Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Stranger

Đáp chuyến bay tại một thành phố khác không phải là Seoul, tại một đất nước khác không phải là Hàn Quốc.

Giang rộng hai tay hít thở thật sâu và lưu giữ trong buồng phổi một bầu không khí hoàn toàn mới. Điều đó giúp nàng phấn chấn một chút sau một chuyến bay dài.

Nàng đang chạy trốn khỏi cuộc sống mệt mỏi của chính mình. Bỏ lại công việc chán ngắt nơi công sở và mối tình vừa kết thúc sau 2 năm.

Chỉ để lại một tờ đơn xin nghỉ phép mà chẳng cần biết cấp trên có phê duyệt hay không, kể cả gia đình và bạn bè cũng chỉ nhận được một dòng tin nhắn bảo rằng nàng sẽ vắng bóng ở Hàn Quốc một thời gian. Và thế là Bora bắt chuyến bay ngay trong đêm, sau cái hôm ăn nhậu ấy, nàng biết mình cần phải làm gì.

Rũ bỏ một Bora bị lụy chán trường ở Hàn Quốc, nàng đến đây để tìm cho mình một con người mới hoàn toàn. Không cần quan tâm đến ánh nhìn của người khác, chỉ cần làm điều mà mình muốn.

Boston, một thành phố lớn thuộc bang Massachusetts nước Mĩ và nổi tiếng là thành phố cổ kính nhất đất nước này. Đó cũng là lí do tại sao nàng chọn nơi đây chứ không phải là New York hay Los Angeles.

Trước khi bắt đầu khám phá một ngóc ngách xinh đẹp của thành phố thì nàng cần phải về khách sạn ngủ một giấc đã. Chuyến bay kéo dài hơn gần cả ngày đã vắt cạn mọi sức lực của nàng rồi.

Thức dậy khi trời đã tối, nàng lót dạ với vài món ăn có sẵn tại khách sạn rồi khoác áo ra ngoài phố. Tuy không quen thuộc với đường xá nơi đây nhưng nàng vẫn cứ đi thôi, đi cho thật đã, khi nào mệt rồi thì gọi taxi chở về.

Tự hào hứng với ý tưởng của mình, thế là cô gái Hàn Quốc ấy lang thang dọc các góc phố. Hòa vào dòng người tấp nập đi đi lại lại, thi thoảng lại trầm trồ ngạc nhiên vì khung cảnh đẹp mắt của Boston. Có khi là một nhà thơ lộng lẫy, khi lại là một góc đường được trang trí cầu kì hay đơn giản hơn là một người nghệ sĩ đường phố đang say sưa cùng cây đàn violin đưa từng nốt nhạc vang vọng cả một vùng trời.

Đôi chân nàng chỉ dừng lại khi đứng trước tấm bảng hiệu với chữ "Blue" nổi bật bởi ánh đèn neon, ở góc tường còn kèm dòng chữ "Find what you love and let it kill you". Nàng đứng nhìn một chút rồi nhún vai và cuối cùng là bước vào quán.

Khi đã yên vị trước quầy bar rồi thì có vài điều khiến nàng hoàn toàn ngạc nhiên.

Thứ nhất là với cách bố trí bên ngoài, nó khiến nàng nghĩ Blue là một quán coffee nhưng không, đây là quán bar.

Thứ hai, Blue khác hoàn toàn đại đa số các quán bar tồn tại ngoài kia. Không tiếng nhạc sập sình, không những con người điên loạn nhảy nhót. Ở đây chỉ có tiếng nhạc Jazz êm đềm và những con người cùng nhau nâng ly tâm sự, thi thoảng lại có vài cặp đôi cùng sa vào lòng nhau rồi cùng khiêu vũ.

Và cuối cùng là Blue đông khách kinh khủng. Từ chỗ nàng ngồi có thể nhìn thấy được bao quát toàn bộ, quán rất rộng nhưng hầu như toàn bộ bàn ghế đều đã được lắp kín. Và tuy là đông như thế nhưng lại chẳng ồn ào tí nào, mọi vị khách nơi đây đều rất ý nhị, họ chỉ nói vừa đủ cho người đối diện nghe.

Nàng đã từng nghe qua sự tồn tại của những quán bar như thế này nhưng lại chưa từng ghé qua. Được trải nghiệm một nơi mới mẻ như thế trong chuyến đi lần này thì đúng là điều đắt giá.

"Cho hỏi quý cô muốn dùng thức uống nào nhỉ?"- một cô gái với mái tóc được nhuộm xanh khói lên tiếng kéo lại sự chú ý của Bora.

Nàng chỉ tay vào một chai rượu bất kì được đặt trên quầy. Ở đây có cocktail đấy nhưng nàng vẫn thích rượu hơn. Và nàng chỉ chọn bừa một loại nào đó thôi.

Cô gái nương theo sự chỉ dẫn của Bora rồi đổ chất cồn màu hổ phách ấy ra ly sau cùng thì đưa cho vị khách. Bora nhận lấy, nàng nhấp một ngụm rồi nhăn mày. Ly rượu này mạnh hơn so với nàng nghĩ, chỉ một ngụm thôi mà đã muốn đốt cháy cổ họng nàng rồi.
...
Khi lượng khách ra vào Blue đã bắt đầu ổn định và không có dấu hiệu tăng thêm nữa thì Siyeon mới có thể nghỉ tay được một lúc. Cô rót cho mình một ly vang trắng, định bụng sẽ đến chỗ ngồi quen thuộc trước quầy bar để tận hưởng một chút. Nhưng có vẻ không khả thi cho lắm vì chỗ đấy đã có một vị khách ngồi vào rồi.

Cô gái chăm chú nghĩ ngợi gì đấy, nàng lắc lắc ly rượu trong tay rồi đột nhiên đưa ánh mắt về phía cô, có vẻ nàng cảm giác được có người đang nhìn mình. Siyeon chột dạ khi bị ánh mắt ấy bắt gặp nhưng cũng rất tự nhiên mỉm cười gật đầu chào và thế là nàng cũng cong môi đáp lại.

Siyeon có chút ngạc nhiên vì nàng không phải dân ở đây, có vẻ nàng là du khách. Siyeon khá chắc nàng là người Hàn, những đường nét trên gương mặt tinh tú kia chính là căn cứ rõ ràng nhất. Phải nói Blue là một nơi từ trước tới giờ chỉ tiếp đón toàn dân bản địa, có lẽ nàng chính là vị khách ngoại quốc đầu tiên đặt chân vào quán.

"Này Yoohyeon, cô gái ngồi trước quầy bar kia đã đến Blue lần nào chưa?"- Siyeon lên tiếng hỏi nhưng ánh mắt vẫn không hề dời khỏi vị trí ban đầu.

"Chưa, có lẽ thế!"- Yoohyeon nhìn theo vị trí mà Siyeon đề cập đến. À, là cô gái khi nãy. Và đúng vậy, nó chưa từng thấy nàng một lần nào trước đó, đây là lần đầu tiên.

"Mà khoan, Siyeon. Chị thích cô gái đó đúng không?"- Yoohyeon mở to mắt, hỏi cô với giọng điệu phấn khích vô cùng. Cũng phải thôi, quen biết bao nhiêu năm rồi mà đây là lần đầu tiên nó thấy Siyeon chủ động hỏi thăm một người.

"Trật tự đi"- cô liếc Yoohyeon một cái, không để nó có cơ hội đốp chát lại một câu nào nữa, Siyeon bước tới chỗ nàng. Yoohyeon nhìn theo bóng lưng cô, nó cười, miệng kéo tới tận mang tai. Có trời mới biết nó đang thích thú đến mức nào.

Siyeon đặt ly vang đang cầm trên tay xuống trước mặt nàng rồi nhẹ nhàng lấy đi ly rượu vẫn còn quá nửa mà nàng đang uống.

"Đổi nhé, ly này tôi mời"- nói đoạn, cô đưa ly rượu màu hổ phách ấy cho Yoohyeon. Đó là cognac, một loại rượu mạnh của Pháp, 40 độ cồn. Tửu lượng của Siyeon khá tốt nhưng cô chưa bao giờ uống được quá hai ly. Và cô chỉ sợ là uống xong ly này nàng sẽ nằm vật ở đây luôn thì khổ.

Vì đang mải lan man suy nghĩ, nàng không hề để ý đến việc có người đang đến gần. Mãi cho đến khi ly rượu trong tay bị lấy mất và được thay bằng một thức uống khác nhạt màu hơn thì ý thức của nàng mới quay về với thực tại.

Nàng nhướng mày rồi nâng ly uống một ngụm trong lúc ánh mắt hướng đến người kia để dò xét một chút. Một cô gái trẻ xinh đẹp, cao ráo và có vẻ cũng là người Hàn, nàng đoán vậy. Dưới ánh đèn xanh mờ nhạt, nàng không rõ có phải là do tác dụng của chất cồn hay không nhưng khi nhìn vào đôi mắt kia, trong một chốc thoáng qua, nó khiến nàng choáng váng.

"Thế nào?"- Siyeon lên tiếng thắc mắc khi nàng vừa hoàn thành một ngụm.
"Nó ngọt và ngon hơn hẳn ly rượu vừa rồi"- đúng thế, thứ chất lỏng nhạt màu này cứ như một vị cứu tinh của nàng vậy.

Siyeon cười, cô mừng vì nàng thích nó.
"Cô có muốn đi đâu đó để hít thở không khí trong lành của Boston không? Tôi nghĩ cô sắp say rồi đấy"

Và nàng gật đầu đồng ý. Đúng là nàng cảm thấy có chút choáng váng và hai bên má cũng đã bắt đầu đỏ lên rồi.

"Tốt, đợi tôi chút nhé"- nói đoạn, Siyeon quay ra dặn dò với Yoohyeon một số chuyện, cô với tay lấy áo khoác rồi kéo nàng theo cùng mình.

Vòng tay ôm lấy người phía trước, nàng thoải mái tận hưởng cảm giác mát lạnh khi những cơn gió lướt qua làn da. Thật kì lạ là ở cái vùng đất mà nàng còn chẳng thể biết nổi tên của bất kì con đường nào thế nhưng nàng lại đang ngồi trên xe của một người lạ và mặc cho người ấy chở mình đi bất cứ nơi đâu. Và còn kì lạ hơn nữa là nàng lại chẳng có lấy một nỗi bất an nào cả.

Siyeon lái chiếc moto băng qua mọi nẻo đường rồi dừng lại ở một nơi yên tĩnh và lộng gió. Ở đây, nàng có thể nhìn thấy những ánh đèn và tiếng tàu đêm đang cập cảng Boston. Nó ở ngay trước mặt nàng nhưng lại cách một khoảng khá xa bởi nước biển.

"Cô thích chỗ này chứ?"- Siyeon hỏi khi cả hai đang đứng dựa vào lan can và nhìn ngắm khung cảnh trước mặt.

"Ừ. Mà này, cô có thể cho tôi biết tên không?"
"Được chứ. Siyeon, Lee Siyeon"

"Hửm? Tôi cứ nghĩ vì cô sống ở đây nên sẽ không phải là tên tiếng Hàn chứ"- Nàng tò mò
"Tuy gia đình tôi chuyển đến đây khi tôi còn nhỏ nhưng bố mẹ tôi không muốn ai trong gia đình quên đi cội nguồn của mình thế nên..."- Siyeon ngừng lại một chút, nhìn sang phía nàng, mỉm cười và tiếp tục
"Chúng tôi vẫn giao tiếp với nhau bằng tiếng mẹ đẻ và tên của tôi cũng vậy."

Ra là vậy, nàng nghĩ thầm. Thật hiếm khi thấy một gia đình đã sống rất lâu trên đất khách lại vẫn giữ được cội nguồn tốt đến thế này.

"Ừm...tôi có thể biết tên và tuổi của cô được không?"- Siyeon hơi ngập ngừng vì vốn dĩ hỏi tuổi của một người phụ nữ là điều khiếm nhã nhưng cô muốn biết để tiện xưng hô. Dẫu sao tiếng Hàn vẫn khắc khe hơn tiếng Anh ở chỗ nó phân rõ cấp bậc khi giao tiếp với nhau.

Nàng im lặng một chút nhưng rồi cũng lên tiếng:
"Cô có thể đặt cho tôi một cái tên khác không?"

Chỉ ngay sau khi vừa dứt lời nàng đã thấy vẻ mặt có phần ngờ nghệch của cô, nàng cười rồi nói tiếp:
"Vì tôi đã rũ bỏ tôi-của-trước-kia ở Đại Hàn và đến đây là để tìm cho mình một con người mới nên tôi không muốn dùng cái tên đó nữa."

Siyeon gật gật đầu, ra chiều đồng cảm.

"Để tôi nghĩ một chút, nhưng nói trước là tôi không giỏi đặt tên đâu nhé."- vừa dứt câu là Siyeon bắt đầu suy nghĩ, cô thật sự muốn tìm ra một cái tên thật hợp với nàng.

"A! SuA nhé, SuA có được không?"- sau một hồi im lặng đột nhiên Siyeon gần như là hét ầm lên, hỏi han nàng với giọng điệu hết 7 phần đều là phấn khích. Cái điệu bộ đó thật sự rất buồn cười và đúng vậy, nàng đã cười một tràng thật to.

Đến khi Siyeon nhăn nhó nhận ra mình có phần phấn khích hơi thái quá thì nàng mới ngưng chọc ghẹo cô.
"Thôi được rồi. Vậy, tôi là SuA và tính theo tuổi quốc tế thì tôi 24. Rất vui được quen biết cô."- nàng nghiêm chỉnh giới thiệu bản thân và nàng thật sự hài lòng với cái tên mới này.

Siyeon, một lần nữa, lại mở to mắt nhạc nhiên:
"Chị...chị...hơn tôi một tuổi đấy"
"Ừ, thì sao nào? có gì khiến em ngạc nhiên à?"- SuA hỏi, nàng không hiểu tại sao cô lại phản ứng như thế

"Không. Chỉ là tôi cứ nghĩ chị sẽ nhỏ tuổi hơn hay chí ít là bằng tôi thôi đấy."- thật sự Siyeon đã nghĩ như thế và cô cũng chẳng hiểu tại sao mình lại có cái suy nghĩ đầy cảm tính đó nữa.

Đứng dưới màn đêm ngắm nhìn những ánh đèn xa xa, Siyeon và SuA trò chuyện với nhau như hai người bạn đã thân thiết từ lâu. Không hề chần chừ hay gượng gạo, họ chỉ thoải mái cùng nhau bàn luận về mọi thứ. Từ việc Boston là thành phố nhộn nhịp ra sao cho đến việc con người ở đây như thế nào, đôi lúc lại xen kẽ những câu hỏi ngẫu hứng như kiểu, nếu mặt trăng biết khóc thì nước mắt của nó sẽ là màu gì nhỉ?

Họ chỉ ngưng lại sau khi đã bàn tán với nhau đủ điều, im lặng một lúc và lắng nghe âm thanh của biển và những con tàu. Có vẻ như trời đã về đêm, gió mỗi lúc lại mỗi lạnh hơn, và sương cũng đã mờ nhạt giăng xuống con đường. SuA chỉ khoác bên ngoài áo cardigan mỏng nên nàng đã bắt đầu cảm thấy hơi lạnh và khẽ co mình.

Và khoảnh khắc ấy bị Siyeon bắt gặp, cô cởi áo da rồi khoác tạm lên người nàng: "Về thôi, trời trở lạnh rồi"

Trong chốc lát, SuA vô tình chạm mắt với Siyeon. Và một lần nữa, nàng lại bị kéo vào đôi mắt sâu thăm thẳm ấy. Cái cảm giác choáng váng khi nãy ùa về, nàng nghĩ mình lại say rồi.

Đôi bàn tay vân vê rồi kéo cổ áo Siyeon về phía mình. Từ trước cho tới tận bây giờ nàng chưa một lần nghĩ tới việc mình sẽ hôn một cô gái mà cô ấy còn là người nàng chỉ vừa biết cách đây 4 tiếng trước. Nhưng ngay lúc này, nàng đang đứng đây và hưởng thụ cảm giác được vuốt ve bởi đôi môi của cô.

Nàng thích cái cảm giác này và nàng chẳng muốn dứt ra tí nào. Thế nên SuA đưa tay vòng qua cổ Siyeon, kéo nụ hôn tiến thêm một bậc.

Sau một lúc, Siyeon cắn nhẹ môi nàng rồi tách ra trước. Tựa trán vào nhau và nhìn ngắm con người còn đang nhắm mắt thở hổn hển trước mặt. Vì Siyeon thấy khoảnh khắc này nàng rất đáng yêu nên cô hôn nhẹ lên môi nàng lần nữa rồi mới thật sự tách ra.

"Tôi chở chị về nhé."
"Siyeon, tôi không muốn về, em có thể cho tôi theo em được không?"- nàng thật sự đã say rồi. Và người say thường làm những chuyện điên rồ, phải không?
---------
Warning: cân nhắc trước khi đọc
---------
Thoát khỏi màng đêm lộng lẫy của Boston, họ lao vào thú vui quái gở khác. Tại căn hộ của Siyeon, quần áo vương vãi từ cửa phòng khách đến phòng ngủ.

Hai con người trần trụi cuốn lấy nhau trên chiếc giường rộng lớn. Không một lời nói sáo rỗng, không một hành động vụng về.

Cảm giác mọi thứ thật đúng đắn, nó diễn ra tự nhiên như thể nó phải như thế. SuA say nhưng nàng đủ tỉnh táo để ý thức những việc đang diễn ra. Và đúng thế, nàng hưởng thụ mọi cảm giác Siyeon mang lại.

Môi cô khẽ chạm đôi mắt, vành tai, mũi rồi lại kéo xuống môi sau đấy lại say sưa nơi cổ nàng. Cô khám phá mọi ngóc ngách và để lại vết đỏ khắp mọi nơi trên cơ thể ngọc ngà.

Siyeon yêu những âm thanh phát ra càng lúc càng rõ ràng từ nàng khi cô đang dần trườn người xuống dưới.

Khi mọi thứ dần trở nên mờ nhạt và nóng bỏng hơn. Cả hai lại càng hứng thú với những điều sắp diễn ra.

Tiếng rên rỉ, tiếng thở gấp, những âm thanh nhớp nháp lắp đầy cả căn phòng.

Buông thả bản thân để nó tìm đến nhục dục và những cám dỗ. Họ cảm thụ mọi thứ mà đối phương mang lại.

Cái cảm giác mọi thứ sắp bùng nổ đang càng lúc càng gần. Cùng nhau nồng nhiệt, cơ thể họ bị đốt cháy bởi thú vui không lành mạnh này.

Khi nhẹ nhàng, lúc lại mạnh bạo. Siyeon hoàn toàn biết cô nên làm gì, cô nắm rõ những luật chơi.

Để rồi thỏa mãn với cái cảm giác mỹ nhân dưới thân bùng nổ như một đóa hoa nở rộ.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com