Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 65


Hạ Chi Quang thấy Hoàng Tuấn Tiệp bắt đầu xếp đồ liền bò dậy, giờ mới nghiêm mặt lại, hỏi cậu: "Bố em đồng ý rồi à?"

Hoàng Tuấn Tiệp đang xếp đồ liếc hắn một cái, khóe miệng cong lên chút xíu, gật đầu: "Ừ."

Mắt Hạ Chi Quang lập tức sáng trưng, hắn kích động vồ đến định ôm Hoàng Tuấn Tiệp hôn, làm Hoàng Tuấn Tiệp ngã luôn vào trong vali.

"Đừng nghịch nữa, ban nãy hôn chưa đủ à?" Hoàng Tuấn Tiệp lạnh mặt nhưng má đỏ hồng lên, tránh con "chó dại" đang liếm láp trên người mình, Hạ Chi Quang thấy cậu không cho mình hôn liền nổi hứng đùa.

"Cho hôn hay bị ghẹo!" Hạ Chi Quang đè Hoàng Tuấn Tiệp xuống không cho cậu ra khỏi vali, lòng thực sự rất hớn hở.

Hoàng Tuấn Tiệp hừ lạnh một tiếng đáp lại, trong thái độ lạnh lùng mang một chút ngạo mạn: "Cậu đừng có đắc ý sớm quá, tôi còn chưa đồng ý qua lại với cậu đâu, nể mặt bố tôi đã dặn dò phải khoan hồng độ lượng, tôi cũng không cần dép lê nữa, cậu nằm xuống để tôi đánh mông mấy cái, biết đâu tôi lại nghĩ xem có nên cho cậu hôn... cậu làm gì đấy!"

Hoàng Tuấn Tiệp ngạc nhiên, thấy Hạ Chi Quang bắt đầu nhét cậu vào trong cái vali to đùng, Hoàng Tuấn Tiệp vội vàng giãy giụa nhưng Hạ Chi Quang lại khỏe hơn cậu quá nhiều, nhét hai chân hai tay mảnh khảnh của cậu vào trong, sau đó lanh lẹn kéo khóa lại.

"Tiên sư cha cậu!" Hoàng Tuấn Tiệp bắt đầu nằm trong vali chửi ầm lên, "Thả tôi ra!"

"Tinh tướng cũng phải xem tình hình, nữ vương đại nhân." Hạ Chi Quang đặt mông ngồi lên vali đồ vừa to vừa chắc chắn của Hoàng Tuấn Tiệp, cách một tầng da thuộc dày cộp vẫn có thể cảm nhận được  Hoàng Tuấn Tiệp đang cử động bên trong, nụ cười lại thêm phần táo tợn.

Hắn nhận ra rồi, Hoàng Tuấn Tiệp rất thương nhớ cái mông hắn, nhớ lại cậu ban nãy hôn nhất quyết không chịu thua, Hạ Chi Quang lập tức cảm thấy không ổn, nữ vương bệ hạ chẳng lẽ còn muốn "lật mình làm chủ"?

Không được, suy nghĩ này của cậu rất nguy hiểm, Hạ Chi Quang phải bóp chết từ trong trứng nước ngay.

"Nói nghiêm túc nhé, Tuấn Tiệp, giờ chúng ta coi như là một đôi rồi phải không?" Hạ Chi Quang cúi người nói với người trong vali: "Anh hỏi thẳng nhé, chuyện trên giường, em nghĩ thế nào?"

Người bên trong im lặng một lúc rồi mới lúng búng trả lời: "Tôi tra thông tin rồi... đa phần người đồng tính... đều hỗ... ừm... hỗ, hỗ công..."

Cậu rất xấu hổ, nhưng đã có thể thể hiện hết suy nghĩ của mình rồi, để che giấu sự ngượng ngùng của mình, cậu lại giãy giụa trong vali: "Cậu thả tôi ra trước đi! Chúng ta từ từ rồi nói!"

"Không, không từ từ nói với em." Hạ Chi Quang vẫn ngồi đè mông trên vali, ra điều kiện với người bên trong: "Ý em anh hiểu rồi, nhưng mà... anh top thuần, hay là em chịu ấm ức chút nhé, làm bot thuần đi, em hứa rồi anh sẽ thả em ra."

"Cút đi!" Hoàng Tuấn Tiệp trong vali đạp một phát thật mạnh, sôi cả tiết: "Vì sao phải bắt tôi phải chịu ấm ức? Không được!"

"Vì anh mạnh hơn em!" Hạ Chi Quang cười nói, nhàn nhã thong dong: "Lớp trưởng hôm nay dạy em một đạo lý cuộc đời, cá lớn nuốt cá bé, kẻ mạnh luôn đứng đầu! Đánh không lại thì phải cúi đầu phục tùng thôi, không phục lắm phải không? Không phục là đúng rồi, hiện thực tàn nhẫn thế đấy, Tuấn Tiệp đáng thương của anh, ấm ức lắm phải không? Xoa đầu nè~"

"Xoa bố mày!" Hoàng Tuấn Tiệp nổi điên, không thèm nghe cái "đạo lý cuộc đời" của Hạ Chi Quang, cậu nằm trong vali ngọ nguậy mấy cái, phát hiện không đẩy Hạ Chi Quang ra được, thế là thò hai ngón tay ra khỏi khe khóa kéo, muốn mở khóa từ bên trong ra, lại bị Hạ Chi Quang nhạy cảm phát hiện, thế là bị cưỡng chế nhét trở lại, đồng thời tên khốn kiếp nào đó lần này còn kéo cả hai bên khóa và cài mật khẩu.

Hoàng Tuấn Tiệp nghe tiếng hắn cài khóa là biết ngay chuyến này vô vọng rồi, hận không thể ném luôn tên đang ngồi trên người cậu xuống sông.

"Ngoan ngoãn làm 0 đi, để anh top." Hạ Chi Quang độc đoán, "Đồng ý thì anh thả em ra."

"Không!" Nói về cứng đầu thì Hoàng Tuấn Tiệp không thua ai: "Hỗ công! Không thương lượng!"

Hạ Chi Quang nhướn mày, đứng dậy khỏi vali rồi dựng vali lên, mở cửa phòng kéo chiếc vali chứa Hoàng Tuấn Tiệp ra hành lang dài dằng dặc.

Hoàng Tuấn Tiệp căng thẳng, đã đánh hơi được mùi không ổn: "Hạ Chi Quang, cậu muốn làm gì?"

Vì đang ở trong hành lang nên Hạ Chi Quang không dám nói rõ quá, bèn hỏi lại Hoàng Tuấn Tiệp một câu: "Rốt cuộc là có đồng ý không?"

"Không!"

Thằng con khốn kiếp nào đó liền đẩy mạnh cái vali bốn bánh một cái...

"Á á á á á á á!"

"Ha ha ha ha ha ha ha!"

"Á á á á á á á!"

"Ha ha ha ha ha ha ha!"

Có mấy sinh viên mở cửa ra xem, hóa ra là thanh niên cao phú soái học lớp 3 khoa thiết kế phần mềm đang đẩy vali trên hành lang, nghe tiếng động bên trong chắc là có người.

"Hạ—— Á á á—— Chi—— oa a a—— Quang!"

"Ha ha ha ha ha ha ha!"

"..." Mẹ kiếp giỏi quậy thật.

Hạ Chi Quang đẩy Hoàng Tuấn Tiệp từ đầu này sang đầu kia dãy ký túc, lại từ đầu kia đẩy về đầu này, Hoàng Tuấn Tiệp tức đến mức không kêu nổi nữa, Hạ Chi Quang cũng chơi đủ rồi, thế là kéo vali chứa người về phòng.

"Đồng ý không?" Hạ Chi Quang gõ gõ cái vali.

Hoàng Tuấn Tiệp không hó hé gì.

"Anh đẩy tiếp nhé?" Uy hiếp.

"..." Vẫn không hó hé gì.

Hạ Chi Quang hết cách, vì sợ người ta nghẹt thở nên không nghịch nữa, vươn tay mở khóa, kết quả ấn mấy lần vẫn không mở được, bèn hỏi Hoàng Tuấn Tiệp: "Mật khẩu bao nhiêu?"

Mấy giây sau, bên trong mới vọng ra tiếng Hoàng Tuấn Tiệp: "888."

Giọng lạnh lùng nhưng lại mang theo vẻ ấm ức.

Hạ Chi Quang giờ mới mở được vali ra, kết quả Hoàng Tuấn Tiệp vừa ra được liền hung dữ vồ tới định đánh hắn, tức không chịu được, Hạ Chi Quang thấy cậu vẫn có tinh thần như vậy thì yên tâm hẳn, bắt đầu gặp chiêu nào giải chiêu ấy.

Hai người đang anh đấm tôi một cái, tôi sờ anh một cái, cửa phòng ký túc bỗng mở ra, cậu béo đi đường mệt mỏi kéo vali đi vào, thấy phòng ký túc bị hai người làm bừa bộn hết cả, trên sàn toàn là đồ của Hoàng Tuấn Tiệp, mà hai người thì đang quần áo xộc xệch vật nhau dưới đất, hai chân Hoàng Tuấn Tiệp quấn quanh eo Hạ Chi Quang, hai tay Hạ Chi Quang đè cổ tay cậu xuống, nhìn thế nào cũng ra đang làm chuyện xấu hổ, thế là lập tức đổi sắc mặt.

Cậu béo là trai thẳng, thẳng đến mức có thể làm nguyên liệu lắp ráp tên lửa, đảm bảo độ cong không vượt quá 0.01 độ, thế là cái mặt múp míp lúc đen lúc trắng, mãi sau mới phun ra một luồng hơi mờ.

Theo suy nghĩ "có gì đóng cửa bảo nhau", cậu béo nghiêm mặt đóng cửa phòng lại, cậu hồi trước rất khâm phục Hạ Chi Quang, muốn cái gì thì có cái đó, là kiểu cho vào trong tiểu thuyết thì chính là nhân vật chính, hào quang có thể chói lóa cả chân trời, nhưng từ sau khi cậu biết hắn lại là đồng tính, thế là tự nhiên không thích người này nữa, cảm thấy hắn có bệnh.

Thế giới có mấy tỷ cô gái, hắn lại không chọn ra được ai để thích, mà trong số bao nhiêu thằng con trai lại cứ thích Hoàng Tuấn Tiệp, có bệnh không?

Tuy hai người đã tách nhau ra rồi, Hoàng Tuấn Tiệp mặt hồng hồng bắt đầu xếp đồ, Hạ Chi Quang cũng về ghế ngồi, nhưng cậu béo vẫn rất không thoải mái, nghĩ lại mình còn phải ở ký túc hai năm nữa, chẳng lẽ ngày nào cũng phải xem hai thằng con trai chim chuột nhau?

Cậu béo cũng là người thẳng thắn, thế nên cậu để vali xuống, mở miệng nói luôn: "Hai chúng mày chơi gay tao mặc kệ, nhưng phòng ký túc là không gian chung, thế nên đừng coi chỗ này là khách sạn, được không?"

Hoàng Tuấn Tiệp đang nhặt đồ dưới sàn nghe vậy liền cau mày, Hạ Chi Quang lập tức căng thẳng, tuy cũng không thích cậu béo nói vậy lắm, nhưng lời cậu ta có lý, ký túc là không gian chung, thế nên không định cãi lại, cũng không hi vọng Hoàng Tuấn Tiệp cãi nhau với cậu ta.

Mọi người đều là bạn học, làm căng cũng không phải chuyện tốt.

Hoàng Tuấn Tiệp há miệng ra rồi nhưng lại như nhớ ra gì đó, thế là im lặng rồi ngậm miệng lại, sau đó cúi đầu nhặt đồ tiếp.

Hạ Chi Quang hơi ngẩn ra rồi mỉm cười, nhân lúc cậu béo không để ý mà xoa đầu Hoàng Tuấn Tiệp một cái, rất vui mừng.

Thành cậu bé ngoan rồi.

Hoàng Tuấn Tiệp bị ánh mắt hắn làm buồn nôn.

Vì kiêng dè cậu béo nên hai người sau đó không trêu nhau nữa, Hạ Chi Quang vốn định giúp Hoàng Tuấn Tiệp dọn đồ, nhưng lại bị cậu đuổi về chơi game tiếp, còn Hoàng Tuấn Tiệp thì thu xếp cũng nhanh, đến chạng vạng thì đã xếp xong đồ đạc.

Điện thoại trong túi rung lên, Hoàng Tuấn Tiệp lôi ra nhìn, là tin nhắn của Hạ Chi Quang.

Thằng con khốn kiếp người ngốc tiền nhiều: Đi, ăn cơm thôi.

Hoàng Tuấn Tiệp ngẩng đầu liếc nhìn hắn, lại nhìn cậu béo đang loanh quanh trải giường, gật khẽ rồi cầm thẻ cơm đi cùng Hạ Chi Quang ra khỏi ký túc.

Chờ ra đến cầu thang, Hoàng Tuấn Tiệp mới bình thản hỏi hắn: "Có cần phải thế này không? Ăn cơm mà cũng phải nhắn tin?"

"Không phải anh béo vẫn ở phòng à?" Hạ Chi Quang tưởng cậu không vui bèn đưa tay ôm cổ cậu, cứ khoác vai như thế mà đi xuống, đồng thời giải thích: "Thế giới này có người dùng tâm lý bình thường mà đối xử với người đồng tính như Lê Đông Nguyên, cũng có người khó chịu với người đồng tính như anh béo, chúng ta cũng không thể nói anh ta sai được, cũng không thể cầm dao ép anh ta phải thích, chúng ta lại ở chung phòng ký túc, thế nào cũng phải có người gánh vác nhiều hơn, như thế mới có thể sống hòa hợp được, phải không?"

Hạ Chi Quang nói xong lại xoa đầu Hoàng Tuấn Tiệp: "Cơ mà cũng đừng sợ, chúng ta chờ lát ăn cơm xong rồi đi xem nhà nhé."

Hoàng Tuấn Tiệp quay lại nhìn hắn: "Xem nhà gì?"

"Nhà chúng ta đó." Hạ Chi Quang cười bảo, nói ra dự định của mình: "Chúng mình giờ là một đôi rồi, còn ở ký túc gì nữa? Tìm một phòng gần đây rồi ngày ngày lăn giường này, nấu cơm này, thích chết đi được."

Hạ Chi Quang nghĩ quá tốt đẹp, Hoàng Tuấn Tiệp lại liếc xéo hắn: "Lăn giường? Nghĩ nhiều quá rồi đấy."

Cũng không phải phản đối chuyện ra ngoài ở chung với hắn, chỉ cần hai người chia tiền nhà ra, trong vòng năm trăm tệ thì cậu vẫn có thể chấp nhận được.

Cùng lắm thì nghỉ hè làm thêm việc nữa là được.

Hạ Chi Quang nghe cậu nói vậy chỉ cười, chỉ cần sống chung, chuyện lăn giường còn xa sao? Cho dù Hoàng Tuấn Tiệp không muốn, đến lúc đó hắn khóa cửa lại, Hoàng Tuấn Tiệp chạy thoải mái, không bắt được thì coi như hắn thua!

Chuyện thuê nhà cứ thế mà quyết định xong, Hạ Chi Quang vốn định đưa Hoàng Tuấn Tiệp đi ăn một bữa thật hoành tráng, nhưng Hoàng Tuấn Tiệp nhất định đòi ăn ở nhà ăn.

"Giờ cậu cũng không xin tiền nhà nữa rồi phải không?" Hoàng Tuấn Tiệp hỏi, nếu muốn thuê phòng thì không nên tiêu tiền linh tinh.

Hạ Chi Quang gật đầu, "Khoản tiền kiếm được đợt năm ngoái chạy việc cho mẹ vẫn còn hơn mấy vạn."

Mấy vạn? Đủ dùng nửa học kỳ rồi. Hoàng Tuấn Tiệp tính toán cho hắn, tên này từ bé đến lớn ăn sung mặc sướng quen rồi, cậu mà không để ý là chắc chắn sẽ tiêu bậy ngay, đang tính thì nghe thấy Hạ Chi Quang bình thản thêm một câu: "Có điều đợt cuối năm được thêm mấy triệu tiền hoa hồng nữa."

"Mấy triệu... tiền hoa hồng?" Hoàng Tuấn Tiệp đầu tiên là sững người, sau đó bỗng nhớ ra, Hạ Chi Quang hình như có 10% cổ phần trong tập đoàn Tiêu thị...

Hoàng Tuấn Tiệp câm nín, cậu lại còn nghĩ cách tiết kiệm tiền cho hắn nữa chứ! Tiết kiệm được một hai trăm tệ còn chẳng đủ cho hắn lên game phát mấy cái loa!

Sau đó oán hận kéo vị đại gia nào đó đi về phía nhà ăn trường một cách càng kiên định hơn: "Đừng tưởng có mấy triệu bạc thì có thể ăn thùng uống vại!"

"Vâng!"

"Chịu được khổ mới là người trên người!"

"Bà xã nói rất đúng... á!"

Hạ Chi Quang vì một tiếng bà xã mà bị Hoàng Tuấn Tiệp đánh cho cái.

Thế nên sau khi ăn bữa tối ở nhà ăn trường xong, hai người đã lấp đầy bụng bèn đi tìm nhà trọ.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com