Tên truyện: Trêu chọc hôn nhân.Tác giả: Dạ Tử Tân.Thể loại: Ngôn tình, hiện đại, hào môn thế gia, nghiệp giới tinh anh, ngọt văn, HE.Số chương: 66 chương chính văn + 27 phiên ngoại.Editor: LQNN203.Thiết kế bìa: Fan Ruột Bánh Mì.📢Truyện edit chưa được sự đồng ý của tác giả vui lòng không reup hay chuyển ver.📢Truyện chỉ đăng duy nhất tại Wattpad LQNN203.…
Tên tác phẩm : Cái Giá Của Nhận Sai Nữ ChủTác giả: Mãn Thành Thì QuangThể loại : Xuyên không, sư sinh, tu chân, phúc hắc hạ niên công, 1×1, HE.Editor : Lạc Thủy Vô TâmDịch Giả : QT Tiên SinhTình trạng RAW: Hoàn (113 chương)Link: lacthuyvotam.wordpress.com…
Tác giả:Trinh Nam Diệp TửNguồn:Vnsharing, sachobangly.wordpress.comTrạng thái:FullThể loại: nhất công nhất thụ, xuyên qua, thú nhân trung khuyển công, đặc chủng binh thụ, chủng điền, sinh tử, ấm áp văn, đam, xuyên không.Độ dài: 128 chươngEdit: CáoBeta: RồngGiới thiệu:Một bộ đội đặc chủng nhảy dù xuyên qua dị thế gặp được thú nhân dực hổ tộc, từ đó về sau bắt đầu hành trình làm ruộng.Tình tiết từ từ, chậm rãi không gấp gáp, không có cái gọi là tiếng sét ái tình, vừa thấy đã yêu.Bộ đội đặc chủng là một người con trai.Một tác giả đã nói, đem thẳng con trai bẻ cong là một quá trình tuyệt vời.Xin hãy đi theo tôi cảm nhận tình yêu đặc biệt ở dị thế này một cách chậm rãi.Tất nhiên, cuối cùng cũng không thể thoát khỏi có bánh bao nhỏ ra đời.…
Một câu chuyện nhẹ nhàng giản dị về tình yêu giữa 2 người con gái rất đỗi bình thường. Tên gốc: Thuần tịnh đích thiên không Tác giả: Tái Kiến Đông Lưu Thuỷ Thể loại: hoa quý hoa vũ, đô thị tình duyên, hương thôn ái tình, 1×1, HEEditor: Bách LinhThiết kế bìa: Ainsley - Trạc Thanh from page [Ôn nhu]…
Tác giả: Nhạn CốtTác phẩm: Mây nuôi tể sau ta càng đỏTạm dịch: Sau khi nuôi con trai tôi thế mà lại hot Edit: Nhật NhậtRaw + QT: Kho tàng đam mỹ fanficThể loại: Hiện đại, Ngọt sủng, Giới giải trí, Chủ thụ, Sảng văn, Nhẹ nhàng, Ấm áp, 1x1.Editor có lời muốn nói: Bản edit chỉ dám đảm bảo độ chính xác 50 - 60%. Hoan nghênh mọi người góp ý, sửa lỗi type, lỗi chính tả... Không yêu hãy nhẹ nhàng bước ra, xin chớ nói lời cay đắng.Truyện chỉ đăng tại wattpad, nói không với truyenfull, sstruyen...Note: Không phải sinh tử văn, không phải sinh tử văn, không phải sinh tử văn.…
# Tô Yên thần cách .....rớt. #Hệ thống của cô nói, nếu muốn tìm đầy đủ hồn cách, phải thực hiện nguyện vọng của nam chủ.Kết quả là, cô bắt đầu bước trên con đường công lược nam chủ.Thiếu niên kiệt ngạo mặt mày lệ khí:"Em chỉ có thể thích một người là ta."Hoàng tử bệnh kiều ánh mắt sâu kín:"Nàng nói sẽ ở bên ta cả đời."Tà mị ảnh đế mắt đào hoa:"Tiểu Tô Yên, lại đây để anh hôn hôn."Tô Yên rối rắm, cô chỉ là muốn tìm về thần cách của mình mà thôi, như thế nào còn bị quấn lên? .....nhìn nam nhân trước mặt tầm mắt không thích hợp, lập tức sửa lại miệng, được được được, đều là vì anh, thích nhất anh!Nam chủ tay toàn là máu, từng bước tới gần, lẩm bẩm:"Em đã nói, sẽ lưu tại bên cạnh ta, vĩnh viễn sẽ không rời đi."Tô Yên nhẹ nói:"Được được được, đều nghe anh, em mang anh đi rửa sạch tay trước, đừng dọa người khác được không??"…
Gặp đã là một cái duyên và cùng nhau đi hết chặng đường dài lại là một cái duyên lớn.Kết hôn với chính khách nhưng cô chỉ làm dâu nhà hào môn trong chín mươi ngày. Đêm tân hôn, chồng cô uống rượu say bí tỉ. Một tháng sau, anh bận rộn tranh cử, vui vẻ với những người đẹp vây quanh. Ba tháng sau khi kết hôn, anh đặt cô dưới thân, biến cô thành “nửa người” thuộc về mình.Cô yêu thương, quan tâm từng li từng tí đến anh. Cô chua xót đau khổ nhưng vẫn ép bản thân ra vẻ hạnh phúc. Rồi ba cô bất ngờ nhảy lầu, biến cố hào môn xảy đến, khiến cô ra đi lặng lẽ với đôi bông ngọc trai đen. Nhiều năm trôi qua, cô trở thành tác giả tiểu thuyết ăn khách với quyển "Hào môn kinh mộng". Vào buổi tiệc mừng công của mình, trông thấy người đàn ông ngồi trên hàng ghế nhà đầu tư, cô đột nhiên hoang mang hoảng sợ...Người đó vươn tay tháo đôi bông ngọc trai đen của cô, cô muốn lấy lại, nhưng người đó thu tay về, nở nụ cười với cô, “Muốn lấy? Đêm nay đến phòng làm việc của tôi mà lấy.”.Cô ngỡ ngàng lùi từng bước về sau. Đôi mắt người đó vẫn sâu thẳm như ngày xưa, “Còn chín ngày nữa mới hết nghĩa vụ làm vợ của cô.”…