Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

46.

Ngay cả nước Wooyoung cũng không dám uống, vội vã quay người lên lầu như bị đốt mông.

Cậu xông vào phòng tắm lấy khăn nhúng nước lạnh rồi ra sức chà mặt mình, toàn thân nóng bừng mới hơi dịu đi chút xíu. Rõ ràng chú quản gia đang thêm mắm dặm muối, hôm đó cậu không hề hôn tay Choi San mà, nhưng làm sao xông ra giải thích chuyện này đây! Có nói thế nào mình cũng y như kẻ biến thái vậy!

Wooyoung đang cố bình tĩnh nghĩ cách tìm cho mình một con đường sống thì điện thoại rung lên.

Hongjoong nhắn tin tới: "Youngie, có lẽ, anh nói là có lẽ thôi nha, anh tìm được em trai Jowon rồi."

Kèm theo tin nhắn này là một tấm hình.

Người trong ảnh mặc áo thun trắng sòn cũ, da hơi ngăm đen, cười rất tươi để lộ hai hàm răng trắng. Nhìn khoảng mười tám mười chín tuổi, giống Jowon hồi bé đến bảy phần.

Nhìn tấm hình này, Wooyoung lập tức sững người.

Jowon khác với họ, họ vừa ra đời đã ở cô nhi viện nên hoàn toàn không có ký ức trước kia, còn Jowon thì cha mẹ qua đời mà chú thím lại quá nghèo, năm ba tuổi bị chú thím bỏ rơi ven đường, về sau mới được cô nhi viện nhận nuôi.

Vì vậy sau khi lớn lên Jowon nhớ mang máng mình có một cậu em trai, còn nói với họ chuyện này.

Trước khi qua đời, Jowon nhờ cậu và Hongjoong nếu sau này có khả năng thì tìm em trai giùm mình và giúp đỡ chút ít.

Mấy năm nay Hongjoong vẫn luôn phái người tìm kiếm, nhưng biển người mênh mông muốn tìm cũng chẳng dễ gì, ký ức của Jowon trước lúc ba tuổi vô cùng mờ nhạt, chẳng nhớ gì về thông tin hay địa chỉ của chú thím mình, đột ngột ngã bệnh qua đời cũng chưa kịp nói với họ.

Vì vậy đối với chuyện này, trong lòng Wooyoung và Hongjoong đều không ôm ấp hy vọng gì.

Không ngờ đúng lúc này lại tìm được sao?

Wooyoung gọi điện tới: "Có chắc là em trai Jowon không?"

Đầu dây bên kia, Hongjoong đáp: "Chưa chắc lắm, chẳng hiểu sao đứa nhỏ kia lại ở tận Daegu, mấy ngày tới anh sẽ thu xếp công việc rồi đích thân tới đó một chuyến, có tiến triển gì sẽ nói lại với em."

"Dạ."

Wooyoung thẫn thờ để điện thoại xuống.

Nhờ có chuyện này, nỗi xấu hổ lúc nãy đã vơi đi phần nào.

Jowon qua đời vì không có tiền chữa bệnh, nếu có thể tìm được em trai, cậu và Hongjoong sẽ giúp em trai Jowon học hết đại học.

Jowon nhỏ hơn Hongjoong và lớn hơn cậu, nhưng trong ba người Jowon lại giỏi chăm sóc nhất. Nhờ có Jowon che chở nên hồi bé ở cô nhi viện cậu mới không bị những đứa trẻ khác bắt nạt.

Ân tình này dù thế nào cũng phải báo đáp.

Nhưng Hongjoong nói giờ vẫn chưa chắc có phải hay không, đợi xác định lại rồi tính tiếp.

........

Choi San tắm xong lên lầu mới phát hiện Wooyoung đã nằm trên giường cầm điện thoại ngủ thiếp đi.

Ngủ sớm vậy là muốn trốn mình sao?

Choi San nhìn đồng hồ, mới chín giờ.

Anh đi tới, nhẹ nhàng lấy điện thoại trong tay Wooyoung đặt lên bàn bên cạnh, sau đó nhịn không được ngồi xổm cạnh giường vén tóc đen trên trán cậu vợ nhỏ đang ngủ say.

Lời kể của quản gia đã cho anh một liều thuốc an thần, để nỗi thấp thỏm lo được lo mất của anh rốt cuộc vơi đi chút xíu. Sao anh có thể hoài nghi tình yêu mãnh liệt nóng bỏng kia được chứ, huống chi lần đầu tiên anh có thể cử động rõ ràng là nhờ nụ hôn của cậu vợ nhỏ, đây không phải tình yêu đích thực thì là gì.

Mặc dù dạo này cậu vợ nhỏ hơi lùi bước nhưng sẽ không nhường anh cho bất kỳ ai đâu.

Choi San rón rén vén chăn leo lên giường rồi nằm xuống bên cạnh.

Ngay khi anh định tắt đèn thì Wooyoung trở mình, hình như đã tỉnh.

Nãy giờ Wooyoung chỉ chợp mắt một lát, ngay cả đèn cũng chưa tắt.

Vừa tỉnh lại nên đầu óc cậu không tỉnh táo lắm, trong nháy mắt quên đi sự thật Choi San đã tỉnh lại, còn tưởng nằm cạnh mình vẫn là ông xã thực vật.

Cậu có thói quen gác cả tay lẫn chân lên người Choi San rồi vuốt ve cơ bụng anh.

Có trời mới biết trong khoảnh khắc này Choi San vui mừng cỡ nào.

Đây là lần hiếm hoi cậu vợ nhỏ chủ động tới gần anh sau khi anh tỉnh lại, trong tích tắc anh như trở lại thời gian trước kia.

Nhưng một giây sau, Wooyoung có vẻ tỉnh táo hơn, cậu mở to mắt lúng túng nhìn anh.

Wooyoung vội vã rút tay về: "Xin, xin lỗi."

Đúng là hỏng bét mà, cậu cảm thấy rất lạ lẫm với Choi San tỉnh lại nhưng vẫn giữ thói quen vuốt ve thân thể anh theo bản năng.

Choi San: "......"

Niềm vui sướng vừa trỗi dậy trong lòng như bị một chậu nước lạnh dội xuống.

"Sao lại xin lỗi, chúng ta kết hôn rồi, em muốn làm gì anh cũng được mà." Choi San giận dỗi nói.

Nói xong anh dứt khoát cởi áo ngủ ra rồi nằm xuống rúc vào lòng Wooyoung, vành tai đỏ lên.

Anh đã sớm phát hiện Wooyoung có đam mê cuồng nhiệt với thân thể và gương mặt mình.

Nếu lấy sắc dụ người hữu ích thì anh cũng không ngại giở thủ đoạn này.

Ngoài miệng nói Wooyoung làm gì mình cũng được nhưng động tác của Choi San rất bá đạo, về bản chất anh là người cực kỳ mạnh mẽ, nắm tay Wooyoung để trên cổ mình, ép cậu phải ôm chặt cổ mình.

Wooyoung vừa tỉnh dậy đã gặp phải kích thích lớn như thế, nhất là khuôn mặt tuấn tú của Choi San ửng đỏ trước mắt cậu, hơi thở cũng phả vào mặt cậu, toàn thân cậu nóng ran, nhịn không được nhích sang mép giường bên kia.

Phát hiện Wooyoung tránh né, Choi San đang rúc vào ngực cậu đột nhiên khựng lại.

Giờ ngay cả thân thể cũng không quyến rũ được cậu vợ nhỏ sao?

Miệng Choi San lập tức đắng chát, anh không ép buộc Wooyoung nữa mà xoay người nằm xuống rồi đưa cánh tay lên che mắt.

Wooyoung co rúm ở đầu giường, sợ hãi nhìn Choi đại thiếu gia.

Choi San duy trì tư thế kia không lên tiếng làm cậu càng thêm bối rối.

Khóc, khóc à?

Không đến mức đó chứ.

Thấy môi Choi San mím chặt thành một đường thẳng dưới cánh tay, trong lòng Wooyoung hết sức chấn động.

Bất kể thế nào, giờ anh hiểu lầm mình thích anh cũng là lỗi của mình. Choi Shin đối xử với Wooyoung theo kiểu gọi tới là tới bảo đi là đi nên cậu yên tâm thoải mái kiếm tiền của hắn, nhưng với Choi San thì cậu hơi chột dạ.

Cậu thật sự không ngờ mình sẽ làm Choi đại thiếu gia đau lòng như vậy.

Wooyoung rất sợ phụ nữ khóc, huống chi còn là đàn ông khóc.

Cậu nhịn không được duỗi một ngón tay rón rén chọc chọc cánh tay Choi San: "Anh vẫn ổn chứ?"

Choi San gác tay lên mắt, cố gắng kiềm chế dục vọng mãnh liệt bá đạo nơi đáy mắt, nếu dời tay ra cậu vợ nhỏ sẽ bị sự điên cuồng của mình dọa sợ, ai ngờ cậu lại tỏ vẻ lo lắng quan tâm tới mình.

Choi San dễ gì bỏ qua cơ hội này.

Anh trở mình quay lưng về phía Wooyoung, tiếp tục che mắt bằng mu bàn tay, rầu rĩ nói: "Không ổn lắm."

Tiêu rồi. Wooyoung nghĩ thầm.

Ai có thể ngờ Choi đại thiếu gia cao ngạo lạnh lùng lại khóc trên giường chỉ vì mình không chịu ôm anh chứ.

"Đừng buồn nữa." Wooyoung do dự một lát rồi nói: "Em ôm anh là được mà."

Choi San không nói gì mà chỉ cười buồn một tiếng, vẫn hờn dỗi quay lưng về phía cậu.

Wooyoung nuốt nước miếng, vừa sợ vừa không đành lòng, cuối cùng chỉ có thể tắt đèn rồi nằm xuống cạnh anh, vươn tay ôm eo anh.

Lồng ngực Choi San phập phồng mạnh mấy lần.

Trong lòng Wooyoung càng thêm kinh hãi, vẫn còn khóc sao?

Wooyoung áp mặt vào lưng anh nói: "Ôm rồi nè, mau ngủ đi."

Choi San làm thinh, khóe miệng lại nhịn không được cong lên, tâm trạng đột nhiên tốt hơn nhiều.

Rõ ràng vẫn còn quan tâm anh mà.

........

Chỉ chốc lát sau Choi San đã ngủ thiếp đi, tiếng hít thở đều đều, Wooyoung ôm anh từ phía sau, áp mặt vào lưng anh, phiền muộn ngủ không được.

001 lo lắng: "Đừng vì Choi San nũng nịu mà mềm lòng, Youngie, hay là tụi mình bỏ trốn đi, Choi Eun và Choi Ryu bị anh ta sạc cho một trận không dám xuất hiện nữa, nếu anh ta biết anh tiếp cận mình vì tiền thì sẽ làm gì anh đây?"

"Lúc làm người thực vật Choi San khiến người ta không cảm nhận được, nhưng sau khi tỉnh lại đáng sợ thật đấy, Mingi mới khoác hờ vai anh mà anh ta đã hất tay Mingi ra rồi."

Wooyoung nhịn không được bênh vực Choi San: "Thật ra Choi San cũng không đến nỗi biến thái như bạn nói đâu...... Hay là thử làm anh ấy chán tôi nhỉ? Chưa biết chừng qua một thời gian nữa anh ấy sẽ hết hứng thú với tôi thôi."

Wooyoung vẫn cảm thấy người như Choi San muốn gì có nấy, đâu đến mức không phải mình thì không được.

Biết đâu anh chỉ có cảm giác mới mẻ nhất thời với mình sau khi tỉnh lại thì sao?

Bất luận thế nào cậu vẫn hơi quan tâm đến Choi San.

Có lẽ vì lúc anh làm người thực vật cậu đã yêu thích không buông tay, cũng có thể vì mấy ngày nay cảm nhận được tình yêu thương vô bờ. Tóm lại là cậu không muốn Choi San khổ sở.

Tốt nhất là chờ anh mất sạch hứng thú với mình, mình sẽ thuận lợi rời đi.

Đang nghĩ vậy thì người bên cạnh đột nhiên cựa quậy như đã tỉnh.

Wooyoung sợ Choi đại thiếu gia lại bắt mình ôm chặt hơn hay gì đó nên lập tức thở đều, làm bộ ngủ say.

Choi San trở mình quay mặt về phía cậu.

Thật ra Choi San vẫn chưa ngủ, phải ra sức nũng nịu mới đổi được một cái ôm của cậu vợ nhỏ, điều này thực sự khác rất xa khung cảnh ngọt ngào mà anh tưởng tượng trước khi tỉnh lại.

Anh nhẹ nhàng nâng tay Wooyoung lên rồi ôm cậu vào lòng.

Tựa như muốn hòa làm một thể, anh cố ấn người vào ngực mình.

Chỉ có lúc này anh mới cảm nhận được Wooyoung thuộc về mình chứ không phải kiểu chợt gần chợt xa như ban ngày.

Nghĩ vậy, dục niệm điên cuồng dâng trào trong lòng anh, nhịn không được đưa tay vuốt ve tóc đen của Wooyoung, ngón tay từ từ lướt qua chóp mũi và bờ môi cậu dưới ánh trăng.

Như muốn thỏa mãn cơn nghiện, anh nhẹ nhàng chồm tới liếm cổ Wooyoung tỏa ra mùi thảo dược thuộc về mình, vốn định cắn nhẹ một cái để lưu dấu nhưng sợ ngày mai cậu vợ nhỏ ngủ dậy sẽ bối rối hơn nên đành thôi.

Anh ngắm bờ môi Wooyoung, muốn hôn một cái nhưng lại sợ khinh nhờn.

Thế là đành dời mắt xuống.

Thấy cổ chân Wooyoung thò ra khỏi chăn, sợ cậu bị lạnh nên anh sốt ruột ngồi dậy nhét chân cậu vào lại.

Nhưng khi nắm lấy cổ chân trắng nõn kia, anh lại khó kiềm chế nổi dục vọng trong lòng.

Anh rón rén chồm tới hôn một cái.

Wooyoung đang hoàn toàn tỉnh táo nắm chặt gối đầu, cảm nhận được hơi thở nóng hổi ập xuống, ngay cả thở mạnh cậu cũng không dám.

001: "...... Youngie, lúc nãy anh còn nói anh ta không phải biến thái nữa chứ."

Wooyoung khẩn trương túm lấy ga giường, tim đập loạn xạ: "......" Tiêu thật rồi.

Hôm sau Wooyoung dậy rất sớm, định đào tẩu trước khi Choi San ngủ dậy.

Nhưng Choi San từng bị cậu trốn một lần dễ gì để cậu đạt được mục đích?

Wooyoung vừa bò dậy thì Choi San lập tức tỉnh giấc, đưa tay kéo cậu lại: "Chẳng phải hôm nay em không đi học cũng không đi thi sao? Theo anh tới bệnh viện phục hồi chức năng nhé."

Wooyoung sợ hãi nuốt khan rồi nói: "Chờ, chờ em rửa mặt đã."

Nói xong cậu hấp tấp vọt vào phòng tắm.

Choi San trầm tư nhìn cậu.

Mức pin hạ thấp nên 009 lại rơi vào trạng thái ngủ đông, lúc này Choi San tỉnh dậy mới khởi động máy.

Thấy ký chủ ở trần, nó huýt sáo: "Ký chủ, có tiến triển rồi nha, chúc mừng anh đã thành công được vợ thị tẩm."

"Im mồm." Choi San sầm mặt.

Nhưng lời nói của 009 đã nhắc nhở anh, hôm qua anh tỏ ra yếu đuối nên cậu vợ nhỏ mới chịu ôm, hình như anh của tối qua và anh lúc làm người thực vật đều -- ở thế yếu.

Chẳng lẽ trong lòng cậu vợ nhỏ thật sự có đam mê đặc biệt với người thực vật yếu đuối dễ sàm sỡ sao?

Lẽ nào đây chính là lý do cậu vợ nhỏ trốn tránh?

Đam mê biến thái không thể nói ra ư?

Wooyoung xuống lầu ăn điểm tâm, Choi San im lặng cạo râu, cảm thấy hơi đau đầu, anh phải làm sao để cứu cậu vợ nhỏ khỏi đam mê kỳ quái này đây?

Choi San nghĩ ngợi rồi lấy điện thoại ra gọi cho quản gia.

Dưới lầu quản gia đang bưng bữa sáng ra bàn, hết sức khó hiểu vì ở chung một nhà mà đại thiếu gia còn gọi điện cho mình.

Choi San nói qua điện thoại: "Chừng nào ông nội về?"

Quản gia nói: "Còn hai ngày nữa ạ, đại thiếu gia có chuyện gì không?"

Choi San: "Nếu sắp tới cháu hôn mê tiếp thì đừng để ý cháu, cũng đừng báo cho ông nội biết."

Quản gia: "Hả?"

Choi San cúp máy.

Mặc dù không hiểu Choi San có ý gì nhưng đối với toàn bộ Choi gia và Choi thị, lòi của Choi San quan trọng hơn lão gia, cứ nghe theo là được rồi.

Thế là quản gia tiếp tục bưng sữa cho Wooyoung.

Chốc lát sau, Choi San ra khỏi thang máy.

Vừa xuất hiện thì ánh mắt anh lập tức dán vào Wooyoung.

Nhớ lại chuyện tối qua, Wooyoung hãi hùng khiếp vía, vô thức cầm hai lát bánh mì vội vàng nhai nuốt rồi đứng dậy, định viện cớ tới trường để bỏ trốn.

Choi San đi thẳng tới chỗ cậu.

Khi còn cách cậu mấy bước, anh bỗng nhíu mày: "Young ah, anh thấy không khỏe lắm."

Mặc dù bây giờ trong lòng Wooyoung hơi sợ Choi đại thiếu gia nhưng vẫn lo cho sức khỏe của anh, lập tức dừng lại hỏi: "Không khỏe chỗ nào? Hay là chưa ăn sáng nên đau dạ dày? Mau ngồi xuống đi."

Ánh mắt Choi San đảo qua mặt cậu một vòng, có chút tham luyến vẻ lo lắng này của cậu: "Chỉ hơi choáng đầu thôi."

Nói xong anh đi hai bước về phía Wooyoung, sắc mặt hơi tái đi, giống như thể lực chống đỡ hết nổi, trong nháy mắt ngã sấp xuống.

!

Wooyoung giật nảy mình, hấp tấp chạy tới đỡ anh: "Không sao chứ! Chú quản gia! Lái xe tới bệnh viện mau lên! Đại thiếu gia nhà chú ngất xỉu rồi!"

Quản gia bình tĩnh đi tìm xe lăn, nghĩ thầm hai chồng chồng này thật lắm trò tình thú.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com