Luna.
Nom nom ảnh bìa mới :3
Mọi người tìm giúp tớ cre nhé, chân thành cảm ơn ạ🪼.
_____________
"Cộp cộp"
Tiếng đập nhẹ vào cửa kính đánh tan hồi tưởng của Sae, rời mắt khỏi bạn nhỏ đang say giấc nồng bên cạnh anh liếc mắt lên cửa sổ phía đối diện. Là Luna, Leonardo Luna - người mà anh không muốn gặp nhất bây giờ.
Lông mày khẽ nhíu lại, vẻ do dự lẫn khó chịu thoáng qua đáy mắt anh. Sao lúc nào ở với cậu cũng chạm mặt tên này vậy? Duyên âm à.
_Làm sao?
Sae nói với cái giọng có thể diễn tả trọn vẹn sự mất kiên nhẫn của anh, mà cái này thì còn hướng vào ai khác ngoài Luna.
Luna vừa đẻ tầm mắt lọt vào trong xe thì đã tìm thấy thứ cần tìm, hắn hạ đầu xuống sát cửa xe híp mắt cười cười nói:
_Cảm ơn cậu vì đã đưa Yoichi về, có thể giao cậu ấy lại cho tôi rồi.
Dù đã quen biết tầm hơn 4 năm giữa hai người vẫn có khoảng cách nhất định, nếu không phải trên sân bóng mặc nhiên sẽ bày ra dáng vẻ thảo mai đầy khó chịu đối với đối phương. Không phải do không hợp tính hay gì, mà chính là không hợp nhau, cái gì cũng không hợp!
Sae tự hỏi rằng sao gã này lại biết được anh đưa cậu về, còn biết được xe nào mà gõ cửa như thần tài, có điều thần tài này anh ghét, ghét cay ghét đắng. Như đoán được suy nghĩ của anh từ việc mãi chưa thấy câu đáp, tông giọng đều đều lại vang lên:
_Lúc nãy ở sân thấy Yoichi nói chuyện với cậu, với lại biển số xe chình ình kia tôi vô tâm cũng nhớ để biết khi nào đồng đội tốt của mình gặp tai nạn chứ.
Chàng trai tóc sáng màu nói một mạch như thể đã soạn sẵn, nhấn mạnh ba chữ "đồng đội tốt" kia đã vậy còn một câu Yoichi hai câu Yoichi, Itoshi Sae - anh chính là siêu chướng mắt tên này!
Lần nữa giữ im lặng lẫn khó chịu anh bật tung cửa xe bước ra ngoài, từng dấu giày đậm nét hằng trên nền tuyết trắng đủ để thể hiện cho bước chân kia vừa nặng vừa vội, anh tới bên cạnh Luna huýt vào người gã.
_Phiền anh né ra chút.
Luna lớn hơn Sae điều đó ai cũng biết, vì thế anh dù có ghét thì vẫn phải tôn trọng tên này đôi chút, ít nhất là qua xưng hô. Hai người vốn cũng là "cặp đôi" sáng giá của mùa giải, có xung đội thì hlv sẽ cho đi tong mất.
Làn khói nhàn nhạt phả ra theo từng câu chữ của anh, vừa nói vừa gấp rút mở cửa xe theo đó lại nhẹ nhàng chậm rãi bế thiếu niên quấn khăn ấm kia lên. Nhanh chóng khoá xe rồi bỏ đi, kệ cái thây kia đứng ngơ ra đó vài giây.
Sae rõ là tức anh ách cái tên dám phá hỏng mấy phút quý giá của anh, dù người kia đó khép mắt nhưng đối với Sae chỉ cần cậu ở bên là đủ. Vậy mà tên phiền phức nào đó lại xuất hiện, không hiểu tại sao Isagi lại quen biết tên này trước anh, đã vậy còn bị hắn rủ rê ở chung một chung cư để tiện đưa đi đón về với lý do cậu chưa đủ tuổi lái xe mà đi xe công cộng thì phiền phức, mặc dù nếu là Sae thì Sae cũng..
Tự rủa người kia một hồi, bước chân của anh cũng bình ổn hơn không vội vàng như khi nãy, tập trung vào người nhỏ trong lòng anh thấy tay mình bế một cậu nhóc 16 tuổi nhưng cảm giác lại nhẹ bâng, Sae vốn biết rằng thể lực và hình thể là hai thứ cản bước Isagi của hiện tại và tương lai rất nhiều. Sae với cương vị là tiền bối của cậu, thầm nghĩ kì huấn luyện sắp tới sẽ sắp xếp việc tập luyện và thực đơn cho cậu nhóc này, anh muốn thấy một Isagi đứng trên sân bóng thế giới đợi anh ở tương lai. Nghĩ đến thôi cũng đủ để đáy lòng anh vui vẻ một đợt.
Sae mãi suy nghĩ về cậu mà quên mất cái người đáng ra không nên xuất hiện kia, Luna hiện tại đang cosplay cái đuôi nhỏ đi theo hai người.
_Không phải để tôi bế thì tiện hơn sao, dù gì đưa em ấy tới đây rồi cũng vất vả cho cậu.
_Không vất vả.
Cuộc trò chuyện chỉ có thế cho tới tận lúc vào thang máy, giữa hai người họ thì nói được cái gì hơn à?
Isagi ở tầng 30, không quá cao nhưng lên thang máy có chút nhanh nên cũng bị ù tai. Lúc này bầu không khí im lặng lại làm cậu thức giấc.
_Ưm...anh Sae?
Hàng mi đen tuyền khẽ động rồi được kéo lên, điều đầu tiên cậu thấy không phải là khung cảnh trong xe mà là gương mặt điển trai của Sae, giọng cậu hơi khàn do vừa tỉnh ngủ nói lên lại dễ nghe vô cùng:
_Ơ sao lại bế em, đến rồi thì nói em là được. Bỏ em xuống đi, phiền anh rồi - Isagi đưa tay lên dụi mắt lại đồng thời đặt hờ trên ngực anh.
Anh thấy động tĩnh nãy giờ cũng dán mắt vào cậu, nhìn đứa nhỏ có hơi lúng túng vẻ ậm ừ.
_Isagi ngủ ngon quá nên anh không gọi dậy.
Sae nhẹ đặt cậu xuống đất, lúc này vừa dứt khỏi mơ màng cậu cũng nhận thấy một sự hiện diện khác trong đây. Luna khoác vai hơi ghì cậu xuống mà đắc ý với anh:
_Yoichi cũng đã tỉnh rồi Sae cũng mau về đi chứ ha muộn như vậy đi đường rất mệt đó.
Isagi không mấy đón nhận cái cân nặng của con gấu lớn này, vươn tay muốn đẩy đầu Luna nhưng bất thành hắn vẫn cứ bám riết lấy cái thân đáng thương của cậu.
Sae không thèm đôi co với hắn khi mà Isagi đã tỉnh giấc, thằng bé hẳn sẽ buồn khi hai người không hoà hợp. Thôi vậy...
_Anh về.
Anh đặt tay lên đầu cậu nhưng không xoa, chỉ đơn giản là cảm nhận mái tóc rối bù của cậu.
"Ting"
Cùng lúc với lời nói của anh thang máy cũng đã tới nơi, Luna kéo cậu ra khỏi thang máy còn cậu thì vừa mắng tên đầu vàng này lại vừa tạm biệt người tóc đỏ kia, trông hơi buồn cười.
_______
Sae ngáp một cái thật dài khi vừa vào trong xe, giờ cũng đã gần qua cái giấc ngủ của anh, chàng tiền vệ bây giờ đang nheo mắt vươn vai tỏa ra vẻ buồn ngủ.
Tiếng thở say ngủ của người thương bên cạnh giờ đã không còn, Sae thấy hơi trống vắng nhưng vừa nghĩ tới người ta lại nhớ ra gì đó. Mở ngăn sưởi của xe cầm lấy ly Misto khi nãy cậu mua, vẫn còn ấm. Mùi cà phê rang thơm ấm xoa lấy mi mắt muốn nhắm nghiền của người nọ, không biết tại sao Isagi lại chọn mua cà phê vào buổi tối nhỉ? Anh hơi thắc mắc nhưng nó ngon, anh cũng không phủ nhận.
Isagi luôn biết chọn món ( hay mọi thứ gì khác ) cho người xung quang cậu bằng một cách thần kì mà anh không biết. Dường như là mẫu người tinh tế và biết quan tâm, tính cách này trong rất hợp với ngoại hình đáng yêu kia. Nó là một phần quá đỗi dễ để phải lòng trong cậu, anh cũng thế cũng thích sự ân cần này.
Flash của điện thoại nhá lên 3 nhịp, Sae vẻ đờ đẫn nhấc điện thoại lên rồi check mục tin nhắn, là tin nhắn của Rin. Cậu em quý hoá gửi cho anh 2 hình ảnh cùng dòng tin "chọn", cọc lóc như anh nó vậy. Hai ảnh nó gửi, một cái là găng tay sport một cái là caravat chỉ có điểm chung là cả hai đều có màu đen và hoạ tiết màu xanh sắt - cái màu nhìn nom như màu mắt của Isagi.
Anh nhướng mày, cái gì đây?
À, vừa nãy khi chở hắn về, trong khoảng lặng giữa hai người Sae cuối cùng lại mở lời trước. Anh bảo Rin nên cảm ơn Isagi vì chính cậu là người đã sắp xếp để hắn tới đây, từ việc ngỏ lời với anh đến xin visa, đặt vé máy bay hay sắp xếp khách sạn, dù hắn có tệ thế nào Sae lấy tư cách là một người anh muốn hắn đừng đến lời cảm ơn cũng không biết.
Rin lúc đó vẫn dửng dưng ngắm cảnh ngoài cửa sổ, mày hơi cau lại. Nhưng chính anh trai của con người cọc tính, thô lỗ kia cũng không ngờ Rin Itoshi vậy mà lại chọn cách mua quà để cảm ơn. Có lẽ là cách của mấy người mở mồm ra là chó sủa gà bay?
Dù vậy Sae thấy hơi buồn cười, em trai hắn là học theo mấy đứa học sinh tặng caravat cho thầy hay gì. Thứ đó có vẻ lạ lẫm với Isagi dù vậy tương lai chắc chắn cần, anh nghĩ ngợi một chút nhấp tay gõ hai chữ "cả hai", cảm ơn thì phải chân thành đúng không? Vì thế cứ tặng cả hai đi em trai.
Anh đặt cốc cà phê lẫn điện thoại xuống, bắt đầu lái xe về nhà với vẻ hơi đăm chiêu suy nghĩ, hết chuyện của Rin thì bây giờ là chuyện của anh. Luna có vẻ là người duy nhất ngoài anh biết về tơ tình anh dành cho cậu, qua cái ánh mắt cũng như thái độ của gã cũng đủ để anh nhận thức điều đó. Có vẻ không phán xét nhưng cũng không có gì là ủng hộ. Nói Sae không quan tâm thì là đang lừa con nít nhưng hiện giờ anh chỉ muốn về nhà rồi ôm lấy cái giường đánh một giấc nên thôi, bỏ qua.
______________
Ní hảo maaaa :)) lâu rồi không update truyện, tớ chỉ có thể nói là do lười, tớ đang phải vật lộn với toán btw tớ thấy cái truyện này sẽ rất chi là dài và lằng nhằng nếu muốn tuyến tình cảm phát triển chỉnh chu, hơ hơ TT
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com