Chương 2: Nấm mồ
Con đường ngày càng quanh co khúc khuỷu, đây là dụng ý của gia chủ nhằm cô lập [nấm mồ văn chương] với thế giới bên ngoài.
Một ngôi mộ sống, chứng tỏ một mặt tàn bạo của Etheral.
Ryuto trầm ngâm nhìn mọi thứ xung quanh, mặt trời đen không ánh sắp sửa rời khỏi tay, cánh cửa [nấm mồ] lại cọt kẹt vang lên.
Âm thanh bản lề va chạm với sàn đá, tạo ra âm thanh chói tai ghê người. Ener nghe lệnh bao trùm mọi thứ xung quanh, mang lại cảm giác yên bình hiếm thấy.
Hai chiếc bóng đen đổ dài trên mặt đất, ngần ngại đặt chân bước vào vì khung cảnh gây sốc tới thần kinh. Và chính giữa nơi hỗn loạn này, dáng người bé xíu nhưng điềm tĩnh lại vô cùng bắt mắt.
Hành lang dẫn khách của lâu đài luôn treo đầy những khung hình và tranh vẽ kỷ niệm. Bắt đầu từ đời thứ nhất, gia chủ đã mời hoạ sĩ về vẽ một bức tranh gia đình khổ lớn. Người yêu thương phu nhân của người, số lượng tranh dần nhiều lên. Từ đó đời sau đều làm theo phong tục này, lưu giữ truyền thống của gia tộc từ thời khai quốc.
Minoru và Mire luôn đi ngang qua hành lang này trong những buổi học, hai đứa trẻ luôn có ấn tượng với những bức tranh gia tộc đời trước.
Đứa bé nhỏ nhất ở chính giữa bức tranh là người thừa kế duy nhất lúc đó, trông rất ngoan ngoãn đáng yêu, đôi mắt màu xanh ngả xám ánh lên vẻ sắc sảo tinh anh, cố gắng đứng nghiêm theo các bậc cha chú.
Người đó mặc trang phục truyền thống, tay cầm quạt xếp nhỏ, mỉm cười nhẹ nhàng.
Khác hoàn toàn với dáng vẻ bây giờ.
Minoru nắm chặt tay Mire, cẩn thận quan sát bóng người đó.
Tư thái đĩnh bạt và sống lưng thẳng tắp của cậu vẫn thế, nhưng trang phục lại dính máu tanh hôi và ám mùi tử thi của nấm mồ. Cậu nhóc như bị vận rủi vây lấy, mọi thứ đen tối và không có định hướng. Ánh mắt một thời rực rỡ tỏa sáng, giờ đây tăm tối và mù mờ, đồng thời làm hai đứa trẻ lần đầu tiếp xúc với sát khí vô cùng e ngại.
Ryuto xác thực đang rất mù mờ, cậu không hiểu vì sao bản thân lại xuất hiện ở [nấm mồ học sĩ]. Lúc sinh thời, cha Yuuya có dặn dò cậu không nên tới gần khu vực này, oán hờn tử khí của nơi đây quá nặng nề, trẻ con như cậu không nên đến. Nhưng hiện tại, hình như cậu đã trở lại lúc bị giam, và còn gặp hai đứa con của chú nữa...
Ryuto híp mắt nhìn hai đứa nhóc đang nắm tay nhau kia, tính toán đuổi bọn chúng đi.
"Quay về đi." Sau một hồi thanh lọc cuống họng cậu đã có thể nói chuyện được, giọng nói khàn đặc vô cùng lãnh đạm, ý tứ xua đuổi rõ ràng làm hai anh em rất bối rối. Đôi chân nhỏ của chúng chần chừ giữa đi và ở, có vẻ chúng sợ, nhưng cảm giác tò mò lại chiếm thế thượng phong.
Minoru nắm chặt tay Mire để có thêm dũng khí, cứng miệng đáp trả: "Ta không đi! Trừ khi, trừ khi ngươi nói cho ta ngươi là ai."
Mire chớp đôi mắt ngây thơ, em sợ hãi núp sau lưng anh trai, nhưng tầm nhìn vẫn luôn đặt trên người đứng đối diện với anh em họ. Người này... bẩn thỉu quá, nhưng sự hiện hữu của người này gợi em nhớ đến bác cả Yuuya, tĩnh lặng như màn đêm, ngay thẳng như tùng trúc. Nhưng cũng có cái gì đó khác. Hình như... màn đêm đang giận dữ, và tùng trúc đang căm thù.
"Đứa em gái của ngươi nhạy bén hơn ngươi đấy." Ryuto thờ ơ nhìn Minoru, tốc độ thong thả nhìn cánh cửa dày nặng mà hai anh em này bước vào, không chú tâm lắm đến hai anh em. Điều này khiến Minoru thường nhận được nhiều sự quan tâm không hài lòng, câu bé chun mũi lại, khó chịu bước đến gần hơn.
Mire ngạc nhiên, muốn anh trai thả tay mình ra, ngặt nỗi ông anh nắm tay con bé chặt quá, em không giãy dụa ra được, thấy khoảng cách với anh trai nấm mồ ngày càng hẹp, em núp sát lưng Minoru.
Không phải chứ? Anh trai đại nhân muốn hăm dọa thì cứ hăm doạ đi, tại sao phải kéo theo Mire bé nhỏ?
"Ta không mượn ngươi nói cho ta biết ta phải làm gì! Mau trả lời câu hỏi của ta!" Đứa trẻ sáu tuổi cáu kỉnh, đến má cũng phồng lên.
Mire thấy Minoru lại tức giận, vội nắm tay anh trai bé, muốn anh trai bình tĩnh hơn. Ông nội đã rất nhiều lần căn dặn Minoru phải trang nghiêm chững chạc, nhưng anh trai cứ như ớt cay nhỏ, rất táo bạo.
Cảm nhận được lòng bàn tay của em gái, hai má Minoru còn phồng to hơn, cậu bé hậm hực cúi mặt xuống. Mire hiểu ý, ngoan ngoãn hôn lên má anh trai một cái.
Thế là đôi má phụng phịu dần xẹp đi, như bong bóng xì hơi.
Ryuto: "..."
Cậu bé lén lút thở dài, giọng nói cũng cứng rắn hơn.
"Cha của hai đứa cũng dặn dò không được đi vào đây, phải không?"
Minoru đang phụng phịu liền mở to mắt cảnh giác: "Làm sao ngươi biết? Hừ! Đừng hòng lấy phụ thân đại nhân ra uy hiếp ta!"
Ryuto nhướn mày, mỉm cười đầy trêu chọc: "Hoá ra cha hai đứa đã dặn rồi, vậy mà vẫn dám xuống [nấm mồ học sĩ]. Hai đứa biết đấy, người lớn luôn có cái lý của họ, chà chà, hai đứa không nghe lời."
Minoru và Mire há hốc, hai đứa bé liền lắp bắp.
"Không phải! Ngươi ăn nói linh tinh, ta và Mire rất nghe lời!"
"Tụi em chỉ muốn xuống thám hiểm thôi."
Ryuto gật gù lắng nghe lý do của hai đứa nhóc, vẫn mỉm cười bỡn cợt: "Vậy tại sao khi ta nói quay về thì không chịu?"
Minoru và Mire: "..."
Ryuto khoanh tay, hơi cúi mặt gần chúng: "Sao không trả lời ta?"
Hai đứa bé vội vàng lùi ra phía sau một chút, chúng cảm thấy áp lực giống bác cả và ông nội trên người anh lớn này... Điều đó khiến ôn con thích chơi bời như Minoru chịu không nổi, liên tục cảnh giác nhìn anh ta.
"... Về thì về! Anh tiến gần thế làm gì?" Minoru miệng cọp gan thỏ bĩu môi, sợ hãi nắm tay Mire.
Nhìn hai đứa bé dính nhau như sam vì sợ, Ryuto cười to trong lòng, hất cằm về phía cửa: "Về ngay đi, Ener hai đứa không đủ để ở trong này."
Minoru không hiểu lắm, Ener thì có liên quan gì đến việc ở nơi đây.
"Nếu hai đứa không về, chút nữa có thứ gì không sạch sẽ quấn lấy thì không phải lỗi của tôi đâu." Cậu bé nấm mồ nở nụ cười không rõ nghĩa, chờ đợi hai đứa trẻ đưa ra quyết định. "Hơn nữa, là hai đứa tự vào đây, tôi không phải là người chịu trách nhiệm đối với các em, nên nếu gặp chuyện bất trắc, tôi sẽ không quan tâm đâu. Thường ngày các em luôn có nữ quan và điển ty đi theo túc trực chăm sóc, các em có từng nghĩ nếu các em có mệnh hệ gì, bọn họ sẽ như thế nào chưa?"
Câu hỏi này trực tiếp đưa Minoru và Mire vào thế khó, tâm tư của chúng không khỏi cảm thấy tự trách...
Chỉ thấy anh trai nấm mồ nghiêng đầu qua trái, rồi lại lắc đầu qua phải, nở nụ cười quỷ dị khiến cả hai dè chừng: "Để ta nhớ xem Quốc Luật có quy định như thế nào về việc nô bộc bỏ bê trách nhiệm nào. A, nhớ rồi, là bị đánh ba mươi roi. Hai đứa lại là tầng lớp quý tộc, nên chắc có thể hình phạt sẽ nặng nề hơn. Có thể là "con gái của người nhặt rác", hoặc chiếc nĩa Henix."
Minoru nghe thấy những cái tên lạ, dù sợ hãi nhưng vẫn tò mò dò hỏi: "Đó là tên hình phạt?"
Mire cũng tò mò, cô bé núp sát sau lưng anh trai, ló một phần mặt ra, chăm chú lắng nghe.
"Đúng rồi, hình phạt này thường được dùng với những tên tù chính trị, nhưng ngày càng phổ biến hơn với những người hầu." Anh trai nấm mồ gật gù, đồng thời đi chậm dần về phía cửa.
"Nếu lơ là khi làm nhiệm vụ, đầy tớ chểnh mảng sẽ nhận hình phạt. Để giải đáp sự tò mò của hai đứa, "con gái người người nhặt rác" là hình phạt khá đáng sợ, tội nhân sẽ bị trói vào một khung sắt tròn, ở giữa có một bản lề cố định. Sau đó người tra tấn sẽ siết chặt khung sắt, khiến xương sườn tội nhân vỡ nát và tất nhiên, họ chết trong đau đớn."
Hai đứa trẻ vô thức đi theo người lớn duy nhất nơi này, dù "người lớn" thật kỳ quái và đáng sợ. Người ấy còn đang mô tả từng cách trừng phạt một nữa....
Minoru nổi da gà, lắp bắp: "Ngươi đừng có hù doạ ta nữa! Ta, ta và Mire rời khỏi đây là được chứ gì!"
Ryuto gật đầu mỉm cười: "Thật thông minh. Nào, mau rời khỏi đây đi."
Cậu bé gõ cửa để thu hút sự chú ý của lính canh, ngay lập tức người lính được Minoru dặn dò từ trước hấp tấp mở cửa.
Khi thấy Ryuto, mặt họ tái nhợt.
"Đón chủ nhân của các ngươi đi." Cậu bé lạnh nhạt nói, lùi về sau một chút.
Lính canh hoảng hốt đón lấy thiếu gia và tiểu thư của mình, một tá lính nhìn chằm chằm nhất cử nhất động của cậu. Điều này làm Ryuto hơi buồn cười.
Minoru và Mire vội vàng đến bên lính canh, chúng lén lút nhìn anh trai nấm mồ, cố gắng lấy dũng khí lên tiếng.
"Thế còn chiếc nĩa Henix ạ?"
Vệ quân không nghĩ tới Mire tiểu thư lại bắt chuyện trước với [người thừa kế bị ruồng bỏ], họ vội vàng che chắn cho Minoru và Mire, muốn cách ly hai đứa bé với quái vật nấm mồ.
"Thưa tiểu thư, thiếu gia, gia chủ đại nhân đang tìm hai người đó ạ. Để gia thần đưa người về trước được không?" Vệ quân cảm nhận được hai đứa trẻ đang bám chặt ống quần mình, vội lên tiếng.
"Nghe tên này nói trước đã. Mau nói đi, giải thích chiếc nĩa Henix cho ta." Minoru dù nắm chặt ống quần Vệ quân nhưng nhăn mặt không vui, phụng phịu không chịu rời đi.
Ryuto nhìn cánh cửa được dán cấm chú, lá bùa màu vàng chi chít nét đỏ tươi.
Cánh cửa đó dán kín bùa chú.
"Ngươi! Mau quay vào trong!" Đội trưởng Vệ quân quát to một tiếng, khiến Minoru và Mire giật mình, chúng vô thức bám chặt người bảo vệ bên cạnh mình hơn.
"Kìa, đừng làm trẻ con sợ chứ." Ryuto cười khúc khích, kết hợp với đôi mắt xanh lạnh nhạt của cậu, bầu không khí nhanh chóng trở nên quỷ dị và khó thở.
Vị vệ quân ban đầu đã bế xốc hai đứa nhỏ và đưa chúng về tư dinh, còn lại mười một vệ quân bao gồm cả đội trưởng đang chĩa vũ khí về phía cậu.
Tầm mắt Ryuto lướt nhanh qua súng năng lượng và kiếm phổ quang, nhún vai tỏ vẻ đồng ý.
"Được thôi, các ngươi đúng là rập khuôn, mỗi lần như vậy chỉ có thể đe dọa một đứa trẻ bảy tuổi." Cậu bé bĩu môi, ngoan ngoãn đi vào trong, vệ quân liền rối rít đóng cửa nấm mồ lại.
Dù không hiểu vì sao người này có vẻ ngoan ngoãn như vậy, nhưng họ vô thức thở phào.
Buôn Ma Thuột trời lạnh trong trẻo, nằm chăn thì lại nóng, 12/02/2024.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com