Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

1. Bóng ma trên tầng thượng.

Hôm nay là khai giảng học kì II.

Trường Eunseok mỗi học kì lại làm khai giảng, thay vì giống như trường người ta mỗi năm bị thầy cô giáo áp lực diện rộng một lần, ngôi trường này muốn học sinh chịu đựng gấp đôi.

Năm nay là học kì II lớp 12 của Eunseok.

Eunseok, từ học kì đầu tiên của lớp 10, đã được đề xuất làm người dẫn chương trình dưới vai trò đại diện cho học sinh. Từ đó tổ độ, khai giảng học kì đách nào cũng có mặt Eunseok làm MC. Lí do cậu ta được đề xuất sớm đến vậy, vì cuối cấp Hai đã đoạt giải thành phố cái gì gì đó nên được nhà trường cân nhắc, sau đó cả hai năm học lớp 10 và 11 đều là học sinh đứng đầu khối cả hai học kì.

Thành tích như vậy, Eunseok thấy cũng thường thôi.

Cũng thường thôi, không phải do những thứ đó dễ dàng đạt được, Eunseok không coi thường cố gắng của bất kì ai, ngay cả nỗ lực của chính mình. Cậu chỉ thấy những thứ này đối với mình đã không còn quá nhiều ý nghĩa.

Eunseok bị bệnh thành tích từ nhỏ; vì ngày bé, chỉ khi đạt được điểm cao, bố mẹ mới nói chuyện với cậu. Bây giờ thì Eunseok có chèo xuồng lên sao Hoả, bố mẹ cũng sẽ xuất hiện qua tin nhắn chuyển khoản ngân hàng mà thôi. Eunseok ở tuổi mười tám, cảm thấy nỗ lực trước giờ để trở nên ưu tú của mình đều hoá vô nghĩa.

Nên năm nay Eunseok không muốn làm cái gì nữa.

Eunseok bỏ vị trí dẫn chương trình quen thuộc, mặc cho thầy chủ nhiệm cứ gặng hỏi "ai làm em buồn mà em nghỉ ngang?" Cậu ta rút tên ra khỏi chức hội trưởng hội học sinh, bỏ luôn vị trí lớp trưởng, sau đó là một nghìn thứ khác mà Eunseok tự ôm vào mình. Bỏ xong sạch sẽ, Eunseok cảm thấy như vừa trút được con quỷ sau lưng xuống vậy.

Hôm nay nắng to, rất thích hợp để cúp khai giảng.

Lúc bấy giờ, lúc học sinh toàn trường đang dự khai giảng dưới sân, Song Eunseok lại duỗi lưng nằm ườn trên sân thượng hồ bơi. Điện thoại cậu rung liên tục vì tin nhắn trong nhóm chat; Sohee hết gửi hình mình giả khóc, đến ảnh Seunghan đang ngồi ngủ, rồi chụp cả Jung Sungchan đang há miệng ăn vụng. Eunseok xem được mấy tấm đầu rồi ném điện thoại, ôm đầu đi ngủ.

Phía trên sân thượng này luôn là chỗ yêu thích của đám Eunseok, không nắng như sân thượng toà nhà chính, lại nhiều thùng giấy bỏ đi, có thể kê một chỗ co ro nằm cho qua tiết. Điện thoại bên cạnh vẫn rung liên hồi, mà Eunseok hình như cũng không buồn tắt kết nối mạng.

Ồn thế.

Ban đầu Eunseok nghĩ đó là tiếng lòng của mình, nhưng sau hai giây liền phát hiện nó đách phải từ trong đầu vọng ra.

Eunseok mở mắt, thấy trên đầu mình là một bóng râm. Có người đang chường mặt vào nhìn cậu ngủ.

Má, mới trốn khai giảng một bữa mà đã gặp vong rồi đó hả? Nó còn chê mình ồn nữa? Có nên niệm kinh Phật không ta?

"Sao lại ở đây nhỉ?" Vong kia lại lên tiếng, giọng trầm ổn, là nam.

Eunseok nghiêng đầu qua, đưa mặt mình ra phía nắng. Nắng tựa bóng người, tràn vào mắt cậu như thác đổ. Người phía trên đầu Eunseok cũng là học sinh của trường, bảng tên xanh lá, là người của khối dưới. Eunseok bị ngược nắng đọc không ra tên, nhưng hình như người này biết cậu.

"Hôm nay người khác dẫn chương trình." Nam sinh kia nói. "Vì anh lười biếng nằm ở đây hả?"

Cha chả, xem cái nết nói chuyện kìa.

Eunseok dĩ hoà vi quý: "Ừ."

Người kia phì cười, đứng dậy không cản Eunseok tắm nắng nữa.

Cậu học sinh này có vẻ thấp hơn Eunseok một chút, nhưng vai rộng hơn, tóc cũng dài hơn.

"Lo cắt tóc đi." Eunseok nói, mắt lại nhắm. "Lão Lee sắp đi bắt vi phạm rồi đấy."

Eunseok nhắm mắt, định đi tiếp vào giấc ngủ dở dang ban nãy. Nhưng cậu cảm giác mình đang bị nhìn, lại đành mở mắt ra.

Cậu nam sinh kia lúc bấy giờ đã lựa được một chỗ nằm gần cửa cầu thang, chếch với Eunseok một chút. Lúc Eunseok mở mắt ra thì cậu đã lùi vào trong, không thấy được mặt nhau nữa. Những tưởng đã được giấc ngủ ngon, Eunseok vừa ôm đầu đã nghe phía trên nói vọng xuống.

"Nếu không cắt thì sao?"

May là Eunseok không mê ngủ như Seunghan, bằng không nãy giờ trên sân thượng đã xảy ra án mạng một người bị giết hai lần rồi.

"Em trai, mới tới hả?" Eunseok lười biếng đáp lại. "Không cắt thì sẽ bị đội kiểm tra nề nếp cắt. Tay nghề thì có may có rủi."

"Anh vẫn còn trong đội kiểm tra chứ nhỉ?" Người kia hỏi.

Ừ ha, chưa kịp xin nghỉ.

"Ừa." Eunseok đáp.

"Vậy anh cắt tóc cho em."

Eunseok tỉnh ngủ.

Ý bạn này là sao vậy nhỉ? Là khen mình cắt tóc đẹp hay có ý đồ gì khác?

"Được, nhớ chừa cái đầu đó thứ Hai gặp anh." Eunseok đáp lời. "Anh ủi cỏ mày luôn."

Trên kia loáng thoáng có tiếng cười, rồi một hồi sau cũng không nghe vọng về câu hỏi âm binh nào nữa.

Eunseok chìm vào giấc ngủ nông.

Trong cơn mê man, cậu nhìn thấy mình đứng ở một khoảng không vô định. Xung quanh là sương mù dày đặc, nhìn không thấy tay, cũng không biết chân đang đáp lên chỗ nào. Cậu chỉ nghe văng vẳng bên tai có giọng nam âm ỉ, ban đầu nghe như nỉ non, một hồi sau lại rõ rành rành.

"Anh cắt tóc cho em."

Dưới chân Eunseok lúc này phủ một lớp tóc ngắn bằng hai đốt tay, cứ rỉ rả rơi xuống. Giọng nói đó văng vẳng mãi bên tai Eunseok không buông, anh cắt tóc cho em, anh cắt tóc cho em, anh cắt tóc cho em.

Eunseok bừng tỉnh.

Lâu lắm rồi mới gặp ác mộng.

Bên cạnh là điện thoại đang rung lên liên hồi vì cuộc gọi của Seunghan. Vừa bắt máy lên đã nghe ra rả bên kia một tràng, như thể cha con mười năm không gặp.

"Eunseok ơi sao gọi mãi anh mới nghe máy?"

"Anh hết thương em rồi."

"Anh bội bạc em đi với thằng khác rồi đúng không?"

Eunseok càu nhàu bảo im miệng, rồi nhích cái thân tàn từ từ đứng dậy. Phía bên cửa cũng không còn dấu tích của người kia, hình như đã rời đi từ lâu. Eunseok mau lẹ đẩy cửa đi ra, không dám đứng lại phân tích rằng người kia đã bỏ đi, hay từ đầu đã không có người. Tự dưng ác mộng vừa rồi làm Eunseok cảm thấy quái dị, không biết có phải mình đã lỡ chạm trán thế lực tâm linh nào không.

Eunseok vẫn kẹp điện thoại trên vai; miệng thì mắng Seunghan lắm mồm, nhưng trong lòng cậu đang mười kiếp cảm kích thằng em hàng xóm. Ban nãy nếu không có giọng Seunghan làm điểm tựa tinh thần, chắc cậu đã chạy thẳng lên chùa chứ không dám về nhà nữa.

Lúc đáp chân xuống sân thì trời đã về trưa, nắng trên đầu dội xuống làm ai nấy mệt lả người. Cả bọn chui vào nhà Seunghan, lao đầu vào phòng điều hoà như thiêu thân. Chả hiểu sao tựu trường rồi trời vẫn còn nóng đến vậy, hẳn là thu năm nay đến trễ.

Sau mười phút nằm như một lũ đã chết, giữa không khí im lặng bao trùm chỉ có tiếng điều hoà, Eunseok bỗng nhớ ra chuyện sáng nay.

"Này." Eunseok lên tiếng.

Cả bọn vẫn nằm nguyên tư thế, chỉ có mắt trố sang, ngụ ý mau sủa.

"Trường mình có ma không nhỉ?"

Ngay lập tức cả bọn tung mình bật dậy, như thể Eunseok vặn trúng cót lò xo của đám búp bê này không bằng.

"Sao sao? Anh thấy gì? Anh nghe gì?"

"Chuyện gì xảy ra?"

"Mày thấy gì khó nói mày nói nhanh đi!"

Mẹ. Đã khó nói còn bắt nói nhanh đi, cái đám này.

Eunseok bắt đầu giở giọng hình sự, khai báo vụ việc.

"Hôm nay."

Sohee gật đầu: "Là hôm nay."

"Lúc tao trốn trên sân thượng hồ bơi."

Sohee tán thành: "Lúc anh trốn trên sân thượng hồ bơi."

Tới đây Sohee bị tát hai cái vào ót.

Seunghan liếc sang nói: "Má. Cùng nói một thứ tiếng mắc gì mày thuyết minh?"

Sohee ừ ha một tiếng rồi im miệng nghe tiếp.

"Lúc tao đang ngủ, có một cái bóng trườn tới."

"Xà tinh!" Seunghan vỗ tay cái bốp.

"Tao cho mày trườn bây giờ." Sungchan vờ đấm thằng em. "Bát nháo."

Cả đám lại hả họng cười, Eunseok có cảm giác đầu thai chuyển kiếp cũng không kể xong câu chuyện này.

Nhưng dần dà, sau bảy bảy bốn chín nỗ lực của Eunseok và bốn năm cái tát gáy, câu chuyện cũng đã kết thúc.

"Nếu tính trường hợp, bạn ý là người." Sohee nuốt nước bọt. "Thì có vẻ bạn ấy biết anh đó."

"Ai chẳng biết. Eunseok cái chức nào ở trường này mà chưa làm. Chỉ có đứa không đi học mới không biết thôi." Seunghan há miệng nhai khoai chiên.

"Nếu, nếu nó là con người ta, chứ không phải thế lực tâm linh nhé." Sungchan nhấn mạnh. "Thì thứ Hai tuần sau mày cứ đi kiểm tra nề nếp, thế nào nó chẳng nằm trong đám tóc dài."

Cả bọn nhìn sang Eunseok, ngụ ý vấn đề đã được giải quyết, không cần lên chùa nữa.

"Các đại ca, vấn đề là, tôi không nhớ mặt." Eunseok khổ sở đáp.

Sungchan xoè năm ngón tay, tỏ vẻ là sao vậy cha nội: "Không nhớ, hay không thấy đó ba?"

Seunghan thấy trò vui, chường mặt vào: "Hay là không có mặt luôn?"

"Má, có mặt chứ." Eunseok mắng một câu, nhưng trong đầu cũng đã tua lại đoạn kí ức trên sân thượng, hình như là có mặt mà. Phải có.

"Anh thấy mặt, mà anh không nhớ?" Sohee hỏi tiếp, trên khuôn mặt nó đã trưng sẵn một vẻ khinh bỉ.

Eunseok lắc đầu.

"Đấy, học hành cho lắm vào." Seunghan nói xong liền xách quần chạy, không cho Eunseok cơ hội đạp một cái.

Eunseok sau một hồi tự trấn an, bắt đầu trình bày, không biết để ai nghe.

"Nhé, nếu bạn ta là người, thì chỉ cần gặp nhau cắt tóc thôi."

Cả bọn à ừ.

"Nếu trong đám tóc dài, tao không nhận ra mặt ai, thì tức là người ta đã tự cắt tóc trước rồi, ngoan ngoãn nề nếp. Đúng không?"

Cả bọn lại à ừ.

"Đấy, cả hai trường hợp đều là người cả mà!"

Cả bọn gật gù, ừ, mày cứ nghĩ vậy đi.

Để rồi xem.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com