Ăn gì cũng được
[Sáng hôm sau]
Sana thức dậy bên cạnh chỗ đã trống, cô vệ sinh cá nhân rồi xuống nhà ăn sáng. Cha mẹ thấy cô liền cau mày đồng thanh hỏi.
- Jungkook đâu? Kêu nó xuống ăn sáng cùng luôn.
- Cha mẹ hỏi con, con biết hỏi ai? Anh ấy chắc đã rời đi từ sáng rồi.
Mẹ Sana thất vọng nói:
- Hả? Vậy mà ta đã sai người chuẩn bị bữa ăn cho nó, uổng quá, xem ra chúng ta không có duyên ăn sáng cùng Jungkook rồi.
Sana bĩu môi rồi ăn sáng, sau bữa sáng cô đến trường để bắt đầu bữa thi thứ hai. Sana đi vào cạnh Momo.
- Sana, hôm qua cậu làm được bài không? Tớ làm được nhưng lúc muốn chỉ cho cậu, phòng của cậu đã về cả rồi.
- Giám thị coi thi hôm qua của tớ là 'Thỏ biến thái' đấy.
- Thật sao? Có phải anh ấy vì cậu mà đến không?
Sana nhún vai, Momo nói:
- Oa, Sana, tớ thật ghen tị với cậu đó, nhưng ngày trước cậu nói của anh ấy chỉ bằng que tăm, có phải quá tiếc không?
Sana vỗ trán, ngày trước nói đùa thôi mà cô bạn này vẫn tin đến ngày nay. Cô vỗ vai.
- Thật ra không bé như que tăm đâu, phải gọi là hàng khủng.
Momo mắt ráng rực, lúc này tiếng chuông vang lên, tất cả vào phòng thi. Sau khi phát đề, Sana lấy cây bút gải gải đầu mình, cái quái gì đây? Tối qua cô bị tên biến thái vờn một đêm, không học được cũng đã đành, đằng này những thứ học được trước đó đều bị rơi đi, giờ chẳng biết gì.
- Đổi giám thị. - Loa ngoài vang lên, một người phụ nữ bước vào, rất xinh đẹp, mấy bạn nam trong lớp bắt đầu bàn tán, Sana ngẩng đầu lên nhìn.
Là thư ký Nayeon của 'Thỏ biến thái', chị ấy đến đây làm gì?
Nayeon nhỏ nhẹ nói:
- Các bạn tập trung làm bài. - Nói rồi cô ta đi đến cạnh Sana, mỉm cười.
Sana nhăn nhó, vẫn là chiêu thức cũ, Nayeon giúp cô làm bài vượt qua môn này, kể lại cũng thấy tội, tối qua khi cô vẫn còn đang trong giấc ngủ thì bị Jeon tổng giám đốc lôi dậy, giao cho một sấp tài liệu, dặn phải học thuộc, lần đầu chẳng biết đường đâu mà lần, thì ra là đến đây chỉ bài cho cô bé này.
Sana nhớ đến lời tối qua của anh, anh nói sẽ học bài giúp cô, tên này thật ra cũng đàn ông đấy chứ, những lời nói ra đều làm được.
Thi xong, Sana đi ra cổng trường, Nayeon lái xe đỗ lại bên cạnh cô.
- Sana, lên xe đi.
Sana mở cửa bước lên xe rồi hỏi:
- Thỏ biến thái, à không Jungkook kêu chị đến đây sao?
- Ừ, sáng nay cậu ấy bận cuộc họp nên không đến được, cậu ấy đã nói chị đến đây.
Sana cắn lưỡi giả thích:
- Thật ra trước đây em đều học bài trước hôm thi, chỉ là...
Nayeon mỉm cười:
- Chị biết mà.
- Sao chị biết?
Nayeon vừa lái xe vừa nói:
- Ngày trước Jungkook có sai người điều tra về em.
- Điều tra?
Nayeon gật đầu:
- Phải.
Sana khó hiểu, tên này điều tra cô khi nào? Muốn làm gì?
Sana đến công ty của anh, cô được Nayeon đưa vào đến tận phòng. Jungkook thấy cô liền đặt văn kiện xuống:
- Sóc nhỏ, hôm nay làm bài thế nào?
Sana quăng cặp sang ghế sofa:
- Anh biết kết quả còn cố hỏi.
Jungkook mỉm cười, đứng dậy đi về phía cô, khi họ cách nhau một cánh tay thì anh bất ngờ hôn lên trán cô.
- Thật không nghĩ mới nửa ngày không gặp mà đã nhớ em đến vậy.
Sana đẩy anh ra:
- Tránh ra đi, anh không biết nóng nực là gì sao?
Jungkook mỉm cười xoa xoa đầu cô:
- Sóc nhỏ, em cứ ngang bướng thế này thì trị kiểu gì chứ?
- Ai cho trị tôi chứ? Mà này, 'Thỏ biến thái', ngày trước anh điều tra tôi làm gì thế?
- Vì lúc đó thấy em thú vị nên điều tra.
Sana gật đầu rồi bất ngờ véo mạnh vào ngực anh:
- Thỏ biến thái, có phải với người phụ nữ nào anh cũng điều tra như vậy?
- A...bảo bối, nhẹ tay chút...đau quá...không có...không có... - Anh hét toáng lên.
Sana càng dùng sức:
- Thỏ biến thái, anh đừng hòng lừa tôi, nói, anh rốt cuộc đã bị bao nhiêu người phụ nữ sử dụng qua?
- Bảo bối, sao lại hỏi vấn đề này, em đói chưa? Chúng ta đi ăn nha! A...đau...
- Ăn uống cái khỉ? Tôi đây phải điều tra xem rốt cuộc anh bẩn đến thế nào?
Jungkook nắm lấy cổ tay cô:
- Từ ngày gặp em, anh chưa từng chạm vào người phụ nữ nào khác, thật sự, đau quá...
Sana cười:
- Vậy sao?
- Phải, anh thề đấy, đau quá...nhẹ thôi...aa
Sana bỏ anh ra:
- Tạm thời tha cho anh, biết đau thì lần sau còn trăng hoa tôi sẽ...
- Không...không trăng hoa...anh hứa...
Sana phủi tay:
- Đi ăn trưa thôi, tôi đói rồi.
- Được, đi ăn trưa, em muốn ăn gì? Để anh gọi người mang đến.
Sana ngồi xuống ghế:
- Ăn gì cũng được.
- Vậy ăn cà ri Samundari khazana nha!
Sana lắc đầu:
- Không, không, tôi chưa đủ béo sao?
- Vậy cua biển nhé!
Sana lắc đầu:
- Không, tôi không thích.
- Vậy thì ăn anh nha! - Nói rồi anh bế thốc cô lên, hướng về phía phòng ngủ mà đi.
Sana bất ngờ khua chân tay, cô đập vào lưng anh:
- Tên biến thái, thả tôi ra, ăn gì cũng được, tôi không ăn anh.
Continue...
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com