#30
.
Chả trách người ta nói Khách sạn Star City là khách sạn hào hoa nhất thành phố, cách trang hoàng bên trong quả thật không thua kém gì cung điện của hoàng gia. Chùm đèn pha lê lớn tỏa ra ánh sáng màu vàng ấm áp, thi thoảng lại va vào nhau vang lên những âm thanh vui tai; trần nhà hình vòm với những hoa văn mang phong cách cổ điển. Lee Jihoon ngẩn ngơ quan sát. Đây là lần đầu tiên cậu tới đây ăn cơm, nền nhà dưới chân được lát bằng những viên đá lớn màu trắng, bóng loáng, trơn tới mức khiến Lee Jihoon cảm thấy mình sắp bị trượt đi.
Trong số những thực khách đi qua mặt cậu, có rất nhiều người là các nhân vật nổi tiếng từng được đăng lên các báo, tạp chí, còn có Kim Dong Myung, một ngôi sao lớn mà Lee Jihoon rất thích, nhìn anh đẹp trai hơn trên tivi rất nhiều, không thua kém gì Choi Seungcheol, chiếc quần bò màu trắng bó sát đôi chân dài, áo phông màu đỏ rượu, trông anh thật trẻ trung, nhất cử nhất động của anh đều thể hiện đẳng cấp của một ngôi sao lớn, khiến người khác không thể rời mắt ra được.
- Wa! Anh thấy có phải anh ấy còn đẹp trai hơn trong tivi không? – Lee Jihoon kinh ngạc.
Hwang Minchul lắc đầu cười. Lee Jihoon tròn mắt quay đầu lại:
- Anh cười cái gì thế? À, có phải anh thấy tôi nói đúng, cho nên anh thấy mình không đẹp trai bằng Kim Dong Myung đúng không.
- Dong Myung... - Hwang Minchul gọi to. Kim Dong Myung quay lại, thấy Hwang Minchul bèn quay sang nói vài câu với người bên cạnh rồi đi tới gần, vỗ vai Hwang Minchul, nói:
- Minchul cậu giỏi nhé, gần đây đi đâu vậy? Tìm cậu mấy lần mà không thấy, trận đấu lần trước của chúng ta còn chưa xong, hay là cậu muốn nhận thua? Nhưng như thế thì không giống với tính cách của cậu chút nào!
Hwang Minchul cười mỉm:
- Ai thua ai còn chưa chắc, căn nhà sát biển đó của cậu trước sau gì cũng thuộc về tay tôi thôi, cứ cho cậu ở tạm vài ngày.
Lee Jihoon nghe hai người nói chuyện với nhau, thì ra là họ quen thân nhau từ trước. Nhớ lại lúc nãy vừa mới ken Kim Dong Myung đẹp trai, không biết Hwang Minchul có nói ra không.
Kim Dong Myung cũng đã nhìn thấy Lee Jihoon đứng cạnh Hwang Minchul từ trước. Hwang Minchul cái gì cũng tốt, chỉ có điều nghiêm túc quá, quen anh đã 10 năm mà chưa bao giờ thấy anh có tình cảm gì với ai. Hôm nay thấy Hwang Minchul đi cùng Lee Jihoon, Kim Dong Myung thực sự thấy tò mò. Hwang Minchul thoải mái chỉ Lee Jihoon:
- Kim Dong Myung, đây là Lee Jihoon, bạn của tôi, cũng là đối tác làm ăn của tôi.
Kim Gong Myung đưa tay ra:
- Chào cậu, rất vui được gặp cậu.
Đây là lần đầu tiên Lee Jihoon được đứng gần ngôi sao nổi tiếng như vậy, tim đập dồn dập:
- Chào anh, tôi tên là Lee Jihoon, rất hân hạnh được gặp anh, tôi rất thích xem phim anh đóng đấy.
Hwang Minchul đứng cạnh cười ha hả:
- Hay lắm! Kim Dong Myung, fan của cậu đúng là chỗ nào cũng có. Vừa nãy có người còn nói tôi không đẹp trai bằng cậu nên sinh lòng đố kỵ.
Hai gò má Lee Jihoon lập tức đỏ lên, nghiến răng nhìn Hwang Minchul. Kim Dong Myung cố ý sờ mặt mình:
- Sao hả? Không thoải mái sao? Tôi vốn dĩ vẫn đẹp trai hơn cậu mà.
Ba người cùng cười lớn. Hwang Minchul mời Kim Dong Myung cùng hai người đi ăn cơm, lần này thì khiến Lee Jihoon càng thêm điêu đứng, vốn dĩ hai người ăn cơm cậu đã sợ không đủ tiền, giờ lại thêm Kim Dong Myung, trước mặt minh tinh mà không có tiền trả tiền cơm thì đúng là phải nhảy lầu tự tử mất. Hwang Minchul lại còn thêm dầu vào lửa:
- Hôm nay là Jihoon mời cơm đấy, bởi vậy chúng ta phải ăn nhiều một chút, như vậy mới thể hiện được thành ý.
Kim Dong Myung hơi khó hiểu, đang định nói gì đó thì Hwang Minchul lại đánh mắt ra hiệu cho anh. Anh lập tức ngậm miệng lại, nhìn khuôn mặt nhăn nhó của Lee Jihoon, ho khan một tiếng:
- Muốn nói gì thì nói mau, đừng khiến người ta ăn cơm mất ngon.
Hwang Minchul yêu cầu vào trong phòng VIP đắt nhất ở nơi này, Lee Jihoon vừa nhìn thực đơn thì trong lòng liền bình tĩnh lại. Tiêu chuẩn một bữa ăn với phòng riêng ở đây là 800 nghìn won, Lee Jihoon sờ chiếc thẻ tín dụng trong túi, dù sao tiền của cậu cũng không đủ, không nghĩ nhiều nữa, cứ ăn xong rồi tính sau, Hwang Minchul và Kim Dong Myung nhìn Lee Jihoon ăn uống thoải mái thì đều quay sang nhìn nhau. Hwang Minchul cố ý nói:
- Lee Jihoon, cho dù có uống rượu say thì cũng vẫn phải trả tiền đấy.
Lee Jihoon đang ngậm canh cá chép trong miệng, không hài lòng lườm Hwang Minchul một cái:
- Đương nhiên là tôi trả tiền rồi, nhưng giả sử như tôi không đủ tiền thì ba người chúng ta đành phải ở đây rửa bát đĩa trả tiền thôi, đừng trách tôi không nhắc nhở hai người, cứ ăn no trước đi còn có sức mà làm việc.
Kim Dong Myung chép miệng:
- Haiz! Tôi biết là trên đời này chẳng có bữa ăn nào miễn phí mà, đúng là thế thật! Cũng may mà tôi đã chuẩn bị trước, mang theo cả quần áo để lên sân khấu hát, đành phải bán giọng để trả tiền ăn thôi.
Hwang Minchul làm bộ nói:
- Vậy thì tôi biết làm cái gì, tôi nghĩ tôi thích hợp với việc làm Tổng giám đốc ở đây, hay là tôi làm vài ngày để trả nợ vậy.
Lee Jihoon suýt nữa thì phun cả rượu trong miệng ra, trong lòng cậu, Hwang Minchul là người vô cùng nghiêm túc, nhưng những gì anh nói ngày hôm nay thật khác với bình thường, Lee Jihoon thực sự muốn cười.
Kim Dong Myung quay đầu lại nhìn Lee Jihoon:
- Vậy Jihoon, hai chúng tôi đều đi kiếm tiền trả nợ, cậu sẽ làm gì?
Lee Jihoon uống nốt ngụm canh cá rồi hài lòng lau miệng:
- Vậy sao? Thế thì cứ ngồi đây chờ các anh trả hết nợ.
Hwang Minchul bật cười lớn.
Nói mãi nói mãi, Lee Jihoon bắt đầu thấy không yên tâm, nghĩ một hồi, xung quanh cậu chẳng ai có tiền, hình như chỉ có Choi Seungcheol là giàu có nhất, nhưng cậu và anh lại không có mối quan hệ gì, sao có thể đòi tiền của anh? Nghĩ đi nghĩ lại, hình như chỉ còn mỗi Lão Béo, đã quyết định như vậy, đành phải gọi Lão Béo ra giải cứu cho mình thôi, giả sử Lão Béo còn cần người tài như mình thì lão buộc phải tới. Kim Dong Myung nhấp một ngụm rượu:
- Chúng ta ngốc thật, việc gì phải phiền phức như thế, nghe nói Tổng giám đốc của khách sạn này còn thiếu một người vợ, chi bằng Jihoon hy sinh một chút, gả cho anh ta là xong.
Lee Jihoon lắc đầu nguầy nguậy:
- Bữa cơm này đắt quá, tôi không thèm gả cho một ông già đâu.
Kim Dong Myung liếc Hwang Minchul, Hwang Minchul chỉ cười. Kim Dong Myung dường như hiểu ra điều gì đó, nói:
- Sao cậu biết là một ông già, ngộ nhỡ là một người trẻ tuổi đẹp trai như Hwang Minchul thì sao, cậu có chịu không?
- Không. – Lee Jihoon trả lời rất nhanh chóng. – Tôi có quen anh ta đâu, cho dù anh ta còn trẻ đã lên làm Tổng giám đốc thì cũng chẳng liên quan gì tới tôi cả.
Kim Dong Myung cười cười, không nói nữa. Lúc này, một nhân viên phục vụ bước vào:
- Tổng giám đốc, ông bà chủ đang ăn cơm ở phòng bên cạnh, mời ông qua một lát để gặp vài người bạn.
- Được, cậu xuống trước đi! Nói lát nữa tôi qua. – Hwang Minchul nói.
Kim Dong Myung đứng lên:
- Nếu bác trai đã gọi cậu thì tôi cũng đi luôn đây, mấy người bạn còn đang chờ tôi, hôm khác chúng ta sẽ chơi bóng với nhau.
Hwang Minchul gật đầu:
- Được rồi! Có thời gian thì gọi điện cho tôi.
Kim Dong Myung làm mặt hề với Lee Jihoon:
- Tôi không trả nợ cùng cậu nữa, hôm khác tôi sẽ mời cậu ăn cơm. – Kim Dong Myung vừa đi khỏi, Lee Jihoon không biết phải làm thế nào, cậu không muốn đụng phải em gái của Hwang Minchul, không phải là cậu sợ, chỉ là không muốn mọi người đều thấy khó xử, nói không chừng Choi Seungcheol cũng có mặt ở đó, vậy thì mọi chuyện sẽ càng thêm phức tạp.
Hwang Minchul kéo tay Lee Jihoon:
- Đi thôi, Jihoon.
Lee Jihoon giằng khỏi tay anh, khó xử:
- Tôi không đi nữa, sợ không tiện, anh đi một mình đi!
- Có gì mà không tiện, chỉ là bố mẹ tôi thôi, chắc chắn họ sẽ thích cậu lắm.
Lee Jihoon vẫn hơi do dự, nhưng không từ chối được lời mời nhiệt tình của Hwang Minchul, đành gật đầu đồng ý. Hai người đi sang phòng ăn bên cạnh, Lee Jihoon chỉnh lại quần áo, trong lòng bất giác thấy căng thẳng.
Nhân viên phục vụ mở cửa ra, trong phòng chật người, ánh mắt tất cả mọi người đều đổ dồn về phía họ, Lee Jihoon càng cảm thấy khó chịu hơn, chỉ có Hwang Minchul là vẫn thoải mái nắm tay cậu, ngồi vào chiếc ghế cạnh một cặp vợ chồng trung niên, nói:
- Ba mẹ, không phiền khi con đưa bạn cùng tới chứ!
Một phụ nữ trông khoảng 40, 50 tuổi đứng lên, khuôn mặt hiền lành, nhìn Lee Jihoon từ trên xuống dưới rồi tới gần nắm tay cậu:
- Đương nhiên là được rồi. Chul, cậu bé này là ai?
Hwang Minchul thân mật đặt tay lên vai Lee Jihoon:
- Cậu ấy là bạn tốt kiêm bạn làm ăn của con, Lee Jihoon.
Kim Seong Ha chưa bao giờ thấy con trai mình đưa người khác về nhà, bà cũng rất sốt ruột, không ngờ cuối cùng con trai bà cũng đã nghĩ thông suốt, bà nhìn Lee Jihoon, thầm đánh giá, thấy cậu bé nhỏ nhắn, mặt mũi xinh xắn mà cũng có vẻ là có học, ngồi cạnh con trai mình đúng là rất xứng đôi. Hwang Deok Yoon từ giây đầu tiên khi Lee Jihoon bước vào, ánh mắt đã không hề rời khỏi cậu, lúc không cẩn thận, ông làm đổ cả tra ra ngoài. Nhân viên phục vụ vội vàng đi tới thu dọn. Có trợ lí Jeong Hyuk ngồi cạnh đó nắm chặt tay, ông mới bình tĩnh lại được. Lee Jihoon quá giống một người, một người cũ của hơn 20 năm trước, sao lại có thể giống đến như thế?
Jeong Hyukvới ông là quan hệ thượng cấp và hạ cấp, nhưng trên cả, họ là hai người bạn cùng nhau lớn lên, người đó ông cũng đã từng gặp. Thấy Hwang Deok Yoon quay lại nhìn, Jeong Hyuk gật đầu, nói nhỏ:
- Giống, giống quá, cứ như là một người vậy.
Kim Seong Ha thấy chồng mình cứ nhìn Lee Jihoon chăm chăm như người mất hồn thì hơi giận, quay sang nguýt ông một cái:
- Anh nói gì đi chứ, làm gì mà như người mất hồn vậy!
Lúc này Hwang Deok Yoon mới sực tỉnh, đứng lên:
- Hoan nghênh các bạn trẻ cùng tham gia, nếu chỉ có người già chúng tôi nói chuyện với nhau thì cũng chẳng có ý nghĩa gì, có các cháu ở đây, chúng tôi thấy không khí sôi nổi hơn nhiều. – Những người khác có mặt ở đó đều cười, những người này đều là những người cùng ông tạo nên Hwang Thế, nói là cấp trên cấp dưới nhưng thực ra thân nhau như anh em, bạn bè.
Lee Jihoon cũng đứng lên cúi đầu:
- Cháu chào hai bác! Cháu tới đường đột quá, cũng không chuẩn bị quà cáp gì, mong hai bác thông cảm. – Nhưng đôi mắt cậu đã nhanh chóng lướt qua một vòng, thấy Choi Seungcheol và Hwang Nari không có mặt ở đó, thở phào nhẹ nhõm.
Hwang Deok Yoon lại một lần nữa quan sát kỹ Lee Jihoon, giọng nói có phần không bình tĩnh:
- Không cần phải khách sáo, mau ngồi xuống, ngồi xuống đi.
Kim Seong Ha cũng kéo tay Lee Jihoon ngồi xuống:
- Cậu Lee đang làm gì vậy?
- Cháu... - Lee Jihoon đang định nói thì Hwang Minchul tỏ ra không vui:
- Mẹ, mẹ hỏi gì nhiều thế.
- Cái thằng bé này! – bà lườm con trai. – Mẹ chỉ mới hỏi được một câu. Con nhìn lại con đi, như gà mẹ giữ ổ vậy
Lee Jihoon thấy họ hiểu lầm thì hơi ngượng, vội nói:
- Bác gái, cháu làm thiết kế ở Công ty K, là bạn làm ăn với Tổng giám đốc Hwang, hôm nay bọn cháu vừa ký hợp đồng hợp tác với nhau nên mới tới đây ăn cơm.
Bà Tuyết Y nhìn Lee Jihoon với ánh mắt là lạ rồi lại nhìn Hwang Minchul:
- Ừ, ừ... - Rồi đẩy bóng sang chồng mình. – Anh cũng nói vài câu đi!
Hwang Deok Yoon nói nhỏ:
- Em nói hết rồi, em còn bảo anh nói gì?
Kim Seong Ha thở dài:
- Đã 30 tuổi rồi còn chưa lập gia đình, khó khăn lắm mới thấy nó đưa một người về, lại không phải, anh bảo làm mẹ như em có không lo lắng được không?
Lee Jihoon thấy họ cứ thì thầm to nhỏ với nhau, chắc chắn là đang nói mình thì càng thấy ngượng hơn, thật muốn biến khỏi đây ngay lập tức. Hwang Minchul thò tay xuống gầm bàn nắm tay Lee Jihoon mới phát hiện ra lòng bàn tay cậu toàn là mồ hôi, không nhịn được bật cười, nói nhỏ bên tai Lee Jihoon:
- Bố mẹ tôi là hổ hay sao mà cậu phải sợ như thế? Từ ngày quen cậu, chưa khi nào thấy cậu sợ thế. – Lee Jihoon nhìn khuôn mặt nhẹ nhàng của anh, giận dữ dẫm mạnh lên chân anh, khiến anh đau đớn cau mày lại, miệng xuýt xoa. Những hành động đó đều lọt vào mắt Kim Seong Ha, xem ra hình như cũng không tệ như mình nghĩ. Bà đích thân đặt một bát cháo bào ngư vào tay Lee Jihoon, tươi cười nói:
- Cháu chưa ăn cơm phải không! Xin lỗi, bác chỉ mải nói chuyện mà quên mất, mau ăn cháo tổ yến đi.
Lee Jihoon cũng không tiện từ chối, chỉ có điều vừa nãy ăn nhiều quá nên bây giờ không muốn ăn nữa, thi thoảng cậu lại đạp xuống chân Hwang Minchul, hy vọng anh nói câu gì đó. Ai ngờ Hwang Minchul cứ giả vờ như không biết. Lee Jihoon không còn cách nào khác, đành phải ăn bát cháo.
Kim Seong Ha thăm dò:
- Jihoon, sau này thường xuyên bảo Minchul đưa tới nhà bác chơi nhé, nhà bác tuy không lớn nhưng đằng sau có một cái bãi cỏ rộng, khung cảnh đẹp lắm, còn có thể cưỡi ngựa, bác nghĩ chắc là giới trẻ các cháu thích trò này.
- Bãi cỏ... - Hai mắt Lee Jihoon lập tức sáng lên, hồi du học bên nước ngoài, cậu cũng thường xuyên cùng bạn bè đi cưỡi ngựa, sau đó về nước không còn cơ hội nữa, vừa nghe nói được cưỡi ngựa cậu lập tức thấy hưng phấn hơn.
Kim Seong Ha thấy khuôn mặt vui vẻ của Lee Jihoon thì nói ngay với Hwang Minchul:
- Mai là thứ bảy, con đưa Jihoon tới nhà mình chơi, mẹ sẽ nấu món ngon cho hai đứa.
Hwang Minchul nhìn Lee Jihoon, gật đầu:
- Vâng, con sẽ đưa cậu ấy tới.
Lee Jihoon lúc đầu thì đúng là rất hưng phấn, nhưng bỗng dưng nghĩ ra rất có thể sẽ đụng phải Choi Seungcheol và Hwang Nari ở đó, trong lòng lại thấy không thoải mái, nhưng nhìn nét mặt nhiệt tình của bà, cậu cũng không biết nói gì hơn.
Kim Seong Ha càng nhìn càng thích Lee Jihoon. Bởi vì thích Lee Jihoon nên bà muốn tìm hiểu thêm về thân thế của cậu, xem hai nhà có hợp với nhau không:
- Jihoon, có thời gian thì hẹn ba mẹ cháu tới uống trà với bác nhé!
Sắc mặt Lee Jihoon lập tức tái nhợt:
- Ba mẹ cháu qua đời từ khi cháu còn nhỏ.
Câu nói này vừa mới thốt ra không những khiến bà biến sắc mà cả Hwang Deok Yoon cũng kinh ngạc, không nhịn được, bật hỏi:
- Sao lại qua đời?
Kim Seong Ha véo chồng một cái rồi nắm tay Lee Jihoon, an ủi:
- Tại bác, tại bác, làm cháu nhớ lại chuyện đau lòng.
Lee Jihoon cười đắng chát:
- Không trách bác được, hồi mẹ cháu còn sống, không có ngày nào là không sống trong đau khổ, với mẹ cháu mà nói, có khi chết lại là một sự giải thoát.
Bà Kim vuốt ve tay Lee Jihoon:
- Con ngoan, đừng nghĩ nữa, không ai nói tới chuyện này nữa nhé. – Miệng thì nói vậy, nhưng trong lòng bà lại thầm tính toán, những đứa trẻ không có cha mẹ thì thường có khiếm khuyết, huống hồ một gia đình như nhà họ, yêu cầu chọn con dâu rất cao. Lee Jihoon đúng là không tệ, nhưng thân thế gia đình cậu lại không tốt, thấy hai người tình cảm còn chưa sâu sắc, phải mau tách họ ra. Vừa nghĩ vậy, khuôn mặt bà lập tức trở nên lạnh nhạt hơn. Lee Jihoon cũng có thể cảm nhận được điều này, vốn dĩ cậu chẳng có ý gì với Hwang Minchul nên cũng không quan tâm nữa.
Hwang Deok Yoon nghe nói ba mẹ của Lee Jihoon đều đã qua đời, rồi lại nói mẹ cậu cả đời sống trong đau khổ thì trái tim như bị hàng ngàn mũi dao cứa vào, đúng lúc Lee Jihoon đi rửa tay, ông cũng lập tức đứng lên, đi theo ra ngoài. Lee Jihoon vừa từ nhà vệ sinh đi ra, Hwang Deok Yoon đã bước tới, sắc mặt quan tâm và thân thiết:
- Bác muốn hỏi cháu một chuyện, nhưng lại sợ quá đường đột. Nhưng bác nhìn thấy cháu, bỗng dưng nhớ ra một người bạn cũ, bởi vậy muốn hỏi mẹ cháu tên là gì.
Lee Jihoon hơi ngạc nhiên, nhưng cậu vẫn nói:
- Là Yoo Minsook ạ.
Hwang Deok Yoon vừa nghe thấy cái tên này đã như bị người ta đánh trúng, dựa lưng vào tường, miệng lẩm bẩm:
- Yoo Minsook... - Cái tên quen thuộc này đã nằm sâu trong đáy lòng ông suốt 20 năm nay, khiến ông không phút giây nào không sống trong đau khổ và dày vò, hôm nay một lần nữa nghe thấy cái tên này, vậy mà đã âm dương cách biệt.
Lee Jihoon thấy Hwang Deok Yoon tái mặt đi thì lo lắng đỡ cánh tay ông:
- Bác trai, bác làm sao thế?
Hwang Deok Yoon lắc đầu:
- Bác không sao, bác không sao, cháu vào trước đi! Bác ngồi một mình một lát.
Thấy Lee Jihoon đã đi xa, ông Hwang Deok Yoon quay về phòng làm việc của mình, mở ngăn kéo ra, lấy trong đó ra một cái hộp gỗ. Mở cái hộp gỗ, ông lấy ra một bức ảnh, người trong bức ảnh xinh đẹp như hoa, đôi mắt bồ câu như biết nói, khuôn mặt vô cùng dịu dàng, khóe miệng nhỏ hơi nhếch lên, có cái gì đó đáng yêu và tinh nghịch. Nước mắt Hwang Deok Yoon rơi xuống, lẩm bẩm:
- Minsook, tại anh phụ lòng em! Tại anh phụ lòng em! Anh không phải là người, thực sự không phải là người! Em có biết không? Hôm nay anh gặp con trai em rồi, giống em như đúc. Con trai em chính là con trai anh, anh phản bội em là chuyện khiến anh hối hận nhất cuộc đời này, chắc chắn anh sẽ đối xử với con trai em như con ruột của mình. Những gì người khác có, anh cũng sẽ cho nó; những gì người khác không có, anh càng phải cho nó. – Nghe thấy tiếng gõ cửa, ông vội vàng cất ảnh đi, lau nước mắt rồi mới nói lớn. – Mời vào.
Hwang Minchul bước vào, thấy sắc mặt ba mình có vẻ không bình thường, anh lo lắng chạy lại dìu ông:
- Ba, ba sao thế? Có phải thấy không khỏe không?
Ông Hwang Deok Yoon lắc đầu, bỗng dưng nắm chặt tay Hwang Minchul, sắc mặt vô cùng nghiêm túc:
- Minchul, con nói thật với ba, con có quan hệ gì với Lee Jihoon.
Hwang Minchul hơi ngạc nhiên trước câu hỏi của ba mình, ba anh bình thường không thích quản lý chuyện của con cái, nhưng anh vẫn thật thà trả lời:
- Cậu ấy chỉ là bạn làm ăn của con thôi, không có quan hệ gì cả.
Hwang Deok Yoon nhìn Hwang Minchul chăm chăm:
- Thật sao?
Hwang Minchul hoảng hốt khi nhìn ánh mắt của ba mình:
- Ba làm sao vậy?
- Ba muốn con cưới cậu ấy, hơn nữa phải đối xử với cậu ấy thật tốt, ba muốn cậu ấy thành con dâu nhà họ Hwang
Hwang Minchul thấy ba mình nói vậy thì ngẩn ngơ:
- Ba làm sao thế?
Hwang Deok Yoon đứng lên:
- Chỉ cần Jihoon thích con thì con phải cưới nó, nếu không đừng mong thừa kế sản nghiệp nhà họ Hwang, con có hiểu không?
Hwang Minchul ngẩn ngơ, nhưng thấy ánh mắt nghiêm túc của ba mình, anh đành gật đầu:
- Con sẽ cố gắng.
Lúc này Hwang Deok Yoon mới hài lòng gật đầu:
- Có điều chuyện này không được để mẹ con biết.
Hwang Minchul lo lắng nhìn ba mình:
- Con thấy mẹ không hài lòng với hoàn cảnh gia đình của Lee Jihoon, con sợ mẹ sẽ không đồng ý đâu.
- Con không cần lo về mẹ con, chỉ cần con đối xử tốt với Lee Jihoon, những việc khác ba sẽ giúp. – Nói xong, ông đi ra khỏi phòng, để lại một mình Hwang Minchul vẫn ngơ ngác không hiểu chuyện gì.
Khi Hwang Minchul quay lại thì ba mình đang nói chuyện rất vui vẻ với Lee Jihoon, ánh mắt của ông tràn đầy sự yêu thương, quan tâm, ông chưa bao giờ dành ánh mắt này cho anh và em gái. Anh luôn cảm thấy giữa ba anh và Lee Jihoon có chuyện gì đó, nhưng đây là lần đầu tiên họ gặp nhau, sao có thể như thế được?
Hwang Deok Yoon nhìn bộ quần áo trên người Lee Jihoon, vừa nhìn đã biết là hàng rẻ tiền thì thấy khó chịu trong lòng, quay đầu nói với Hwang Minchul:
- Minchul, lát nữa con đưa Jihoon tới siêu thị nhà mình chơi, thằng bé thích cái gì thì mua cho nó, tính vào tài khoản của công ty ba. – bà Kim liếc chồng một cái, thấy ông hôm nay có vẻ bất thường, bình thường bà đi mua đồ đều phải tự thanh toán, vậy mà hôm nay vì một người xa lạ mà ông lại phá vỡ quy định của công ty.
Hwang Minchul cũng có rất nhiều nghi vấn, nhưng anh vẫn nhanh nhẹn đồng ý. Chỉ có Lee Jihoon là thấy ái ngại, vội từ chối:
- Cảm ơn bác, cháu không cần gì đâu, tấm lòng của bác cháu xin nhận.
Hwang Deok Yoon bây giờ chỉ muốn đền tội, chỉ tiếc là ông không thể cho Lee Jihoon mọi thứ mà mình có, nên quay sang nói với Hwang Minchul:
- Đừng ngồi đây với mấy ông bà già nữa, bọn trẻ các con đi chơi đi! Tới đó kiểu gì cũng có đồ mà Jihoon thích! Đi đi!
Lee Jihoon cũng không tiện nói gì thêm, bèn đứng lên, cùng Hwang Minchul đi ra ngoài. Ngồi trên xe, cậu cũng như Hwang Minchul, lòng tràn đầy nghi vấn:
- Ba anh bình thường cũng đối xử với người khác như thế hả?
Hwang Minchul cười:
- Vậy thì cậu không hiểu ba tôi rồi, ông ấy rất khó gần, đừng nói là nói chuyện thân mật với những người ít tuổi. Có điều hình như hôm nay ba tôi đối xử với cậu hơi khác thường!
Lee Jihoon nghĩ một lúc lâu:
- À! Đúng rồi, chắc chắn ba anh tưởng tôi là bạn trai anh nên mới tốt với tôi như thế, người già mà.
Hwang Minchul cười cười, khởi động xe:
- Đừng nghĩ nữa, nếu ba tôi đã ra lệnh bắt tôi đưa cậu đi mua đồ thì chỉ cần cậu thích, tôi sẽ mua hết, dù sao cũng có người trả tiền cho cậu, việc tốt như thế này biết tìm ở đâu?
Lee Jihoon cũng không phải loại người ham mua sắm cho lắm, lại còn để ba Hwang Minchul trả tiền, thứ nhất là hai người mới gặp mặt nhau lần đầu tiên, mà cứ cho là thường xuyên gặp mặt, nhưng hai bên không có quan hệ gì, cũng không thể để người ta trả tiền được. Cậu tỏ ra khó xử:
- Tôi thấy hay thôi đi! Tôi cũng chẳng thiếu cái gì, để ba anh trả tiền thì ngại lắm.
- Có gì đâu mà ngại, nếu thực sự thấy ngại thì tôi trả tiền cho cậu là được chứ gì!
- Chúng ta ăn cơm vẫn chưa trả tiền, có phải như thế không được không hả?
Hwang Minchul nhìn khuôn mặt ăn năn của Lee Jihoon thì bật cười:
- Ăn cơm của nhà mình mà còn phải trả tiền sao?
Lee Jihoon kinh ngạc:
- Khách sạn Star City là của nhà anh?
Hwang Minchul gật đầu:
- Đó là do ông ngoại tôi thành lập. Sau khi ông ngoại mất, ba tôi tiếp quản, quản lý các công việc thường ngày, tôi có thời gian cũng tới giúp ba tôi.
Lee Jihoon giận dữ chu miệng:
- Vậy sao anh không nói sớm, làm tôi cứ sợ không đủ tiền trả.
Hwang Minchul nhướng mày:
- Tôi đâu thấy cậu lo lắng, chỉ thấy cậu ăn nhiều hơn, uống nhiều hơn người khác. Đúng là một chú heo ham ăn.
Lee Jihoon mạnh miệng nói:
- Tới một nơi đắt đỏ như thế ăn cơm, đương nhiên là phải ăn cho bõ, nếu không thì tôi thiệt thòi hả?
- Ha ha ha... - Hwang Minchul cười xong bèn quay đầu lại, nghiêm túc nhìn Lee Jihoon, ánh mắt sâu thẳm. – Jihoon, cậu cảm thấy tôi thế nào? Ở cùng tôi có vui không?
Lee Jihoon gật đầu như bổ củi:
- Đương nhiên là vui rồi, tôi mà có người anh như anh thì thích thật, thật là ngưỡng mộ em gái anh.
Hwang Minchul không hiểu đang suy nghĩ điều gì, chỉ nhếch miệng cười:
- Chỉ muốn có người anh trai như vậy, lẽ nào không nghĩ gì khác sao, cái gì đại loại như là bạn tri kỷ hay là chồng gì gì đó? – Nói xong, anh nhìn thấy khuôn mặt nhỏ của Lee Jihoon thoáng thay đổi trong gương chiếu hậu.
Lee Jihoon nghịch ngợm làm mặt hề:
- Không dám vọng tưởng, một thắng nhóc nhà nghèo như tôi không mong trèo cao quá làm gì, chỉ mong được sống một đời bình yên đủ ăn đủ mặc là tôi đã hạnh phúc lắm rồi.
Hwang Minchul thoáng sầm mặt lại, Lee Jihoon cũng có vẻ trầm tư, hai người rơi vào im lặng.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com