Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chap 254: Không xa không rời

Sageki và Sarada cố ý ở ngoài phòng mổ chờ cha mẹ ra ngoài, không đứa nào chịu đi.

Cuộc phẫu thuật dài dằng dẵng, mất đến hơn mười giờ, Sarada khóc đã mệt nằm trên đầu vai Naruto ngủ thiếp đi. Dù sao cũng là trẻ con, mí mắt trên dưới của Sageki đánh nhau liên tục, cuối cùng cũng gối lên bắp đùi Kakashi ngủ mất.

————

Sau cơn mưa, không khí giống như được tẩy rửa, nhẹ nhàng khoan khoái, mang theo mùi hương dịu nhẹ của đất đai.

Ánh mặt trời êm ái nhàn nhạt rải vào phòng bệnh, tia nắng dịu dàng chiếu vào một gương mặt tái nhợt, mặc dù mặt cô gần như không có lấy một giọt máu nhưng khí chất tươi mát thanh nhã vẫn như trước.

Hai khuôn mặt đáng yêu nhỏ bé nằm lỳ trên giường, thỉnh thoảng nhìn Sakura, Sasori ở một bên, đi tới đi lui. Cuối cùng, Sarada không nhịn được, hỏi: "Chú Sasori, mẹ cháu khi nào mới tỉnh lại?"

Sasori thực hiện xong cuộc giải phẫu hơn mười giờ đồng hồ, không nghỉ ngơi dù chỉ một chút, canh giữ bên phòng bệnh chờ Sakura tỉnh lại, trên gương mặt tối đen của anh hiện lên vẻ mệt mỏi, tia máu hiện đầy trong mắt: "Giải phẫu rất thành công, chờ thuốc mê hết công hiệu, Sakura sẽ tỉnh lại."

Lời của Sasori vừa dứt đã thấy cánh môi trắng bệch của Sakura hé mở, phát ra âm thanh thì thào yếu ớt: "Sasuke-kun, Sasuke-kun..." Giọng cô càng ngày càng gấp rút, bỗng dưng cô đột nhiên mở mắt, giống như bị ai đó làm cho hoảng sợ.

"Sakura, em tỉnh rồi?" Mọi người vui mừng chuyển hướng nhìn cô.

Mắt dần thích ứng được luồng sáng trắng xóa, tầm mắt Sakura dần dần rõ ràng, vội vàng hỏi: "Sasuke-kun, Sasuke-kun đâu? Anh ấy sao rồi?"

Ánh mắt mừng rỡ của Sasori dần dần trở nên ảm đạm: "Hiện giờ anh ta vẫn còn đang nằm trong phòng chăm sóc đặc biệt, trước mắt vẫn chưa thoát khỏi nguy hiểm."

"Không được, em muốn gặp anh ấy...!" Tâm tình Sakura rất kích động, cô giựt xuống ống truyền và kim tiêm vô nước biển muốn bò dậy, nhưng vừa mới chống lên thân thể, ngay lập tức cảm thấy một cơn đau nhói truyền tới đỉnh đầu. Toàn thân không có lực, cô lập tức lảo đảo ngã xuống.

"Sakura, em vừa mới phẫu thuật xong, nên nghỉ ngơi thật tốt. Uchiha Sasuke không sao, em yên tâm đi!" Giọng Sasori lộ ra vài phần trách cứ.

Sarada cầm lên bàn tay Sakura: "Mẹ, mẹ phải nhanh chóng khỏe lại. Về phần cha, con và Sageki-san sẽ giúp mẹ để ý, bảo đảm sẽ không cho cha chạy đi bất cứ đâu."

"Sakura, cái tên quỷ Uchiha Sasuke đó còn cần em chăm sóc, cho nên em phải ngoan ngoãn nghỉ ngơi, nhanh chóng dưỡng tốt thân thể mình đi." Kakashi cũng gia nhập hàng ngũ khuyên răn.

"Anh và Kakashi mới vừa đi xem cậu ta, vết thương nhỏ không sao đâu!" Naruto vỗ vỗ lồng ngực Kakashi: "Tên này đã từng bị trúng đạn tại đây, nhưng rồi cũng chẳng có chuyện gì cả, em yên tâm đi. Với trình độ gieo rắc tai họa của cậu ta, dù là Satan chắc chắn cũng không dám thu nhận."

Sarada ngẩng đầu lên, đôi mắt to tròn ngây thơ đáng yêu lóe ra ánh sáng lấp lánh: "Uzumaki công công, ý của chú chính là bảo con và Sageki-san nên tiếp tục 'chơi' sao?"

"Có thể có thể!" Naruto chứng kiến hai tiểu ác ma vui vẻ 'chơi đùa' trên thân thể ba người kia, quả thật dáng vẻ hai đứa nhóc rất sung sướng, đáp: "Chỉ là có một điều kiện, về sau đừng 'chơi' với chú là được."

Sageki lạnh lùng liếc nhìn Naruto một cái, lầm bầm nói: "Không 'chơi' với chú thì có gì vui!"

————

Hai tháng sau...

Ánh mặt trời ấm áp chiếu rọi khắp căn phòng mang kiến trúc Châu Âu, công trình màu phấn bạch đắm chìm trong ánh nắng, giống như tự thân nó đang phát sáng, rải lên những hạt cát nhỏ bé làm chúng cũng sáng chói theo.

Nước hồ trong vắt mang theo những gợn sóng sáng nhỏ vụn, ánh mặt trời rơi vãi, tràn lên những đợt sóng nước trong veo.

Một cô gái xinh đẹp thanh lịch, trên mặt mang theo nụ cười dịu dàng ấm áp, đẩy xe lăn đi trong vườn hoa.

Người con trai ngồi trên xe lăn, đôi mắt tuy có chút hé, nhưng ánh nhìn sáng chói lấp lánh như ánh sao đã không còn, tuy vẫn đen bóng như cũ nhưng không còn loại khí chất mạnh bạo khi xưa. Gương mặt anh tuấn không chút cảm xúc, giống như một pho tượng điêu khắc, lẳng lặng ngồi trên xe lăn, không nhúc nhích.

Sakura ngồi xổm xuống, cẩn thận từng li từng tí trải khăn lên đùi hắn: "Anh Sasori nói anh phải phơi nắng thật nhiều, hít thở không khí trong lành. Mấy ngày gần đây thời tiết rất tốt, nếu thân thể anh khỏe lên, em còn muốn dẫn anh tới hồ Shirogane nữa, anh không quên chứ? Nơi đó chính là nơi chúng ta cử hành hôn lễ, nếu anh quên, em sẽ không để ý tới anh nữa đâu..."

Sakura càng không ngừng nói chuyện với Sasuke, nhưng hắn vẫn không đáp lại.

Mặc dù ngày thứ ba sau cuộc phẫu thuật, bệnh tình Sasuke đã bắt đầu chuyển biến tốt, thoát khỏi nguy hiểm, nhưng hắn vẫn không tỉnh lại. Năm chữ 'người sống đời thực vật' cho đến giờ Sakura vẫn chưa thể tiếp nhận, một người có tham vọng tự cao tự đại như hắn làm sao chịu trở thành người sống đời thực vật đây?

Sasori nói, hắn có thể tỉnh lại vào ngày mai, năm sau, cũng có thể mười năm sau nữa, hay hai mươi năm... Cũng có thể đời này sẽ không bao giờ tỉnh lại.

Sakura rất kiên cường, từ lúc Sasuke bị thương tới nay, cô chưa từng rơi xuống một giọt nước mắt, mỗi ngày đều không sợ làm phiền người khác, tự biểu diễn màn 'độc thoại'.

"Sasuke-kun, công bằng chút được không, mỗi ngày đều là em lẩm bẩm cằn nhằn, mà anh chẳng đáp lại em một lời nào cả..." Sakura ngẩng đầu, vừa hay nhìn thấy một người phụ nữ đang đi tới trước mặt cô.

Maeda Kiyo? Cô ấy sao lại tới đây?

"Xin chào, đã lâu không gặp!" Kiyo tự nhiên bình thản chào hỏi Sakura.

"Chào cô!" Sakura đứng dậy hiền hòa đáp lại.

Tầm mắt Kiyo dần dần dời xuống, nhìn Sasuke đang ngồi trên xe lăn: "Khí sắc anh ấy hôm nay không tệ."

"Ừm! Ra ngoài một chút mới có lợi cho sức khỏe của anh ấy." Sakura nhìn về phía Sasuke, đôi mắt hiện lên vẻ dịu dàng. Cô quay đầu nhìn về phía Kiyo: "Vào nhà uống ly trà chứ?"

"Không được! Hôm nay tôi tới đây chỉ muốn nói cho cô biết, cô thắng rồi."

Sakura hơi sững sờ, mới dần dần nhớ lại lần đánh cược trước đó, nụ cười lấp lánh hiện lên mặt cô, gật đầu một cái: "Đúng! Tôi thắng, cô thua tâm phục khẩu phục chứ? Hiện giờ Sasuke-kun đã là của tôi." Trong giọng nói lộ ra mấy phần dí dỏm.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com