Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 431 - 432

Nửa tiếng sau
Hoắc Vi Vũ thấy được Mai Kính Sơn ngồi trong chính điện.

"Ha ha ha ha, ha ha ha ha, Hoắc Vi Vũ, đã lâu không gặp." Mai Kính Sơn hả hê đắc ý nói.

Ông lớn lên có khuôn mặt thật vô sỉ, mẹ ông biết không?

"Chỉ mong thân quân vĩnh viễn bất tỉnh, Thanh Sơn không thấy." Hoắc Vi Vũ lạnh nhạt nói.

Mai Kính Sơn nhíu mày.

Cô nói ông không hiểu, nhưng mà câu không thấy kia, ông vẫn hiểu.

"Gọi điện thoại cho Cố Cảo Đình, nói người phụ nữ của anhh ta đang ở chỗ của tôi, kêu anh ta trong vòng nửa tiếng mang đầu tới gặp tôi, nếu không, tôi sẽ tiễn cô ta về tây thiên." Mai Kính Sơn ngoan lệ nói với người sĩ quan bên cạnh.

"Vâng." Sĩ quan gật đầu, đi ra ngoài gọi điện thoại.

Hoắc Vi Vũ nhìn Mai Kính Sơn không có ý tốt, ông ta dùng cô uy hiếp Cố Cảo Đình sao?

Cô không muốn Cố Cảo Đình bởi vì cô mà bị uy hiếp.

Có điều, Mai Tướng quân lợi dụng cô, cũng không uy hiếp Cố Cảo Đình được gì.

"Ông bắt nhầm người rồi, tôi và Cố Cảo Đình không có quan hệ gì cả." Hoắc Vi Vũ lạnh lùng nói.

"Cô vẫn nên chờ mong là có đi, nếu không cô sẽ chết nhanh hơn." Mai Kính Sơn ác độc nói.

Hoắc Vi Vũ nở nụ cười, châm chọc nói: "Mai Tướng quân vừa thất bại ở cuộc tuyển cử, vốn danh tiếng đang ở ngọn sóng, bây giờ nếu giết tôi, đừng quên, Khuê An Quyền là cấp dưới của ông, tôi là bạn gái con trai cấp dưới của ông, ông không sợ làm mất lòng người sao?"

Mai Tướng quân đập bàn đứng lên, luống cuống chỉ vào Hoắc Vi Vũ, "Tôi đánh cược cô là người phụ nữ Cố Cảo Đình yêu nhất."

Sĩ quan của ông bấm điện thoại, hàm súc nói: "Cố tư lệnh, người phụ nữ của anh đang làm khách ở chỗ của Tướng quân, tốt nhất trong vòng nửa tiếng anh nên tới đây."

"Làm khách gì." Mai Kính Sơn đá vào chân sĩ quan, "Nói với Cố Cảo Đình, Hoắc Vi Vũ bị tôi bắt đến đây, trong vòng nửa tiếng hãy đến đây, nếu không tôi tiễn Hoắc Vi Vũ đến tây thiên sớm hơn."

Vẻ mặt sĩ quan khó xử đưa di động cho Mai Tướng quân, nói: "Cố Cảo Đình muốn ngài nghe điện thoại."

Mai Kính Sơn tiếp nhận điện thoại, tức giận nói: "Có chuyện nói mau, có rắm mau thả, là đàn ông thì nhanh tới đây."

"Ba, con đang làm khách ở chỗ Cố Cảo Đình." Mai Lâm nhỏ giọng nói.

"Tại sao con lại ở chỗ của Cố Cảo Đình." Mai Kính Sơn căng mắt, bực bội đi qua đi lại, càng nghĩ càng tức giận, chỉ tiếc rèn sắt không thành thép nói: "Ai cho con đi đến chỗ của Cố Cảo Đình, con không biết hắn là kẻ thù trong chính trị của ba hay không, lần trước hắn còn huỷ bỏ hôn ước, con còn tự sát kia mà, những chuyện đó con đã quên sao."

"Tử Viện hẹn con đến đảo chơi, con không biết đảo này của Cố Cảo Đình." Giọng nói của Mai Lâm thấp hơn.

"Cố Cảo Đình đâu, để cho anh ta nghe máy." Mai Kính Sơn bực bội quát.

"Tìm tôi có việc?" giọng nói ung dung của Cố Cảo Đình ung dung vang lên.

"Cậu thật hèn hạ, rõ ràng bắt một người con gái tay trói gà không chặt." Mai Kính Sơn mắng.

Cố Cảo Đình nở nụ cười, "Ở chỗ tiền bối luôn có một chiêu chế địch thật tốt, lần nào cũng đúng, liền dùng thử xem, hiệu quả cũng không tệ lắm, trong vòng nửa tiếng, dẫn theo Hoắc Vi Vũ, xuất hiện ở trên đảo của tôi, tôi sẽ gửi bản đồ cho ông."

Mai Kính Sơn: "..."

Cố Cảo Đình cúp máy.

Ông tức giận nghiến răng nghiến lợi nhìn về phía Hoắc Vi Vũ, cố ý châm ngòi nói: "Đàn ông của cô, tìm mấy người phụ nữ đến đảo chơi, tôi thấy anh ta cũng không thật sự thích cô."

Khóe miệng Hoắc Vi Vũ giật giật, rất bình thản nói: "Đàn ông, vốn là vậy, Mai Tướng quân, ông nên biết, vợ là người khác, nhưng đứa con là của mình."

Mai Kính Sơn bị Hoắc Vi Vũ nói trúng tim đen rồi.

Ông nên đi hay không đi đây?

Muốn ông cầu xin để cho Cố Cảo Đình thả Mai Lâm trở lại, ông không có mặt mũi.

Nhưng nếu ông đi, ở trên địa bàn của Cố Cảo Đình, quá nguy hiểm.

Càng là tới gần biệt thự ở trên đảo, Hoắc Vi Vũ càng khẩn trương.

Trái tim, thình thịch nhảy loạn.

Trong lòng bàn tay, đều là mồ hôi.

"Hừ, thật sự là một nhà giàu mới nổi, mua một đảo hoang ở đây, anh ta không sợ bị biển dìm sao?." Mai Kính Sơn nhìn phong cảnh xung quanh, khuôn mặt hâm mộ, ghen ghét, hận.

Ông nhìn sang Hoắc Vi Vũ, quái gở nói: "Cô gái, đàn ông có tiền liền tồi tệ, cô đừng để đàn ông thối tha kia lừa."

Hoắc Vi Vũ vẫn nở nụ cười, "Vậy còn Mai Tướng quân, có tính có tiền không?"

Mai Kính Sơn: "..."

Nói không có tiền, không có thể diện.

Nói có tiền, không phải đánh bàn tay lên mặt mình sao.

"Không biết tốt xấu. Cố Cảo Đình có rất nhiều nữ nhân đấy." Mai Kính Sơn bực bội nói.

Hoắc Vi Vũ không nói gì, mở ra cửa sổ, nhìn về phía ngoài.

Gió biển ẩm ướt thổi đến, làm rối những sợi tóc trên đầu cô.

Tâm tình của cô bình tĩnh nhiều hơn trước.

20 phút sau, xe đã đến biệt thự trước mặt.

Hoắc Vi Vũ nhìn mấy trăm tên lính canh cửa, từng người cầm trong tay vũ khí, càng mạnh hơn gấp mấy lần quân đội.

Thoạt nhìn giống như sắp có một cuộc gió tanh mưa máu xảy ra.

Cô từ trên xe bước xuống, đi theo vẻ mặt ngưng trọng Mai Kính Sơn vào biệt thự.

Liếc một cái, cô liền nhìn thấy Cố Cảo Đình ngồi trong đại sảnh.

Hơn mười tên lính đứng sau lưng anh mặt không biểu tình.

Anh giống như một vị Vương giả có được thiên hạ, trong mắt giống như chim ưng lộ ra một khí phách khinh thường tất cae.

Trên trán Mai Kính Sơn đổ đầy mồ hôi, vẻ mặt tái nhợt vài phần, nói: "Người anh muốn tôi đã dẫn tới đây, có thể thả con gái của tôi ra rồi."

"Thả? A." Cố Cảo Đình đứng lên, lập tức có khí thế quân lâm thiên hạ.

Mai Kính Sơn chân mềm, lui về sau một bước.

Khóe miệng Cố Cảo Đình cong lên, tà mị, ngạo nghễ.

"Tôi nghĩ Mai Tướng quân hiểu lầm rồi, Mai Lâm vầ Tử Viện có quan hệ rất tốt, muốn ở trên đảo của tôi chơi một thời gian, nếu như Mai Tướng quân lo lắng, cũng có thể lưu lại đây mấy ngày." Cố Cảo Đình ung dung nói.

"Không cần, mẹ của Mai Lâm muốn gặp nó, đứa nhỏ không hiểu chuyện, tôi phải dẫn nó về dạy dỗ." Đôi mắt Mai Tướng quân lóe lên nói.

Cố Cảo Đình đi về phía Mai Kính Sơn.

Đi lên trước một bước, khí chất càng gần một bước, khí thế cũng mạnh mẽ hơn.

Trong lòng Mai Kính Sơn khiếp sợ, lại lui về sau một bước.

Cố Cảo Đình đi đến trước mặt của ông, thì dừng bước lại, từ trên cao nhìn xuống Mai Kính Sơn, giọng nói lạnh lùng: "Tôi muốn giữ người, ông không thể dẫn đi, tôi không muốn giữ người lại, ông cũng không giữ được."

Mai Kính Sơn bị dọa sợ, giọng nói mang theo đề xi ben tăng thêm lòng dũng cảm nói: "Cố Cảo Đình, cậu muốn làm gì, tốt xấu gì tôi cũng là người có chức quyền trong quốc gia, nếu cậu muốn giam giữ tôi đó là tạo phản."

"Giam giữ? Tôi sợ ông chiếm đất của tôi, lãng phí không khí ở trên đảo, trung tá Thượng, tiễn khách." Cố Cảo Đình hạ lệnh nói.

Mai Kính Sơn nhìn về phía Mai Lâm bị khống chế.

Điện thoại Cố Cảo Đình vang lên, anh nhìn thấy hiển thị tên của tổng thống, giống như hiểu rõ, tiếp nghe.

"Sao vậy, tìm tôi có việc?" Cố Cảo Đình hỏi.

"Vợ tôi hẹn vợ của Mai Tướng quân tới ăn cơm ôn chuyện, tôi muốn kêu lão Mai và con gái của ông ta cùng đến, nhưng mà điện thoại lão Mai lại tắt máy, tôi nghe nói ông ta ở chỗ của cậu, cậu giúp tôi chuyển lời với ông ta một chút." Tổng thống mỉm cười, hiền lành nói.

"Con gái ông ta muốn ở chỗ của tôi một thời gian, Tử Viện đã mời cô ta đến làm khách, con gái với nhau dễ nói chuyện, mấy người nói chuyện phiếm, cô ta ở đó cũng câu thúc, tôi đưa di động cho Mai Tướng quân, ngài nói với Mai Tướng quân đi." Vẻ mặt Cố Cảo Đình không thay đổi nói, đưa di động cho Mai Tướng quân.

Vẻ mặt Mai Tướng quân lộ vẻ khó xử tiếp nhận.

Ánh mắt Cố Cảo Đình chậm rãi đưa nhìn về phía trên người Hoắc Vi Vũ...

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com

Tags: #dhtn