Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Những nụ hôn

-  Chúng ta chia tay đi!

Jeon Wonwoo nói lời này chỉ vài ngày sau lễ đính hôn, khi Lee NaEun sẵn sàng cho một lễ kết hôn. Dù biết rằng ngày nào đó hắn cũng sẽ nói ra lời này thôi, nhưng khi vượt qua được lễ đính hôn, cô đã bắt đầu hi vọng, hi vọng rằng người này sẽ chấp nhận ở bên mình, kể cả cuộc hôn nhân này không có tình yêu.

-  Em không muốn chia tay.

- Lee NaEun, anh biết em đã nhận ra anh không yêu em!

- Em biết! Anh chưa bao giờ yêu em, anh yêu Moon Junhui! Nhưng vậy thì sao, em chấp nhận.

Bị bóc trần như thế này cũng không khiến hắn dao động, nhưng lại vô cùng sững sờ khi biết cô sẽ chấp nhận chung sống cùng một Jeon Wonwoo như vậy. Cô biết, cô biết tất cả. Cô biết lời tỏ tình của hắn năm ấy chỉ là hứng thú nhất thời, biết đôi mắt kia không giành cho mình, biết lời cầu hôn ngày hôm ấy có bao nhiêu phần sáo rỗng. Nhưng lúc ấy cô biết rằng hắn vẫn chưa nhận ra tình cảm của mình với người kia, và không bao giờ mong người đàn ông này nhận ra điều ấy. Vậy mà, ngay trong đêm sau lễ đính hôn, hắn không về nhà, để cô một mình trong căn nhà rộng lớn, yên tĩnh đến thắt lòng, đủ kể cô nhận ra rằng người này đã phát hiện ra rồi. Hơn nữa, cũng không hề có ý định né tránh việc này, không hề có ý định che giấu đoạn tình cảm ấy.

- Anh xin lỗi, anh muốn chia tay...

Ngoài những lời này ra, hắn không biết nói thêm điều gì. Jeon Wonwoo tàn nhẫn thật, cô chỉ được chứng kiến sự tàn nhẫn ấy giáng xuống người khác, khi mà thực sự giáng xuống mình, vẫn là không quen thuộc.

- Nếu em chấp nhận lời xin lỗi, anh sẽ không chia tay em nữa chứ!

- Lee NaEun!

- Em bỏ qua chuyện anh yêu Moon Junhui, cũng bỏ qua tất cả những chuyện mập mờ hai người sau lưng em.

Hắn bàng hoàng nhìn người con gái trước mặt, đột nhiên cảm thấy chuyện này quá sức nực cười. Hóa ra thời gian bỏ ra để nhớ nhung Moon Junhui nên được giành cho việc tìm hiểu về người con gái này. Sự mệt mỏi lộ rõ qua đôi mắt hằn tơ máu, đầu óc nhức nhối, hắn đưa tay nhấc cặp kính ra khỏi mắt mình, day day thái dương, nhìn người trước mặt vẫn bình thản nhấp từng ngụm trà.

- Em muốn gì?

Hắn quen Lee NaEun 5 năm, đủ để biết người con gái này sẽ không chấp nhận thua thiệt điều gì, chắc chắn sự cố chấp này có lí do đằng sau khiến cô không chịu buông tay. Hắn không tin rằng người con gái có lòng tự trọng cao ngút trời như cô ấy sẽ chịu níu kéo một người không yêu mình.

NaEun cười khẩy. Jeon Wonwoo có thể không nhìn thấu tình cảm của Moon Junhui, nhưng không thể không nhìn thấu tâm tư toan tính của người khác, khiến người khác trần trụi dưới con mắt mình. Cô yêu hắn, cũng biết hắn không yêu mình, riêng điều này đã chạm đến lòng tự ái của cô rồi. Nhưng làm sao đây, hắn là con trai của cựu giám đốc truyền hình quốc gia, thậm chí còn là Tổng biên tập của tờ báo danh tiếng nhất, cô là con gái của Tổng biên tập của tờ báo đang trên đà xuống dốc. Sống trong một gia đình mà nữ giới không có tiếng nói, nếu không thể có một chỗ dựa vững chắc để bám víu, thì dù có năng lực đến đâu cũng sẽ bị khinh thường, thậm chí sẽ không bao giờ được đặt vào mắt. Khi biết hắn là con trai của một gia đình danh giá nhưng lại chấp nhận làm việc tại một tòa soạn vô danh, cô đánh cược bản thân với hi vọng đây chính là chiếc phao cuối cùng của mình. Điều không ngờ nhất chính là Lee NaEun tự sập chính cái bẫy mà mình xây nên, điều không mong muốn nhất là việc cô rơi vào lưới tình với người kia. Nhưng khi một người sinh ra với điểm xuất phát khác biệt so với với người khác, với danh dự gia đình đều đặt lên đôi vai gầy, thì tình yêu hay lòng tự ái lúc ấy không còn quá quan trọng. Nếu người đàn ông này trở thành con rể của gia đình cô, cô biết họ sẽ sẽ bòn rút Jeon Wonwoo đến tận xương tủy, chỉ cần thời đại Jeon Wonwoo vẫn còn ở đó. Rồi sau đó sẽ phủi tay bỏ mặc sống chết của hắn, như những con kí sinh trùng sống bám vào sinh vật khác để ký chủ, khi đã nhận được đủ thì lại tìm đến vật chủ khác, mặc cho những hậu quả mà chúng reo rắc. Cô yêu Jeon Wonwoo, nhưng tình yêu ấy chẳng là gì so với danh dự gia đình và cái thứ hào quang người đàn ông ấy đắp lên người cô.

- Nếu nói không chắc chắn anh không tin. Nhưng nếu anh rời bỏ em, em không biết mình sẽ làm gì đâu.

Hắn cũng đã ngờ ngợ ra vài điều, nhưng cũng ngại vạch trần. Nhìn thấy bộ mặt khác này của cô, hắn cũng không mấy bất ngờ, chung quy lại cũng do hắn. Là do chính bản thân gieo rắc cái hoang tưởng ấy, là do chính mình đã chấp nhận để bản thân bị lợi dụng, là do hắn biết rõ những tính toán này của cô nhưng vẫn chấp nhận đi đến cuối cùng.

- Dừng lại đi, anh chấp nhận, anh mệt mỏi lắm rồi!

NaEun biết mình đã không thể níu kéo được người đàn ông này nữa rồi. Cô âm thầm mỉa mai bản thân lại thua trước một tên phóng viên hết thời, chưa bao giờ cảm thấy chán ghét cái tên Moon Junhui như thời khắc này. Cậu ta cố tỏ ra biết điều, cố tỏ ra vui vẻ, cố tỏ ra không yêu người đàn ông từng là của cô, nhưng tất cả đều vô dụng dưới con mắt của một người con gái. Làm sao cô không nhận ra chứ, cậu ta cũng yêu hắn, nhưng cô lại là người đến trước, và quan trọng hơn, vào thời điểm ấy, Jeon Wonwoo chọn cô. Dù không ghét người con trai ấy nhưng cũng không thể ngăn được cảm giác chiến thắng và hả hê trong lòng. Nhưng giờ thì sao đây, lòng tự tôn bị chà đạp không thương tiếc vì hai người đàn ông này, cô làm sao có thể để người khác biết chuyện như vậy được, phải giữ lại chút sĩ diện cho bản thân chứ. Có thể Lee NaEun sẽ chấp nhận được sự thật này, nhưng tuyệt đối sẽ không để mình bị thiệt, cũng sẽ không trơ mắt nhìn người khác cướp đi món lời của mình.

- Em mong anh vẫn giữ em ở vị trí bên cạnh anh vào lễ kỉ niệm 10 năm, lần cuối...

___

Jeon Wonwoo đến gặp Moon Junhui vào một ngày đông tháng 12. Dù biết cậu ở Seoul nhưng lại không có cách nào có thể gặp mặt, đến nhà anh Jeonghan cũng không gặp được, hắn phải đến tận trụ sở nơi cậu làm việc. Nhớ lại cuộc hội thoại của hai người ở nhà anh Jeonghan ngày hôm đấy, dù hắn rất muốn nói rằng cậu giờ đây là sự lựa chọn duy nhất của mình, nhưng lại thấy những lời này nói bằng miệng cũng không thiết thực, phải hành động mới kéo được người kia về bên mình.

Nhưng Trần Triết Viễn vẫn là kẻ ngán đường, đường đường là một tên đàn ông 30 tuổi nhưng lại như một đứa con nít, mắt nhắm mắt mở như mấy đứa nhóc bị mẹ gọi dậy bắt đi học, phải để Junie của hắn dắt tay về nhà, bỏ qua sự thật rằng bản thân cũng đối xử với cậu như vậy.

Căn nhà của người kia vẫn chưa được trang hoàng gì nhiều, có vẻ bận rộn mà không có thời gian. Nhưng trong căn phòng ấy, dưới ánh đèn chập chờn của phòng khách, giữa không gian yên tĩnh không có ai người hai người bọn họ, cái gì đó trong lòng đã thôi thúc bản năng trong hắn, khiến hắn không kiềm được bản thân mà đặt môi mình lên môi người đối diện.

Moon Junhui vẫn xinh đẹp y như 10 năm trước, đôi mắt mèo mở lớn, hàng mi dày khẽ rung rinh, cái mũi nhỏ ma sát nhẹ nhàng với mũi hắn, mấy sợi tóc sau gáy được cắt tỉa gọn gàng cọ vào tay hắn và cả đôi môi mỏng khô khốc đang chạm vào môi hắn. Hơi thở cả hai quấn quýt lấy nhau. Hắn nghe tiếng trái tim mình đang sung sướng run lên, xúc cảm trên đầu môi thô ráp nhưng càng hôn càng nghiện, hắn bắt đầu đòi hòi nhiều hơn nhưng vì không muốn mèo nhỏ sợ hãi, và cũng để kiềm lại cái nóng rực đang lan tỏa khắp tứ chi nên chủ động tách ra. Khoảnh khắc cậu mở mắt ra, hắn đã suýt bùng nổ trước gương mặt ngơ ngác, hai má dần bỏ bừng, đôi môi ướt át vì dịch vị của cậu. Trái ngược hẳn với nụ hôn 4 năm trước của hai người.

___

Ngày hôm ấy là ngày đầu tiên cậu nhậm chức phóng viên thường trú, chính thức chuyển công tác đến Seoul. 13 người bọn họ hẹn nhau ở quán quen thuộc, hôm ấy, cậu đặc biệt uống rất nhiều, và cũng là lần đầu hắn nhìn thấy cậu say. Moon Junhui sau khi say cũng không khác lắm so với Moon Junhui của bình thường, chỉ nói nhiều hơn, nói trộn lẫn tiếng Hàn và tiếng Trung,  còn hẹn Kwon Soonyoung ra ngoài đánh một trận vì trận đại chiến năm nào cậu không phục. Kwon Soonyoung thì tửu lượng kém, uống vài ly đã say, cũng nhanh chóng đồng ý, nếu mọi người không cản lại thì họ thực sự đứng dưới thời tiết -1 độ của Seoul để đánh nhau.

- Moon Junhui, cậu cướp Jihoon nhà tôi chưa đủ hay sao mà còn cướp cả người anh em của tôi?

- Ai thèm cướp đứa nhỏ nhà cậu, còn Jeon Wonwoo, cậu ấy là của tôi!

Dù lèm bèm bằng cả hai thứ tiếng nhưng Wonwoo vẫn hiểu cậu nói gì, vui vẻ đến mức nụ cười kéo rộng đến mang tai. Hắn không uống, vì biết thế nào cũng phải đưa em bạn thân về, nên chỉ tập trung ăn đồ nhậu trên bàn, thỉnh thoảng nhắc cậu ăn vì sợ cậu xót ruột. Vác được cậu về nhà cũng là nửa đêm, hắn đặt người bất tỉnh nhân sự không biết trời đất gì lên giường, cởi bớt quần áo, lau qua người cho cậu rồi nhanh chóng ôm người kia vào lòng. Gạt mấy sợi tóc lòa xòa trước mắt để không chọc vào mắt, ngắm nhìn những nốt ruồi xinh đẹp trên gương mặt say ngủ. Sau đó không biết suy nghĩ gì, hắn nhẹ nhàng đặt những nụ hôn rải rác lên từng nốt ruột, rồi cứ dính chặt không rời ở môi. Hắn biết mình chỉ dám thực hiện hành vi này khi cậu bất tỉnh như vậy, vì Moon Junhui mà tỉnh táo chắc chắn sẽ đá đít hắn ngay lập tức.

Lúc đầu chỉ là những cái chạm nhẹ nhàng, vậy mà trước khi dây lí trí cuối cùng của mình đứt phựt, hắn thấy mình đang đè chặt đôi môi kia, ngấu nghiến lấy nó, thậm chí còn lớn gan cắn lấy môi cậu, mãi cho đến khi nghe tiếng "ưm" nhẹ đến mức hắn tưởng mình nghe nhầm, hắn mới chịu buông tha cho người kia, kéo theo một sợi chỉ bạc. Hài lòng nhìn đôi môi ửng hồng và sưng tấy của cậu, hắn thở hổn hển, cười toe toét rồi thì thầm.

- Ừm, mình là của bạn.

___

Jeon Wonwoo khẳng định ngày hôm đấy bản thân vô cùng tỉnh tảo, nhưng lại không đưa ra bất kì lí giải nào cho hành động ấy. Để thời khắc này khi nhớ lại nụ hôn ngày hôm ấy, hắn mới nhận ra mình yêu Moon Junhui, thậm chí là rất lâu về trước. Hắn cũng nhận ra những nụ hôn giữa Lee NaEun và mình sáo rỗng và miễn cưỡng đến nhường nào. Thật may rằng nụ hôn đầu của bản thân là dành cho người mình yêu, dù không được chính đáng cho lắm.

Sau nụ hôn ngày hôm đó ở căn hộ của Trần Triết Viễn, với tâm trí sẽ thực hiện nụ hôn tiếp theo ở nhà em bạn thân, hắn thực sự rất mong đợi vào buổi lễ giáng sinh ở nhà cậu. Nhưng đâu có ngờ, tên Triết Viễn kia lại quyết định nói lời thổ lộ với cậu, dù đến bây giờ chuyện cũng kết thúc rồi, nhưng cái chữ "người quan trọng" ấy vẫn khiến hắn khó chịu muốn nổ mắt mà cậu sau khi biết vẫn vô tư chấp nhận mấy cái hành động đáng ngờ của cậu ta. Thế là kế hoạch không được thực hiện vì người nào đó say quắc cần câu đến mức không mở nổi mắt.

Đến tận mãi sau này, khi Trần Triết Viễn tay trong tay với em người yêu ngồi trước mặt, người của mình cũng đã thuộc về mình, Jeon Wonwoo vẫn không thể gạt bỏ được sự chán ghét với cậu ta.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com