Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

(6)

Ta thắc mắc vì điều gì mà ta lại trở nên dễ dàng mất kiểm soát hơn khi mà ta gặp phải tên khốn thợ săn đó...?

Bản thân ta biết rằng điều này dường như không mấy liên quan tới việc gợi lại chuyện chúng từng săn đuổi ta như thế nào. Vậy lí do là từ đâu? Rất kì lạ, nó xuất phất từ những lời khen hắn dành cho Liên. Ta thật sự cảm thấy không vui khi nhớ về điều đó. Dù rằng tên đó chẳng nói gì sai cả.

"Ivan, bữa tối sắp xong rồi nhé. Mau ngừng chẻ củi đi"

"Ừm, tôi xong ngay đây"

Đặt chiếc rìu trên tay xuống, ta thở dài khi nhận ra suy nghĩ vẩn vơ này đã khiến thời gian trôi qua quá nhanh. Mớ củi được ta chẻ thật ra cũng nhiều hơn so với tưởng tượng.

"Không thể để Liên chờ lâu được..."

Lầm bầm với bản thân, ta nhanh chóng buộc lại những bó củi cuối cùng rồi xếp chúng chồng lên nhau. Bàn tay lấm lem đất và mùi củi xuất hiện nhiều vết chai hơn bình thường. Có lẽ ta nên tập đeo găng tay làm việc để Liên không phải thấy nó, bằng không cô ấy sẽ lại lo lắng cho ta thêm mất.

"Ivan, anh đã làm xong chưa?"

"Xong rồi đây~"

Ta vừa đáp vừa mở cửa đi vào nhà. Hai tay đầy đất bẩn liền được rửa sạch sẽ cẩn thận rồi đi vào bếp, nơi món ăn nóng hổi đang chờ đợi được tiêu thụ.

Nơi này thật sự ấm áp, dễ chịu hơn hẳn so với thời tiết bên ngoài. Lò sưởi bên trong phòng khách cũng vừa hay đã được bỏ thêm hai khúc củi lớn để giữ nhiệt cho ngôi nhà nhỏ ấm cúng.

"Nào, nhanh nhanh ngồi xuống đi"

"Oa... mùi thơm quá. Hôm nay chúng ta sẽ ăn gì vậy?"

"Một vài món ăn làm từ món quà của tên thợ săn ấy"

"..."

Liên vừa đáp lời vừa dọn ra những món ăn lên bàn. Bản thân ta tất nhiên cũng chẳng ý kiến gì về những món ăn tuyệt vời mà cô ấy luôn nấu. Nhưng chỉ là khi nhắc về tên thợ săn kia, trong lòng ta đã liền thấy không vui.

"Dù sao cũng là lòng thành của người ta, anh không cần phải nghĩ nhiều về nó đâu Ivan"

"... Tôi hiểu, da..."

Ta gật đầu đáp có lệ. Nói gì thì ta đây vẫn không hề ưa mấy tên thợ săn đó. Ngày hôm nay đúng ra phải là ngày ta và Liên cùng đến chợ hưởng thụ những giây phút bên nhau. Nhưng cũng vì cái tên... tên gì ấy nhỉ? Mat... hias? Ta không nhớ rõ. Hắn đã làm gián đoạn ngày vui của ta.

Nếu ta có thể trở lại dạng sói thì có lẽ lúc đó ta đã cắn chết hắn rồi.

"Ivan, anh ăn nhiều một chút. Nếu anh không thích món này thì lần sau tôi sẽ không làm. Cứ nói tôi biết anh thích hay không thích nó là được"

"Không, không. Tôi rất thích mà, da!"

Bắt đầu bữa ăn, ta và Liên đều ăn trong im lặng. Món ăn này rất ngon khi ta bỏ qua yếu tố nó là quà của tên thợ săn đó. Cơ mà về Liên thì... hình như cô ấy có tâm sự?

Cô ấy nhai trong suy nghĩ. Hình như là đang lo gì đó?

Cả nhịp thở của cô ấy cũng có phần chậm hơn như nén phiền lòng?

Không biết có phải do ta nghĩ nhiều hay không nhưng vừa rồi ta nhìn thấy cô ấy đang liếc sang ta một cách lén lút...?

Chuyện này thật sự rất hiếm khi xảy ra... lẽ nào ta vừa làm gì đó không tốt?

"Liên có chuyện gì muốn nói với tôi, da?"

"A, tôi..."

Đôi vai cô ấy có chút nảy giật, dường như vừa bừng tỉnh sau mớ suy nghĩ trong đầu.

Đôi mắt mật ong trong veo của Liên thoáng ánh sự bối rối, cô vội vã ngồi thằng người một chút. Lưỡng lự hồi lâu trong suy nghĩ, cuối cùng cũng chịu mở lời nói với tôi sau một khoảng im lặng.

"Ivan, có điều này tôi phải hỏi anh..."

Chuyện này thật sự... có gì đó rất quan trọng phải không?
______________

[Liên's POV]

Kể từ sau lần xuống chợ, trong suy nghĩ của tôi luôn nhớ về chuyện đã xảy ra khi Ivan gặp người thợ săn tên Matthias.

"Haha! Có gì sai khi khen một cô nàng xinh đẹp như cô ấy chứ? Cô ấy chẳng phải rất đẹp hay sao? Các cậu không lẽ không nhận thấy? Cô ấy rất hợp để cho tôi làm quen và thậm chí làm bạn đời cho tôi cũng được đúng chứ?"

Trong cuộc trò chuyện ấy tôi có phần phải kinh ngạc trước những gì hắn ta nói khi nhìn chăm chăm vào tôi như một đề nghị, một sự chắc chắn quả quyết. Tôi dường như quên mất lời để tìm cách để đáp trả. Không lẽ người đàn ông nào cũng có thể mở những lời nói dễ dàng thế này đối với phụ nữ ư?

(Thật là bất lịch sự...)- tôi thầm nghĩ

Có lẽ tôi cuộc trò chuyện này chỉ làm mất thời gian của chúng tôi nên tôi quyết định sẽ nói nhanh đôi lời rồi rời khỏi đây càng sớm càng tốt, vì tôi biết tâm trạng Ivan giờ đây có vẻ không tốt khi nhìn thấy họ nếu không tính thêm cả tôi.

Nhưng mà...

"Gr..."

Chính khoảng khắc này, sóng lưng tôi như nhận lấy một dòng điện tê buốt chạy dọc qua...

Tôi bàng hoàng, đôi mắt vô thức liền liếc sang người bên cạnh là Ivan...

"Hm? Sao thế anh bạn? Sắc mặt anh có vẻ không ổn? Lại cảm thấy không khỏe à?"

Ngay lúc này, ánh mắt của anh ấy tràn đầy sự khát máu, lạnh lẽo vô cùng.

"...!"

Nó dần chuyển biến. Đôi mắt của dã thú chỉ trong phút chốc đã hiện ra rất rõ ràng và hơn hết chính Ivan có vẻ cũng chẳng hề nhận ra điều đó... Cả bàn tay đang nắm lấy tay tôi liền có một áp lực lớn mà siết chặt lại. Tôi cảm thấy đau đớn, nhưng giọng nói của tôi liện bị ngăn lại bởi phản xạ. Tôi không thể để cho những kẻ trước mặt nhìn thấy bí mật của Ivan tại nơi này.

"Ivan...!"

"...!"

Dùng hết sức bình sinh, tôi ôm ghì lấy cơ thể to lớn của Ivan như tìm cách trấn an thứ sát khí nồng nặc chỉ qua đôi mắt kia mà không kịp nghĩ ngợi gì thêm. 

Đôi mắt của anh ấy khẽ giật, liền ngước xuống nhìn thấy vẻ bàng hoàng của tôi.

"Liên... sao thế...?"

"Ta nên về thôi, giờ thuốc đã gần tới rồi. Sẽ rất không tốt nếu anh lại yếu thêm..."

"... vâng..."

Rất may mắn nó đã trở lại bình thường, tôi lo sợ liền liếc sang những người thợ săn kia cầu mong không mấy ai phát giác ra chuyện vừa rồi. Không ai phản ứng chính là điều đầu tiên khiến tôi nhẹ nhõm, không mất quá lâu tôi liền cúi chào tạm biệt, nắm chăt lấy tay Ivan mà kéo một mạch về nhà với bao suy nghĩ đổ dồn vào bộ não.

Sẽ ra sao nếu họ biết?

Sẽ thế nào nếu họ lại săn đuổi anh ấy?

Lỡ như họ sẽ hãm hại anh ấy khi biết sự thật?

Và...

(Nếu như... anh ấy giết người... thì sao?)

Tôi đã thực sự sợ hãi khi nghĩ tới những câu trả lời.

Có vẻ tôi đã quên mất một sự thật rằng Ivan chính là một con sói. Bản năng đó trong anh vẫn là nguyên thủy.

Nếu như anh mất kiểm soát... e rằng anh ta sẽ mãi mãi chẳng còn cơ hội để được xem là một con người.

"Ivan, có điều này tôi phải hỏi anh..."

Chính vì vậy tôi cần phải tìm hiểu rõ hơn về anh ấy.

Chẳng hiểu sao, tôi cảm thấy thời gian mình còn có thể ở bên anh... chợt mỏng manh tới mức nào.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com