Part 5 (end)
xv.
Itachi chỉ quan sát cô trong chốc lát. "Đúng vậy," sau cùng anh cất lời. "Và sẽ chẳng có ai biết."
Thế rồi Itachi hôn Sakura. Hành động ấy không có lí do, hợp lý hay dựa trên lý trí, anh làm vậy chỉ vì mình còn sống thêm ba tháng nữa. Đó là thứ duy nhất trong cả cuộc đời anh làm mà không có lí do, những lời giải thích đưa ra chỉ để bào chữa cho hành động của mình. Đó là thứ ích kỷ duy nhất mà anh từng làm, thứ chỉ có lợi cho mình anh mà thôi. Itachi còn chẳng thèm suy nghĩ thấu đáo; chỉ cần cô ở đây, với đôi mắt xanh dịu dàng, với lòng trắc ẩn, và việc cô có lẽ là một trong hai hay ba người sẽ nhớ chút gì đó về anh ngoài cái di sản đẫm máu mà anh buộc phải để lại, với anh thế là đủ.
Tay anh nắm lấy bắp tay của cô, ngoài làn môi của họ thì đó là cái chạm duy nhất, nhưng lại là sự tiếp xúc gần gũi nhất mà anh từng làm với một người khác. Có lẽ do bị sốc, Sakura dường như đã quên mất việc phải lùi lại, nhưng anh không có ý định để cô làm thế. Đây là lần đầu tiên và cuối cùng mà anh từng sống cho thỏa nguyện, Itachi muốn thưởng thức từng khoảnh khắc của nó.
Họ giữ nguyên như thế này một lúc lâu, khi Itachi lùi lại, anh nhận ra một cách muộn màng rằng như thế vẫn chưa đủ, anh muốn nữa, nhiều hơn nữa. Cái nhìn trong mắt Sakura có vẻ như bỡ ngỡ, tổn thương và bối rối đủ để anh nghĩ rằng nếu như mình quay lại, ấn môi vào môi cô, thì cô sẽ cho anh bất cứ thứ gì anh muốn, bởi vì lòng trắc ẩn trong cô sẽ không từ chối ước nguyện cuối cùng của một người sắp chết.
Thực lòng mà nói, đó là một triển vọng đầy mời mọc, thế nhưng Itachi không muốn – thật không công bằng với một người có tính cách như cô. "Sakura," anh khẽ gọi.
Khi ngẩng lên, cô thấy mình mắt đối mắt với Mangekyou Sharingan. Mặc dù vậy, cô vẫn dũng cảm chống lại trong vô thức, nhìn anh chằm chằm với đôi mắt chớp chớp, Itachi đưa tay ra rồi chọc vào trán cô, một lần. "...Cảm ơn."
xvi.
Đây là lần cuối cùng Itachi còn thấy Konoha, qua cửa sổ phòng ngủ của Sakura. Anh lật tấm chăn bông chắp vá trên giường ra để đặt cô gái đang bất tỉnh lên gối, rồi chỉnh lại mấy tấm chăn xung quanh. Trong giấc ngủ, biểu hiện đau buồn trên gương mặt cô lúc còn trong phòng anh giờ đã được thay bằng vẻ thư thái, và trong khi anh đang quan sát, cô quay người nằm nghiêng, kéo mấy tấm chăn quanh người chặt thêm, miệng lẩm bẩm gì đó.
Cô 16 tuổi, mạnh mẽ và xinh đẹp, với một tương lai tươi sáng đang chờ, đến mức anh có thể cảm thấy ghen tị, nhưng với thời hạn gần kề đến mức này, anh chẳng còn muốn làm vậy nữa.
Itachi hôn lên má cô, một lời từ biệt, rồi biến mất trong một cơn lốc tro, và đó là lần cuối cùng họ từng nhìn thấy nhau.
xvii.
Sáng hôm sau Sakura dậy muộn, cùng với cơn đau đầu như búa bổ và đôi môi khẽ sưng vì đánh mất nụ hôn đầu với một người không nên. Trên mặt bàn cạnh giường là một cuộn thư nhiệm vụ mới gửi, nói rằng cô đã được đưa vào đội 8 người giao cho việc truy tìm Utachi Itachi và, mở rộng thêm, Uchiha Sasuke.
Cô dành nửa tiếng đồng hồ nhìn vô hồn lên tường, tay ôm đầu gối, và khi Sakura cuối cùng cũng lê xác tới được phòng tắm, cô thấy mắt mình đỏ ngầu trông không khác gì Sharingan.
xviii. (giải lao.)
"Ta sẽ nhớ cậu lắm đấy, nhóc," Kisame từng nói vậy với anh, khi hắn nghĩ rằng Itachi đang ngủ.
xix. (ba tháng sau.)
Đây là đêm cuối cùng Itachi còn sống, anh nhìn xuống thân hình đang say ngủ của Kisame. Họ đã là bạn đồng hành, và, phải, là bạn bè suốt tám năm nay, chẳng có lời nào để dành cho cuộc từ giã như thế này.
Itachi đặt bức thư lên nửa bên gối bỏ không của Kisame – nó sẽ là thứ đầu tiên hắn thấy khi thức dậy – rồi lặng lẽ lẻn ra khỏi phòng. Anh chẳng mang gì trên người ngoài quần áo và hai thanh kunai (nơi anh đến sẽ chẳng cần gì khác ngoài chừng này thứ), và phải mất toàn bộ sức lực của mình anh mới không quay đầu nhìn lại.
xx.
"Sharingan của ngươi nhìn thấy gì, Sasuke?" Itachi khẽ hỏi, và anh tự hỏi làm thế nào và tại sao, tạisaotạisaotạisao chuyện lại thành ra thế này.
Ánh sáng lọt vào mắt Sasuke, làm rực lên màu đỏ máu và đen hình chong chóng sắc lẻm trong nó, đứa em trai của anh nhếch mép cười không chút hài hước. "Cái chết của ngươi."
xxi.
Đây chẳng phải là điều khó khăn nhất Itachi từng làm, nhưng cũng gần như thế.
Chết là như thế này. Cơn đau, đương nhiên, bao trùm tất cả; nó đập vụn từng mảnh cơ thể với sự dữ dội sắc bén khiến anh còn khó thở hơn. Thế nhưng, Itachi không sợ cái chết – anh chưa từng sợ bất kì thứ gì – bởi vì anh sẵn sàng chấp nhận nó, lúc nào cũng vậy. Sự sống và cái chết chỉ là hai mặt của một đồng xu.
Thị lực là thứ đầu tiên mất đi, cơ thể anh càng lúc càng lạnh hơn, nhưng Itachi sẽ không – không thể – nhắm mắt lại vào lúc này được. Anh bước tới trước, tới chỗ Sasuke, nó rút đi từng chút sức lực cuối cùng, nhưng rồi cuối cùng, anh cũng đến được trước mặt đứa em trai. Dường như mỗi bước anh đi trong cuộc đời là để đưa anh tới chỗ này, tới bãi chiến trường đẫm máu này đây, với máu của mình đẫm trên thanh kunai của Sasuke, để hai người họ cuối cùng có thể đối diện với định mệnh của mỗi người.
Với vệt sức lực cuối trong người, Itachi nhấc lên một ngón tay, rồi nhẹ nhàng chọc vào trán đứa em trai. Anh chẳng cần thị lực để biết về biểu hiện trên mặt Sasuke.
"Xin lỗi nhé, Sasuke," Itachi khẽ thì thầm – một nửa đã chết, nửa kia đang nói với đứa nhỏ năm tuổi từng đòi được luyện tập với mình – trong khi trời đất từ từ đen kịt lại trước mắt anh. "...Nhưng không còn lần sau nữa rồi."
xxii. (phần kết.)
Cũng chẳng có gì nhiều nhặn. Nó chỉ là một ngôi mộ nhỏ, được đánh dấu bằng một viên đá màu xám nhẵn mịn, trên đó tên của anh bằng chữ kanji được khắc bằng đầu nhọn của một thứ có lẽ là một thanh kiếm lớn làm bằng vảy cá mập. Sakura không hiểu sao cô lại mong chờ một thứ hoành tráng hơn – từ quãng thời gian ít ỏi bên cạnh Itachi, hẳn là anh sẽ không muốn thứ gì kiểu như thế.
Nó nằm ở mép khu rừng, Sakura lần chần ở lại đằng sau một cái cây, chakra được giấu kín, cô đưa mắt nhìn vị khách duy nhất đến thăm kia.
Cậu ta giống một cách đau lòng, mặc dầu đang mặc bộ đồ đen và chiếc áo choàng Akatsuki, nó không ở đó vào lần cuối họ chạm mặt nhau. Từ góc độ này, cậu ta thậm chí còn trông giống anh trai đến mức việc cô nhìn nhầm vào lần đầu gặp Itachi cũng chẳng có gì lạ.
Cô nên rời đi ngay lập tức, đi báo cho Tsunade-shishou diễn biến mới này ngay lập tức. Thế nhưng Sakura im lặng chờ đợi, và tự hỏi liệu có phải cô tự tưởng tượng, hay đúng là Sasuke đang nuôi tóc. Phải mất vài tháng nữa thì nó mới dài bằng tóc Itachi, nhưng cũng sắp.
Sau rồi, Sasuke đứng dậy, nghiêng đầu về phía mộ anh trai. Cậu ta lặng lẽ rời đi, lướt qua đám cây tối om chỉ cách cô vài mét, dù đã được Itachi yêu cầu, Sakura vẫn chẳng nói gì. Chưa đến lúc.
Mặt đất dưới đầu gối trần của cô thật ẩm ướt, Sakura đứng vào ngay chỗ đất mà Sasuke đã đứng trước đó vài phút. Cô không ngăn nổi mình với tay ra để lướt trên tên của Itachi – cô rất giống với sensei của mình, và Tsunade-shishou đã ghi lại từng nhiệm vụ đã nhận.
Ở đây, một mình, trong khi ánh sắng lọt xuống bên dưới đường chân trời đầy mây, Sakura cho phép bản thân được tự hỏi nếu như. Cuộc đời họ sẽ thay đổi hoàn toàn đến thế nào nếu như Itachi chưa từng bị giao cho nhiệm vụ định mệnh đó – chỉ suy ngẫm về nó khiến đầu cô quay mòng mòng, tim cô thắt lại nhiều hơn.
Một lúc lâu sau, cô lôi ra từ trong túi một bó hoa anh đào nhỏ, rồi nhẹ nhàng đặt chúng xuống dưới chân bia mộ.
Tuy không nhiều. Nhưng cũng đủ.
Sau đó, Sakura đứng dậy, rồi quay lưng lại với ngôi mộ nhỏ và bước đi, cho tới khi biến mất hoàn toàn vào trong khu rừng tăm tối.
the end.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com