Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

1

Là một omega thấp bé trong xã hội, Đức Duy tự biết bản thân mình ở đâu.

Omega nam như Đức Duy không thiếu, đơn giản là họ bị xem thường. Thử xem kiếm một omega nam hạnh phúc, được alpha của mình cưng chiều thì đếm trên đầu ngón tay còn thừa ấy.

Đức Duy đã gặp nhiều thể loại alpha trên đời. Tất cả đều có điểm chung rằng luôn coi thường các omega như em.

Em đã từng ước rằng một ngày nào đó em sẽ có cho mình một alpha hết lòng vì mình. Một alpha sẽ không bao giờ bỏ rơi mình. Và một alpha coi em là "người cuối cùng"

Nhưng em hiểu, đó chỉ là mộng ước hão huyền.

___

Đức Duy nay đã 21 tuổi. Một độ tuổi mà vừa được tận hưởng sự vui tươi của tuổi trẻ, vừa phải nếm trải những cay đắng của cái xã hội phân biệt giới tính như này.

Bộ omega là có tội sao? Bộ chúng tôi không muốn làm một alpha à? Chúng tôi đâu thể nào quyết định?

Gia đình Đức Duy thuộc kiểu gia đình  gia giáo. Không xem trọng giới tính mỗi cá thể ra sao, chỉ cần sống tốt, có ích cho xã hội là đủ.

Nhưng đó là trong gia đình, chứ xã hội này làm gì công nhận omega nam.

Hơn nữa, gia đình Đức Duy có truyền thống tự lập từ sớm. Từ lúc 18 tuổi, em đã sống một mình, bắt đầu tự kiếm tiền trang trải cuộc sống. Khoảng hai năm đầu đại học của em khá tốt. Đến năm ba thì cuộc sống của em gần như đảo lộn.

Trước đó em vừa học vừa đi làm. Vì những cá thể như em kiếm một công việc rất khó. May mắn sao em được ứng vào thu ngân của một cửa hàng tiện lợi nhỏ gần nhà trọ. Nhưng giá thuê mặt bằng quá đắt, cộng thêm người dân thường có xu hướng mua trong trung tâm thương mại. Vì không thể trả đủ tiền lương cho nhân viên nên đành cắt giảm nhân sự. Đức Duy là sinh viên đại học, lẽ ra được ưu tiên hơn chứ nhỉ? Không, em là một trong những người có tên trên danh sách bị sa thải.

Loay hoay kiếm việc làm, Đức Duy vô tình nhặt  được một tờ tuyển nhân viên chạy bàn cho một quán cà phê nhỏ trong thành phố, có điều hơi xa so với chỗ em ở. Phân vân có nên ứng hay không, nhưng với tình cảnh hiện tại của em thì dù không muốn cũng phải làm nhỉ.

Thành công được nhận vào sau hai tuần thử việc. Vừa hay em khá linh hoạt, lại khéo léo nên khách khá thích. Ăn được điểm cộng từ quản lí nên em được nhận vào làm nhân viên chính thức nhanh hơn những người khác.

Và chẳng có gì là dễ dàng cả, đâu ai cho không thứ gì, được cái này thì mất cái kia. Thôi thì cứ để mọi chuyện tới đâu thì tới. Biến cố cũng từ đó mà ra.

___

nqn

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com