𝟷𝟷
hôm nay lớp của hoàng đức duy có tiết thể dục, gần ngay đó cũng có một lớp nữa là lớp của lê thượng long.
cả buổi hắn cứ ngắm bảo khang mãi khiến bé nó có hơi hoảng, quay sang thì thầm với em.
"duy này."
"sao vậy?"
"anh thượng long cứ nhìn tớ nãy giờ, trên mặt tớ dính gì à? hay tớ làm gì có lỗi với anh ấy?"
"chắc tại cậu không nhìn lại nên anh ta mới vậy đó. giờ nghe tớ quay sang cười một cái thằng cha đó thôi liền, có khi còn nhảy tưng tưng như tên điên."
"thật á?"
phạm bảo khang không biết ngoan ngoãn từ đâu nhưng đối với hoàng đức duy là giành sự tin tưởng tuyệt đối. em khuyên gì, bày cách gì cũng không ngần ngại làm theo. cứ như này có ngày sẽ bị đức duy xúi dại làm trò xằng bậy mất.
nghe em nói xong liền quay lại, mỉm cười với hắn cùng cái vẫy tay khe khẽ.
lê thượng long chứng kiến bị một phen đứng tim.
"dcm người đâu mà đáng yêu vl, cái vẫy tay thẹn thùng đó là sao vậy? tim tan chảy vì em mất!"
"chửi bậy ít thôi, mà còn nữa không chết tim được đâu, cậu nghĩ tim cậu làm bằng kem à mà tan?"
"... đặng thành an, cậu nói câu nào có nghĩa hơn không được à?"
"vốn dĩ câu nói ban đầu của cậu có nghĩa sao?"
"cậu chẳng lãng mạn chút nào, chúc may mắn trần minh hiếu!"
"minh hiếu là ai?"
"vcl."
đặng thành an nhớ tên, nhớ mặt tất cả trừ trần minh hiếu. thượng long cá rằng nếu để minh hiếu biết chuyện này nó sẽ khóc ba ngày ba đêm, sốc tinh thần giãy đành đạch vì sự vô tâm của crush nó mất. tội nghiệp.
phía bên này, bảo khang đang phấn khích quay sang khoe với đức duy rằng thượng long thật sự nhảy tưng tưng như lời em nói. còn đức duy thì nhịn cười đến bủn rủn chân tay.
"trò đức duy cười gì đó? đi lên đây."
rồi đó, lố lăng làm chi để giờ bị gọi lên kiểm tra.
"em chạy ba vòng sân cho tôi!"
"ôi thầy ơi, rộng lòng thương, em tụt huyết áp em chết ra đấy mất!"
"không nói nhiều, thầy phạt mày chạy thêm vòng nữa đấy."
"dạ..."
và đức duy bắt đầu chạy dưới sự chứng kiến của cả lớp.
vòng thứ nhất, ngon! chạy với phong thái rất tự tin cùng mái tóc bồng bềnh, nụ cười tỏa nắng. đấng nam nhi hừng hực khí thế.
nửa vòng thứ hai, chết mẹ rồi! bắt đầu rơi vào trạng thái thở hồng hộc không ra hơi, chân tay bắt đầu rã rời.
thấy hoàng đức duy chạy được vòng rưỡi mà đã sắp xỉu đến nơi, bảo khang lo lắng không ngừng cổ vũ bạn.
"duy !!! cố lên nhưng mà đừng cố quá!"
"ủa gì vậy khang, cậu cổ vũ như cổ vũ ấy ???"
thế quái nào mà chuyển sang cả lớp cổ vũ cho cái cuộc chạy bộ đầy gian truân ấy với câu khích lệ ba chấm y hệt phạm bảo khang.
rồi thì lớp lê thượng long cũng ngoái đầu ra nhìn cục bé con con đang chạy trên sân.
"cậu ta có thật sự ổn không vậy?"
"tôi đoán trong hai phút nữa em ấy sẽ ngã xuống. chính xác là chỗ gần chúng ta đang đứng vì chúng ta cách lớp đó không xa và với cái tốc độ chậm rì đó thì khả năng xảy ra cao lắm!"
thành an đứng quan sát và tùy tiện đưa ra một cái kết cho pha chạy bộ đi vào lòng đất của em. một cách thần kì nào đó, mọi thứ xảy ra y như cái cách cậu dự đoán.
bây giờ đức duy đang nằm gọn trong lòng thành an mà đớp lấy từng ngụm khí. bảo khang thấy vậy cũng chạy ra nhưng bị thượng long cản lại.
"sao anh lại kéo em ra?"
"để cho nó còn thở được, em muốn bạn em chết ngạt không?"
"em không... anh lớn tiếng với em!"
"khang lại nghĩ linh tinh rồi, anh chỉ đang nhắc nhở bé thôi, thương bé nhất mà!"
trong khi hai con người đang đứng xà nẹo với nhau thì thành an đã xin phép thầy thể dục lớp cậu và em để đưa đức duy đến phòng y tế.
cõng em trên vai, nhịp tim đức duy vẫn đập rất nhanh, chân tay không còn chút sức lực nào để bám víu lấy vai thành an và vẫn đang cố hít thở:
"bình tĩnh hít thở đi, không chết được."
đến khi mở cửa phòng y tế lại chẳng có ai. thành an quá quen khi phòng y tế như chỉ để trưng bày nên thành thạo đặt em xuống giường, lấy khăn lau qua mồ hôi cho em.
cậu ngồi đấy im lặng cho đến khi em ổn định hơi thở rồi mới lên tiếng.
"sức em yếu lắm sao?"
"theo em nghĩ là vậy."
đức duy chợt nhớ mang máng lời cảnh cáo lướt qua của thanh pháp.
"duy nhớ rằng vì là trường hợp xuyên không nên thể chất đặc biệt yếu, ai cũng vậy hết. duy đừng để mình bị mất sức quá nha, phần hồn đã yếu, thể chất cũng yếu nốt, không cứu kịp là nguy to luôn!"
em mỉm cười trong đau khổ. trời ơi kiếp trước bị đánh cho thừa sống thiếu chết còn chịu được, nay chạy được vòng rưỡi đã lăn quay ra như con lợn thoi thóp.
"em đã ổn hơn chưa?"
"em nghĩ là vẫn nên nằm một lát."
"anh ở lại với em."
hoàng đức duy quay qua nhìn mặt đặng thành an với ba phần kì lạ, bảy phần đánh giá. tính ra cái anh này cũng nhiều lần bỏ qua cho cái sự vi phạm của em. đức duy đưa ra kết luận là vì mình quá đẹp trai và cuti nên đã được tha thứ. nhưng có vẻ thành an không nghĩ vậy hoặc đó chỉ là một phần trong suy nghĩ cậu thôi? có thể lắm chứ!
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com