Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

34 (1).

Choi Shin chạy ra khỏi bệnh viện rồi chống đầu gối khiếp sợ thở hổn hển.

Chẳng lẽ mình nhìn lầm sao?

Choi San tỉnh lại.

Choi San không ghét Wooyoung.

Choi San đỏ mặt nắm tay Wooyoung hôn.

Chuyện nào cũng hoang đường cả!

Nhưng cơn đau ở xương cụt lại nhắc nhở hắn đã thấy rõ mồn một cảnh tượng kia.

Choi Shin chà xát mặt, do dự nhìn bệnh viện sau lưng một lát rồi cất bước đi vào lần nữa.

Trong phòng bệnh, cánh tay Choi San dần trở nên nặng nề, dường như anh đang ở trong trạng thái khôi phục nhưng vẫn chưa hoàn toàn chuyển biến tốt đẹp, vừa cử động chút xíu sẽ lập tức suy yếu. Nhưng chỉ cần chạm hai ba phút ngắn ngủi như vậy cũng đủ rồi.

Anh lưu luyến đặt tay Wooyoung về chỗ cũ, sau đó dùng chút sức lực còn lại nhét tay mình vào chăn.

Choi Shin trở lại trước phòng bệnh lần nữa, quản gia liếc nhìn hắn: "Nhị thiếu gia, lúc nãy ngài sao vậy?"

Choi Shin thực sự rất khó mở miệng kể lại những gì mình vừa thấy, khi quản gia đi tới định mở cửa, hắn vô thức đưa tay ngăn cản: "Đừng ——"

Nhưng cửa đã mở.

Gió lạnh từ hành lang ùa vào, hơi ấm từ phòng bệnh lan ra ngoài.

Choi Shin run rẩy nhìn vào trong.

Nhưng...... Choi San vẫn nằm đó với gương mặt vô cảm, chăn vẫn đắp kín, có dấu vết tỉnh lại nào đâu?

Wooyoung gối đầu trên giường vẫn đang ngủ say, tay đặt bên tai nhìn rất bình thường.

..........

Trong phòng bệnh yên ắng, dường như cảnh tượng nhìn thấy ban nãy chỉ là ảo giác của hắn mà thôi.

"Vào đi Nhị thiếu gia." Quản gia thấy Choi San vẫn chưa có dấu hiệu tỉnh lại thì thở dài: "Chắc lúc nãy ngài bị sắc mặt tái nhợt của đại thiếu gia dọa sợ chứ gì, tối qua suýt nữa cậu ấy đã ngưng tim, được đẩy vào phòng mổ sốc điện nên sắc mặt mới kém vậy thôi."

Choi Shin: "......"

Vậy lúc nãy hắn nhìn lầm rồi sao?!

Hắn sợ Choi San đến nỗi xuất hiện ảo giác cơ à?! Không phải chứ!

Hai người vào nói chuyện làm Wooyoung tỉnh giấc.

Choi Shin rụt rè nhìn Wooyoung, vốn định gọi cậu ra nói chuyện nhưng nhớ lại cảnh tượng kia, hắn nhìn thoáng qua người trên giường, nỗi sợ hãi theo bản năng trỗi dậy.

Quản gia bảo Wooyoung: "Chắc thiếu phu nhân mệt lắm rồi, hay là cậu về nghỉ trước đi, để tôi trông cho."

Nếu là bình thường Wooyoung nhất định sẽ chọn ở lại với Choi San, khoan nói đến việc kiếm tiền, Choi San chỉ có một người thân duy nhất đối tốt với mình là ông nội, lẻ loi trơ trọi nằm trong bệnh viện thật quá tội nghiệp, huống hồ tối qua Choi San suy yếu như vậy mà còn ra giải vây cho cậu nữa.

Nhưng giờ cậu đang có một việc quan trọng phải làm.

Wooyoung gật đầu rồi xoa gò má bị đè ép hơi tê, cầm lấy áo khoác của mình trên ghế salon: "Vậy cháu về trước đây, có chuyện gì cứ gọi cháu nhé."

Nói xong cậu nhịn không được liếc Choi Shin một cái.

Choi Shin: ?

Đây là lần đầu tiên Wooyoung nhìn thẳng vào hắn kể từ khi gả cho anh trai, sau khi ngủ dậy đôi mắt ươn ướt hơi đỏ nhìn tội nghiệp khó tả.

Tro tàn trong lòng Choi Shin lập tức bùng cháy, máu xông lên đầu, muốn bất chấp tất cả để nói chuyện với cậu.

Sau đó nghe Wooyoung thở dài rồi nhìn hắn bằng ánh mắt thương hại: "Làm tròn bổn phận của em trai đi, đừng hòng đụng đến anh trai anh."

Cậu biết Choi Shin là kẻ bốc đồng ngu xuẩn, không có can đảm làm việc ác nhưng chuyện ấu trĩ như lén chỉnh dây truyền dịch nhanh hơn để trả thù Choi San đang hôn mê thì Choi Shin dư sức làm được.

Choi Shin: "......"

Ngọn lửa vừa bùng lên một giây trước lập tức tắt ngóm.

Hắn nghiến răng nhìn Wooyoung.

Wooyoung tận tụy làm tròn vai trò vợ Choi San quá nhỉ?

Đương nhiên hắn không dám nói ra lời này.

Thậm chí hắn còn không dám lên tiếng.

Cảnh tượng lúc nãy thật sự khiến Choi Shin bị đả kích mạnh, vốn dĩ hắn đã rất sợ người anh Choi San này, giờ trong lòng càng thêm e ngại. Mặc dù người nằm trên giường bệnh nhìn như vẫn đang ở trạng thái thực vật nhưng hắn vẫn không dám hó hé gì với Wooyoung ngay trước mặt Choi San.

Wooyoung ra ngoài bệnh viện, không nhờ trợ lý Chu chở mà gọi taxi đến chỗ Hongjoong.

..........

Jung gia bên này cũng thức trắng cả đêm.

"Cái gì? Sao lúc đó mẹ không nói con biết?" Jung Sungha bàng hoàng nhìn mẹ Jung: "Mẹ tới trường nó, nó nói những lời kia, rồi sao nữa, từ đó không liên lạc gì với mẹ luôn à?"

Trong lòng mẹ Jung hụt hẫng, kể chuyện này với Jung Sungha khiến bà nhớ lại cảnh tượng lúc đó,Wooyoung hệt như một thanh đao cùn, lúc ấy chỉ hơi đau nhưng về sau mới phát hiện cơn đau này cứ âm ỉ mãi.

"Mẹ tưởng con không quan tâm chứ." Mẹ Jung nói.

Hôm đó về nhà ngay cả người hầu cũng nhìn ra được tâm trạng tồi tệ của bà, còn Jung Sungha mải lo công việc nên chỉ hỏi cho có lệ.

Jung Sungha bồn chồn đi tới đi lui trong phòng khách: "Nhưng tối qua Choi San nói gì mẹ cũng nghe rồi đấy, vấn đề bây giờ không phải là có quan tâm Wooyoung hay không mà là có Choi San trợ giúp thì Jung gia mới có thể đứng vững trong giới này, chúng ta cần Wooyoung --"

Áp lực nặng nề mấy ngày nay khiến mẹ Jung kích động, bà nhịn không được quăng tới một bạt tai.

"Bốp!".

Đương nhiên cái tát này không đánh trúng mặt Jung Sungha.

Dáng người bà gầy gò, thấp hơn Sungha một cái đầu nên chỉ đánh tới cằm hắn.

Nhưng vẫn làm Jung Sungha đột ngột im bặt, hắn sững sờ nhìn mẹ Jung với vẻ không thể tin được.

Jung Hayoon mới từ lầu hai xuống cũng giật nảy mình.

"Tiền tiền tiền, mày chỉ biết có tiền thôi, nếu lúc đó không phải mày xúi gả Wooyoung đi......" Toàn thân mẹ Jung phát run, bỗng nhiên không nói tiếp được nữa.

Khi Jung Sungha đưa ra đề nghị này, bà suy xét đủ đường, cuối cùng vẫn gật đầu.

Bà cũng muốn để Jung gia bước lên địa vị cao hơn, muốn trở thành tâm điểm trong đám phu nhân hào môn kia, nhưng lại không muốn bắt Jung Hayoon mà mình nuôi hai mươi mốt năm tình cảm sâu đậm nhảy xuống hố lửa, cho nên mới......

Giờ bà có tư cách gì trách Sungha chứ.

Mẹ Jung suy sụp gạt phắt bộ tách trà trên bàn rồi quay người lên lầu.

Tách trà rơi xuống đất vỡ vụn.

Nhà họ Jung lặng ngắt như tờ.

Jung Hayoon đứng ở hành lang, mẹ Jung không nhìn y mà ôm mặt đi thẳng.

Nhìn người hầu sợ sệt quét dọn, Jung Hayoon chỉ thấy mây đen phủ kín đỉnh đầu. Bên kia Choi San như thế, bên này Jung gia như vậy, tất cả đều xoay quanh Jung Wooyoung......

Nghe nói tiệc từ thiện ngày mai Kyung Min cũng đến dự, y nhất định phải nắm chặt cơ hội tốt này, nếu không sẽ chịu thất bại thảm hại.

.........

Wooyoung đến công ty của mình và Hongjoong, đứng ở rào chắn gần thang máy mò túi quần, hôm qua vội vàng đi theo xe cấp cứu rời khỏi nhà họ Choi nên cái gì cũng không mang.

May mà có đem theo điện thoại, cậu nhắn tin Wechat cho Hongjoong để hắn nhờ người xuống đón mình.

"Sao lại tới nữa rồi? Lần trước còn đi thẳng lên phòng giám đốc ở tầng thượng nữa cơ......" Cách đó không xa có hai nhân viên thực tập nhìn bóng lưng Wooyoung thì thầm.

Một người đi tới hỏi: "Cậu là thư ký mới tuyển à?"

Giờ bọn họ mới thấy rõ mặt Wooyoung, mặc dù tuổi còn trẻ, thoạt nhìn như sinh viên đại học, thậm chí còn mặc đồ ở nhà nhưng khí chất kia như hạc giữa bầy gà, có chỗ nào giống thư ký mới tuyển đâu?

Vừa hỏi xong người này đã nhận ra mình lỡ lời.

Wooyoung còn chưa mở miệng thì quản lý tài vụ trên tầng mười ba đã vội vàng đi tới cau mày hỏi: "Nói gì đó?"

Khi quay sang Wooyoung thì thái độ hắn thay đổi hoàn toàn, chỉ hận không thể bộc lộ hết vẻ hòa ái dễ gần trên mặt: "Ngài tới rồi, Kim tổng đang chờ ngài đấy ạ, xin mời."

"Không sao đâu." Wooyoung nói.

Cậu không rảnh để nhiều lời nên sải bước đi theo quản lý tài vụ lên lầu.

Trong văn phòng bằng kính một chiều sáng trưng, Hongjoong đang nhờ trợ lý ủi quần áo: "Chuẩn bị vest cho em rồi đấy, mặc thử xem vừa không."

Wooyoung cũng lười thử, mệt mỏi nằm phịch xuống ghế salon: "Anh có đi chung với em không?"

"Nếu em cần thì anh sẽ đi." Hongjoong nói: "Nhân tiện giúp em cản bớt ánh mắt người khác luôn."

Với gương mặt xinh đẹp thanh tú, vừa đáng yêu vừa điển trai của Wooyoung, dù không có bất kỳ thân phận gì mà chỉ đứng đó cũng sẽ thành tiêu điểm trong đám đông.

Wooyoung gật đầu.

Hongjoong nhịn không được hỏi: "Choi đại thiếu gia bị sao vậy?"

Wooyoung buồn rầu đưa tay che mắt: "Chắc em...... sắp phải ly hôn rồi."

Với đà hồi phục của Choi San, sớm muộn gì anh cũng sẽ tỉnh lại khỏi trạng thái hôn mê, chắc chỉ mấy ngày nữa thôi.

Lúc mới gả cho Choi San vui vẻ bao nhiêu thì giờ Wooyoung lại đau buồn bấy nhiêu.

Cảm giác mất đi chục tỷ như khoét một lỗ trong tim cậu, giờ không than ngắn thở dài đã là kiên cường lắm rồi.

Nhưng dù sao ông xã thực vật nhà mình có thể tỉnh lại cũng là chuyện tốt, người đẹp trai tài giỏi như anh mà cứ nằm mãi thật sự quá đáng tiếc.

Trước đây cậu từng hỏi 001 có cách gì để Choi San đừng ly hôn mình không, ba cách kia đều bất khả thi, sau chuyện tối qua Wooyoung cũng chẳng có ý định vùng vẫy nữa.

Cậu nhận ra Choi San là người tốt chứ hoàn toàn không phải kẻ tàn nhẫn thủ đoạn trong truyền thuyết, thôi thì mình cũng đừng nên nghĩ trăm phương ngàn kế ở lại bên anh, cản trở tình yêu đích thực sau này của anh.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com