Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Vợ


-Chà hai đứa lại phải bỏ hết việc về đây với bố mẹ thế này thật phiền hai đứa quá_bà Lee ôm hai đứa con gái vào lòng. Ông Lee mỉm cười giúp mang hành lý lên xe.


Ngày kia là sinh nhật bố Hyeri, cô nghỉ phép 2 ngày về Gwangju đón sinh nhật cùng bố.


-Nhớ gia đình mình quá!!_Hyeri làm nũng tựa lên vai mẹ và ôm cánh tay bố mình.


Subin đứng một bên nhìn khung cảnh trước mắt, vui vẻ mỉm cười.


-Hai đứa thế nào, cuộc sống hôn nhân tuyệt vời chứ hả? Subin con chắc hẳn phải chịu đựng tính nết trẻ con của Hyeri nhà ta rất giỏi đúng không? Hahaha_ông Lee bật cười.

-Thật ra là ngược lại ạ...Hyeri chịu đựng con rất giỏi_Subin mỉm cười khoác tay, tựa đầu lên vai vợ mình. Cô thật sự rất nhớ hơi ấm của Hyeri, đây là dịp để cô có thể ôm chị ấy.

-Con gái, nếu Hyeri có ngược đãi con, phải nói cho bố mẹ biết mà phạt nó, biết chưa?

-Chắc sẽ không bao giờ đâu ạ_Subin siết chặt bàn tay đang lồng vào nhau của cả hai, giấu đi nụ cười thoáng buồn.


Nhưng có bao nhiêu thứ qua được đôi mắt của bà Lee?



...



-Subin, ở Seoul Hyeri có thường đi la cà sau giờ làm không?_bà Lee đột ngột hỏi khi đang nấu ăn.

-Dạ không ạ, chị ấy luôn đi thẳng về nhà sau giờ làm, đều đúng giờ.

-Thế nó có hay đưa con đi ra ngoài chơi không?

-Hiếm khi lắm ạ, bọn con đều không thích ra ngoài. Thường thì nằm ở nhà xem phim và chơi cờ với nhau.

-Uhm_bà Lee gật gù_Con biết đó, Hyeri trước kia là một đứa trẻ...uhm, nó yêu đương rất lung tung, từ khi gặp con mới bắt đầu sửa tính. Mẹ cũng mừng vì nó nghĩ tới chuyện nghiêm túc với con. Nhưng phần mẹ cũng sợ, sợ nó vẫn còn ham chơi mà làm khổ con. Sẵn đây có dịp mẹ con mình ngồi tâm sự với nhau, nếu như thời gian qua hai đứa có việc gì không ổn có thể nói với mẹ.


Subin ngồi xuống chỗ trống bên cạnh Hyeri.


Hyeri khẽ nhắm mắt hít thật sâu, đây là mùi hương cô rất nhớ, mùi hoa sữa trước sân nhà.


Subin nhìn nét yên bình trên khuôn mặt Hyeri, cô muốn ngồi thật gần và ôm lấy vợ mình.


Cô nhớ Hyeri, rất nhớ.


-Honey..._đã lâu rồi Hyeri không gọi cô như thế, chỉ mỗi mình cô gọi mãi, Hyeri bất quá liếc mắt sang khi thật sự có chuyện cần, còn không sẽ làm lơ cô_Bọn mình cùng làm Jack và Rose được không? Ở đây này...


Subin đứng dậy tựa vào lan can giang rộng hai tay, mỉm cười nhắm mắt. Sau lưng vẫn trống trải, cô quay sang nhìn vợ mình, bĩu môi.


-Một lần thôi Hyeri.

-Ở đó trơn lắm trượt chân té thì không hay đâu_Hyeri nhắc nhở.


Cô vừa quay vào phòng, bên ngoài Subin hét lên một tiếng đau đớn, cô vội quay ra nhìn thấy vợ mình ngồi ôm chân.


-Đã bảo ở đó trơn rồi vẫn ngoan cố đứng cho té!! Chân cẳng bây giờ như vầy làm sao mà đi đứng đây?? Bướng vừa vừa thôi chứ!!_Hyeri đỡ Subin ngồi lên giường, lôi hộp y tế dưới gầm giường ra.


Subin cúi đầu im lặng.


-Nếu ban đầu nghe lời thì đâu có như thế này, ráng chịu đau một tí đi. Nhìn sang bên kia có cái gì kìa_Hyeri chỉ ra ngoài cửa sổ, Subin nhìn theo hướng Hyeri vừa chỉ. Đột nhiên Hyeri bẻ cổ chân Subin, đau đớn ập tới khiến Subin vớ lấy vật trước mắt mà cắn.


Đó là vai của Hyeri.


-Gối thiếu gì sao không cắn đi cắn tôi!!

-Em xin lỗi..._Subin lí nhí, cô xoa xoa nơi mình vừa cắn.


Hyeri thở dài cất hộp y tế, ra ngoài đóng cửa kéo màn lại.


-Chị...không ngủ ở đây à?_Subin hỏi khi thấy Hyeri muốn đi ra ngoài.


Hyeri không đáp.


-Hyeri, chị đi công tác 2 tuần là muốn tránh mặt em phải không?

-Tôi còn có công việc, không thể mãi ở nhà với em.

-Trước kia chị đều đưa em đi cùng...

-Em ở nhà nghỉ ngơi đi, hay về nhà mẹ ở tạm cũng được.


Subin không dám nghĩ tới chuyện đó, mọi ngày đều có Hyeri bên cạnh, đi đâu cũng cùng đi, hiện tại Hyeri sắp đi xa những nửa tháng mà không có cô. Cô không biết mình sẽ thành cái kiểu gì nữa.


-Chị hối hận không?

-Em không mệt hả Subin? Còn tôi thì rất mệt khi phải trả lời suốt những câu hỏi trẻ con đó của em. Ngày nào cũng phải dỗ dành em tôi phát ngấy ra rồi.


Hyeri phát ngấy cô rồi. Subin bật khóc khi nghe thấy lời nói đó từ vợ mình. Cô đã cố gắng, rất cố gắng để sửa sai, để giải thích cho Hyeri hiểu nhưng đáp lại là sự im lặng và gần đây Hyeri chỉ có lớn tiếng với cô thôi.


-Chị hết yêu em rồii_Subin vừa nói vừa khóc như một đứa trẻ.



Cốc cốc!!


-Này mẹ nghe thấy tiếng khóc, có chuyện gì vậy hai đứa?


Hyeri thở dài ôm đầu, cô hít một hơi thật sâu trước khi mở cửa.


-Không có gì ạ, em ấy bị trật chân đau quá nên khóc thôi.

-Ôi thôi chết, có sao không, hay là chở con bé đến bệnh viện đi.

-Không sao mẹ ạ, Hyeri đã giúp con băng bó lại rồi..._Subin khịt khịt mũi đáp.

-Phải cẩn thận chứ con, còn con sao không chăm vợ mình để con bé thành ra như vầy. Còn đứng đó! Mau lại đây ôm con bé!!


Hyeri chần chừ đứng ở cửa. Subin trông thấy ánh mắt miễn cưỡng của Hyeri, chắc là Hyeri nói thật, chị ấy chán cô lắm rồi. Trong lòng thắt lại, nước mắt rơi không kiềm lại được.


-Con...không sao_Subin đưa tay cố lau đi nước mắt.

-Khóc tới như thế này mà bảo không sao. Con làm chồng kiểu gì không chăm sóc vợ mình được, biết thế trước đây mẹ bảo con bé đừng cưới con, bây giờ con bé đã đỡ khổ hơn nhiều rồi.


Hyeri lủi thủi đi đến giường ngồi xuống ôm lấy vợ mình, giương mắt nhìn mẹ.


-Con lo cho em ấy được, mẹ về phòng nghỉ ngơi đi.

-Chăm sóc con bé cho tốt, mẹ mà nghe tiếng khóc nữa là con tối nay ra ngoài đường ngủ.


Cánh cửa phòng vừa đóng lại, Hyeri thở phào.


Subin rời khỏi vòng tay Hyeri, mệt mỏi nằm xuống chui vào chăn. Cô không muốn Hyeri ra đường ngủ, cô sẽ im lặng nằm đây và mọi chuyện sẽ ổn.


-Chị ngủ ngon.


Hyeri nằm xuống bên cạnh, cô suy nghĩ rất nhiều về những gì mẹ cô vừa nói. Sau khi lấy cô, Subin ở nhà một mình mãi chắc chắn rất buồn chán, vì thế khi cô đi làm về Subin vui vẻ tới mức nào, dính lấy cô suốt thôi. Subin vì lấy cô mà đồng ý bỏ dở rất nhiều thứ, những mối quan hệ bên ngoài cũng dần bị gạt sang một bên để tập trung vào cô. Thế nhưng cô chưa bao giờ nghe Subin than phiền gì cả, đó là lý do vì sao cô không thể bực bội với vợ mình được kể cả những lúc Subin quá đáng. Việc cô nhịn Subin không thể nào so được với những sự hy sinh âm thầm của Subin. Chỉ nói đến việc Subin đồng ý lấy cô đã là một chuyện cô biết ơn rất nhiều rồi, cưới hỏi không phải chỉ yêu thôi là đủ, sau khi về cùng một nhà phải đối diện với biết bao nhiêu thị phi, phải rất tin tưởng cô thì Subin mới dám phó thác cả đời mình như thế.



Không đơn giản như việc một đôi nam nữ lấy nhau, không dễ dàng.


Thế nhưng nhìn xem chỉ mới một chút hiểu lầm nhỏ mà cô đã đối xử thật tệ với Subin. Cô thật sự rất tệ.


-Mẹ chị nói đúng, nếu từ đầu em từ chối chị, hiện tại chắc sẽ không khóc nhiều như thế.

-Nếu chị chán em...

-Chị không chán em Subin, chị không bao giờ chán em. Những lời đó đều là ngu ngốc, chị là đồ ngu ngốc_Hyeri đột nhiên liên tục cốc lên đầu mình, Subin giữ tay Hyeri lại.

-Honey...

-Subin chị xin lỗi, chỉ là...chị lúc đó rất khó chịu, chị...muốn đập cho tên đó một trận bục đầu ra, biết người ta có gia đình rồi vẫn vô tư đụng chạm. Hắn là cố ý_Hyeri nói một tràng, trước khi kết thúc còn hừ một cái.

-Hyeri_Subin ôm vợ mình vào lòng, khẽ mỉm cười. Đã rất lâu rồi cô mới cảm thấy nhẹ nhõm như thế, cô còn tưởng Hyeri sẽ không bao giờ gọi cô là Subin thêm lần nào nữa.

-Vợ, chị xin lỗi, chị xin lỗi_Hyeri bật khóc trong vòng tay vợ mình, khóc thật to.



Tiếng gõ cửa lại vang lên.


-Con lại làm con bé khóc hả Lee Hyeri, con mở cửa ra ngay!!!



Mặc cho mẹ cô ồn ào bên ngoài, cô vẫn tiếp tục ôm vợ mình mà khóc.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com