Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 2

Những tiếng la hét điên cuồng bất chợt xung quanh kéo suy nghĩ của Son Siwoo về.

Cậu ngẩng đầu nhìn về phía sân khấu, ánh đèn trước đó đã tắt lịm, sương trắng dần phủ lấy sân khấu, cậu biết đó là hiệu quả của băng khô.

Màu tiếp ứng của Park Jaehyeok là màu đỏ, giống y như con người anh vậy, tràn ngập nhiệt huyết của ngày hè.

Biển đỏ đặc biệt đồ sộ đẹp đẽ trong ban đêm, những tiếng la hét hết đợt này đến đợt khác rất nhanh đã ăn ý biến thành tiếng hô tên anh.

—— Park Jaehyeok!

—— Park Jaehyeok!

—— Park Jaehyeok!

Tiếng này rồi lại tiếng khác, chỉnh tề và vang dội, kéo dài lâu mãi thật lâu.

Son Siwoo thấy hơi bối rối, xen cùng chút chấn động.

Một chút kiêu ngạo, lại kèm thêm chút xót xa.

Những cảm xúc phức tạp ấy tuôn trào, cuối cùng tụ lại nơi hốc mắt cậu.

Bạn nam bên cạnh kinh ngạc quay đầu: "Cậu khóc rồi à? Ôi chà cậu đừng khóc mà, thế này đã bắt đầu đâu! Cậu cứ hưởng thụ niềm vui trước đi! Trông cậu bình tĩnh thế này, tớ còn tưởng cậu chỉ là fan qua đường chứ, không ngờ cậu lại u mê sâu thế này ha ha ha ha ha!"

Cậu bạn vừa an ủi vừa rút khăn giấy đưa cho Son Siwoo.

Son Siwoo nhận xong thì nói lời cảm ơn. Lúc cậu còn đang lau nước mũi, dàn âm hưởng 3D xung quanh bỗng vang lên mấy tiếng tim đập.

Thịch —— thịch —— thịch ——!

Tiếng la hét và tiếng nhạc nổ vang toàn bộ khán phòng.

Chỗ ngồi của Son Siwoo là ở giữa khán đài, không phải gần mà cũng chẳng phải xa. Lúc Park Jaehyeok đi ra từ giàn giáo, cậu vẫn phải nhìn bằng màn hình LED mới thấy rõ mặt anh.

Đây là lần đầu tiên gặp nhau sau hai năm xa cách.

Anh đeo tai nghe, mang lớp trang điểm sân khấu điển trai, mái tóc đen vuốt ngược ra sau, chỉ để vài sợi tóc lòa xòa trên trán, được phủ những hạt saquin lấp lánh. Anh mặc áo sơ mi màu đỏ, cổ chữ V khoét sâu, cơ bụng như ẩn như hiện. Lúc anh hát nhảy, khí thế kinh người.

Son Siwoo trước giờ chưa từng thấy một anh như vậy.

Cậu thấy khi anh nhảy, cổ áo anh khẽ chùng xuống, để lộ một phần lớn xương quai xanh gợi cảm. Tai cậu không khỏi ửng đỏ, cậu che kín mắt lại.

Giọng bạn nam bên cạnh đã gào khản cả đi, cậu bạn điên cuồng giằng tay cậu ra: "Xương quai xanh a a a a a a cậu nhìn đi cậu nhìn đi! Cậu che mắt làm gì á!!!"

Son Siwoo thẹn đỏ mặt, nhìn xuyên qua kẽ ngón tay.

Chất giọng quen thuộc của anh vang lên bên tai.

Lúc anh hát nhảy, giọng anh hơi hổn hển, nhưng khả năng làm chủ sân khấu quá bùng nổ, chút tì vết này hoàn toàn có thể bỏ qua.

Cậu dần dần đắm chìm trong sức hút của anh.

Mãi đến đoạn kết của ba bài nhảy mở màn, anh mới thở hồng hộc dừng lại, mỉm cười nhìn bốn phía, giọng anh vút lên giữa những tiếng thét gào: "Hoan nghênh tới với sân khấu của anh."

Trong khoảnh khắc ấy, Son Siwoo đột nhiên cảm thấy, anh được sinh ra để làm minh tinh.

Anh bé của cậu sáng lấp lánh, trời sinh đã nên xưng vương trên sân khấu.

Những tiếng la hét cuộn trào xung quanh, vô số người hô to "Em yêu anh", các bạn đã dành tặng hết tình yêu và nhiệt tình cho thiếu niên đứng trên sân khấu kia.

Son Siwoo cảm nhận rõ ràng hơn lúc nào hết, khoảng cách giữa cậu và anh.

Một khoảng cách xa xôi không thể với tới.

Anh sẽ không bao giờ còn là anh trai nhỏ đã đưa cậu đi trèo cây hái tổ chim, bắt chước chữ viết gà bới của cậu để trộm làm bài tập hè giúp cậu nữa rồi.

Sau khi concert kết thúc, Son Siwoo khóc thảm thương hơn bất kì bạn fan nào quanh đấy.

Bạn nam luôn trò chuyện với cậu trước đó cho cậu hết số khăn giấy còn lại của bạn ấy, vừa khóc vừa cười an ủi: "Đừng khóc nữa, đây mới là lần đầu thôi, sau này chúng mình còn vô số concert mà! Ha ha ha ha cậu mau nín đi, nhìn cậu thế này tớ cũng khóc không nổi nữa."

Cậu bạn móc di động ra: "Chúng mình add Instagram đi, về sau có hoạt động gì lại đi chung nha!"

Son Siwoo vừa khóc vừa nói: "Tớ không có Instagram, tớ chỉ có Kakaotalk thôi hu hu hu......"

Bạn nam bị cậu chọc cười ha ha, "Vậy cứ add Kakaotalk trước đã, bao giờ cậu có Instagram thì lại add sau, cậu có thể đăng kí nick bằng số di động, đơn giản lắm."

Son Siwoo lau nước mắt đi ra ngoài, hai người add friend nhau, để lại cách thức liên lạc và tên họ cho nhau. Bạn nam kia tên là Kim Giin, là sinh viên năm 2 của đại học nào đấy ở Seoul.

Ngoài nơi tổ chức, bao người chen chúc. Màn đêm đã buông xuống, ký túc xá của Kim Giin kiểm tra giờ ngủ rất dữ, sau khi tạm biệt cậu bạn vội vàng rời đi. Son Siwoo xếp hàng đi WC, chầm chậm đi ra ngoài.

Yoon Miseon biết tối nay cậu đi xem concert, bà tính thời gian kết thúc để gọi điện cho cậu: "Bé út, về chưa?"

Son Siwoo khàn giọng nói: "Còn đang đợi xe ạ, đông người quá."

Yoon Miseon hỏi: "Bữa khuya muốn ăn gì? Mẹ nấu cho con."

Son Siwoo nói: "Con không ăn! Con phải giảm béo!"

Yoon Miseon ở đầu bên kia bị chọc cười: "Con có béo đâu, giảm làm gì."

Son Siwoo siết chặt nắm tay: "TV sẽ làm người lên hình bị to ra, con phải gầy thêm chút nữa mới làm minh tinh được!"

Yoon Miseon: "...... Mau về nhà đi, đi đường chú ý an toàn, lên xe xong thì gửi biển số xe cho mẹ."

Son Siwoo hụt hẫng cúp điện thoại.

Cậu đã đi được một đoạn, xung quanh không còn nhiều fan tụ tập lắm nữa, cảnh sát giao thông và bảo vệ đang thông đường quản lý làn xe. Cậu hít vào mấy làn hơi khô nóng của đêm hè, rồi lại ngắm nghía màn hình di động còn sáng một lúc.

Sau một lúc lâu, cậu mở danh bạ ra bằng những ngón tay hơi run rẩy, tìm thấy số của Park Jaehyeok.

Cậu luống cuống liếc nhìn bốn phía một thoáng, lại hít sâu hồi lâu, rốt cuộc mới gom đủ dũng khí bấm máy gọi sang.

Tiếng tút dài như cả thế kỉ.

Son Siwoo cảm giác trái tim mình sắp nhảy ra khỏi họng thì cuộc gọi kết nối được, họng cậu căng lên, cậu lí nhí gọi: "Anh Jaehyeokie......"

Đầu bên kia vang lên một giọng xa lạ: "Cậu là ai?"

Son Siwoo để điện thoại ra xa nhìn, rồi lại đặt đến gần tai, luống cuống nói: "Em...... Em tìm Park Jaehyeok......"

Giọng nói kia càng thêm đề phòng: "Cậu tìm cậu ta làm gì?"

Trán Son Siwoo chảy cả mồ hôi, nói không nên lời trong một thoáng.

Mãi đến khi ống nghe vang lên giọng nói quen thuộc với cậu: "Anh Chanyong, ai tìm em à?"

Người đàn ông xa lạ bắt máy không trả lời, chỉ nói bằng giọng điệu vô cùng nghiêm túc: "Không phải anh đã bảo cậu rồi, dạo này đừng có liên hệ với bất kì ai sao? Cậu còn ngại scandal lần trước chưa đủ ầm ĩ à? Tại sao trong danh bạ lại có người mà anh không biết đây?"

Giọng Park Jaehyeok vang từ xa tới gần: "Để em xem là ai nào...... Siwoo à, là em trai ở quê em."

Người đại diện Kang Chanyong nhăn mày: "Em trai gì? Họ hàng à?"

Park Jaehyeok cười: "Không phải, em trai nhỏ nhà hàng xóm, anh đưa điện thoại cho em đi."

Điện thoại được đưa qua, Son Siwoo vẫn có thể nghe thấy giọng cảnh cáo của người đại diện: "Nếu không phải họ hàng thì qua lại in ít thôi. Paparazzi canh me cậu kĩ thế nào tự cậu cũng rõ mà."

Anh hi hi ha ha đáp lời, cuối cùng giọng cũng rõ hẳn: "Alo, Siwoo, có chuyện gì thế?"

Môi Son Siwoo khép mở vài lần rồi mới rốt cuộc thốt ra tiếng: "Anh Jaehyeokie...... em, em không có việc gì ạ......"

Giọng anh vẫn nhiệt tình như xưa: "Em tới Seoul rồi sao? Tối nay concert của anh kết thúc rồi, bữa nào rảnh anh mời em đi ăn cơm."

Son Siwoo cảm thấy hốc mắt xót xa đau đớn, cậu cố gắng cười cười: "Không cần đâu, em sắp khai giảng rồi, cũng...... cũng rất bận."

Đầu dây bên Park Jaehyeok hơi ồn ào vì mọi người đang gọi nhau đến chỗ tổ chức tiệc mừng công, Son Siwoo nghe thấy có người gọi anh, vội nói: "Anh bận việc anh đi, em cúp đây."

Không đợi Park Jaehyeok trả lời, cậu vội vàng chấm dứt cuộc trò chuyện.

Gió đêm hè tiếp tục thổi từng đợt khô nóng, nhưng chỉ một cuộc điện thoại này lại dường như tiêu tốn toàn bộ sức lực của cậu, khiến hai chân cậu nhũn ra gần như không đứng nổi.

Son Siwoo vịn cây đèn đường bên cạnh, chậm rãi ngồi xuống bậc thang ven đường.

Không phải là người chung một thế giới.

Cậu có biết scandal mà người đại diện nói tới.

Tháng trước có paparazzi chụp được ảnh Park Jaehyeok dẫn một chàng trai trẻ vào nhà anh, họ khui ra chàng trai kia là thành viên trong vũ đoàn của anh, hai người nổ ra scandal, khiến cả cộng đồng mạng sôi sùng sục.

Ai dè cuối cùng Park Jaehyeok tự đăng bài X bác bỏ tin đồn, nói cậu vũ công kia đến nhà anh là để xem hộ vì sao cá vàng nhà anh nuôi mãi mà không sống nổi.

Cậu vũ công kia tốt nghiệp ngành chăn nuôi, trước khi làm vũ công thì từng là bác sĩ thú y.

Toàn thể cộng đồng mạng đều ngớ cả ra vì màn lật kèo cua gắt này.

Cậu vũ công cũng khoe bằng tốt nghiệp và chứng chỉ hành nghề y ngày xưa, với cả bể cá nhà Park Jaehyeok.

Tuy rằng hầu hết mọi người đều dở khóc dở cười tin tưởng lời bác bỏ tin đồn này, nhưng dù gì Park Jaehyeok cũng là người đứng trên đỉnh giới lưu lượng, có không ít đối thủ nhăm nhe anh, chỉ cần có biến gì một cái là sẽ dồn anh vào chỗ chết.

Antifan bám riết lấy chuyện anh yêu đương này, post một bài chi tiết về chuyện tình giữa anh và cậu bạn nhảy, tẩy não kha khá, cũng khiến nhiều người tin vào chuyện yêu đương kia, điều này có ảnh hưởng rất lớn với anh trong khoảng thời gian gần đây.

Mình không thể gây thêm phiền toái cho anh ấy nữa.

Một chiếc xe hơi dừng trước mặt cậu, tài xế tán tỉnh cậu bằng thứ giọng địa phương đặc sệt: "Cậu bé, đi nhờ xe không?"

Son Siwoo ôm đầu khóc òa ọa.

Tài xế sợ tới mức giẫm mạnh chân ga phóng mất dạng.

Tháng 8 Seoul rất nóng.

Sau khi kết thúc concert, Son Siwoo lại ủ rũ trong nhà mấy ngày. Hôm nào cậu cũng dạo Super Topic, lướt video, học hỏi những ngôn ngữ trong nghề của giới fandom mà cậu không hiểu từ Kim Giin.

Mãi một tuần sau, Yoon Hyungsik mới về nhà.

Ông vừa kết thúc việc ghi hình một dự án, ông vừa kéo vali mở cửa vào nhà, đã thấy đứa cháu trai đang nằm vật trên sofa bật mình dậy tanh tách, hưng phấn vọt về phía ông.

"Cậu! Rốt cuộc cậu cũng về rồi! Có mệt không ạ? Đưa vali cho cháu, cháu cất giúp cậu! Cậu ăn cơm chưa? Bên ngoài nóng lắm nhỉ, để cháu rót cho cậu cốc nước!"

Yoon Hyungsik: "?"

Đầu tiên ông gọi một cuộc điện thoại, Yoon Miseon đang nấu cơm trong phòng bếp, nghe thấy tiếng động thì đi ra: "Về rồi à."

Yoon Hyungsik gật gật đầu, nhìn đứa cháu trai đàng ngoại đang ân cần thu dọn hành lý giúp ông, hỏi chị mình: "Siwoo lại làm sao vậy?"

Yoon Miseon trưng ra vẻ mặt bất đắc dĩ.

Yoon Hyungsik nghĩ đến điều gì, nuốt nước miếng rồi mới hỏi: "Chẳng nhẽ nó vẫn còn tơ tưởng đến chuyện làm minh tinh ư?"

Yoon Miseon gật gật đầu, lại thở dài quay về phòng bếp.

Quả nhiên, Son Siwoo ân cần cống hiến xong thì nhìn Yoon Hyungsik đang ngồi xem di động trên sofa, ngượng nghịu đi qua, ngồi lên chiếc ghế nhỏ kế chân ông, vô cùng ngoan ngoãn gọi ông: "Cậu ơi ~"

Yoon Hyungsik lừ mắt nhìn cậu: "Muốn làm minh tinh à?"

Son Siwoo: "Vâng ạ!"

Yoon Hyungsik trả lời tin nhắn xong, dù bận vẫn ung dung đánh giá cậu cháu ngoại vài lần: "Tại sao lại đột nhiên muốn làm minh tinh?"

Son Siwoo nhìn xung quanh hơi gượng gạo, Yoon Hyungsik nói: "Không nói được lý do thì khỏi bàn chuyện này nữa."

Son Siwoo cuống lên, đứng bật dậy: "Cậu, cậu không cảm thấy với điều kiện của cháu, không làm minh tinh là tổn thất cho giới giải trí nước mình hay sao?!"

Yoon Hyungsik: "?"

...

Yoon Hyungsik thực sự sửng sốt một lát, "Mày nói thế chẳng hóa cậu phải thay mặt giới giải trí nước nhà cảm ơn mày à?"

Son Siwoo ngượng ngùng xua xua tay: "Thế thì không cần đâu ạ, hề hề."

Yoon Hyungsik: "............"

Mấy năm nay Yoon Hyungsik bận rộn với sự nghiệp gameshow mà ông đam mê nên vẫn chưa kết hôn. Sau khi chị mình sinh con, ông bèn coi Son Siwoo như con trai mình.

Từ bé Son Siwoo đã rất đẹp trai, tuy không phải là gia đình giàu nứt đố đổ vách, nhưng cậu được lớn lên giữa bao chiều chuộng cưng nựng, ở nhà cậu luôn đòi gì được nấy.

Thấy cậu mình nhìn mình với ánh mắt một lời khó nói hết, Son Siwoo kéo ống quần ông làm nũng: "Cậu, cậu xem cháu thế này, chẳng biết gì cả, cũng chẳng giỏi món gì, học ngành múa này có lẽ sau này tốt nghiệp xong không kiếm ra nghề......"

Yoon Hyungsik ngắt lời cậu: "Cháu chẳng biết gì cả, cũng chẳng giỏi món gì, vậy cháu làm minh tinh kiểu gì?"

Son Siwoo nói rất đúng lý hợp tình: "Cháu đẹp mà! Cháu có thể mài mặt ra ăn ạ!"

Yoon Hyungsik bị thằng cháu ngoại trẻ con của mình chọc cười, "Không phải cứ đẹp là làm minh tinh được đâu, diễn viên phải có kỹ thuật diễn xuất, ca sĩ phải có ngón giọng, đến cả tham gia gameshow cũng phải nhiều muối. Siwoo à, trên thế giới này có rất nhiều người đẹp, không phải ai cũng làm minh tinh được."

Son Siwoo cắn môi dưới nhìn cậu mình, nghẹn ngào hồi lâu. Hốc mắt cậu uất ức đỏ cả lên, cuối cùng xì ra một câu: "Cháu kệ đấy! Cháu nhất định phải làm minh tinh! Không biết thì cháu học! Kiểu gì cháu cũng phải làm!"

Giọng cậu hơi lớn, Yoon Miseon đi ra khỏi phòng bếp trách cứ cậu: "Sao con lại nói chuyện với cậu như thế? Yoon Hyungsik, cậu kệ nó, nó cả thèm chóng chán, mấy ngày nữa là nó quên thôi."

Son Siwoo vừa ấm ức vừa tức giận: "Con không cả thèm chóng chán! Lần này con nghiêm túc đấy!"

Yoon Miseon: "Năm ngoái trước khi học đấu kiếm con cũng nói như vậy."

Son Siwoo: "............"

Yoon Miseon: "Năm lớp 10 lúc ầm ĩ đòi học đàn tranh con chả đảm bảo với mẹ và bố con như thế còn gì, cuối cùng con học có hai tháng rồi bỏ?"

Son Siwoo: "............"

Yoon Miseon: "Từ nhỏ đến lớn, con có từng kiên trì với chuyện gì được quá nửa năm không?"

Son Siwoo: "............ Mẹ đừng nói nữa."

Yoon Miseon buồn cười lắc lắc đầu: "Đừng làm phiền cậu con nữa, để cậu nghỉ ngơi một lát đi."

Son Siwoo buồn bã gật gật đầu, rốt cuộc không nói nữa.

Yoon Hyungsik liếc cậu cháu ngoại ủ rũ cụp đuôi mấy cái, cười xoa xoa đầu cậu, chờ Yoon Miseon vào phòng bếp mới thì thào cười hỏi: "Muốn làm minh tinh như thế thật à?"

Son Siwoo gật đầu, nâng mu bàn tay lên dụi mắt nhè nhẹ, khàn giọng nói: "Cậu đừng can thiệp nhé, cháu sẽ tự nghĩ cách."

Yoon Hyungsik bị chọc cười: "Cháu nghĩ cách gì?"

Son Siwoo ngẩng đầu nhìn cậu, nghiêm túc nói: "Cậu, không phải cậu đã nói, minh tinh không thể chỉ đẹp là được sao? Cháu sẽ đi học trước, cháu muốn làm ca sĩ hát nhảy, cháu sẽ đi học. Chờ cháu học xong, cháu lại đến tìm cậu!"

Lần đầu tiên Yoon Hyungsik thấy ánh sáng kiên định như vậy trong đôi mắt của cậu cháu ngoại mình.

Ông đã nhìn cậu lớn lên, thậm chí còn cưng chiều Son Siwoo hơn Yoon Miseon và Son Dongseok một chút.

Thấy cậu ấm a ấm ức đỏ cả hốc mắt mà vẫn kiên định cắn răng, đúng là vừa buồn cười lại vừa thương, ông liếc vào phòng bếp rồi mới hỏi: "Vậy cháu tính đi học thế nào, đi học ở đâu?"

Son Siwoo buồn bực nói: "Cậu đừng quản những chuyện này, dù gì cháu cũng sẽ tự mình nghĩ cách."

Yoon Hyungsik cười chụp lên đầu cậu, không nói gì nữa.

Ăn cơm xong, Son Siwoo bèn về phòng ngủ chơi máy tính. Buổi chiều Yoon Hyungsik bê chén trà qua ngắm nghía, thấy từ "Công ty giải trí thực tập sinh" trên công cụ tìm kiếm của cậu, cậu còn cầm quyển sổ con nghiêm túc ghi chú lại.

Yoon Hyungsik uống ngụm trà: "Đừng suy xét công ty này, công ty giả đấy."

Lúc này Son Siwoo mới phát hiện cậu mình đang nhìn trộm ở đằng sau, cậu vừa e thẹn vừa mắc cỡ che kín màn hình máy tính đi, "Không cho xem!"

Yoon Hyungsik cười đi ra ngoài.

Tới buổi tối, Yoon Hyungsik chờ Yoon Miseon tập yoga xong, gọi bà ra ban công: "Chị, em thấy lần này Siwoo nghiêm túc đấy."

Yoon Miseon nói: "Có lần nào mà nó không nghiêm túc? Chỉ là thời gian nghiêm túc quá ngắn, cái tính bỏ dở nửa chừng này của nó, có phải cậu không biết đâu."

Yoon Hyungsik cười lắc đầu, nói ý định của mình cho bà.

Yoon Miseon quay đầu lại nhìn, thở dài nói: "Cậu cứ kệ nó."

Yoon Hyungsik nói: "Nhưng cũng không thể để nó tự xằng bậy được. Cứ để nó thử xem thế nào. Nó tưởng làm thực tập sinh mà dễ à, còn mệt hơn cả làm minh tinh ấy chứ. Em cá với chị, cùng lắm là 2 tháng, nó sẽ khóc lóc kêu chịu không nổi."

Hai người tán chuyện vài câu, cuối cùng Yoon Miseon bất đắc dĩ bị thuyết phục bởi Yoon Hyungsik: "Thôi, để nó dứt tình với chuyện này cũng được, chị chỉ lo thêm phiền toái cho cậu thôi."

Yoon Hyungsik cười nói: "Nói mấy câu thôi mà, không phiền đâu. Vậy cũng được, ngày mai em sẽ đưa thằng bé qua."

Ngày hôm sau, từ sáng sớm Yoon Miseon đã ra ngoài gặp mấy người bạn. Lúc Son Siwoo thức dậy đã gần giữa trưa, Yoon Hyungsik đặt đồ ăn về, gọi cậu từ phòng ăn: "Rửa mặt rồi mau xuống ăn cơm đi, ăn xong cậu cháu mình ra ngoài."

Son Siwoo yếu ớt đáp: "Không muốn đi ra ngoài, bên ngoài nóng lắm."

Yoon Hyungsik không nói thêm gì nữa: "Ăn cơm trước đã."

Cơm nước xong, ông lại thúc giục cậu đi thay quần áo, Son Siwoo miễn cưỡng thay xong áo quần, rồi bị cậu mình túm ra ngoài.

Mãi đến khi xe dần hòa vào nội thành phồn hoa, Son Siwoo mới vịn cửa sổ xe hỏi: "Cậu, chúng ta đi đâu đấy ạ?"

Yoon Hyungsik cười thần bí: "Đi rồi cháu sẽ biết."

Cuối cùng xe dừng trước một tòa nhà lớn, Son Siwoo nhìn thấy ba chữ "NS Entertainment", hơi ngây người ra.

NS Entertainment là công ty nghệ sĩ lâu đời trong giới giải trí, tuy rằng so ra thì kém những công ty lớn như GEN.G, Hanwha, DiMi, nhưng cũng tính là có chút thực lực. Đặc biệt, năm nay họ cho ra mắt một girl group, vừa debut đã gây nên một cơn sốt. Đây được coi là một công ty làm tương đối tốt trong lĩnh vực trainee ở giới giải trí trong nước.

Hôm qua lúc tìm tư liệu, Son Siwoo cũng ghi NS Entertainment lên sổ, còn vẽ ngôi sao năm cánh đánh dấu quan trọng ở đằng sau!

Cậu của cậu đưa cậu tới đây làm gì?!

Trái tim nhỏ của Son Siwoo nảy thình thịch, cậu nghe thấy cậu mình gọi điện thoại: "Ông Choi, tôi tới rồi, ông ở công ty không? Đến rồi à, thế thì tôi lên nhé."

Yoon Hyungsik cúp điện thoại, búng tay một cái trước mặt thằng cháu ngoại đang không hiểu mô tê gì: "Đi."

Son Siwoo đoán được điều gì, hai mắt trở nên sáng láng đầy thần thái, cậu nín thở ngưng thần đi theo Yoon Hyungsik vào thang máy.

Ông chủ Choi Inkyu của NS Entertainment hiện giờ là bạn đại học của Yoon Hyungsik. Quan hệ giữa hai người không tồi, gameshow do Yoon Hyungsik sản xuất cũng hợp tác rất nhiều với nghệ sĩ dưới trướng NS.

Son Siwoo đi theo Yoon Hyungsik vào văn phòng, người đàn ông đối diện bèn cười nói: "Đây là thằng cháu ngoại mà ông nói đến đấy à? Điều kiện này mà không debut thì thật đáng tiếc."

Son Siwoo hơi căng thẳng, cậu chào hỏi mấy câu, nhắm mắt theo đuôi đằng sau Yoon Hyungsik.

Hai người bạn học cũ tán chuyện một lát, rốt cuộc nói đến việc của cậu. Yoon Hyungsik cười nói: "Nó học ba lê từ bé, năm nay lại thi đậu Học viện Múa, có nền tảng đấy."

Son Siwoo được cậu khen mà hơi chột dạ.

Từ bé cậu đã hai ngày đánh cá ba ngày đi net, ba lê còn chẳng múa đẹp bằng một nửa Yoon Miseon, thi đậu vào trường Múa là do có hiệu quả trước thi, chứ thực lực thật sự chắc chỉ được chút kiến thức cơ bản.

Choi Inkyu vui tươi hớn hở gật đầu: "Cái đấy là đương nhiên, nhìn dáng người này là biết ngay, đẹp đấy! Ông Yoon ông yên tâm đi, cháu ngoại ông thì cũng là cháu ngoại tôi, cứ để đấy cho tôi, được hết!"

Chú ta rút một tập tài liệu ra khỏi ngăn kéo: "Hợp đồng chuẩn bị xong rồi, ông xem đi."

Son Siwoo tức khắc hơi luống cuống, cậu giật nhẹ vạt áo của Yoon Hyungsik: "Cậu, hợp đồng gì đấy ạ? Vậy...... vậy là cháu sắp debut rồi ạ?"

Yoon Hyungsik và Choi Inkyu đều bật cười, ông nhận lấy hợp đồng lật xem, vừa xem vừa giải thích cho Son Siwoo.

Hình thức trainee của NS bây giờ đã rất hoàn thiện, giáo viên dạy nhảy và giáo viên thanh nhạc đều vô cùng chuyên nghiệp. Dưới trướng họ cũng có mấy trainee đã kí hợp đồng, chỉ là hợp đồng trainee trong nước đều phải ký từ 5 năm trở lên.

Son Siwoo muốn học, thì đương nhiên học theo hình thức luyện tập theo hệ thống này là tốt hơn cả.

Với quan hệ giữa Yoon Hyungsik và Choi Inkyu, bản hợp đồng này của cậu xem như trường hợp đặc biệt, chỉ kéo dài một năm. Tương đương với việc cậu là trainee trên danh nghĩa của NS Entertainment, ăn chùa hệ thống huấn luyện của họ, không phải chịu sự o ép của công ty, thời gian nói chung cũng tương đối tự do, rốt cuộc cậu còn phải đi học mà.

Đương nhiên bản hợp đồng này cũng không chỉ nhờ vào quan hệ tốt giữa hai người, mà Yoon Hyungsik còn hứa hẹn sẽ cho một newbie nào đó dưới trướng Choi Inkyu làm khách mời cố định trong gameshow tiếp tới, cũng coi như là một lần giao dịch.

Tính tình của cháu ngoại nhà ông lỗ mãng từ nhỏ, để kệ nó tự nghĩ cách, biết đâu nó lại đâm đầu vào rắc rối gì. Showbiz loạn thế này, làm sao Yoon Hyungsik có thể yên tâm được.

Chẳng bằng thuận theo ý nó, trải sẵn đường cho nó, còn nó đi được bao xa thì là chuyện của thằng bé.

Son Siwoo hoàn toàn không ngờ cậu mình đã giải quyết phiền não của mình chỉ trong một đêm, cậu cầm hợp đồng kích động đỏ cả mặt.

Trước khi kí, Yoon Hyungsik cảnh cáo cậu: "Để ý vào, kí một cái là hẳn một năm đấy, không được thiếu dù chỉ một ngày đâu. Mày đừng diễn mấy trò hề tập được hai ba tháng là đòi bỏ ngày xưa với cậu."

Son Siwoo chém đinh chặt sắt bảo đảm: "Không đâu ạ! Cháu sẽ học tử tế ạ!"

Cậu đặt bút ký tên, liền mạch lưu loát. Son Siwoo nhìn cái tên như gà bới của mình trên tờ văn kiện cuối, lo lắng ngẩng đầu hỏi: "Có phải cháu nên bắt đầu luyện ký tên không ạ?"

Cả hai người đều bị chọc cười.

Vì thế trước khi chính thức trở thành sinh viên, Son Siwoo đã trở thành thực tập sinh.

Khi cầm bản hợp đồng chia làm ba bản về nhà, Son Siwoo cảm giác mình choáng váng quá.

Cậu xem đi xem lại bản hợp đồng kia, tim đập thình thịch.

Hình như, cậu đã gần anh thêm một bước rồi.

Nếu con đường đến gần anh phải bước 10,000 bước, thì bây giờ rốt cuộc cậu cũng bước được bước đầu tiên.

9999 bước còn lại rất dài, rất xa, cũng rất khó, nhưng chỉ cần anh còn ở nơi cuối đường, cậu nhất định sẽ tiến về phía anh.

Trên đường về nhà, Yoon Hyungsik nói rất nhiều quy củ trong giới cho cậu, cái gì có thể làm, cái gì không thể làm. Tuy rằng chỉ là trainee, những những gì nên tuân thủ vẫn phải tuân thủ.

Son Siwoo vừa nghe vừa vâng dạ gật đầu, không nhịn được lấy di động ra click mở hộp tin. Lần liên lạc cuối cùng với Park Jaehyeok là vào ngày kì thi đại học hết thúc hôm ấy.

Cậu nhìn mấy dòng lịch sử trò chuyện đã khiến cậu suy sụp kia, ngón tay chọc chọc gõ chữ hồi lâu, rồi lại chần chừ xóa đi từng từ, lặp đi lặp lại vài lần, cuối cùng cậu vẫn chẳng gửi gì cả.

Thôi, vẫn nên đợi sau khi cậu thành công rồi lại xuất hiện trước mặt anh bằng hình tượng hoàn toàn mới đi!

Em trai nhỏ nhà hàng xóm gì chứ, cậu thèm vào mà làm em trai nhé!

Buổi tối sau khi Yoon Miseon đi tụ tập về, Son Siwoo hưng phấn đưa hợp đồng cho mẹ xem.

Yoon Miseon thấy con trai vui vẻ như vậy, cũng chỉ cười xoa xoa đầu cậu, dịu giọng dặn dò: "Cậu con phải dùng quan hệ mới giúp con được nhiều như vậy đấy, nên con đừng ham chơi như trước nữa, biết chưa?"

Son Siwoo nắm chặt tay lại: "Mẹ với cậu cứ chờ xem ạ!"


      

         


Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com