Chương 10
Hai hình dáng nữ nhân nào đó đi với nhau trên bờ biển phù sa phía Nam, Jennie đi chậm rãi, còn Trí Tú vừa đi lùi vừa nói cho Jennie nghe về cuộc trò chuyện đó
"Cha đã bắt Tú phải lấy chồng, phải lấy. Cho dù ông ấy đã biết Tú qua lại với em hơn một năm nay...cho dù ông ấy biết rằng Tú muốn bỏ tất cả lấy em. Cho dù Tú thú nhận với ông ấy rằng Tú không có bất kì cảm xúc nào với nam nhân, hay cả nữ nhân khác nhưng ông ấy không chấp nhận được. Vì Tú...là đứa con gái duy nhất trong gia đình. Kể cả khi Tú nói rằng, chính mình không có cách nào sống thiếu được em..."
Jennie im lặng, vẫn bước đi mà không nói gì mặc kệ những cơn gió biển thôi tung làn tóc rối của cô. Trí Tú mím môi không nói nữa, rồi lặng lẽ chắp tay ra sau đi cùng chiều với Jennie. Đôi mắt cô dần suy tư khi nhớ về ngày hôm đó
"Tú không chấp nhận nổi về hiện thực khi mất em, nhưng cha cũng không cách nào chấp nhận chuyện Tú đi yêu một người da trắng mà lại còn là nữ nhân nữa. Ông ấy cho rằng đó là sự sỉ nhục của gia tộc, vốn dĩ yêu nữ nhân là đã không thể nhìn mặt được ai rồi..."
Jennie đột nhiên dừng chân, hất mái tóc rối của mình và mái tóc rối của Trí Tú gọn gàng, vẫn như ngày đầu tiên cô chạm vào. Vẫn mượt, rất mượt nhưng lại rất lạ...
"Vậy...Tú có muốn cuộc hôn nhân này hay không, ý em là Tú chấp nhận vì gia đình hay sao?"
"Nó không phải là muốn hay không mà là..."
Chỉ nghe tới đó, Jennie bật cười mà tiếp tục đi khiến Trí Tú đứng tần ngần không nói được thêm câu nào. Tựa như chỉ nghe đến đó, Jennie đã biết được câu trả lời cho tiếp theo là gì rồi. Trí Tú đứng đó, đem hai ngón cái ra so, ra nhìn ngắm tựa như không còn gì để nói ngoài làm những hành động ngốc nghếch. Mãi một hồi lâu mới lại nâng bước chân nặng nề của mình mà nói
"Tú cả đời chỉ dựa vào tài sản của cha mình, cuộc hôn nhân này đã định sẵn con đường tiền bạc. Tú đã quen sống trong nhung lụa, không có tiền Tú không làm gì được cả. Cha nói rằng cha thà để Tú chết đi, còn hơn yêu một nữ nhân da trắng. Cha nói rằng, những người da trắng không ai lấy người da vàng, trừ tài sản..."
Jennie khựng lại, xoay lại đối mặt với Trí Tú nhúng vai mà nói
"Cha Tú nói phải, em cũng phải quay trở về Pháp. Em...cũng đâu có yêu Tú đâu, em chỉ yêu tiền của Tú mà thôi...Và hơn hết, Tú là con gái. Em không thể yêu một người con gái được. Cho dù khoảng cách, định kiến về xuất thân, hoặc cho dù Tú có là người da trắng, chỉ cần Tú là con gái em không thể yêu Tú được..."
Trí Tú đứng lặng người đi, như một cú tát đau đớn về thể xác lẫn tâm hồn. Thật đáng thương cho kẻ dùng tiền mua tình, cuối cùng chỉ mua lại một sự dày vò tâm can mà thôi. Tiền? Tiền có thể mua được mọi thứ, chính xác là tình dục cũng có thể mua được. Nhưng cuối cùng, không có đồng tiền nào đủ cao để vượt qua được định kiến về chủng tộc, càng không có đồng tiền nào đủ mạnh để bước qua khỏi hai chữ nữ nhân!
Trong buổi chiều hoàng hôn đang dần lặng về phía Tây, lần đầu tiên Jennie phơi bày nỗi thống khổ của mẹ mình ra cho Trí Tú nghe, tựa như sẽ không còn bất kì cơ hội nào để giải bày ra nữa. Cô chỉ nơi một khoảng đất bùn nhão, nơi có mấy gốc dừa bị chặt đứt, một nửa ngâm mình trong nước trơ trọi
"Ngay đây, khi em còn rất nhỏ...mẹ đã muốn ngăn một cái đê để ngăn phần đất màu mỡ bị sạt lỡ...Mẹ muốn tụi em được giàu có..."
Trí Tú lặng nhìn khoảng đất mặn kia, rồi khẽ nhìn Jennie đang nhớ về nỗi bất hạnh của mình
"Mẹ bỏ hết tiền mà mẹ cả đời dành dụm, sau khi cha rời đi. Người ta đã lừa mẹ của em, họ bán cho mẹ em những phần đất bùn lỡ, không trồng trọt, không làm gì được với nó cả. Nước mặn ở khắp mọi nơi, và mẹ mất trắng"
Jennie bước thêm vài đôi bước, nhìn những nơi trơ trọi kia không khỏi đau lòng
"Rất lâu, phải rất lâu mẹ mới tin rằng mẹ đã thật sự bị người ta lừa. Họ tống mẹ con em ra khỏi chỗ này. Cho nên, nửa phần đời sau này của bà chìm trong sự đau đớn, trong sự rên rỉ nhưng người ta lại nói mẹ em nói dối, không một ai tin cả. Những người da trắng, họ đều xa lánh gia đình em và coi đó là một sự sỉ nhục...Mẹ đã bỏ hết ruộng vườn, trâu cho tá điền rồi bà rời đi..."
Jennie trầm lặng bước từng bước trong ánh hoàng hôn phủ trên chiếc váy trắng của trường, chậm rãi bước vào trong chiếc chòi trơ trọi ở đó. Trí Tú từ đầu đến cuối không nói, chỉ lặng im bước vào cùng...
Cô ngồi xuống chiếc giường tre nào đó, mà lại nói tiếp. Bên cạnh Trí Tú đưa mắt nhìn ra những bờ đất cằn cõi, chỉ có lau sậy mọc dài quá đầu người bay phấp phới trong gió. Nơi này, quả thật quá cằn cõi để mọc lên những nghị lực sống, những nghị lực vẫn cố đương đầu trong cuộc đời khắc nghiệt này.
"Nơi này, em và em trai cả mẹ em đã ngồi để ngắm hoàng hôn mỗi buổi chiều..."
Cơn gió biển vẫn lao xao, vẫn đem những làn gió chạy dọc trên những bãi đất già nua không có chút giá trị nào. Jennie bất giác rùng mình, khẽ đem tay xoa xoa lên hai bắp tay của mình. Trí Tú tuy chăm chú nhìn đất, nhưng vẫn biết liền xoay qua hỏi
"Em lạnh sao?"
"Hơi lạnh..."
Trí Tú liền chậm chạp bước đến, ngồi xuống bên cạnh mà choàng tay qua bên kia ôm Jennie vào trong lòng. Jennie cũng không nói gì, chỉ nhẹ nép sát người Trí Tú mà cùng ngắm hoàng hôn. Lần đầu, cũng như lần cuối cùng, có lẽ thế...
Sau buổi chiều đó, Jennie đã quyết định về cuộc đời mình, chỉ viết về mẹ, viết về nỗi buồn của bà. Viết về những đau khổ của bà, những gì cô thấy ở nơi đây và em trai mình, không còn muốn viết về ai đó nữa...
Trong khu phố Tàu im ắng, trong căn phòng quen thuộc kia có hai kẻ mặc áo choàng tắm nằm trên giường. Chen giữa hai người họ là mâm đồ ăn, Jennie rót sạch chai rượu vang khiến ly rượu như muốn chạm tới giới hạn của nó. Cô đưa lên miệng nhấp một chút, từ từ
"Tú, Tú từng ngủ với bất kì một cô gái da trắng nào hay chưa?"
Trí Tú khẽ nhìn Jennie rồi cười nhẹ
"Chưa từng, chưa từng có một cô gái nào kể cả da vàng hay da trắng đi nữa. Tú chưa từng ngủ với ai cả"
"Vì sao?"
"Vì Tú không hứng thú với bất kì một ai, không ai. Cho đến khi gặp em, và cho đến khi Tú biết...Tú yêu em mất rồi..."
Jennie im lặng không đáp, chỉ rướn người cần lấy sợi dây áo choàng của Trí Tú, nhích người qua hôn lấy tai Trí Tú nhẹ nhàng. Trí Tú khẽ trầm lặng nhìn cô, rồi đem đôi tay nâng cầm Jennie mà nói
"Tú muốn nghe em nói, nói rằng...em chỉ yêu tiền của Tú mà thôi...nói đi, nói lại đi"
Jennie nhìn khuôn mặt kề cận mình, đầy cầu xin kia thì khẽ nuốt khan mà nói
"Em yêu tiền của Tú..."
Dường như Trí Tú không có cách nào thỏa mãn được vết thương trong tâm hồn của mình, liền nhích người mà đem hai tay ôm lấy mặt Jennie thành khẩn
"Lặp lại, lặp lại rằng ngay từ khi em nhìn thấy tôi ở trên phà, em chỉ nhìn thấy tiền và tiền của Tú mà thôi. Không hề có một chút tình cảm nào cả...nói cho Tú nghe đi"
"Em...ngay từ khoảnh khắc nhìn thấy Tú...em chỉ thấy tiền của Tú, chỉ thấy tiền mà thôi..."
Trí Tú bật cười, hôn nhẹ môi Jennie, hôn lên mái tóc mọi thứ trên gương mặt em ấy như một tín ngưỡng mà cô từng bỏ lỡ. Jennie trầm lặng đi một hồi rất lâu, đem đôi tay mình trườn nhẹ lên eo của Trí Tú, rồi chiếc quần trắng quen thuộc kia, chậm rãi chờ đợi phản ứng. Trí Tú dựa đầu vào thành giường, đem ánh nhìn xoáy sâu vào đôi tay đang muốn đem thứ duy nhất cô gìn giữ bấy lâu mở ra...
"Tú...cuối cùng Tú nói yêu em, nhưng liệu Tú có thể chấp nhận cho em hay không?"
Jennie đột nhiên hỏi, đôi tay cũng đã mở được chiếc nút ương bướng gần hai năm kia ra. Trí Tú lại đối với chuyện đó chỉ im lặng và suy nghĩ, đợi cho tới khi Jennie đem đôi tay run rẩy của mình vào bên trong thì Trí Tú nắm lại, lặng lẽ kéo ra trong đôi mắt đầy sự hụt hẫng đến từ Jennie...
"Tú không thể cho em, vì cả đời sau này Tú không sống với em, em càng không phải chịu đựng những lời sỉ nhục từ chuyện con gái thất trinh như Tú được. Tú...biết em không yêu Tú, từ khi biết điều đó Tú đã không còn hứng thú với em nữa, hoàn toàn không. Em nói đúng, chúng ta không giống nhau, càng là con gái nữa. Chúng ta không thể, không thể...là do Tú cố chấp yêu em. Là tại Tú..."
Jennie lặng lẽ ngồi dựa vào thành giường trầm tư, bên cạnh Trí Tú đã rơi nước mắt khi nào. Đến cuối cùng, tình yêu vĩnh viễn không thắng nổi định kiến, tình yêu đó chỉ là vỏ bọc mà thôi...
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com