Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Thông báo

Sáng nàng hôm sau, ánh sáng ấm áp của mùa đông khẽ len lỏi vào trong căn phòng ngủ ở đông cung thái tử. Shinichi khẽ nheo mắt ngồi dậy

- 'Đau đầu quá' – Chàng xoa nhẹ thái dương, ngáp dài rồi định ngồi dậy – 'Ran, tại sao nàng ấy lại...' – Chàng ngạc nhiên nhìn cô gái đang cuộn tròn trong chăn bên cạnh mình – ' Xem nào, hôm qua có tiệc ở đại điện, mình đã tự vào cung và rồi...' – Nghĩ đến đây, chàng giật mình – 'Chết tiệt, hôm qua say quá nên không làm chủ được hành động và đã...' – Nghĩ đến đâu, Người quay sang nhìn cô gái bên cạnh

Mái tóc đen rũ rượi, môi bị sưng tấy cả lên, trên cổ, vai có những vết cắt thâm tím lại. Hình như hôm qua chàng hơi quá tay

(Shun: Hơi á? Ngươi biết ngươi đã làm cái éo gì đêm qua không mà nói?)

- Uhm... - Ran hé mở đôi mắt còn ngái ngủ, kéo sát chăn lại vì lạnh

(Daiku: Lại chả không? Cô nàng này có mặc gì đâu mà chả lạnh)

Cả người nàng lúc này đau ê ẩm, nhức nhối, đặc biệt là phần dưới. Chỉ cần cựa quay nhẹ một tí thôi là nỗi đau lan ra toàn thân. Lần đầu của nàng thế thôi là xong.

Mở to đôi mắt ra, nàng bắt gặp ánh mắt của chàng đang hướng về mình, nhìn chằm chằm vào nàng. Nhìn thấy Người, toàn bộ kí ức từ hôm qua dội về đầu nàng. Nàng, Kudo Ran bị chàng, Kudo Shinichi cưỡng hiếp

Nghe đến từ "cưỡng hiếp" này thôi là không hiểu bao nhiêu tức giận từ phương trời nào bay hết về đây. Đã vậy khi nhìn thấy cái khuôn mặt thờ ơ, ngây thơ vô số tội trước mắt kia là cục tức ấy lại trào lên. Nàng vừa tức vừa căm đến phát khóc

- 'Người có biết là đau thế nào không mà làm cái vẻ mặt lạnh lùng không quan tâm đấy?'

Đôi mắt nàng rưng rưng nước mắt trực vỡ òa thành tiếng khóc. Ran ngồi bật dậy, dù đau đớn vẫn cố chịu, nàng kéo chăn che ngang ngực, toan bước xuống giường thì từ đằng sau có một đôi tay rắn chắc ôm chặt lấy nàng từ phía sau, kéo nàng vào lòng

- Buông ra. – Nàng nói

Ran vùng vẫy, cố gắng thoát ra khỏi vòng tay chàng nhưng càng cố thì chàng lại càng siết chặt hơn. Shinichi tựa đầu vào hõm vai nàng, chàng hôn nhẹ lên vết cắn tối hôm qua trên cổ, nói:

- Xin lỗi nàng, Ran.

Giật mình trước nụ hôn của chàng, nàng thôi không vùng vẫy nữa, nước mắt phần nào nén lại được.

- Co đau không? – Người hỏi, giọng không giấu được sự quan tâm.

- Người đùa ấy à? Có đau không á? Đương nhiên là đau, rất đau là khác. Cái đồ...đồ vũ phu, tên bạo lực, cuồng dâm chết tiệt – Ran cứ thế mà hét thẳng vào mặt đấng phu quân cho bõ tức

Thấy thái độ của thê tử như vậy, Người càng thấy có lỗi hơn.

- Là lỗi của ta, do hôm qua ta nên... - Người ấp úng, nói nửa chừng

Đến lúc này thì nàng bực thật rồi đấy, nàng giận dữ nói:

- Thế tại sao người lại uống say thế? Lại còn nói linh tinh gfi là thiếp phạm tội khi quân rồi còn làm cái trò đấy với thiếp nữa? Người có biết là đau lắm không?

- Là vì ta sợ nàng đi với người khác. Ta sợ sẽ đánh mất nàng – Chàng ôm chặt lấy nàng như sợ mất đi

- Shinichi... - Nàng quay đầu lại nhìn chàng

- Ta... ta xin lỗi, xin nàng tha thứ cho ta...

Cả đời Kudo Shinichi này có một điều cấm kỵ đó là đi cầu xin người khác. Người cho rằng hành động đó có nghĩa là hạ nhục bản thân, hạ nhục danh dự của mình. Vậy mà giờ đây, Người lại đang đứng đây, cầu xin nàng tha thứ cho mình. Điều đó cũng đủ để chứng minh rằng, chàng sẵn sàng vứt bỏ danh dự, cái tôi của bản thân.

Khi nghe chàng nói vậy, Ran từ ngỡ ngàng đến hạnh phúc. DĨ nhiên là nàng biết điều cám kị của chàng là gì nên nàng rất vui khi nghe chàng nói vậy. Vậy là chàng rất yêu nàng đúng không?

Ran xoay người lại, ôm lấy chàng

- Thiếp cũng yêu Người. Nhưng tại sao Người lại làm vậy? Tại sao?

- Vì ta cứ ngỡ rằng nàng đã phản bội ta.

- Hả? – Ran ngạc nhiên – Tại sao chàng lại nói thế? Thiếp chỉ yêu mình chàng. Cớ sao chàng lại nói thiếp không chuyên chính?

- Lần trước ta đã thấy nàng ôm hoàng tử của Thủy quốc và ta đã ghen nên... - Shinichi nói nửa chừng rồi quay mặt đi, cố gắng không để nàng nhìn thấy những vệt hồng trên má mình

(Shun: Ui!!!! Kawaiiiii!!!!!!

Daiku: *Khoanh tay đứng nhìn* Thôi em, để yên cho nó tỏ tình nốt đi)

Ran che miệng cười khúc khích

- LÀ hắn nói hắn yêu thiếp nhưng thiếp đã từ chối vì thiếp chỉ yêu mình chàng. Chí vì thế nên hắn nói hắn muốn ôm thiếp lần cuối

- Vậy ta đã hiểu lầm nàng... ta xin lỗi...

- ... - Nàng không đáp rồi bất ngờ rướn người hôn chàng

Shinichi ban đầu cũng ngạc nhiên nhưng rồi cũng mở miệng nhận lấy nụ hôn ấy. Mỉm cười ấm áp khi nụ hôn kết thúc, ôm lấy Ran vào lòng, người tự nhủ sẽ không đánh mất người con gái định mệnh này nữa.

- Chàng nên thay quần áo đi, phụ hoàng nói là hôm nay người sẽ thống lĩnh quân đội đưa công chúa và hoàng tử hai nước về mà

- Ừ, ta đi đây.

Shinichi nhanh chóng thay đồ, Ran cũng vậy, hai người bước ra trong bộ trang phục truyền thống. Riêng thái tử thì còn khoác thêm 1 chiếc áo choàng dài màu đỏ. Phải thôi, tướng quân thống lĩnh toàn bộ binh sĩ trong cung thì phải thế chớ.

8 giờ, Shinichi dẫn đầu đoàn sứ giả cùng tướng quân Makoto Kyogoku theo sau. Đến đoạn đường giao biên giữa Thủy quốc và Lôi quốc, hai vị tướng tách nhau ra. Makoto đưa công chúa Kusuda Kin về nước còn Shinichi thì đưa hoàng tử Takahiro Takeshi về Thủy quốc. Đêm thứ 7 trước khi về hẳn đến nơi, Shinichi đã cảnh cáo hoàng tử nếu lần sau đến nước Mặt Trời Mọc thì không được bén mảng đến gần Ran nữa, bằng không thì hoàng tử sẽ tự biết hậu quả.

(Shun: Ghê quá, có cần phải đến mức như thế không hả anh?

Daiku:*gật gù* Có chứ em.)

Trong khi ấy, tại Đông cung thái tử, suốt cả tuần nay, Ran đều không ăn được gì, nếu có thì cũng chỉ anh một hai thìa rồi bỏ, hoàng thượng và hoàng hậu vô cùng lo lắng.

Thêm 1 tuần nữa, Shinichi trở về hoàng cung cùng với tướng quân Makoto. Rảo bước về phòng riêng, Shinichi cởi áo choàn và áo giáp ra rồi tiến đến ngự hoa viên. Đến nơi, chàng gần như không nhận ra được nương tử của mình. Ran chỉ sau nửa tháng không gặp mà thấy nàng hốc hác quá. Chàng tiến lại gần:

- Ran... - Người ôn nhu gọi nàng

- Shinichi. – Ran ngẩng đầu lên – Chàng về rồi.

Ran cười vui vẻ và bước đến chỗ phu quân nhưng đột nhiên đầu óc tối sầm lại và ngất đi.

Shinichi nhanh như cắt chạy đến đỡ lấy Ran, gọi tên nàng mãi không tỉnh thì chàng liền bế Ran quay trở về Đông cung và gọi thái y

Sau khi xem xét bắt mạch cho thái tử phi, thái y cẩn thân để tay của Ran lại vào trong chăn rồi quay ra quỳ xuống trước mặt thái tử và nói:

- Khởi bẩm thái tử, thái tử phi do mấy ngày nay không ăn uống được gì nên cơ thể bị thiếu hụt dinh dưỡng khiến cơ thể bị suy nhược dẫn đến ngất xỉu và còn thêm 1 tin nữa thưa thái tử

- Tin gì? – Shinichi lãnh đạm hỏi

- Thái...thái tử phi đang mang thai ạ.

- Thật không? – Shinichi chưng ra cái bộ mặt lạnh như băng thường ngày hỏi lại nhưng thực ra bên trong lại đang gào thét điên cuồng, chàng sắp làm cha rồi ư?

- Thật ạ.

- Vậy thì ngoài tar a, ngươi tuyệt đối không được nói với anh, nếu không thì cần thận cái đầu của ngươi đấy.

- Tại sao ạ?

- Đừng hỏi, ta sẽ nói sau.

- Dạ, thần xin tuân chỉ

- Vậy ngươi lui được rồi đấy

- Dạ, thần xin cáo lui

Sau khi viên ngự y lui đi, Shinichi ngồi xuống mép giường, nắm lấy bàn tay của Ran, Người nói, giọng nhẹ nhàng nhất có thể

- Ran, ta sắp có con rồi.

Ran cứ vậy mà ngất đi trong 2 ngày, Shinichi tuy nhiên bề ngoài vẫn lạnh lùng lãnh khốc như thường ngày nhưng thực ra bên trong lại cười như điên đến sái quai hàm.

2 ngày, Ran dần tỉnh lại, Shinichi thì mấy ngày nay lúc nào cũng túc trực bên cạnh nàng, chỉ thi thoảng mới rời khỏi cung làm việc chính sự

Sau hai ngày ngất xỉu, Ran tỉnh lại, thấy phu quân đang ngồi cạnh đọc binh pháp. Bàn tay thanh mảnh của nàng nắm lấy tay trái Shinichi đang cầm quyển sách, nàng thều thào

- Shi...ni...chi...

- Ran – Shinichi giật mình – Nàng tỉnh rồi à? Để ta đi gọi thái y

- Không, đừng mà...làm ơn...ở lại đây...với thiếp...

- ...được rồi – Thái tử ngập ngừng nhưng rồi cũng phải gật đầu đồng ý

Thái tử ngồi ra sau cho Ran từa vào người mình, hai người cứ im lặng một lúc, Shinichi ôm chặt và thì thầm vào tai nàng

- Ta nhớ nàng lắm.

- Thiếp cũng vậy

- Ta nhớ nụ cười của nàng, nhớ mùi hương trên mái tóc nàng, nhớ mọi thứ về nàng, ta nhớ nàng

(Daiku: *Khoanh tay đứng nhìn* Sến quá em ơi

Shun: Kệ đi anh, sến được mà.)

- Thái tử... - Ran ngạc nhiên rồi nhìn ra xa xăm, không điểm tựa – Chàng đừng nói vậy, chàng sắp làm vua rồi mà lại như thế thì không được đâu

- Tại sao chứ? Nàng là thê tử của ta, tại sao ta lại không có quyền nhớ nàng?

- Không phải, ý thiếp không phải như thế, chàng là thái tử, nên lo nhiều về việc chính sự hơn chứ không nên lo cho thiếp

- Không thể thế được, ta bắt buộc phải lo cho nàng... và cả con của chúng ta nữa – Câu cuối Shinichi nói khẽ vì chưa muốn cho nàng nghe tiếng

1 tuần sau, các triệu chứng choáng váng, đau đầu, mệt mỏi và buồn nôn khiến Ran nghi ngờ. Thêm vài tuần nữa, khi giúp Shinichi mặc bộ áo choàng để lên đại điện, nàng hỏi:

- Shinichi

- Sao? – Thái tử vừa đeo đai lưng quay lại

- Có chuyện gì đang xảy ra với thiếp vậy?

Shinichi mỉm cười, xoa đầu Ran như một chú cún nhỏ, giọng nói có vẻ vui vui

- Tối nay ta sẽ nói cho nàng sau, giờ thì ta đi đây, chào nàng. – Đặt lên trán Ran một nụ hôn và quay gót ra đi, miệng huýt sáo có vẻ vui lắm

Ran nhìn theo bóng Shinichi khuất dần sau cánh cửa mà lòng không khỏi thắc mắc

~~** Ta là dải phân cách thời gian **~~

Tôi đó, làm xong tấu sớ cũng là 10 giờ đêm, Shinichi mệt mỏi vươn vai rời khỏi thư phòng bước về cung riêng của mình. Nhẹ nhàng hết sức để tránh cho thê tử mình tỉnh giấc.

Nằm lim dim được một lúc thì bị lay dậy

- Shinichi...Shinichi...

- Ưm...ư... Ran, có chuyện gì vậy? – Shinichi ngồi dậy dụi dụi mắt

- Chàng nói gì sáng nay chàng có nhớ không?

- Sáng nay á? – Shinichi lục lại các kí ức – À, ta nhớ rồi

Chàng ôm lấy Ran rồi nằm xuống, Ran cũng theo đà mà ngã lên người chàng. Ôm chặt Ran trong vòng tay, chàng ôn nhu nói:

- Nàng biết các triệu chứng gần đây của nàng là gì không?

- Là gì ạ?

- Dấu hiệu mang thai thời kì đầu

Ran giật thót mình, chẳng lẽ nàng đang mang trong mình giọt máu của chàng sao?

Chống tay gượng người dậy, nhìn thảng vào mắt Shinichi, nàng nói từng chữ như đang nói chuyện với người nước ngoài:

- Chàng-đang-đùa-thiếp-đấy-à?

- Không, ta nói thật đấy, chúng ta sắp có con rồi

"Phịch" – Xong thái tử phi của vương triều Kudo hùng mạnh đã ngất xỉu tại chỗ

Shinichi nhìn thấy cái bộ dạng của thê tử mình mà trong lòng không khỏi cười thầm.

R


Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com

Tags: #shinran