Sinh tử văn. Vào một ngày nọ, Jungkook phát hiện mình mang thai cùng với em trai của người yêu cũ.___bắt đầu: 16/8/2021.kết thúc: 18/7/2022.không đồng ý chuyển ver.không mong muốn việc nhắc đến những fic khác trong fic của em.…
Anh, Lôi Lạc Thần xuất thân từ gia đình hắc đạo, nắm trong tay quyền lực khiếp người nhưng lại chọn con đường quân nhân gian khổ.Lôi Lạc Thần từ nhỏ đã được ba mẹ huấn luyện nghiêm ngặt, cho đến năm anh 17 tuổi mới quyết định gia nhập vào quân đội.Thời gian sáu năm ngắn ngủi đã đủ để anh chứng minh năng lực của mình, ngồi vững vị trí thiếu tá, nắm trong tay đội quân hùng hậu nhất Thành Phố S còn được gọi làĐội đặc nhiệm Phantom ( Bóng Ma ). Cô, con gái cưng của Mạnh Hùng và Kiều Nhi, một công chúa nhỏ nghịch ngợm, luôn được ba nuông chiều trở thành hư.Mạnh An Nhi được lớn lên trong hoàn cảnh, muốn gì được nấy.Chỉ cần đó là điều cô muốn thì ba cô nhất định sẽ cho cô.Nhưng chỉ một thứ dù Mạnh An Nhi có tiền hay quyền cũng không lấy được.Đó chính là tình yêu của Lôi Lạc Thần.Sau một nỗi đau thương xé lòng, cô công chúa nhỏ ngày nào đã trở nên mạnh mẽ không còn yếu đuối như xưa.Liệu anh và cô qua bao nhiêu trắc trở cuối cùng có được ở bên cạnh nhau không?Cảm ơn các em ủng hộ chị.P/S: Mong các em đừng edit hay chuyển ver truyện của chị.Thank you…
LY HÔN HIỂU BIẾT MỘT CHÚTTên khác: Ly hôn liễu giải nhất hạTác giả: Thủy Sắc Thiên ThanhThể loại: bách hợp, hiện đại, ngọt sủngTình trạng: 179 chương edit hoàn. Couple: Thẩm Mộ - Khương Vu (Tổng tài - Luật sư ly hôn) Edit: Alex (Wattpad: AlexGreen95) ___________Giới thiệuLuật sư Khương gặp hạn, kiện cáo thất bại, còn bị người ta lừa về nhà.Lừa thì lừa đi, đằng này bị kiện còn kéo cô đi đăng ký kết hôn, định chiếm lấy cô cả đời.Khương Vu: Tôi lo nghĩ cách đối phó chị, còn chị lại nghĩ cái này?Thẩm Mộ: Thời gian còn sớm, không bằng chúng ta lại nghĩ chuyện gì xấu hổ một chút?Phóng viên: Xin hỏi hai vị tại sao lại quyết định kết hôn với đối phương, bên nhau cả đời?Khương Vu: Rượu quá ba vòng, một đêm đính ước.Thẩm Mộ: Đúng, nông cạn như vậy đó, chị thích ~\(≧▽≦)/~___________…
Tác giả: Xuân Phong Lựu Hỏa.Thể loại: thanh xuân vườn trường, sủng, HE.Tiến độ: 84 chương và 1 PN- HOÀN. Tag: Nữ chính tự kỉ ngốc manh đáng yêu đứng chót hạng vs nam chính học bá lưu manh cưng chiều nữ chính.Tiểu thanh mai tự bế nhiều năm xa cách, từ đồng phục tới áo cưới.Bìa: Tâm Tít Tắp.Truyện được edit và beta lại ít sạn hơn trên WordPress, mọi người có thể lên đấy để được đọc một bản edit mượt mà hơn nhé.TRUYỆN ĐƯỢC EDIT VÀ ĐĂNG DUY NHẤT Ở WATTPAD @MINCHUBS13 VÀ WORDPRESS MINCHUB.WORDPRESS.COMTRUYỆN ĐƯỢC EDIT CHƯA ĐƯỢC SỰ ĐỒNG Ý CỦA TÁC GIẢ. CẤM SAO CHÉP VÀ CHUYỂN VER DƯỚI MỌI HÌNH THỨC.…
Tác Giả: Túy Hậu Ngư Ca.Số Chương: 66 chương + 4 phiên ngoại.Nguồn: tangthuvien.Converted: Củ Lạc.Trạng Thái: Đã Hoàn Thành.Editor: Tiểu Hi.Trạng Thái: Đã Hoàn Thành.Beta: Đang Tiến HànhThể Loại: Đô thị tình duyên, Hài hước, Lãng Mạn, Ngọt Ngào, Cảm Động, 1vs1, HE. Ngày Đăng: 2-2-2019 (Truyện lần đầu tiên Hi edit bằng GG và chưa được beta lại nên còn rất convert, mong mọi người thông cảm cho. Hi sẽ beta lại sớm nhất khi có thể)_______________Văn Án Hướng về vui vẻ: Ôn Đinh giải thích tên của Thẩm Hoài Cảnh thế này: Ngồi mãi trong lòng mà vẫn không loạn, ngày tốt phong cảnh đẹp. Từ trước đến nay, Thẩm Hoài Cảnh trầm mặc ít nói, lạnh lùng như băng, cho đến khi bên cạnh có thêm một cô gái yêu thích mỹ sắc. Lần đầu tiên: Ôn Đinh: "Thẩm tiên sinh, có ai nói rằng đôi mắt của anh rất hút hồn hay không? Mặt Thẩm Hoài Cảnh không có biểu tình. Lần thứ hai: Ôn Đinh: "Thẩm tiên sinh, lẽ nào không có ai nói với anh, thật ra anh lớn lên trông rất đẹp trai sao?" Ánh mắt của Thẩm Hoài Cảnh sâu thẳm, thần sắc không rõ. ....... Lần thứ N+1: Ôn Đinh: "Thẩm tiên sinh, thật sự không có ai nói rằng, sự nhún nhường của anh làm cho người ta gục ngã sao?" Thẩm Hoài Cảnh ngước mắt nhìn cô, trong tròng mắt đen hình như có ngọn lửa cháy lan ra đồng cỏ. Thẩm Hoài Cảnh: "Lẽ nào không ai nói với em rằng, lời nói do chính mình nói ra thì phải gánh chịu hậu quả sao? Ôn Đinh: ... Bây giờ đã biết rồi. Cái gì ngồi mãi trong lòng mà vẫn không loạn, ngồi mãi sao có thể không loạn?…