Chap 4
"DAD!! MOM!!!" Đám nhóc đều đồng loạt la lên khi thấy người lớn nằm dưới cát.
"Không được!!" Ron vội giữ chặt tay Yuna khi thấy cô bé có ý định chạy lại "Chỗ đó hiện giờ quá nguy hiểm. Cháu không thể lại đó"
"Yuna bình tĩnh lại" Giselle ôm chặt lấy người bạn mình "Cậu không thể ra đó bây giờ!"
"Cậu phải bình tĩnh lại Yuna!" Ning Ning cũng ôm chặt lấy "Cậu không thể để bản thân trở thành gánh nặng cho họ ngay lúc này"
"Yuna nhìn mình này" Minjeong ôm lấy khuôn mặt của người bạn đang mất bình tĩnh "Cậu phải bình tĩnh lại ngay lúc này. Đừng để sự mất bình tĩnh chiếm lấy"
"Chúng ta cần bình tĩnh Yuna ạ" Giselle vỗ lưng bạn mình khi nói với con mắt đỏ hoe "Hãy nhớ lại bài học lúc bắt đầu"
"C-Cần phải có niềm tin" Yuna nức nở ôm chặt lấy những người bạn "K-Không được đ-để cơn mê che mờ mắt"
"Đúng rồi bé ngoan" Ning Ning xoa lưng Yuna "Giỏi lắm"
"Thật lạ cũng thật may khi các cháu có thể động viên nhau" Ron thở phào nhẹ nhõm "Bình thường là bọn trẻ sẽ khóc ầm lên và mất kiểm soát. Thật khó để vỗ về một đứa trẻ đang mất bình tĩnh"
"Yeah" Minjeong gật đầu "Thật may vì bọn cháu đã học được những kinh nghiệm của người lớn. Mặc dù nó chỉ chút ít và không đáng là bao"
"Oh"
Một giọng nói vang lên, khiến ai cũng đứng hình và thót tim.
"Xem nào xem nào" Paulie mỉm cười nhìn Ron đang chật vật đứng lên "Tao phải cho mày lời khen vì mày đã cố gắng cầm cự như thế nào với vết thương đó vì tao. Thật tốt là tao đã xong đám kia và giờ đến lượt chúng mày"
"CHẠY MAU!" Ron chặn ngang giữa Paulie và đám nhóc "Mày kiếm thì kiếm tao này. Đừng có kiếm đám nhóc đó nếu không muốn bị cười nhạo vì hành động đáng bị phỉ báng!"
"Vậy à" Paulie mỉm cười trước khi đạp Ron văng ra xa "Mày không nên làm thế Ron ạ. Hãy xem lại bản thân mày với tao đi. Chó thì đừng đôi co với chủ"
"Còn đám này" Hắn quay lại nhìn lũ trẻ đang cố chạy khỏi đó "Đứa nào giữ sợi dây thì đưa đây. Ít ra còn được chết tử tế và nhẹ nhàng"
"Không được!!" Ron bụm lại vết thương đang chảy máu "Cháu không được giao nó cho thằng chó này"
"Mày vẫn còn gượng dậy được à?" Paulie khẽ mở to mắt nhìn Ron đang cố đứng dậy "Thật lạ khi vết thương đó không làm mày chết vì mất máu, gai của tao thường khiến việc dông máu trở nên không thể với con người. Có lẽ mày là đứa khác biệt. Hơi tiếc vì không thể xem những thứ bên trong lớp da thịt mày. Còn tươi là còn ngon."
Ron cố lắc đầu để bản thân tỉnh táo hơn, việc mất máu khiến anh khó khăn trong mọi thứ. Nó cứ như từ từ rút cạn sức sống và tâm trí, bơm một liều thuốc tê và sau đó khiến anh chết đi trong sự nhẹ nhàng.
Nhưng anh không thể từ bỏ ngay lúc này. Đám nhóc đang cần đến sự giúp đỡ của anh, còn cả Kim Alloran nữa. Nếu có chết thì cũng phải chết một cách thật xứng đáng.
"Tệ thật đấy Pau" Ron mỉm cười nhìn Paulie với con mắt một bên gần sụp xuống và một bên không kém "Tao không nghĩ hôm nay, dưới ánh trăng này, trên một bãi biển tuyệt đẹp...là ngày tao chấm dứt những cơn đau dai dẳng từng giờ từng phút từng giây trong linh hồn tao"
"Mày thật là một đứa lụy tình đấy Ron" Paulie nói và cười một cách khiến ai cũng ớn lạnh "Loài người chúng mày là một thứ sinh vật hạ đẳng với cái thứ tình cảm ủy mị đó. Đó là lí do vì sao chúng mày không bao giờ được như bọn tao. Những loài cao cấp nhất không gì có thể sánh bằng."
"Ít nhất thì tao cũng trải nghiệm được cảm giác yêu, được yêu và bị yêu" Ron phun ngụm máu xuống "Không như mày. Còn kém hơn loài người hạ đẳng bọn tao."
"Shut up bitch" Paulie rít lên "Mày đừng có mà so sánh tao với bọn như mày. Cái thứ tình cảm ủy mị đó chỉ khiến mày mất đi người mày yêu thương thôi. Đừng quên người đó của mày chứ Ron, hãy nhớ lại nguyên nhân vì sao nó chết."
"Mình nghĩ là chúng ta nên chạy thôi" Minjeong thì thầm với những người bạn, đáp lại là những cái gật đầu.
"Shit" Ron nghiến răng nhìn Paulie với con mắt hận thù "Tao chuẩn bị bồi tội em ấy Pau ạ. Thật là một quãng thời gian dài và đầy khó khăn với tao khi không còn em ấy ở bên."
"Stupid" Paulie nhếch mép cười khinh bỉ "Thật ra thì mày có thể xin tao, lạy dưới chân tao, cúi đầu trước tao và tha thiết cầu mong tao cho mày gặp lại cái tên người tình bé nhỏ đó. Không như bây giờ. Trông mày thật thảm hại Ron ạ."
"Cảm ơn nhưng tao không thể hạ thấp bản thân vì một đứa chỉ là sản phẩm" Ron mỉm cười nhìn khuôn mặt vặn vẹo của Paulie "Oh xin lỗi vì đã nói thế. Nhưng sự thật thì thường khó chấp nhận hơn những lời nói dối. Và tao thì không thể nói dối trước một kẻ đáng thương như mày."
"Fuck!" Paulie gầm lên với sự tức giận đang ngập tràn "Mày nên câm mồm đi được rồi đấy!"
Hắn liền đá vào người Ron, mỗi khi anh gượng dậy là một lần hắn hành hạ xuống thân thể đầy máu và những vết bầm tím.
"Còn lũ chuột nhắt này nữa" Paulie phóng gai của hắn đến một đứa trẻ "Thật hài hước làm sao khi bọn chúng nghĩ rằng có thể thoát khỏi tao"
"TRÁNH RA MAU LÊN NING NING!" Yuna hét lên khi thấy chiếc gai nhọn nguy hiểm hướng đến người bạn của mình.
Nhưng Ning Ning đã quá hoảng sợ đến mức đứng im chịu trận, Giselle và Yuna vội vàng kéo Ning Ning nhưng có một người đã đứng ra chặn lại chiếc gai ấy.
"WTF MINJEONG!?" Giselle la lên khi thấy Minjeong bạn mình đứng chắn cho họ, nhưng may mắn là chiếc gai chỉ xẹt qua cánh tay chứ không đâm vào bộ phận nguy hiểm khác.
"Trình ngắm bắn của ngươi thật dở tệ" Minjeong nhếch môi nhìn tên đang ngạc nhiên khi thấy gai chỉ xẹt qua "Đừng có nhìn ta như vậy chứ, bọn ta đã học tập rất chăm chỉ đấy."
"Cậu có sao không Minjeong?" Giselle vội vàng kiểm tra vết thương "Chúng ta cần phải cầm máu gấp"
"Để mình" Yuna vội xé áo của mình rồi quấn quanh vết thương của Minjeong "Chịu đau một chút"
"Các cậu không sao chứ?" Minjeong vội rít lên khi Yuna siết chặt vết thương "Nhẹ thôi Yuna! Đau chết đi được"
"M-Mình xin lỗi Minjeong" Ning Ning khóc khi nhìn vết thương của người bạn đã đứng ra chặn cho mình "Mình đã rất h-hoảng sợ lúc đó. Mình thật sự không cố ý đâu. Mình đã -"
"Không sao" Minjeong vỗ vai bạn mình rồi lại nhăn mặt vì đau "Yuna cậu nhẹ tay thôi!"
"Nhưng mình vẫn rất có lỗi" Ning Ning ôm chặt lấy Minjeong "Mình không nên làm vậy. Mình đ-đã học từ họ và đáng ra nên chạy đi."
"Không sao đâu Ning" Giselle xoa lưng người bạn mình "Cậu còn nhỏ, chúng ta còn nhỏ. Không một đứa trẻ hay thậm chí người lớn có thể suy nghĩ và phản ứng nhanh để né lúc đó. Cậu không sao, Minjeong thì bị xẹt qua tay thôi. Không sao hết, đừng tự trách bản thân. Cậu không có lỗi."
"Lũ nhóc chúng mày an ủi nhau đủ rồi" Paulie gầm gừ trong miệng "Khá khen cho chúng mày khi có thể tránh được một đòn gần tim đó của tao. Nhưng lần này thì..."
Chưa nói xong thì hắn đã bị người phía sau ôm chặt lấy.
"Hey Pau" Ron cười nhìn Pau đang cố gắng thoát ra khỏi anh "Tao có món quà nhỏ tặng mày. Mong là mày thích nó."
"RUN!"
Ron nhìn đám nhóc rồi hét lên trước khi bấm nút trên tay.
"Tạm biệt mọi người" Ron nhắm mắt lại "Tạm biệt Kim Alloran, tôi có lẽ chỉ tới đây thôi. Mong là anh không giận tôi vì đã đi trước. Tôi đã hết sức rồi. Cơn đau này nó đang hành hạ tôi và mê hoặc tôi đến với sự giải thoát. Tôi không thể chịu được nữa."
bùm
___________
nom nom nom
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com