Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

32.

Wooyoung lảo đảo, suýt nữa ôm Choi San cùng té xuống đất.

Vừa ngã vào lòng cậu Choi San đã hôn mê, thân thể lập tức yếu đi, Wooyoung bất đắc dĩ lùi lại, lung bị cơ thể anh ép sát bức tường lạnh buốt.

Nhìn từ cửa sổ cuối hành lang, nhìn cậu giống như đang bị chàng trai vừa tỉnh lại đè vào tường, đồng thời bị ép ngửa cổ lên, gáy dựa sát tường, không cách nào động đậy.

Hai cánh tay Choi San buông thõng, đầu gục vào hõm cổ cậu, khuôn mặt tái nhợt nóng hổi áp lên cổ cậu, hai người kề sát nhau, lồng ngực Choi San phập phồng trong lòng cậu, hơi thở nặng nề nóng rực phả vào cổ cậu, nóng bỏng, rung động, hệt như từng nụ hôn rơi xuống.

Không khí lạnh lẽo trong hành lang bệnh viện và sức nóng này hoàn toàn trái ngược nhau.

Phía trước nóng sau lưng lạnh làm toàn thân Wooyoung nổi da gà, cậu vô thức rũ mắt nhìn người trong lòng.

Lông mi của chàng trai cao lớn run rẩy phất qua cổ cậu, vừa mạnh mẽ lại vừa yếu ớt.

Trong lòng Wooyoung giật thót, lần đầu tiên ý thức được ông xã thực vật là người sống.

Không khí chung quanh tĩnh mịch vài giây.

Trong phòng bệnh vang lên tiếng "tít tít" của máy đo bị gỡ ra.

Wooyoung là người phản ứng trước nhất, cậu hét lên: "Bác sĩ! Bác sĩ!"

Con ngươi lão gia đột nhiên co lại, cũng kịp phản ứng theo: "Bác sĩ! Mau cứu cháu tôi với!"

Sau lúc hỗn loạn, tiếng bước chân dồn dập, Choi San lại bị đưa vào phòng mổ, đèn trong phòng mổ vụt sáng lần nữa.

Trước khi vào phòng, viện trưởng bị lão gia níu chặt, ông trấn an vỗ nhẹ tay lão gia: "Có thể tỉnh lại thì chứng tỏ đã qua cơn nguy kịch rồi, ngài cứ yên tâm, cùng lắm chỉ trở lại tình trạng trước đây thôi."

Lão gia mừng đến nỗi rơi lệ.

Chỉ cần còn sống là tốt rồi, San còn trẻ thế mà...... Chỉ cần tỉnh lại thì ông sẽ không ép San làm cỗ máy chỉ biết lo sự nghiệp nữa!

Choi Eun và Choi Ryu liếc nhau, sắc mặt hết sức tệ hại.

Thế mà không chết sao?

Đứa cháu này đúng là mạng lớn mà!

Giờ, giờ bọn họ phải làm sao đây?!

Choi San là người thù dai đến mức cực đoan, thủ đoạn tàn nhẫn, căm ghét phản bội, năm đó anh vừa tiếp quản Choi thị, Choi Eun và Choi Ryu mưu đồ tranh giành với anh, ngoài mặt anh vẫn tỏ ra điềm nhiên nhưng sau lưng lại chấp nhận cái giá để Choi thị chịu lỗ nặng, biến Choi Eun và Choi Ryu thành kẻ vô dụng trong mắt các cổ đông khác.

Chiêu này thực sự quá ác, đến nỗi anh đã hôn mê hai năm mà đám cổ đông Choi thị vẫn đứng về phía lão gia chứ không chịu để Choi Eun hoặc Choi Ryu lên nắm quyền.

Bọn họ cứ tưởng anh sắp chết nên mới đến ép Wooyoung giao ra cổ phần, đợi anh hoàn toàn tỉnh lại sẽ trừng trị bọn họ thế nào đây?

Chỉ tưởng tượng thôi cũng đã không rét mà run.

Choi Eun càng nghĩ càng sợ, chắc chắn hậu quả sẽ hết sức khó lường.

Năm đó Choi San nể tình bà ta và Choi Ryu là cô chú mình nên không diệt cỏ tận gốc, nhưng giờ bị ép tới tận cửa phòng bệnh, có khi nào sẽ nổi trận lôi đình ra tay độc ác với bọn họ không......

Bà ta run lập cập, vô thức quấn chặt áo khoác lông chồn rồi đi đến trước mặt Wooyoung cười giả lả: "Thật ra đêm nay cô và chú Choi San làm vậy chỉ là giỡn thôi, để Wooyoungie chê cười rồi. Chờ San tỉnh lại, các cháu đến nhà cô ăn cơm nhé."

"......" Quả nhiên co được dãn được.

Ánh mắt Wooyoung vẫn dán vào cửa phòng mổ, hời họt cười mấy tiếng: "Ha ha, giỡn vui thật."

Sắc mặt Choi Ryu rất kém nhưng cũng không muốn thấy Choi Eun chuyển thù thành bạn, cuối cùng tất cả thù hận đều đổ lên đầu mình.

Ông ta ho khan rồi nói: "Đúng vậy, thật ra trước khi đến đây cô chú đã bàn nhau rồi, San luôn giữ khư khư đồ và người của mình, ai cũng không được đụng vào, cô chú biết trước sẽ như vậy nên mới cố tình đến đây, cô chú cũng mong San sớm khỏe lại mà, chẳng phải đã khích tướng làm nó tỉnh lại rồi sao?"

Đang nói tiếng người đấy à?

Choi lão gia tức run, vác gậy phang tới: "Cút hết cho tao!"

Hai người vừa sợ vừa thẹn, tranh thủ mượn cơ hội này bỏ chạy.

Khi Choi Ryu hấp tấp vào thang máy thì đụng trúng Jung Sungha, Jung Sungha vội nói: "Xin lỗi."

Choi Ryu và Choi Eun nhìn lướt qua ba người Jung gia với ánh mắt đầy khinh bỉ.

Nghe nói Jung Wooyoung thừa kế di sản nên tranh thủ chạy tới à? Quên chuyện ép gả rồi sao?

Đám người Jung gia này rõ là chướng mắt......

Nói thật là chỉ có Jung Wooyoung lọt vào mắt bọn họ được thôi.

Cửa thang máy đóng lại, Jung Sungha cũng chẳng để ý sự khinh thường của cô chú nhà họ Choi, giờ khắc này trong đầu hắn chỉ có kinh ngạc...... và mừng rỡ.

Hắn nôn nóng đi tới thì thào với Wooyoung đứng cạnh tường: "Sao em không nói sớm? Làm anh hiểu lầm bao lâu nay."

Thảo nào lần trước hắn gọi điện cảnh cáo Wooyoung, cậu không hề nao núng mà vẫn tỏ ra thản nhiên.

Thì ra trước khi bị tai nạn Choi San đã thích Wooyoung, còn nói một cách thâm tình như vậy......

Chẳng biết Wooyoung có tài cán gì mà khiến cho Choi San xưa nay lạnh lùng trở nên thần hồn điên đảo, không tiếc ra tay cướp người yêu của em trai.

Nhưng nếu vậy những kẻ trong giới trước kia chê cười Jung gia bắt con mình xung hỉ để dựa hơi Choi gia có thể ngậm miệng lại rồi.

Đâu phải Jung gia bọn họ trăm phương ngàn kế trèo cao, là Choi San mong bọn họ gả Wooyoung đấy chứ!

Có Choi San làm chỗ dựa, cuối cùng Jung gia có thể ngẩng mặt lên trong giới này rồi.

Wooyoung quả thực chẳng muốn nói thêm nửa chữ với ông anh hờ này.

Cậu quay sang nhìn trợ lý Chu: "Tiễn khách giùm tôi được không?"

Trợ lý Chu đuổi Jung Sungha tới thang máy bên kia: "Đại thiếu gia nhà tôi cần yên tĩnh, mời ba vị về cho."

Bị đuổi thẳng nhưng Jung Sungha cũng không ngại, hắn kéo mẹ Jung đang định tới nói vài câu với Wooyoung vào thang máy.

"Choi đại thiếu gia vẫn chưa hồi phục, tạm thời mình đừng quấy rầy họ."

"Con thật sự đánh giá thấp thằng bé Wooyoung này rồi." Jung Sungha nói: "Chuyện hôm nay bất ngờ thật đấy."

Trước khi có chuyện gả thay, mọi người đều nghĩ Choi San chưa tỉnh lại, chắc cũng chẳng sống thêm mấy năm, tương lai tài sản Choi gia sẽ lọt vào tay Choi Shin. Jung Sungha cũng không ngoại lệ.

Vì vậy sau khi gả Wooyoung đi, Jung Sungha hoàn toàn không nghĩ cậu em trai này có thể giúp gì cho nhà mình.

Còn Jung Hayoon nếu thành đôi với Choi Shin thì sau này có thể dựa hơi Choi gia để Jung gia lên như diều gặp gió.

Nào ngờ hiện tại Choi San không chỉ tỉnh lại mà còn xem Wooyoung như báu vật.

Gió đột nhiên đổi chiều rồi......

Choi San mà tỉnh lại thì Choi Shin còn kiếm chác được gì từ Choi gia nữa chứ?

Nghĩ tới đây, Jung Sungha thầm thở dài rồi vô thức nhìn sang Jung Hayoon.

Trong đầu Jung Hayoon ong ong, bàng hoàng hoảng hốt, vào thang máy cũng là mẹ Jung dắt vào, chết lặng đứng trong góc nên không nhận ra ánh mắt anh mình.

Làm sao có thể?!

Sao Choi San lại nói ra những lời kia?! Trước vụ tai nạn anh hoàn toàn không biết Jung Wooyoung mà!

Thậm chí mình theo Choi Shin đến nhà họ Choi mấy chục lần mà anh còn không nhớ tên--

Tên mình không được anh nhớ mà Jung Wooyoung lại được anh thích, còn ngấp nghé suốt ba năm trời nữa sao?

Lại còn bám chặt nữa à?

Jung Hayoon như bị tát một bạt tai, đáy lòng như kiến bò trên chảo nóng.

..........

Bên này, Wooyoung ngồi xuống ghế dài sát tường, suy nghĩ một lát rồi lấy điện thoại ra nhắn tin cho Hongjoong: "Buổi tiệc từ thiện ngày mốt đã kín chỗ chưa?"

Mấy năm nay Kim Hongjoong luôn làm việc ngày đêm, tất nhiên giờ này vẫn chưa nghỉ nên trả lời rất nhanh: "Dạng tiệc từ thiện này chỉ xem thân phận chứ không xem số lượng đâu, sao thế?"

Wooyoung đáp: "Em muốn đến dự, chuẩn bị giùm em nhé."

Hongjoong hơi kinh ngạc: "Youngie, chẳng phải em không thích mấy chỗ này sao?"

Không thích là một chuyện, nhưng giờ Choi San và Choi lão gia đang chịu thù trong giặc ngoài, Wooyoung cũng không thể để một bệnh nhân bảo vệ mình được. Cậu trả lời: "Em sẽ tham dự với tư cách là Kyung Min."

Hongjoong không hỏi nhiều nữa, thật ra tin tức trong giới này rất nhanh nhạy, huống chi là chuyện Choi gia, tin Choi San hôn mê đã truyền đến tai hắn hai tiếng trước, hắn đoán Wooyoung đột ngột quyết định nhận mình là Kyung Min có liên quan đến chuyện này.

"Ừ, anh sẽ chuẩn bị đồ vest cho em."

Nhắn xong, Wooyoung cất điện thoại rồi chà xát mặt.

Ngoài bệnh viện trời đông giá rét, hai tay cậu lạnh buốt nhưng mặt và cổ vẫn nóng hổi, tựa như còn lưu lại hơi ấm lúc nãy Choi San ngã vào lòng cậu.

Choi San nói những lời kia thật sự quá chấn động làm cậu sững người, trong khoảnh khắc còn tưởng Choi San nói thật nữa.

Nhưng đây là điều không thể nào xảy ra, ba năm trước Choi San chưa từng gặp cậu mà. Buổi phỏng vấn kia chỉ là cậu thấy Choi San đẹp trai nên nhìn mấy lần thôi.

Anh nói mình ngấp nghé cậu, không có cậu không được lại càng vô lý hơn.

Chẳng lẽ Choi đại thiếu gia đúng lúc tỉnh lại, nằm trong phòng bệnh nghe thấy chuyện bên ngoài nên tiện thể giải vây cho cậu sao?

......Điều này khác xa với những gì Wooyoung nghĩ về Choi San.

Cậu cứ tưởng Choi đại thiếu gia trong truyền thuyết này là kẻ máu lạnh vô tình khiến người ta giận sôi, không bao giờ có hứng thú với bất kỳ ai.

Huống chi cậu là công cụ xung hỉ lão gia thừa dịp Choi San làm người thực vật cưới về cho anh, với tính cách khó gần và đời tư sạch bong của Choi San, lẽ ra anh phải cực lực phản đối cuộc hôn nhân này, vừa tỉnh dậy sẽ lạnh lùng nhìn cậu, thậm chí còn mở miệng sỉ nhục cậu mới đúng chứ?

Trước đó Wooyoung còn chuẩn bị sẵn tinh thần bị đuổi ra khỏi nhà nữa.

"Xem ra lời đồn không thể tin hết được." Wooyoung giật giật ống quần rồi nói thầm với 001: "Tính tình ông xã thực vật hình như cũng không tệ lắm."

Hơn nữa giọng nói còn có vẻ rất quen, hình như cậu từng nghe ở đâu đó rồi thì phải.

001: "Youngie, cái này cũng...... không thể gọi là tốt tính được đâu."

Chỉ một ánh mắt đã làm đám người kia không dám thở mạnh.

Nếu người như vậy thật sự tỉnh lại thì nó rất lo cho Youngie.

Thần kinh căng thẳng của lão gia và quản gia rốt cuộc cũng thả lỏng, lão gia từ nước ngoài đi máy bay năm tiếng vội vã trở về, giờ vẫn chưa ăn cơm, lúc này cầm gậy ngồi đó nhìn hết sức tiều tụy.

Quản gia bảo trợ lý Chu đi mua cơm, còn mình tìm y tá lấy chăn mỏng.

Thấy thế Wooyoung nói ngay: "Ông nội, để cháu đi rót nước nóng cho ông nhé."

Choi lão gia nhìn cậu rồi hiền từ gật đầu: "Cháu cũng nghỉ cho khỏe đi."

Lúc nãy may mà có Wooyoung, ông đã trông nom Choi gia mấy chục năm nhưng đây là lần đầu tiên nhận ra mình già thật rồi, già đến nỗi mất đi khí thế và bình tĩnh, đối mặt với đứa con gái hùng hổ mà trong lòng rối bời.

Đêm khuya, tầng VIP bệnh viện vắng lặng, đêm nay mọi nguồn lực của bệnh viện này đã dồn vào để cứu Choi đại thiếu gia.

Wooyoung tìm y tá hỏi mượn bình giữ nhiệt rồi đi tới máy đun nước ở góc hành lang.

Lấy nước nóng xong, sau lưng có người lạnh lùng gọi cậu một tiếng.

Wooyoung quay lại, Jung Hayoon đứng dưới mấy bậc cầu thang, vẻ mặt hết sức khó coi.

"Chưa về nữa à." Wooyoung hờ hững vặn nắp bình.

Cậu cứ tưởng Jung Hayoon đã theo Jung Sungha và mẹ Jung về rồi chứ.

Jung Hayoon không cam lòng, bất luận thế nào y cũng không thể trơ mắt nhìn Wooyoung rỡ ràng như vậy, thế là lại chạy ngược về.

Y nhìn chằm chằm Wooyoung nói: "Tao tới nói với mày mấy câu, tao biết Choi San và Choi Shin lâu hơn mày, Choi San ngạo mạn lạnh lùng chẳng để ai vào mắt đâu! Mày đừng tưởng Choi San thật lòng thích mày! Vì giữ thể diện cho Choi gia nên anh ta mới nói vậy thôi! Nếu anh ta không nói thế, chẳng lẽ lại để tin đồn mày cắm sừng anh ta truyền đi à?! Là đàn ông chẳng ai chịu được chuyện này đâu."

"Tốt nhất mày nên cầu cho anh ta đừng tỉnh lại đi, nếu không anh ta nhất định sẽ đòi ly dị mày đấy! Cứ chờ mà xem!" Jung Hayoon nghiến răng nghiến lợi nói.

Đúng, chắc chắn là vậy.

Mình không hề thua!

"Với lại tao có người thích rồi, nếu mày muốn Choi Shin thì tặng cho mày đấy." Nói đến đây, trên mặt Jung Hayoon lộ ra vẻ đắc ý: "Người kia......"
( Mắc cười:))

Mặc dù không giàu bằng Choi San, khí chất cũng hơi thua chút xíu nhưng......

"Tài lực của người kia mạnh lắm, dịu dàng chu đáo hơn Choi đại thiếu gia nhiều, còn toàn tâm toàn ý với tao nữa."

Nói xong y nhìn Wooyoung chằm chặp.

Muốn thấy vẻ kinh ngạc và ghen tị trên mặt cậu.

Wooyoung: "......"

Mắc mớ gì tới cậu chứ!

Họ cũng chẳng phải bạn thân, yêu đương đâu cần tới nói với cậu!

Không nhìn thấy biểu cảm mình muốn trên mặt Wooyoung, Jung Hayoon nghiến răng: "Mày không có gì muốn nói à?"

Wooyoung: "Có chứ."

Jung Hayoon cười lạnh nhìn cậu.

Y biết mà......

Wooyoung chìa tay ra: "Trả tôi hai mươi tám tệ đi."

Jung Hayoon: "......"

Không khí trong hành lang lạnh cóng, Jung Hayoon trơ mắt nhìn sau khi mình chuyển hai mươi tám tệ cho Wooyoung, cậu hài lòng nhận tiền, sau đó block Wechat của y ngay trước mặt y rồi phủi mông bỏ đi.

Jung Hayoon: "......"

Sau nửa đêm tuyết rơi mạnh hơn, mười mấy tiếng rồi Choi lão gia chưa chợp mắt, chống đỡ hết nổi nên được quản gia đưa về trước.

Wooyoung và trợ lý Chu tiếp tục chờ.

Rốt cuộc Choi San được đẩy ra rồi đưa vào phòng chăm sóc đặc biệt lần nữa.

"Bác sĩ, thế nào rồi ạ?" Wooyoung đi tới hỏi.

Viện trưởng đáp: "Các dấu hiệu sinh tồn vẫn được duy trì nên không cần lo lắng tính mạng, nhưng giờ Choi tiên sinh hôn mê rồi, chẳng khác gì trạng thái thực vật trước đây cả, tạm thời chưa biết được cậu ấy có tỉnh lại hay không...... Nhưng đây đã là một kỳ tích rồi, vốn dĩ Choi tiên sinh có thể sống sót cũng chẳng dễ gì......"

Nói xong ông vô thức nhìn Wooyoung.

Là một thành viên trong nhóm điều trị cho Choi San, đương nhiên ông biết Choi lão gia tìm Wooyoung về để xung hỉ cho Choi San.

Trước kia tìm đủ mọi phương pháp y học mà vẫn không thể làm Choi San tỉnh lại, Jung tiên sinh vừa gả vào Choi gia chưa đầy ba tháng mà Choi San đột nhiên đứng dậy rồi sao?

Quả thực ông hơi hoài nghi giá trị quan duy vật của mình.

Vậy là không chết nhưng có thể vẫn phải làm người thực vật sao?

Trợ lý Chu thở phào nhẹ nhõm, không chết thì vẫn còn hy vọng.

Tâm tình Wooyoung hơi phức tạp, một mặt muốn Choi San tiếp tục hôn mê nằm đó để mình kiếm tiền thêm mấy ngày, mặt khác thấy lão gia tiều tụy thì lại mong Choi San tỉnh lại ngay lập tức, dù không kiếm tiền cũng được.

"Vào thăm được không ạ?" Wooyoung hỏi.

Viện trưởng đáp: "Được chứ, nhưng đừng gây tiếng động lớn quá vì cậu ấy vẫn đang cần nghỉ ngơi."

Trợ lý Chu chờ bên ngoài, Wooyoung đẩy cửa vào.

.........

Giờ Choi San đang rất tỉnh táo.

Nếu phải miêu tả tình trạng hiện tại của anh thì giống như thân thể kiệt quệ trải qua một trận chiến cam go, dần dà tiếp nhận và tiêu hóa mức pin 60% kia, cảm giác đau đớn như xé rách cũng vơi đi rất nhiều.

Nhưng cơ thể đã trở lại trạng thái thực vật trước khi anh bị sốt hai ngày trước, mắt không mở ra được, chỉ có ngón tay và mi mắt khẽ nhúc nhích.

Anh đoán chắc phải chờ pin đầy 100% mình mới có thể tỉnh lại hẳn.

009 nằm sấp trong người anh thở phào nhẹ nhõm: "Xem ra tôi vẫn có ích lắm, ha ha."

Choi San: "......"

Choi đại thiếu gia không còn muốn phí lời với hệ thống rác này nữa.

Lúc này nghe thấy cậu vợ nhỏ vừa biết anh được chuyển tới phòng bệnh đã sốt ruột vào thăm, trong lòng Choi đại thiếu gia có chút ngọt ngào, thân thể sau cơn sốt và nỗi đau đớn như được xoa dịu phần nào.

Tính mạng anh đột nhiên nguy kịch, chắc cậu vợ nhỏ lo sợ lắm, chỉ tiếc năng lượng cơ thể không đủ nên không thể nói thêm mấy câu mà hôn mê bất tỉnh ngay trong vòng tay cậu.

Cũng may là đã làm xong việc quan trọng.

Cậu vợ nhỏ nghe anh nói mấy câu kia nhất định sẽ hiểu lòng anh, không còn thấp thỏm lo sợ anh tỉnh lại sẽ đòi ly hôn nữa.

Wooyoung ngồi xuống cạnh giường Choi San, nắm chặt bàn tay vẫn còn nóng hổi của anh, ánh mắt rơi vào mặt anh.

Gương mặt Choi đại thiếu gia vẫn cực kỳ điển trai, lúc hôn mê không còn vẻ sắc bén như lúc tỉnh mà xanh xao hơn bình thường, tóc đen trên trán ướt đẫm mồ hôi, mi tâm cũng hơi nhíu lại, tựa như vừa trải qua một trận chiến quyết tử.

Lúc nãy vừa mổ xong chắc anh đau lắm, thế mà vẫn cố nhịn đau ra giải vây cho cậu......

Cảm nhận được cậu vợ nhỏ một mực nắm chặt tay mình, đáy lòng Choi San không khỏi hãnh diện đắc ý.

Có lẽ cậu vợ nhỏ đang cảm thấy người chồng này của mình hết sức đẹp trai!

Chắc sẽ khen anh chứ nhỉ?

Sau đó nghe thấy Wooyoung thở dài: "Choi tiên sinh, không ngờ anh là người tốt như vậy."

Choi San: ?

Không ngờ? Choi tiên sinh? Người tốt?

"......."

Sao nghe chữ nào cũng lạ thế.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com