Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

22

Em Không Nói Em Giận, Nhưng Em Cũng Không Cười Nữa)

Mấy hôm sau, thời tiết mát mẻ.
Trường trở lại bình thường.
Chỉ có một thứ vẫn chưa trở lại... đó là cái ánh mắt An hay nhìn anh từ phía sau tập đề.

Giờ ra chơi, ảnh đi ngang qua lớp An.
An đang ngồi đọc sách.
Không ngước lên.
Không liếc.
Không thèm chỉnh lại khăn choàng cho ảnh nữa.

Dấu hiệu 101 rằng ai đó đang giận nhưng không muốn bạn biết mà vẫn muốn bạn biết.

Giờ học, ảnh giả vờ hỏi bài một cách rất lộ liễu:

"Ủa bài hôm qua chị nói học chương mấy?"
"Tự coi đi."
"Tui quên..."
"Hổng rảnh nhắc."
"Tui hổng thuộc."
"Thì hổng cần học nữa."

Giọng nhẹ. Mặt lạnh.
Tim ảnh: "Ai cho giận dai dữ vậy trời?"

Tối đó. Ảnh nhắn tin.
Cụt ngủn.
Nhưng đậm chất xin tha:

"Mai chị muốn ăn gì?
Em không biết dỗ người giận.
Nhưng em giỏi nhớ mùi đồ ăn người ta thích ăn lúc giận."

An đọc. Không rep.

Ngày hôm sau.
Trên bàn có hộp cơm anh làm.
Không ghi tên. Nhưng ai nhìn cũng biết là anh làm vì... ảnh không biết gói nắp cơm, luôn cài sai chiều.

An nhìn hộp cơm.
Định mở ra.
Thì Khôi đi ngang:

"Ủa? Cơm ai đó? Đẹp ha. Ai khéo tay quá vậy?"

An:

"Đừng đụng."
Khôi:
"Gì dữ vậy? Ghen với hộp cơm hả?"
An:
"Không. Tui giận người làm cơm này. Nhưng... thôi, cũng ăn."

Tim anh đứng phía xa: "Cảm ơn trời vì em còn ăn."

**Chiều đó, anh đứng trước cửa phòng thực tập.
Nhìn An đang sắp tài liệu.
Nhìn rồi bước vào.
Đặt trước mặt một tờ giấy:

"Danh sách đăng ký học thêm."
An nhìn.
"Không phải em nghỉ học thêm rồi sao?"
"Ừ. Nhưng em muốn đăng ký học lại.
Môn: Làm sao để được tha lỗi."
"Ai dạy?"
"Chị."
"Học phí?"
"Em nộp bằng hết tim còn lại."

Kết chương:
• An giận. Cực kỳ giận. Nhưng vẫn ăn cơm.
• Anh không biết dỗ. Nhưng biết nấu món An thích, nhớ cách gói cơm... sai.
• Drama chưa hết.
Nhưng tim... bắt đầu chuyển sang chế độ "muốn tha mà giả vờ chưa sẵn sàng."

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com

Tags: #kh