Chương 39
Hoàng Tuấn Tiệp phát hiện hiệu quả của đại chiêu mình ra rất tốt, tên khốn vô lương tâm Hạ Chi Quang kia lại bắt đầu quấn lấy cậu.
"Bà xã~ anh sai rồi." Hạ Chi Quang ngon ngọt xin lỗi cậu: "Chúng ta về với nhau được không em?"
"Huhuhu~ gương vỡ làm sao lành lại được?" Hoàng Tuấn Tiệp mặt lạnh tanh gõ phím: "Em phải đi đánh phụ bản với người khác rồi~"
Hạ Chi Quang sửng sốt, sau đó gõ điện thoại hỏi cậu: "Với ai?"
"Không nói cho anh biết~" Hoàng Tuấn Tiệp cố ý nhử hắn, sau đó không thèm để ý hắn nữa.
Hạ Chi Quang hơi hoảng rồi, nghĩ thầm chắc Hoàng Tuấn Tiệp không đội mũ xanh cho hắn nữa chứ? Nghĩ lại cái tính khó chiều của cậu, cảm giác rất có khả năng, thế là vội vàng chạy về, nhưng hội trưởng hội sinh viên lại kéo hắn lại không buông: "Sắp họp rồi mà."
"Có việc, không họp nữa." Hạ Chi Quang biết anh ta gọi mình đến là vì chuyện gì, bèn bình thản nói với anh ta: "Nhà tôi tài trợ không thành vấn đề, về tôi sẽ kéo thêm ba công ty tài trợ nữa cho anh, những chuyện khác anh lên wechat gửi cho tôi."
Trường sắp tổ chức prom tết dương, thế nên muốn lôi kéo các nhà tài trợ, Hạ Chi Quang có tài nguyên trong giới kinh doanh, hội trưởng hội sinh viên bèn gọi hắn đến bàn bạc, hơn nữa còn có ý định giao chức hội trưởng khóa sau cho hắn.
Thấy Hạ Chi Quang quả thực đang rất vội, hội trưởng hội sinh viên nghĩ hắn là người chín chắn biết nặng nhẹ, chắc là có việc thật, sẽ không vì yêu đương mà cúp họp hội sinh viên, thế là thoải mái cho phép: "Được, cậu xong việc thì tôi sẽ liên lạc với cậu sau."
Hạ Chi Quang vừa ra khỏi văn phòng trường liền vội vàng chạy về ký túc, lúc đi qua quầy bán đồ vặt bèn tiện đường mua bốn bắp ngô ngọt, sau đó leo một hơi lên thẳng tầng sáu, vào phòng rồi bèn đặt lên bàn Lê Đông Nguyên và cậu béo mỗi người một bắp, sau đó mới giả vờ bình thản mà đưa một bắp ngô cho Hoàng Tuấn Tiệp ngồi giường trên.
Hoàng Tuấn Tiệp thích ăn ngô, cậu hầu như không mua đồ ăn vặt, mỗi ngày chỉ có ba bữa quy củ, nhưng cuối tuần thỉnh thoảng sẽ ra quầy đồ vặt của trường mua một bắp ngô ba tệ về, sau đó cầm lên giường vừa xem phim vừa dùng đầu ngón tay tẽ từng hạt ngô thong thả ăn, Hạ Chi Quang còn từng thấy cậu ăn ngô thành hình xoắn ốc rất xinh.
"Cho này." Hạ Chi Quang nhìn Hoàng Tuấn Tiệp, tim đập nhanh hơn.
Tuy đã nghĩ cẩn thận suốt cả một đêm, Hạ Chi Quang đã nắm rõ được tình cảm của mình, nhưng hắn là người thông minh, biết mình thích cậu rồi nhưng người này lại đang hận hắn, lại thêm Trung Quốc vẫn chưa cởi mở với đồng tính luyến như nước ngoài, ai biết Hoàng Tuấn Tiệp suy nghĩ thế nào?
Vì thế hắn không thể tùy tiện thể hiện tình cảm của mình được, tránh làm cậu sợ.
Hoàng Tuấn Tiệp sớm đã nhìn thấy hắn phát ngô đằng kia, vì ai cũng có phần nên cậu nhận rất tự nhiên, lòng hớn hở, nói với hắn một tiếng cảm ơn rồi mở túi nilon ra bắt đầu gặm.
Hạ Chi Quang cũng không xem máy tính cậu, sợ khiến cậu nghi ngờ, thấy cậu vui vẻ ăn ngô mình cho thì rất hài lòng, có cảm giác như đút đồ ăn cho người yêu, sau đó ra trước bàn ngồi xuống, mở máy tính lên.
Đăng nhập game, mở danh sách bạn bè ra xem, Hạ Chi Quang đang trong phụ bản cấp 70 mà cậu mới có cấp 64, trang bị cũng toàn rác, một mình tuyệt đối đánh không lại, thế nên chắc chắn là có người dẫn cậu.
Hạ Chi Quang bèn thử xin vào tổ đội, kết quả hệ thống thông báo là tổ đội đối phương đã đủ người, Hạ Chi Quang liền khó chịu, vốn tưởng có khả năng bị đội một cái mũ xanh, không ngờ là tận năm cái.
Thế là nhắn tin cho cậu: "Bà xã, anh đến rồi này~"
Hoàng Tuấn Tiệp trả lời rất nhanh: "Hứ~ người ta không thèm để ý đến anh~"
Hạ Chi Quang không nhịn được mà cười, người tình bé nhỏ của hắn đúng là đại diện của kiểu trong ngoài bất nhất.
Mà phía trên, Hoàng Tuấn Tiệp đang gặm ngô nhìn thấy Hạ Chi Quang đang nhìn màn hình cười ngu, xung quanh như sắp nở đầy hoa xuân, lòng không khỏi ngờ vực.
Xét từ bộ dạng hắn thì giống như vô cùng si mê cậu, nhưng rõ ràng hôm qua hắn còn chê lên chê xuống cậu, sao tự nhiên thái độ thay đổi nhanh vậy?
Đại chiêu mình tung ra uy lực lớn vậy sao? Hoàng Tuấn Tiệp cảm thấy quái quái, Hạ Chi Quang muốn quay lại với cậu là rất bình thường, nhưng Hoàng Tuấn Tiệp cảm thấy trong lòng hắn cũng phải không ưa cậu ít nhiều mới đúng.
Cứ cảm thấy có gì đó sai sai...
Lúc này boss phụ bản đã bị đánh chết, Hoàng Tuấn Tiệp cũng không nghĩ nữa, để bắp ngô trong tay xuống ấn hồi sinh, sau đó cùng đám người kia tiến vào bản đồ tiếp theo.
Dùng di chuyển mê hoặc tránh quái vật, Hoàng Tuấn Tiệp cố gắng không kéo chân đồng đội, khóe mắt nhìn thấy thông báo tin nhắn trên thanh công cụ, Hoàng Tuấn Tiệp không cần nghĩ cũng biết là Hạ Chi Quang, thế là lựa chọn mặc kệ.
Hoàng Tuấn Tiệp đang tập trung chơi thì trên màn hình chạy một cái loa:
[Thế giới] Coi thường sinh tử | Không phục thì đánh: Bà xã anh yêu em~
Hoàng Tuấn Tiệp vẫn mặc xác hắn, sau đó màn hình lại liên tục chạy mấy cái loa liền:
[Thế giới] Coi thường sinh tử | Không phục thì đánh: Bà xã anh yêu em~ 02
[Thế giới] Coi thường sinh tử | Không phục thì đánh: Bà xã anh yêu em~ 03
[Thế giới] Coi thường sinh tử | Không phục thì đánh: Bà xã anh yêu em~ 04
[Thế giới] Coi thường sinh tử | Không phục thì đánh: Bà xã anh yêu em~...
Trán Hoàng Tuấn Tiệp nảy gân xanh, sau đó xin lỗi đồng đội một tiếng, sau khi được họ đồng ý liền tìm một chỗ an toàn treo máy, rồi mở tin nhắn Hạ Chi Quang gửi sang ra.
Hàn Tiệp Yên: Đừng phát loa nữa~
Một cái loa là hai tệ đấy! Tim Hoàng Tuấn Tiệp nhỏ máu theo từng cái loa hắn phát.
Hạ Chi Quang biết ngay là biện pháp này có tác dụng, Hoàng Tuấn Tiệp tiết kiệm như thế, có thể chịu được hắn phung phí loa vậy sao? Đương nhiên là phải ngăn hắn rồi.
Coi thường sinh tử | Không phục thì đánh: Ai bảo bà xã em không thèm để ý đến anh. đáng_thương.jpg
Hoàng Tuấn Tiệp bất lực, nhắn lại: Em đang đánh phụ bản với người trong bang mà~
Hoàng Tuấn Tiệp gia nhập bang hội một là muốn vứt bỏ sự phụ thuộc vào Hạ Chi Quang, hai là muốn nói cho hắn biết, bố mày không có mày thì vẫn sống ngon, cho hắn một phát phủ đầu.
Hạ Chi Quang ngẩn ra, bang hội? Nói vậy là cậu đang đánh phụ bản với người trong bang? Không phải năm tên dự bị? Lòng lập tức bình yên hẳn, Hạ Chi Quang bèn bình thản gõ phím.
Coi thường sinh tử | Không phục thì đánh: Bang nào thế?
Hàn Tiệp Yên "Bang Đánh Chó."
Chọn bang này đương nhiên là vì cái tên rất hợp ý Hoàng Tuấn Tiệp, sau này tẩn chết Hạ Chi Quang mà đội ba cái chữ này, uy phong biết bao, bá khí biết bao!
Vốn tưởng Hạ Chi Quang sẽ khó chịu, nào ngờ người này lại rất bình tĩnh.
Coi thường sinh tử | Không phục thì đánh: À, bang này được lắm, xếp thứ mười trong server mình, người trong bang cũng rất được, có thể quen được không ít người thú vị.
??? Hoàng Tuấn Tiệp ngơ ngác, sao hắn không ghen? Mình đã gia nhập bang hội rồi đó!
Thế là bực mình gõ phím: Trong bang có nhiều anh trai đẹp trai cool ngầu lắm~
Hạ Chi Quang nhíu mày, bình thản trả lời: Có thể đẹp trai hơn anh không?
Hoàng Tuấn Tiệp cười: Đẹp trai hơn anh nhiều~
Hạ Chi Quang nghĩ nghĩ, ngón tay khớp xương rõ ràng gõ phím mấy cái:
Coi thường sinh tử | Không phục thì đánh: Nhưng người yêu em nhất, chắc chắn là anh.
Coi thường sinh tử | Không phục thì đánh: trái_tim.jpg
Hoàng Tuấn Tiệp nhìn chằm chằm vào màn hình, mặt không cảm xúc, chỉ đáp hai chữ:
Nhổ vào!
"..." Hạ Chi Quang cạn lời, cách màn hình mà vẫn có thể cảm nhận được nước miếng Hoàng Tuấn Tiệp nhổ sang.
Nếu đã biết Hoàng Tuấn Tiệp không đội mũ xanh cho hắn, Hạ Chi Quang yên tâm rồi, Hoàng Tuấn Tiệp có thể chủ động gia nhập môn phái đối với cậu mà nói chính là một bước tiến lớn, tuy Hạ Chi Quang thực ra là hi vọng cậu có thể vào môn phái mình, như vậy thì bốn người ký túc đủ mặt cả, nhưng hắn nghĩ lại rồi vẫn thấy để cậu ở chỗ người khác thì tốt hơn, có thể rèn luyện khả năng giao tiếp của cậu.
Ông xã em đúng là hao hết tâm tư vì em đó. Hạ Chi Quang bị chính mình làm cảm động, sau đó vừa treo máy vừa liên lạc với hội trưởng hội sinh viên.
Hai người cứ thế mà trêu chọc co kéo, Hạ Chi Quang vốn tưởng Hoàng Tuấn Tiệp nhiều nhất chỉ giận dỗi hắn mấy ngày thôi, không ngờ cầu hôn cậu bao nhiêu lần cậu đều không đồng ý, nói yêu cậu, cậu không tin, nói ngọt ngào, cậu coi như đánh rắm, làm nũng, cũng chẳng tác dụng gì, Hoàng Tuấn Tiệp như đã quyết tâm giữ khoảng cách như gần như xa với hắn.
Xem ra mấy câu hôm đó mình cố ý nói trong phòng cho cậu nghe bị cậu ghi hận rồi. Hạ Chi Quang hiểu rất rõ suy nghĩ của Hoàng Tuấn Tiệp, bèn ngẫm nghĩ rồi cũng như gần như xa ngược lại.
Coi thường sinh tử | Không phục thì đánh: Hơi mệt rồi.
Hạ Chi Quang nhắn cho cậu ba chữ này, sau đó đi đánh phụ bản với cậu béo, cố ý để onl cả ngày nhưng không hề để ý đến Hoàng Tuấn Tiệp, lần này lại khiến Hoàng Tuấn Tiệp sốt ruột.
Chắc không phải là mình câu lâu quá nên khiến Hạ Chi Quang lùi bước chứ??? Hoàng Tuấn Tiệp "chậc" một tiếng, lông mày cau chặt lại, nghĩ thầm sao người này lại không có nghị lực như thế, cậu mới chỉ xa lánh hắn có nửa tháng mà hắn đã từ bỏ rồi?
Bố mày còn chưa tính vụ mày chê bố ngực lép nhé. Hoàng Tuấn Tiệp rất ấm ức, bất đắc dĩ chủ động liên lạc với Hạ Chi Quang.
Hàn Tiệp Yên: Sao cả ngày không thèm để ý đến người ta vậy~ hứ~
Hạ Chi Quang đang mần trang bị thấy tin nhắn Hoàng Tuấn Tiệp gửi sang, khóe miệng cong lên, biết cá cắn câu rồi.
Coi thường sinh tử | Không phục thì đánh: Anh mệt rồi.
Hoàng Tuấn Tiệp nghĩ nghĩ rồi cố ý xuyên tạc ý hắn: Bận việc gì à?
Hạ Chi Quang đợt này quả thực rất bận, tết dương sắp đến, hắn không chỉ kéo được ba nhà tài trợ cho trường mà còn phụ trách công tác chuẩn bị hậu trường, nghe nói vốn có người còn đề cử hắn làm MC, Hạ Chi Quang từ chối rồi, chê làm dẫn chương trình thì phải dành nhiều thời gian tập luyện, hắn còn đang phải chơi game nhiều hơn để tán Hoàng Tuấn Tiệp đây.
Hạ Chi Quang nhíu mày, lòng nghĩ cậu cũng bản lĩnh lắm, cố ý giả ngu, thế là quyết định nói thẳng.
Coi thường sinh tử | Không phục thì đánh: Cuộc sống có mệt mấy cũng không mệt bằng trái tim, anh chỉ muốn biết, em có còn yêu anh không.
Lúc Hoàng Tuấn Tiệp nhìn thấy câu này, sắc mặt thay đổi, bèn lặng lẽ liếc xuống giường dưới, thấy hắn đang dựa vào thành ghế nhìn màn hình với vẻ mặt chán chường, bộ dạng "em không nói yêu anh thì anh sẽ không thèm để ý đến em nữa", không khỏi nóng đầu, lòng cuống lên, bèn nhắn trả lời.
Hàn Tiệp Yên: Người, người ta đương nhiên là yêu sư phụ chơm chơm rồi!
Coi thường sinh tử | Không phục thì đánh: Ồ... chỉ là sư phụ chơm chơm thôi à ←_←
Hàn Tiệp Yên: Ông xã chơm chơm!
Coi thường sinh tử | Không phục thì đánh: Chỉ gọi có một tiếng thôi à... →_→
Hàn Tiệp Yên: Ông xã chơm chơm! Ông xã chơm chơm! Ông xã chơm chơm!
Hạ Chi Quang thấy cũng tàm tạm rồi, bèn nhân cơ hội mà gửi cầu ái sang, sau đó trên màn hình Hoàng Tuấn Tiệp liền nhảy ra khung thông báo:
Hệ thống: Người chơi "Coi thường sinh tử | Không phục thì đánh" đã gửi cầu ái với bạn! Có chấp nhận chàng không?
Hoàng Tuấn Tiệp nhìn chằm chằm vào khung thông báo mà xoắn xuýt, cứ có cảm giác như bị nắm mũi dắt đi, bởi vậy chậm chạp không ấn nút "đồng ý", sau đó đầu hơi động, cậu nhướng mày, vẻ mặt lạnh lùng.
Có khả năng cậu bị câu ngược rồi.
Hệ thống: Người chơi "Hàn Tiệp Yên" từ chối yêu cầu của bạn.
Hạ Chi Quang nheo mắt, sau đó liền trông thấy Hoàng Tuấn Tiệp nhắn tin:
Hàn Tiệp Yên: Huhuhu~ người ta... hu... người ta không muốn cứ thế mà tha thứ cho ông xã chơm chơm... em sợ lắm... sợ sẽ lại bị ông xã chơm chơm lạnh nhạt... huhuhu... trái tim em không thể bị tổn thương lần nữa...
Wow, dẹo dặt nũng nịu chưa kìa. Hạ Chi Quang bị cậu chọc phát cười, bèn lặng lẽ liếc lên giường trên mình, thấy mặt cậu lạnh tanh, biết ngay kế hoạch của mình đã bị cậu phát hiện.
Không được hoảng. Hạ Chi Quang bình thản gõ phím, lại cho cậu một phát thẳng thừng:
Coi thường sinh tử | Không phục thì đánh: Ồ... vậy à... vậy thì thôi →_→
Trong lời nói thể hiện sự vô lực và chán chường vì hết sạch kiên nhẫn.
Hoàng Tuấn Tiệp tức đến muốn nhảy xuống đánh người, tổ sư mày có thể dỗ bố mày tí không?! Có thể dỗ không?! Chán con mẹ mày chán! Chê bố ngực lép còn có mặt mũi ở đây chán với bố mày à!
Nhịn cơn tức xuống, Hoàng Tuấn Tiệp dùng sức gõ phím:
Hàn Tiệp Yên: Huhuhu~ người ta không phải không yêu ông xã chơm chơm~ người ta chỉ muốn anh dỗ dành em...
Hạ Chi Quang nghĩ thầm kích thích vậy cũng kha khá rồi, giả vờ chán nữa sợ sẽ bị phản tác dụng, chưa biết chừng người này rồ lên lại chạy ra Nam thiên môn tung tú cầu, thế là quyết định thu lưới.
Một hôm nào đó Hoàng Tuấn Tiệp dọn hộp thư, vô cùng ngang ngược mà cap hình 127 quả tú cầu trong túi đồ cho Hạ Chi Quang xem.
Coi thường sinh tử | Không phục thì đánh: Anh cũng yêu bà xã~ thơm thơm~ xoa xoa~ ôm ôm~ đừng giận dỗi anh nữa được không?
Sắc mặt Hoàng Tuấn Tiệp đã dễ coi hơn mấy phần, nhưng lòng vẫn còn lửa giận, thế là suy nghĩ một chút rồi quanh co nhắn một câu:
Hàn Tiệp Yên: Người ta muốn một ông xã trung khuyển...
Coi thường sinh tử | Không phục thì đánh: Gâu gâu gâu!
Hừ, cún con cũng ngoan lắm. Hoàng Tuấn Tiệp cuối cùng cũng nguôi giận, giờ mới miễn cưỡng chấp nhận cầu ái Hạ Chi Quang gửi sang.
Còn Hạ Chi Quang thuận lợi cầu ái thành công cuối cùng cũng có thể yên tâm, Hoàng Tuấn Tiệp đợt này kết được không ít bạn trong game, tuy ngoài mặt hắn ủng hộ cậu, nhưng trong lòng vẫn rất lo, chỉ sợ cậu bị ai cuỗm đi mất, hoặc là đột nhiên máu dồn lên não đội mũ xanh cho hắn.
Hạ Chi Quang đang định ôm Hoàng Tuấn Tiệp đi sang chỗ Nguyệt lão nhận chúc phúc thì điện thoại trên bàn hắn vang chuông, Hạ Chi Quang xem hiển thị người gọi, vẻ mặt hơi kinh ngạc, sau đó nghe máy, vừa mở miệng đã nói tiếng Anh.
"A lô, bố ạ."
Hoàng Tuấn Tiệp ngồi giường trên lập tức dỏng tai, cậu lần đầu tiên thấy Hạ Chi Quang liên lạc với bố hắn, cậu còn tưởng hai người chẳng liên lạc gì với nhau luôn.
"Giáng sinh sang Mỹ với bố ấy ạ?"
"Bên trường con đang bận vụ tết dương..."
"Được rồi, con sẽ xin nghỉ."
"Vâng, đặt vé máy bay xong con sẽ gửi cho bố."
Hai người không nói chuyện nhiều, Hạ Chi Quang đã cúp máy, hắn nói rất nhanh nhưng học bá Hoàng Tuấn Tiệp vẫn nghe rõ những gì hắn nói, còn hai người còn lại trong ký túc thì chỉ nghe hiểu có nửa.
"Bố cậu à?" Lê Đông Nguyên tò mò hỏi, đồng thời quan sát vẻ mặt Hạ Chi Quang, không chắc chắn đề tài này có thể đem ra nói được không.
Dù gì cũng là gia đình ly hôn... nói chuyện vẫn khá là kiêng kị.
Cũng may giọng Hạ Chi Quang vẫn bình thường: "Ừ, đến một năm rưỡi không liên lạc rồi, tôi thi đại học xong có sang chơi với bố nửa tháng."
"Ồ." Lê Đông Nguyên đã hiểu, xem bộ dạng hắn thì có vẻ quan hệ với bố cũng được, bèn cười hỏi hắn: "Đi bao lâu?"
Giáng sinh và tết dương gần nhau, thế nên nếu hắn muốn sang Mỹ ăn giáng sinh thì trong tuần này phải đi luôn rồi.
"Nếu đã đi nghỉ lễ thì... một tuần." Hạ Chi Quang nói, chỉ đi có ba bốn ngày thì chán lắm.
Hoàng Tuấn Tiệp nghe xong liền kích động vô cùng, đi một tuần đó! Cũng tức là trong một tuần đó Hạ Chi Quang sẽ không lên game?! Mà chờ mở khóa trang bị cần ba ngày, đủ để cậu tiến hành hack nick rồi!
Lúc này Hạ Chi Quang liếc nhìn về phía cậu, Hoàng Tuấn Tiệp vội vờ bình thản cúi đầu, không hề biết mặt mình đỏ hồng lên vì hưng phấn.
Hạ Chi Quang bèn cười, đang nghĩ có thể hack được tài khoản hắn rồi phải không? Trông hớn chưa kìa.
Để cậu hack? Hay là không để cậu hack? Ừ, đây chính là vấn đề.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com