Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chap 18

Im Nayeon, Im Nayeon, Im Nayeon. Cái tên và sự hiện hữu của một người con gái đã in sâu hình bóng nàng vào lòng cô. Cũng không biết từ bao giờ, cô tương tư nàng một cách chân thành như vậy.

Cô chỉ biết tại thời khắc này, khi hơi thở ngọt ngào của nàng quẩn quanh bên tai cô, khi thân thể nóng ấm của nàng gần gũi quấn lấy cô, từng chiếc hôn dịu dàng của nàng chạm đến vầng trán, rơi trên gò má và đôi môi cô, đó là lúc Momo khẳng định được trái tim mình đã hoàn toàn thuộc về Im Nayeon.

Nàng ngồi trên đùi cô, vòng tay ôm lấy cần cổ của Momo, ủy mị mềm nhũn tựa sát cả người nàng vào ngực Hirai để cô cũng ôm chặt lấy mình mà nâng niu yêu chiều.

Nụ hôn của cả hai nóng bỏng tràn đầy cuồng loạn cùng khao khát. Nayeon mút lấy môi cô, tham luyến liếm nhẹ lên vành môi đỏ của Momo khiến thần trí cô trống rỗng nhường chỗ cho những kích thích nhộn nhạo đang nở rộ trong lòng. Cô hé mở hàng mi quan sát, nhìn thấy nàng nhắm nghiền đôi mắt, mê man chìm đắm khi môi lưỡi vẫn dây dưa cùng cô. Tim cô hẫng đi một nhịp, lại tiếp tục gia tốc đập vang.

Lưỡi của Nayeon rất mềm và ẩm, nó khiến Momo mê muội, thúc đẩy Momo hôn nàng mãnh liệt và đẩy môi lưỡi vào sâu hơn trong khoang miệng nàng để cùng nàng cuống quýt lấy nhau.

Momo biết, một người trông vẻ e thẹn như nàng tuy nhiên ẩn sâu bên trong lại là phần tính cách khoáng đạt, mạnh mẽ và nhiệt thành, cô đều nhìn ra được hết. Có lẽ vì thế mà nàng chẳng ngại việc câu dẫn cô, làm ra loại chuyện kích thích như hiện tại dù rằng cả hai chưa từng lần nào xác nhận với nhau về tình cảm dành cho đối phương.

Nhưng Nayeon chưa từng biết, một người trông vẻ hiền lành và ngô nghê như Hirai lại có thể khiến nàng mụ mị cả đầu óc chỉ bằng nụ hôn của cô, chúng mang theo tất cả tình cảm chân thành cùng ham muốn sâu sắc nhất xuất phát từ bản năng, nhấn chìm nàng vào nhu tình mật ngọt, đến mức nàng chẳng thể nghĩ được điều gì khác ngoài gương mặt của Hirai Momo.

Nàng thích Momo, nàng thương Momo, nàng yêu Momo. Đều là thật lòng, là chắc chắn, là kiên định.

Cứ ngỡ để nói một lời yêu thương một người, phải vun đắp rất lâu, phải chờ đợi rất nhiều. Nhưng thực chất Nayeon không nghĩ thời gian là thước đo của tình yêu, tất cả đều phụ thuộc vào cảm xúc của bản thân. Nói nàng vội vàng cũng được, nói nàng chớp nhoáng cũng được. Chỉ cần chính nàng biết, ngay thời khắc này, nàng yêu Momo, quả quyết hơn bất kì điều gì.

Trong xe hơi của nàng, nhiệt độ mỗi lúc một dâng cao, trên chiếc ghế phụ lái, hai nhân ảnh điên cuồng đê mê âu yếm nhau, ấm áp vây lấy cõi lòng của Nayeon cùng Momo. Mặc cho cơn giông mưa phùn bên ngoài đang ngày càng dữ tợn hơn.

Nhưng tại sao lại là trong xe hơi? Tại sao lại là trên ghế phụ lái mà không phải căn hộ của Momo hay trên nệm Futon của cô?

Tối hôm nay, nàng cãi nhau với Takuya, vì không chịu được cái tính vô lý và cau có của hắn. Không như mọi lần nhẫn nhịn, nàng quát lại hắn, trong sự ngỡ ngàng của hắn cũng như của chính mình. Nayeon chẳng hiểu nàng làm sao, nay lại có dũng khí phản bác hắn như thế. Nàng để mặc hắn đang gầm lên và quay gót ra khỏi nhà với chiếc xe hơi của mình. Nayeon chưa biết nên đi đâu, nàng chỉ muốn lập tức tránh xa sự kinh tởm vì phải hít thở chung một bầu không khí với Takuya.

Và nàng lái xe đến khu phố số sáu, cách nhà của Momo vài nẻo đường. Nayeon để xe lại bên đường, đồng thời phải tản bộ trên con phố không cho phương tiện lưu thông. Nàng bây giờ chỉ nghĩ đến Hirai, không phải Tzuyu - em họ nàng, chỉ có Hirai Momo. Dự định sẽ ngỏ ý xin cô cho mình tá túc một đêm, vô tình thì bắt gặp Momo đang ngồi trong công viên gần căn hộ.

Lẽ ra nàng và cô cũng không cần khổ nhọc quấn lấy nhau trong chiếc xe hơi chật chội này, cũng vì nàng phải quay lại xe lấy một ít đồ đạc rồi mới theo cô trở về nhà được. Ấy vậy, Nayeon vẫn cảm thấy biết ơn. Trận mưa đầu mùa của tháng ba đổ bộ, buộc cả hai nàng phải trú tạm trong xe hơi đến khi cơn mưa ngơi bớt. Kéo theo đó là hàng loạt những diễn biến mà nàng đã từng bắt gặp trong cơn mơ, mà nàng đã từng tưởng tượng không dưới một lần.

Bên ngoài, tiếng mưa rơi rả rích tựa như khúc nhạc triền miên quay cuồng cùng đất trời. Không gian nhỏ bé và hơi sương lạnh lẽo của màn mưa lại khiến hai con người gắn kết với nhau hơn. Khi Momo và Nayeon chìm sâu trong đôi mắt đối phương, trái tim cùng chung một nhịp đập, dục vọng và yêu thương cuồn cuộn dâng trào, trong lòng chỉ có hình bóng của nhau.

Nayeon chẳng còn thiết màng đến cái gì là tội lỗi, cái gì là lương tâm, cái gì là chuẩn mực đạo đức. Nàng muốn ở bên Momo, nàng sẽ làm như vậy. Khi ở trong vòng tay cô, được cô chạm vào mình, nàng cảm thấy an yên và vui sướng vô ngần, cảnh tượng giống hệt trong giấc mộng của Im Nayeon, giấc mộng phản ánh nội tâm và mong ước được hạnh phúc của nàng.

- Momo, Hirai...

Nàng gọi tên cô, thiết tha và thấm đẫm những nhớ nhung. Tiếng gọi đan xen khi đôi môi nàng vẫn thở dốc vì nụ hôn ướt át vừa dứt.

- Có lúc chị đã nghĩ, chị sẽ phát điên mất. Điên vì em, vì tình, vì tình yêu dành cho em.

Bàn tay Momo đang tiến vào trong vạt áo nàng bỗng ngưng lại. Cô ngước đầu nhìn nàng, thoáng chút ngạc nhiên, mông lung. Mái tóc xanh được những ngón tay nàng luồn vào bên trong vuốt ve. Momo đáp:

- Không, chị không điên, chúng ta không ai điên cả.

Sau khi nói xong, cô vùi mặt vào hõm cổ nàng, nhưng chỉ đều đặn phả từng đợt hơi thở lên chiếc cổ trắng ngần và thơm tho ấy, không làm gì nữa, tĩnh lặng cảm nhận sự hiện hữu của nàng trong lồng ngực cô.

- Nayeon... Em thương chị, thương vô cùng.

Giọng cô gần như lạc đi. Tim nàng rung lên, nỉ non từng lời.

- Momo yêu chị không?

Momo ngập ngừng, nhưng không phải vì cô không yêu. Cô sợ hãi. Sợ rằng dẫu cô yêu nàng, nàng vẫn sẽ đi mất, rời xa vòng tay cô.

- Em yêu chị.

Một lần nữa, nàng hôn cô. Mà trong nụ hôn này, là sự day dứt của nàng. Day dứt bởi những ích kỷ, bởi nàng biết rõ mình như vậy là đang lừa dối Hirai. Bàn tay Nayeon chạm lên má cô, Momo nghiêng đầu hôn vào lòng bàn tay nàng.

- Giá như Nayeon là của em, chỉ của một mình em. Thế thì thật tốt biết bao.

Chẳng hiểu sao vành mắt nàng rất nhanh đã ngập nước. Xúc động nhưng rành mạch để nói với cô rằng:

- Chị là của em, chị muốn là của duy nhất Hirai Momo.

Cô kích động giữ lấy eo nàng, chôn vùi đầu lên thân ngực của Nayeon, tự do tung hoành vén cao làn áo của nàng, gấp gáp kéo mạnh áo ngực của nàng xuống khiến da thịt mềm mại của Nayeon lộ ra trước mắt cô. Cô trân trọng hôn lên xương quai xanh của nàng và dần dà hướng đến ngực nàng, để lại thật nhiều dấu vết hôn ngân tím đỏ như minh chứng nàng là của cô, là người phụ nữ của Hirai Momo.

Nayeon say mê, trống rỗng nhưng sung sướng tại thời khắc cô tiến vào bên trong nàng, lấp đầy nàng và lặp lại với nàng rằng cô yêu nàng rất nhiều.

Cao triều hoan ái qua đi, Momo ân cần mặc quần áo cho nàng và đỡ nàng ngồi lại ngay ngắn về ghế lái bên cạnh, để nàng có thể thoải mái ngã lưng nghỉ ngơi.

Cô lau đi tầng mồ hôi mỏng trên trán cho Nayeon, nhoài người hôn lên chóp mũi của nàng. Momo âm thầm ngắm nhìn nàng thật lâu, cô muốn khảm sâu từng đường mi nét mày của nàng vào lòng cô.

Đợi khi Nayeon điều chỉnh lại nhịp thở, nàng cũng xoay đầu nhìn cô, không ai nói với ai điều gì, chỉ đan chặt lấy tay người kia và dõi theo từng cử chỉ hành động của nhau. Bình dị, đơn thuần, an lòng.

Nhưng sau cùng, Nayeon vẫn quyết định cất tiếng phá vỡ sự im lìm của mọi thứ.

- Momo, em sẽ tha thứ cho chị chứ?

- Tại sao lại hỏi em như vậy?

Lời nàng nói ra, dường như đã đánh động thật mạnh đến nỗi e ngại của cô.

- Em sẽ tha thứ cho chị, phải không? Momo hứa đi, xin đừng giận chị, đừng rời xa chị, được không Momo?

- Em sẽ.

Cô sẽ không rời xa nàng, miễn là nàng cần cô.

Và Nayeon kể, sau khi đã hút hết ba điếu BlackStone từ hộp thuốc của cô để gom đủ can đảm cho mình.

- Momo, chị yêu em.

Cô yên lặng chờ nàng nói tiếp.

- Thú thật, kể từ lần thứ hai gặp lại nhau, chị đã phải lòng em. Khoảnh khắc khi chúng ta chạm mắt, chị biết mình đã rung động trước người con gái mang tên Hirai Momo. Một người quá đỗi hiền lành, quá đỗi dịu dàng. Và khi em cười với chị, em như bừng sáng cả một khoảng trời.

Nàng dụi tắt điếu thuốc thứ tư vào gạt tàn trên xe. Cả ngóc ngách bên trong ô tô đều ngập tràn khói thuốc đắng lẫn cay.

Momo không biết cảm xúc của mình bây giờ là gì, chỉ là những hỗn tạp chồng chéo lên nhau chẳng thể giải đáp.

Cô vui không? Cô có.

Cô hạnh phúc không? Cô có.

Song song đó, tâm trí cô dấy lên sự bất an lo lắng vì những điều tiếp theo nàng sẽ bộc bạch.

- Chị yêu Momo là thật, cũng vì yêu em, nên chị nghĩ rằng mình cần phải nói cho em biết. Chị nghĩ mình không được phép che giấu em sự thật, bởi như vậy chính là làm em tổn thương, bởi như vậy chính là lừa gạt em.

Nàng hít thở thật sâu, để có đủ dũng khí.

- Chị là người đã kết hôn rồi, Momo à.

Nayeon kết hôn, nàng đã lập gia đình, đồng thời nàng lại yêu Hirai.

Trái với suy nghĩ của Nayeon. Tại sao cô không nói gì? Sao cô không tức giận? Nayeon đã từng nghĩ đến rất nhiều viễn cảnh khác nhau sau khi nàng nói ra tất cả những chuyện nàng muốn giấu kín. Cô có thể sẽ chán ghét nàng, cô có thể sẽ căm phẫn nàng, hay khinh bỉ và quát vào mặt nàng những ngôn từ nặng nề nhất, rồi Momo sẽ chẳng muốn gặp lại nàng lần nữa vì đã dám trêu đùa cảm xúc của mình.

Thế mà cô chỉ lặng người ngồi ở ghế phụ lái như vậy. Không nói năng điều gì, cũng không nhìn nàng một lần.

Momo nhắm mắt lại, thở hắt một hơi thật nặng nề. Dù đã chuẩn bị sẵn tâm lí, vậy mà vẫn đau lòng hơn cô nghĩ.

- Thật ra... Em đã đoán được phần nào.

- Làm sao em biết? Ai đã nói cho em biết phải không?

Nayeon kinh ngạc hỏi.

Momo lắc đầu, chỉ vào tay trái của nàng.

- Là do ngón tay của chị.

Ngón áp út bên tay trái của Nayeon có một đường lằn mờ nhạt do việc đeo nhẫn để lại, dù không dễ dàng nhìn ra, nhưng Momo đã thấy.

- Mặc dù vào những lần ta gặp nhau, chị đều không đeo nhẫn, nhưng em vẫn nhận ra dấu vết đó trên tay chị là do việc đeo nhẫn trong một thời gian dài để lại. Em không chắc chắn về kết luận của em, nhưng em vẫn mơ hồ biết được.

Momo chất phác, ngây ngô và chân thành. Nhưng cô không phải kẻ ngờ nghệch. Cô vẫn là người nhạy cảm, đặc biệt hơn là đối với người cô yêu. Làm sao cô không nhận ra trong khi cô luôn để mắt đến nàng từ những điều vụn vặt nhất.

Vì đã nghĩ trước về những trường hợp sẽ xảy đến, nên Momo không quá bất ngờ với lời thú nhận của Nayeon. Chẳng qua là có chút nhói lòng thôi.

Nàng cưới rồi. Nàng là vợ của người khác rồi ư.

- Tiếc thật, chị nhỉ.

Tiếc rằng, nàng là vợ của người ta. Nhưng ít nhất, nàng bảo rằng nàng yêu Momo.

- Xin lỗi em.

Câu xin lỗi không chỉ là để tạ tội với những nỗi đau nàng gây ra cho cô, mà còn là chất chứa sự bất lực của nàng, Nayeon không thể làm gì khác ngoài nói một lời xin lỗi sáo rỗng với cô. Nàng ghét bản thân mình, vì sao lại tổn thương Momo, vì sao lại để Momo khổ sở.

Nàng yêu Momo, nàng cũng khiến Momo đau lòng.

Nayeon siết chặt cái đan tay của nàng và cô hơn. Nàng thật sự rất sợ cô sẽ biến mất khỏi cuộc sống của nàng, khi giờ đây cô là điều duy nhất nàng mưu cầu trong đời mình.

- Đừng rời bỏ chị, chị xin lỗi vì ích kỷ như vậy. Nhưng chị yêu Momo.

- Em đã hứa với chị, em sẽ không đi đâu cả. Em ở đây.

Nàng khóc, gục đầu lên vai Hirai, nức nở ướt đẫm đôi gò má ửng hồng.

Phải, chỉ cần Nayeon yêu cô, cô tuyệt đối không muốn rời bỏ nàng. Chỉ cần là Im Nayeon.

Momo yêu nàng, bất chấp đi ngược với lẽ thường. Cô hiểu rõ đây chính là ngoại tình, là sai lầm, là không thể tha thứ, nhưng cô nguyện bước vào sai lầm này cùng nàng.

___

To be continued

Chúc các Reader năm mới vui vẻ 🎉

Cầu cho Twice mãi mãi phồn vinh, mãi mãi trường tồn ❤️❤️❤️

🥰🥰🥰

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com