưng tiếc Lạc công tử lại là tên đầu gỗ, dù có đợi bao lâu đi nữa thì nàng cũng chỉ nghĩ là cô nương tức nàng vì cái cửa sổ thôi."
"Ngươi... Ngươi biết sao? Ngay cả ngươi cũng nhìn ra được, tại sao nàng lại... Các ngươi mới quen biết có mấy ngày, chẳng lẽ nàng lại nói cho ngươi biết chuyện quan trọng như thế, vậy có thể thấy vị trí của ngươi trong lòng nàng không phải là nhỏ..." Nụ cười của nàng tràn đầy chua xót.
Ta lắc đầu."Nàng không nói cho ta biết, tự ta đoán thôi." Ta thành thật nói.
"Ngày hôm qua thấy nàng quan tâm ngươi như thế thì ta đã đoán ra nàng quan tâm ngươi hơn ta." Ánh mắt Vân Yên đỏ ửng lên, thấp thoáng trong đó có cả một lớp nước mỏng.
"Ta thì không nghĩ như vậy, nàng là người rất ngốc, thế nên nàng quan tâm đến bằng hữu cũng giống nhau cả thôi, không có ai hơn ai cả đâu." Nhớ lại sự săn sóc cẩn thận của nàng khiến ta bất giác mỉm cười.
"Các ngươi quen biết bao lâu?" Nàng không tiếp lời của ta, hỏi sang một chuyện khác.
"Hơn một tháng, chưa đầy hai tháng."
"Mới quen nhau một thời gian ngắn ngủi như thế mà Duẫn công tử rất tận tâm với Lạc công tử a! Vì nàng mà chạy tới tận đây nói đỡ cho người ta, chắc hôm nay Duẫn công tử đến tìm Vân Yên Lạc công tử cũng không biết đâu nhỉ?"
Không phải ta không hiểu ý châm chọc trong câu nói của nàng, chỉ vì mục đích hôm nay đến là để giảng hòa cho hai người, huống chi trong lòng Vân Yên cô nương đang khổ sở, nên ta không muốn so đo với nàng.
"Tại hạ đúng là quen Lạc công tử chưa lâu, nhưng Lạc công tử đối đãi với bằng hữu rất tốt, nên tại hạ muốn giúp Lạc công tử một chút thôi, nếu không phải Lạc công tử đang bị Lạc lão gia cấm túc, ta nghĩ nàng cũng sẽ tự đến tìm Vân Yên cô nương. Lạc công tử là bằng hữu của Vân Yên cô nương, Vân Yên cô nương lại quý trọng Lạc công tử như thế, thế mà lại để một việc nhỏ như vậy làm ảnh hưởng đến hòa khí, có đáng không?"
Ta cực lực khuyên bảo, hy vọng Vân Yên cô nương nguôi giận, dù sao nhìn thấy tên du côn cắc ké kia khó chịu cũng không phải là chuyện vui vẻ gì.
"Ta không chỉ xem nàng là bằng hữu, Duẫn công tử cũng không phải không biết tâm ý của ta dành cho nàng. Duẫn công tử luôn miệng nói nàng là bằng hữu của ngươi, Vân Yên cũng mới quen Duẫn công tử có một ngày thôi, nói cách khác đôi ta cũng chẳng quen biết nhau, việc này đương nhiên cũng không phải việc của Duẫn công tử. Vân Yên thực sự muốn thỉnh giáo Duẫn công tử vì sao phải nhúng tay vào việc này, mà không để tự nàng đến xin lỗi ta? Duẫn công tử, nếu Vân Yên đoán không sai, Duẫn công tử cũng có tình cảm với Lạc công tử a! Không phải sao?"
Chương 48
Duẫn Tuyệt Ca (Hai mươi bốn)
Bối rối
Edit: Shaiyao
Vân Yên cô nương ngồi trên ghế, bị điểm huyệt nên thân thể không nhúc nhích được. Giờ phút này không còn nhìn thấy nỗi u oán, sầu não, châm chọc, sắc bén trong mắt nàng nữa. Giọng nói nghe có vẻ có ý muốn trả thù, nhưng kì thực vẻ mặt nàng lại rất bình thản, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào ta.
Ta đáp không được, lời chất vấn của Vân Yên cô nương vừa dữ dội mà lại vừa bình thản, nhưng đã đánh ta một cước rất mạnh. Trong lòng ta xao động dữ dội, có đắng, có ngọt, có bất an mà lại có cả bình thản, lo lắng suy nghĩ mãi về câu hỏi đó, khiến chút lý trí còn sót lại cũng dần bị gặm nhấm đi mất.
Lúc đầu là ta tò mò về Lạc Dương Trần, đến khi biết "hắn" là "nàng" lại thất vọng; đến khi vào ở Lạc phủ lại đau lòng vì người đó; khi xem nhật kí và cả vẻ mặt bát quái đó thì cảm thấy vô cùng đáng yêu; nhớ tới nàng bị ám vệ nhốt trong nhà vừa bực mình vừa buồn cười; cảm thấy xấu hổ tức giận vì lời nói của hai nữ tử trên đường, rồi lại âm thầm tức giận vì phản ứng chậm chạp của nàng; thấy nàng thân thiết với Vân Yên cô nương cảm thấy chướng mắt khó chịu, đến khi nghe Vân Yên cô nương kể lại chuyện xưa thì lại vui mừng không lý do.
Thâm tâm ta vì Lạc Dương Trần mà dời sông lấp biển, đã sớm vượt qua phạm vi mình có thể khống chế, rốt cuộc là từ khi nào nó lại trở thành như vậy?
Vân Yên cô nương nói có mấy câu đã ép ta vào tận chân tường. Bí mật luôn được chôn giấu nay lại bị đào lên, ta muốn phủ nhận nó, nhưng lại không nỡ lắc đầu làm điều trái với lương tâm, càng không thể mở miệng thốt ra chữ "Không" được.
"Ta nên gọi ngươi Duẫn công tử, hay là Duẫn cô nương?" Vân Yên cô nương thấy ta không đáp lời, tiếp tục lãnh đạm truy vấn.
"Ta giả thành nam trang vì để tiện hành tẩu bên ngoài, Duẫn Tẫn Hoan cũng chỉ là cái tên giả cho thân phận nam trang này mà thôi, việc này ngay cả Lạc Dương Trần cũng không biết. Ta họ Duẫn, Duẫn Tuyệt Ca." Ta không còn sức để mà kinh ngạc nữa, vì câu hỏi vừa rồi ta vẫn chưa giải đáp được.
"Ta còn tưởng ngươi lại không trả lời, hoặc là muốn phủ nhận chứ. Ngươi đã nguyện ý thẳng thắn thừa nhận thì ta đây sẽ cung cấp cho ngươi một tin tình báo mà ngươi hẳn là sẽ thích." Nàng cười yếu ớt, sắc mặt không còn cứng ngắc nữa, ngược lại dịu dàng động lòng người.
"Quen biết nàng ba năm qua đã làm ta phát hiện những chuyện ngay cả chính Lạc Dương Trần cũng chưa hẳn đã biết. Lạc ngốc tử trừ người nhà và những hạ nhân đã lớn lên với mình ra, thì căn bản không hề tiếp xúc với những nam tử khác. Có mấy lần trong thành có vài tên công tử nhà giàu có học thức, con cái quan gia phái hạ nhân đưa thiệp mời cho tam vị công tử Lạc gia, mời bọn họ ra dạo hồ ngắm cảnh, nhưng lúc nào nàng cũng từ chối cả, còn chạy tới chỗ của ta la hét than phiền, thậm chí đích thân người ta đến mời nàng cũng giả vờ bệnh không đi, sau đó lại chuồn ra cửa sổ chạy tới chỗ ta, lúc nào cũng chỉ có hai đệ đệ của nàng đi dự mà thôi. Chuyện này làm ta cảm thấy rất kỳ lạ, nàng là người thích những nơi náo nhiệt, vì sao lại không chịu đi? Đến khi quen biết nàng lâu một chút mới để ý dù là nàng ở cạnh nam tử nào đi nữa thì theo bản năng cũng cau mày che mũi lại, ngay cả các nha hoàn và cô nương ở đây nàng nhiều lắm cũng chỉ giận mùi son phấn của người ta quá nồng mà thôi, nói tới nói lui, cũng chưa từng bịt mũi lại."
"Có lần ta không cố ý sai vài gã sai vặt đưa cơm vào đây, nàng liền lập tức lui về phía cửa sổ, nhưng đến chiều khi nha hoàn đưa cơm tới nàng còn cùng người ta cười đùa vui vẻ. Thử đi thử lại nhiều lần đều có kết quả giống nhau. Mãi mới biết Lạc Dương Trần không thích mùi của nam tử, thậm chí là ghét đến mức muốn trốn đi thật xa, nếu cùng đi bơi hồ với bọn công tử kia chẳng khác gì tra tấn cả. Nếu không phải vì trên người ngươi không có mùi của nam tử, thì chỉ sợ muốn nàng tới gần ngươi nửa bước là cả một vấn đề a."
"Thanh lâu người đến người đi, ta đã nhìn thấy rất nhiều tỷ muội rồi, làm sao có thể không biết ngươi là nữ nhân được? Hơn nữa Lạc Dương Trần rất mẫn cảm với mùi vị như thế, nếu như ngươi thật sự là Duẫn công tử, cho dù có quan hệ thân thiết với nàng đến mức nào đi nữa ta cũng chẳng phải lo lắng. Nhưng ngươi lại là một cô nương, nam trang đã tuấn mỹ, nếu khôi phục nhân dạng thật chắc chắn sẽ là một mỹ nhân khiến người khác ghen tị. Nể ngươi là bằng hữu của nàng, hơn nữa nguyện ý nói cho ta thân phận nữ nhân của mình, nên tin tình báo này coi như tặng ngươi, từ nay về sau cũng không có cơ hội thứ hai đâu, ta sẽ không tặng cho ngươi cơ hội cướp nàng đi khỏi tay ta."
Ta nhớ mình đã vội vàng giải huyệt cho Vân Yên cô nương, nhưng lại quên mất mình rời khỏi đó như thế nào, khi lấy lại được ý thức, ta đã ôm chân vùi mình vào trong chăn.
Ngày hôm nay thật dài, ban đầu đến thăm Vân Yên cô nương mục đích không hiểu đã đạt thành chưa, lại còn chột dạ để đối phương phản công, khiến ta bất an. Tính đến nay, đây là lần thất bại đầu tiên của ta.
Càng nguy hiểm hơn là khi biết được tin tức liên quan đến du côn cắc ké, ta lại cảm thấy vui sướng việc mình đã che giấu bí mật hơn nữa.
Hắn rõ ràng là nàng, như thế nào lại... Lại...
Ám vệ gõ cửa kéo ta khỏi mớ gút mắc đó, hội báo với ta Lạc Dương Trần đã tắt đèn đi ngủ ít nhất nửa canh giờ, tối hôm qua bị phạt, hôm nay nàng lại nhốt mình trong phòng cả ngày, nghĩ đến thôi cũng cảm thấy thật mệt mỏi.
Không ngủ được, nhớ tới cuốn nhật kí dưới gối, ta nhẹ nhàng mở cửa phòng nàng ra, rón ra rón rén trả nhật kí lại. Xoay người muốn rời khỏi, không biết vì nguyên nhân gì mà ta lại dừng lại, lại xoay người cầm cuốn nhật kí tiếp theo của nàng giấu vào trong ngực.
Đi đến trước giường, nàng đang ngủ rất an ổn, tim của ta lại rung động điên cuồng, lời nói của Vân Yên lại lặp lại vô cùng sinh động trong trí nhớ. Cứ như ma xui quỷ khiến, ta vươn cánh tay xoa mặt của nàng, từng chút một, những rung động truyền khắp đầu ngón tay, cuối cùng nhịn không được, môi ta từ từ áp lấy môi của nàng.
Ta lập tức lui người lại, cảm thấy kinh sợ, trong lòng vừa xôn xao vừa nóng lên, hít một hơi thật sâu, ta kéo chăn lại cho nàng.
Ta gần như tông cửa xông ra ngoài, ngay khi ta đặt một bàn chân ra khỏi phòng, có một bàn tay đặt lên cổ của ta, tay kia thì bóp lấy gáy ta từ sau lưng. Ta không dám động đậy, dưới ánh trăng sáng đó có thể thấy rất rõ đối phương, Điệp Thúy và Mặc Yên đương nhiên cũng thấy rõ đó là ta.
"Duẫn công tử, tùy tiện mạo phạm ngài, Điệp Thúy, Mặc Yên cảm thấy thật có lỗi. Nhưng phòng của Đại công tử từng có kẻ cắp xâm nhập, tuy rằng Đại công tử không bị tổn thương lông tóc nào, Lạc phủ cũng không mất gì cả, nhưng chúng ta rất lo lắng cho an nguy của Đại công tử, mới ở đây trông chừng, không ngờ thiếu chút nữa đã làm Duẫn công tử bị thương, xin Duẫn công tử trách phạt. Điệp Thúy, Mặc Yên sẽ không oán hận câu nào cả." Lúc này bọn họ mới nới lỏng tay ra, quỳ xuống đất xin ta xử lý.
"Mau đứng lên đi! Ta không sao, ta chỉ muốn tới tìm Đại công tử nói chuyện phiếm thôi, không ngờ hắn đã ngủ mất rồi. Ta không định trách phạt các ngươi, các ngươi không sai, không chỉ không nghỉ ngơi, mà còn tận tâm ở đây trông chừng, khó trách Lạc lão gia và Lạc phu nhân giao trọng trách bảo hộ Lạc công tử cho các ngươi." Ta cố tỏ vẻ bình tĩnh, nói dối để che đậy cho hành vi của mình, đưa tay ra đỡ bọn họ đứng dậy.
"Duẫn công tử khoan hồng độ lượng, Điệp Thúy Mặc Yên tạ ơn Duẫn công tử không phạt, không quấy rầy Duẫn công tử nghỉ ngơi nữa. Điệp Thúy, Mặc Yên xin cáo lui."
Ta trở về phòng, thở dài, đến bây giờ ta đã nói dối về chuyện của Lạc Dương Trần bao nhiêu lần rồi? Lúc xưa ta nói dối Hoàng Hậu nương nương mình vì quá mệt mỏi mà không thể ngồi dậy ăn cơm được, nhưng sự thật là khi đó trong lòng ta không vui; ám vệ phải nói dối Hoàng Thượng thay ta là ban đêm xuất thành ra ngoài để luyện thân thủ nên không được khỏe, che giấu cho việc ta đã vì nàng mà đêm hôm ra ngoài cung thăm dò chân tướng trong Lạc phủ; cùng nàng ở cùng một mái nhà ta lại không dám xưng tên thật ra, phải dùng tên giả; ngay cả với Điệp Thúy Mặc Yên ta cũng nói dối là vào phòng tìm nàng nói chuyện phiếm; cầm nhật kí của nàng đọc ta lại kiên quyết phủ nhận việc mình bị nàng hấp dẫn; thậm chí còn tung cửa phòng chạy ra ngoài. Ta có thật sự muốn trả lại cuốn nhật kí đó cho nàng không? Hay chỉ viện cớ để gặp nàng thôi? Lấy trộm cuốn nhật kí tiếp theo thuần túy chỉ vì tò mò, hay vì ta muốn có cơ hội để gặp nàng nữa?
Nói dối, chỉ toàn là ta đang tự gạt mình. Ta đang muốn lừa người khác hay đang tự lừa mình đây? Có thể lừa gạt người khác nhưng liệu có thể lừa mình không?
Ta còn phải tự lừa mình điều gì nữa? Từ khi nghe Vân Yên cô nương chất vấn, sự kiên định trong lòng ta đã tan thành mây khói.
Ôm thật chặt cuốn nhật kí trong lòng ngực, đêm nay ta sẽ mơ thấy giấc mộng mà ở đó ta sẽ ôm nàng ngủ, ở nơi mà ta sẽ gắn bó sinh tử với nàng.
Ở trong mộng ta biết, mình đang trầm luân không còn lối thoát.
Chương 49
Duẫn Tuyệt Ca (Hai mươi lăm)
Thách đấu
Edit: Shaiyao
Mấy ngày sau, Ỷ Hương lâu phái người cầm thiệp mời tới tìm ta, người đó là Vân Yên cô nương, Vân Yên không mời du côn cắc ké đang bị cấm túc theo, ta suy nghĩ trong chốc lát, quyết định vẫn nên nói với ngốc tử một tiếng.
"Ngươi mặc áo rách quần manh đứng đây để trúng gió a?" Vừa vào cửa thì nhìn thấy một tên công tử tóc tai lộn xộn, chỉ mặc quần áo trong dựa vào cửa sổ, chống chân lên tường, cứ như bức tường đó có thâm cừu đại hận với nàng vậy.
"Tẫn Hoan, ta chán quá." Nàng đứng thẳng dậy, không cẩn thận giẫm lên quần áo đang bày bừa dưới sàn, làm nàng té xuống đất.
Ta chạy nhanh tới định đỡ nàng dậy, nàng không muốn đứng dậy, cứ quỳ rạp dưới đất muốn ta đỡ lên. Tay ta còn chưa kịp cầm lấy y phục của nàng thì nàng đã xoay người lại. Ta còn chưa thu tay lại thì nàng đã kéo ta xuống khiến ta ngã trên người nàng, quần áo của nàng do bị tác động nên lại bị hở xuống dưới, để lộ bả vai ra ngoài.
Hai tay hiện tại của ta đang đặt ở thắt lưng của nàng nên khó có thể dùng lực được, lại càng không thể rút ra. Môi ta vừa vặn áp lên bờ vai trơn bóng kia, nơi đó thoang thoảng một mùi hương thật dễ chịu, nàng ở phía dưới vặn vẹo muốn tránh ra, vì nàng không chịu nằm yên nên tay của ta lại càng không thể rút ra được. Ta muốn ngẩng đầu tránh đi sự tiếp xúc thân mật này, nhưng đồng thời nàng cũng vội vã muốn ngồi dậy, nên kết quả là môi ta chạy một đường từ bả vai xuống tới cánh tay của nàng.
Không thể chọn lúc hợp lý hơn, Điệp Thúy và Mặc Yên lúc này lại bưng điểm tâm vào phòng.
"Công tử, Duẫn công tử, hai người đang làm gì đó?" Khóe mắt ta thoáng thấy vẻ mặt ngạc nhiên của Điệp Thúy và Mặc Yên, hai người họ đứng sững trước cửa, không biết phải làm gì cho phải.
"Điệp Thúy, chúng ta đi mau! Đừng quấy rầy hai người họ nữa." Mặc Yên nhanh nhẩu xoay người đi.
"Thì ra công tử còn có ham mê này nữa a." Điệp Thúy không quên phát biểu ý kiến.
"Ngươi đừng cử động nữa!" Ta rốt cục nhịn không được rống to lên, tìm được cơ hội để môi mình rời khỏi cơ thể của nàng. Có lẽ nàng bị âm lượng của ta làm kinh sợ, nên ngoan ngoãn nằm yên xuống đất không dám di chuyển. Ta tức giận rút tay ra, đứng lên.
"Chúng ta vừa bị té, ngươi còn không đứng dậy mặc quần áo vào?" Thật không biết vì sao ta lại thích cái tên du côn cắc ké ngốc nghếch này!
"Không, ta không muốn đứng lên, mỗi ngày đều phải ở nhà thật nhàm chán!" Nàng nằm dưới đất làm nũng, làm quần áo vốn đã không chỉnh lại càng hở xuống dưới hơn nữa.
Du côn cắc ké đúng là muôn đời luôn vô lại, ta nhìn thật ngứa mắt, bèn chạy nhanh đến kéo áo lại cho nàng.
"Ngươi không đứng dậy cũng thế, Vân Yên cô nương mời ta đi Ỷ Hương lâu, ngươi có lời gì muốn nhắn không?"
Chỉ trong nháy mắt nàng đứng bật dậy, vẻ mặt bi thương nhìn ta.
"Cái gì? Ngươi muốn đi Ỷ Hương lâu trong khi ta bây giờ rõ ràng không thể đi được? Ngươi thích Vân Yên phải không? Hai người các ngươi quan hệ đúng là không tầm thường chút nào!"
Lần này Lạc Dương Trần lại tung ra một câu không đầu không đuôi, chẳng liên quan gì đến câu hỏi của ta cả, thật khiến ta không thể không cười, cười đến không thể nói nữa, lúc này trông ta thật giống Điệp Thúy và Mặc Yên.
"Thì ra ngươi thích Vân Yên cô nương a?" Ta cố ý trêu nàng, nhưng phần lớn là muốn dò hỏi tâm tư của nàng.
"Không phải, nhưng ngươi xuất môn lúc này rất ác a!" Nàng dùng ánh mắt cún con đáng thương nhìn ta, nhưng ta thích đáp án này.
"Ngươi rốt cuộc có muốn nhắn gì với Vân Yên cô nương không?"
"Vậy ngươi giúp ta nhắn với nàng, khuyên nàng đừng giận nữa, nhưng cửa sổ vẫn nên đổi lại một chút."
"Ta đi đây, ngươi ngoan ngoãn ở nhà chờ ta về biết không?"
Nàng ngoan ngoãn gật đầu, vẫy tay chào ta. Khi ra cửa đột nhiên ta cảm thấy mình thật giống một vị trượng phu đang xuất môn, có một nàng thê tử đáng yêu ở nhà chờ mình, thì ra có gia đình cảm giác là như thế, tuy sẽ có cảm giác lo lắng, nhưng cũng thật hạnh phúc.
Bả vai và cả cánh tay của Lạc Dương Trần đều trắng noãn bóng loáng, khi ngã xuống người nàng cánh tay ta vòng qua nàng thật vừa vặn, ôm chặt lấy vòng eo và cơ thể nhỏ nhắn mềm mại đó. Trên đường đến Ỷ Hương lâu ta liên tục hồi tưởng lại chuyện vừa rồi, nếu ám vệ không nhắc, thiếu chút nữa ta đã đụng phải những người khác ở Ỷ Hương lâu.
Lên trên lầu, Vân Yên cô nương đang ở trong phòng yên lặng chờ ta đã lâu, ta để ám vệ chờ trước cửa, sau đó vào phòng.
"Vân Yên cô nương tìm Tuyệt Ca có chuyện gì sao?"
"Mời ngồi." Nàng không đáp, rót một ly trà cho ta rồi nghiêng người dựa vào bàn, tay chống cằm, tự uống trà một mình.
"Lạc công tử muốn ta tiện thể nhắn với Vân Yên cô nương là xin Vân Yên cô nương đừng giận nữa." Ta bỏ luôn câu có liên quan đến cánh cửa sổ để tránh phản tác dụng.
Vân Yên cô nương buông tách, mắt khẽ động, nàng nhíu mày.
"Lạc ngốc tử tuyệt đối không thể chu đáo như thế, có vẻ như Duẫn cô nương đang phải nhọc lòng vì chuyện giữa chúng ta a!" Vân Yên quen biết du côn cắc ké lâu hơn ta nên hiểu nàng đương nhiên không ít, chỉ thoáng nhìn đã biết ta đang nói đỡ cho Lạc Dương Trần.
"Tuyệt Ca chỉ mong Lạc công tử và Vân Yên cô nương sau này sẽ thoải mái ở cạnh nhau, dù sao cũng là bằng hữu mà."
"Hử? Ngươi chỉ mong nàng sẽ không phải buồn phiền khổ sở vì cãi nhau với ta mà thôi! Hoặc nói chính xác hơn thì ngươi không muốn nàng giận nữ nhân khác."
"Đúng vậy."
Vân Yên cô nương là người rất thẳng thắn, ở thanh lâu lớn lên một thời gian lâu như thế mà vẫn có thể giữ thân như ngọc, nhất định là vì trí tuệ của nàng nên mới có thể duy trì đến nay. Đối mặt với một người như thế, mặc dù xét trong lĩnh vực tình cảm là đối thủ cạnh tranh, nhưng ta vẫn phải thực sự khâm phục nàng, thế nên ta không muốn giấu diếm dối lòng với những câu hỏi của Vân Yên, cũng không muốn không thành thật với tình cảm của mình.
"Ta tìm ngươi là vì chuyện này. Bây giờ cũng không cần hỏi nhiều nữa, ngươi đã nghĩ thông chuyện lần trước rồi nhỉ!"
"Đã nghĩ thông rất rõ ràng."
"Vậy ngươi định thế nào?"
"Xác định lại suy nghĩ của Lạc Dương Trần."
"Lúc đầu ta nghĩ chỉ cần mình chờ, nhất định sẽ có một ngày nàng sẽ là của ta. Nhưng bây giờ lại không đơn giản như vậy, mọi việc dù sao cũng phải có sự kết thúc, kết quả cuối cùng có thể là ngươi thắng hoặc ta thắng, khả năng ngươi thua cũng rất cao, chẳng lẽ ngươi không hề lo lắng đến việc đó sao?" Nàng phong tình vạn chủng liếc ta một cái.
"Chẳng lẽ Vân Yên cô nương cũng không lo lắng sao?" Ta cười nhìn lại nàng.
"Nếu không lo thì chẳng khác gì mọi việc đã được định đoạt. Ngươi và ta phân công nhau xác nhận tâm ý của nàng, lấy đó làm chuẩn, tuyệt đối không miễn cưỡng đối phương, đồng ý không?"
Lời đề nghị đó là tốt hay xấu ta cũng không quan tâm, tất cả cứ để cho tên du côn cắc ké kia quyết định đi!
Rời khỏi Ỷ Hương lâu cùng với hai ám vệ, bỗng nhiên ta cảm thấy thật bất an. Ta nhanh chóng xoay người lại, hai ám vệ cũng vội vàng đứng án trước mặt ta.
"Chu cha! Là vị công tử da mặt trắng noãn hôm nọ a." Đó là nhóm người Vệ Khai Thành, người lên tiếng là Hà Khuê.
"Công tử, gặp lại tức là hữu duyên a! Không bằng để Vệ mỗ mời ngươi uống một chén đi." Lời này tuy nghe có vẻ khách khí, nhưng nét mặt tên Vệ Khai Thành lại tràn đầy thần sắc hạ lưu.
Ta không muốn nhiều lời với chúng, bốn người họ lại đưa tay định kéo ta lại. Ám vệ sắc mặt trầm xuống, đánh bốn người hắn vết thương đầy người, điểm huyệt đạo, rút kiếm đặt trên cổ chúng.
"Các ngươi dám động thủ? Vệ Khai Thành công tử mới được bổ nhiệm lên làm quan không lâu, nếu ngươi dám đụng đến Vệ công tử, chính là mưu hại mệnh quan triều đình!" Minh Dạ mặt mũi tái nhợt hét toáng lên.
Ta không muốn sinh sự giữa đường thu hút sự chú ý của người khác, cũng không định động thủ giết người, nên nháy mắt với ám vệ, ý bảo bọn họ bỏ chúng ra, sau đó xoay người rời khỏi đó.
"Lần sau mà để ta gặp lại ngươi, nhất định ngươi sẽ phải lãnh đủ!" Tiễn Đông Tương kêu gào ở phía sau.
Chương 50
Duẫn Tuyệt Ca (Hai mươi sáu)
Điều kiện ủy thác
Edit: Shaiyao
Vào tháng năm ánh mặt trời vô cùng nóng bức, ta bị tiếng chim hót đánh thức, từ sáng sớm chúng đã bắt đầu gáy rồi. Rửa mặt chải đầu xong ta đẩy cửa sổ ra, ra ngoài dùng bữa sáng.
Ám vệ báo là Lạc lão gia và Lạc phu nhân có may cho ta vài bộ quần áo mùa hè, Hoàng Thượng và Hoàng Hậu cũng phái người tiến cống vải dệt đến đây. Lạc phủ trước giờ vẫn luôn tự sản xuất vải dệt, chất lượng vải vóc có khác vải được tiến cống một chút, cứ như cánh bướm đang cất cánh, được gió thổi trúng, nâng chúng lên một tầm cao mới.
Lạc Dương Trần xông vào, nhìn ta cười rất vui vẻ.
"Sao lại vào đây?"
"Cha mẹ nói phải lấy số đo của ngươi để may quần áo mùa hè. Ta nghĩ ngươi mặc quần áo mùa hè chắc chắn sẽ đẹp lắm, cho nên mới vô đây ngó."
"Quần áo còn chưa may! Bây giờ ngươi tới cũng không thấy ta mặc được đâu a!" Ta mỉm cười với nàng.
Nàng ngượng ngùng cúi đầu, ngồi xuống ghế, nhìn thợ may lấy số cho ta, còn chọn vài loại vải may nam trang khá dày và đắt tiền. Nếu không có gì bất ngờ xảy ra, hẳn ta sẽ ở Lạc phủ cho đến hết hè mới về, nội trong năm nay là đã có thể quay lại nữ trang rồi.
Khi thợ may đang định chọn vải, nàng đứng lên, lại gần cho ý kiến. Nàng nói không ngừng loại vải nào may thành kiểu dáng gì. Thợ may nghe nàng nói xong lại nhìn ta, chờ ý kiến của ta.
"Cứ làm theo lời Lạc công tử đi!" Chỉ cần nàng chọn, ta đều thích.
Đến khi thợ may và ám vệ đều đi khỏi thì cơm trưa cũng được dọn lên. Nàng ở lại ăn cơm chung với ta, nhưng ấp a ấp úng mãi như có gì muốn nói, muốn nói lại thôi, ta buông đũa xuống nhìn nàng.
"Tẫn Hoan, ngươi không ăn à? Sao cứ nhìn chằm chằm ta vậy?" Trên mặt nàng dính hạt cơm, ta tùy tay bốc chúng bỏ vào miệng ăn, mặt nàng "Vút" một cái đã đỏ ửng lên, thật đáng yêu.
"Là ngươi có chuyện mà không chịu nói, cứ nhìn ta mãi, mỗi khi ta nhìn ngược lại ngươi thì ngươi lại cúi đầu nhìn chén cơm của mình.. Nói xem rốt cuộc là chuyện gì?" Ta giả vờ như không phát hiện ra khuôn mặt đỏ thẫm trước mặt.
"À... Ta có chuyện muốn nhờ ngươi a." Nàng nhắc đến những cụ già và trẻ em ở ngoại ô, vì nàng đang bị phạt nên bây giờ không thể ra ngoài được. Đã lâu nàng không đi thăm bọn họ rồi, tứ hợp viện cũng sắp xong mà nàng cũng không thể đến kiểm tra được. Nàng hy vọng có thể cho cụ và những đứa trẻ đó một mái nhà mới trước tết Đoan Dương, vì thế mong ta có thể tới thăm họ một chút, sẵn kiểm tra luôn tiến độ xây dựng tứ hợp viện.
"Được! Không ngờ Lạc đại công tử có tâm như thế, luôn giúp đỡ những người nghèo khó không nơi nương tựa." Bây giờ ta đã hiểu được ngọn ngành.
"Ân, đó cũng là tự nhiên mà, ta không chỉ có diện mạo anh tuấn, mà tâm còn sáng lạng hơn cả vẻ ngoài sáng láng đó nữa, ta chính là thanh niên tốt nhất thế giới trong truyền thuyết đó a!" Đúng là một tên không biết khiêm tốn, khen nàng có một câu mà nàng đã tự khen mình hơn mười câu.
Khó trách hai ngày gần đây khi ta nói chuyện với Điệp Thúy và Mặc Yên, cứ nhắc đến nàng thì hai người họ lại tức giận.
"Duẫn công tử, ngươi không biết đâu, Đại công tử của chúng ta tuy bản chất rất đáng yêu, không có phong thái trịnh thượng của bọn thiếu gia, hạ nhân ai ai cũng rất thích hắn, nhưng hắn lại mắc bệnh dong dài tự kỷ thành tánh, có rất nhiều lúc nói chuyện với hắn đều bị hắn chọc cho nổi trận lôi đình." Điệp Thúy lấy tư thế của người bị hại mà méc ta.
"Tuy rằng đôi khi ngoài miệng không nói, nhưng chắc chắn trong lòng hắn vẫn tự say mê mình, khi đó hắn sẽ để lộ ra nụ cười ngốc không thể tả, phá hư luôn cả khuôn mặt tuấn mỹ phu nhân di truyền cho hắn, vừa nhìn đã biết hắn đang nghĩ gì, chỉ cần đoán đúng một cái thì hắn lại mắng chúng ta là giun đũa!" Mặc Yên kích động kể tội Đại công tử nhà họ.
Nhìn nàng hiện tại, ta đã thoáng hiểu vì sao hạ nhân Lạc phủ luôn nguyện ý chìu chuộng, chiếu cố nàng như thế, nhưng khi họ ở cạnh nàng lại đối xử với nàng đặc biệt hung ác, thật không biết làm người ta nên khóc hay nên cười đây.
"Làm việc thiện không thành vấn đề a! Nhưng..." Ta nhìn chằm chằm nàng.
"Nhưng cái gì?" Nàng rất nôn nóng, còn nuốt nước miếng.
"Ta có một điều kiện, ngươi phải đáp ứng ta một yêu cầu."
"Không thành vấn đề a! Yêu cầu gì ngươi cứ nói, chỉ cần ta có thể làm được ta nhất định sẽ làm! Là gì vậy?" Nàng thẳng thắn đồng ý.
"Chờ đến khi ta nghĩ ra sẽ nói cho ngươi biết."
"Được, một lời đã định."
Từ khi đã xác định mình thích người này, dù đã qua vài ngày, nhưng ta vẫn không rõ suy nghĩ của nàng đối với chuyện tình cảm là như thế nào, đối với ta, đối với Vân Yên cô nương, thậm chí đối với những người khác, nàng chưa từng tỏ bất cứ thái độ nào cả. Ta vẫn tự hỏi mình phải làm gì để thấu hiểu tâm ý của nàng được.
Đây không phải là chuyện để ta có thể đặt cược, mà là nhân sinh rất chân thật, ta biết nếu mình thua thì ta sẽ không vực dậy nổi, vì thế cho dù dùng cách gì ta cũng phải biết được suy nghĩ của nàng. Nếu Vân Yên cô nương nói nàng không thích tiếp xúc với nam tử là thật, vậy thì dù cho cơ hội nàng sẽ thích nữ tử có ít bao nhiêu đi chăng nữa ta cũng muốn thử một lần.
Vội đến tứ hợp viện trước tết Đoan Dương một ngày, nơi đó rốt cục cũng hoàn công, ta lo lắng mọi người trong nhà sẽ có những nhu cầu bất đồng nhau, vì thế đặt mua khá nhiều đồ dùng trong nhà cho họ. Những cụ già và trẻ em ở ngoại ô vào tứ hợp viện mà không ai dám tin đấy là sự thật cả, bọn nhỏ hưng phấn nhảy cẫng lên, các lão thái thái thì bật khóc. Ta về kể lại cho nàng nghe, nàng rất hưng phấn, hận không thể lập tức bay đến đó thăm họ.
"Tẫn Hoan, Tẫn Hoan, chúng ta trèo tường đi thăm ba vị bà nội và bọn nhỏ được không?" Nàng gấp gáp hỏi.
"Được! Nếu ngươi không sợ lại bị cấm túc ba tháng nữa thì Tẫn Hoan nguyện ý phụng bồi." Nàng nghe xong nhất thời nhụt chí xìu người xuống.
"Nhưng... Ta đã nói với Lạc lão gia và Lạc phu nhân là ngươi muốn ra ngoài làm việc thiện, nên ngoài ý muốn họ rất vui sướng, ngày mai là Đoan Dương, nên họ đồng ý thả ngươi đi một ngày, để ngươi đi thăm lũ trẻ." Thấy mặt mày nàng uể oải, ta quyết định không trêu nàng nữa.
Đôi ngươi của nàng mở ra thật lớn, khóe miệng từ từ nhếch lên.
"Ta biết Tẫn Hoan ngươi luôn có biện pháp mà!" Nàng ôm ta nhảy cẫng lên, trượt chân ngã xuống đất ê cả mông, vậy mà vẫn ngồi đó cười thật ngây ngô.
Ta kéo nàng từ dưới đất lên trên ghế.
"Ngươi đã từng hứa sẽ đáp ứng một điều kiện của ta, còn nhớ không?"
"Còn chứ, ngươi muốn cái gì mau nói đi!"
"Ta muốn hỏi ngươi một câu, ngươi không thể không trả lời."
"Đơn giản như vậy thôi? Vậy thì có vấn đề gì được! Hỏi mau hỏi mau!"
"Ngươi bao nhiêu tuổi rồi?"
"Mười tám."
"Vậy hai đệ đệ của ngươi một người đã thành thân, người còn lại sắp thành thân rồi, tại sao ngươi vẫn chưa?"
"Thành thân rất phiền toái a! Hơn nữa ta lại không có người ta thích, vậy thành thân làm gì?"
"Hay là ngươi không thích nữ nhân, mà thích nam nhân?"
"Ta chưa từng thích nữ nhân, cũng chẳng thích nam nhân. Nhưng nếu nghiêm túc mà xét đoán thì ta cảm thấy nữ hài tử đáng yêu hơn." Đề tài này nàng suy nghĩ rất lâu, sau đó mới chậm rãi trả lời. Tim ta như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, sợ nàng sẽ nói ra một đáp án mà ta không muốn nghe.
"Hử? Nữ hài tử đáng yêu? Vậy ngươi có bao giờ để ý đến Vân Yên cô nương không?"
"Vân Yên?" Nàng nhíu mày, tay đùa nghịch chén trà trên bàn, có vẻ đang trầm tư rất sâu.
"Không có, nàng chỉ là bằng hữu a! Nếu Tẫn Hoan ngươi là nữ hài tử, thì có khi ta mới suy nghĩ đến chuyện đó một chút."
"Hử?"
"Như vậy đi, nếu Tẫn Hoan đúng là một cô nương thì ta sẽ lấy ngươi!" Nàng nói không suy nghĩ, còn nghịch ngợm chớp mắt với ta mấy cái.
"Lời này là ngươi nói, không được đổi ý a! Ta sẽ tưởng là thật đấy!"
"Ta là bậc chính nhân quân tử vô cùng anh tuấn, lời đã nói ra thì có mấy chục con ngựa cũng đuổi không kịp!" Nàng vừa nói vừa hoa tay múa chân.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com