Chương 4
Tiểu Phàm mơ mơ hồ hồ, không thể mở nổi mắt tỉnh dậy, bàn tay mát lạnh khẽ vuốt ve khuôn mặt của cậu, rồi trườn xuống cổ, tà áo hé mở, ai đó đang vuốt ve lưng câu. Cậu không thể nói câu nào, chỉ có thể ưm ah một hai tiếng. Có tiếng thở bên tai cậu, vất vít, sau đó có một thứ gì đó ấm nóng đặt lên môt, nhẹ nhàng mút, mơn trớn, cạy mở hàm răng. Hai lưỡi cuốn quít, một dòng nước trào vào miệng cậu, nhưng đôi môi đó vẫn chưa rời đi, vẫn tham lam cắn mút, cho đến khi cậu sắp ngạt thở.
"Ngoan nào, uống thuốc Phàm nhi."
Lâm Kinh Vũ vuốt ve mái tóc của cậu, thân thể cậu nóng bừng như lửa, nhưng lại co quắp, ôm lấy chăn. Lâm Kinh Vũ lo lắng, suy nghĩ một lát, cởi bỏ áo khoác ngoài, ôm cậu vào lòng.
Đã lâu lắm rồi, cả hai người bọn họ đều không có một giấc ngủ say như vậy. Trương Tiểu Phàm ở trong lòng Lâm Kinh Vũ dụi dụi, không còn hình ảnh Ma vương độc ác như mọi ngày nữa. Giá như, tất cả đều dừng lại giây phút này.
Ma quân dẫn quân lên Dao Trì điện đòi người.
Hơn một vạn yêu ma quỷ quái, cùng xông lên Dao Trì điện đòi người. Ma vương biến mất, hơn nữa còn đang ở trên Tuyệt Tình điện. Hướng Phong cùng Vân Nhi đem quân bao vây Dao trì điện. Tiên Ma cùng nhau tranh chấp, máu chảy thành sông. Bất đắc dĩ như vậy, Dịch Vân đại tiên bèn cho người đến mời Kinh Vũ.
"Người còn không mau thả ta ra?" Trương Tiểu Phàm nhướn mi nhìn người đang ngồi trước mặt. Lâm Kinh Vũ dùng chính sinh tử mệnh, hút hết ma khí của cậu. Bây giờ, cậu không còn chút sức lực nào để ngồi dậy, toàn thân mềm nhũn.
"Tại sao người lại làm như vậy? Có giỏi chúng ta cùng nhau đánh sống mái một phen."
Lâm Kinh Vũ khẽ giơ tay ra hiệu cậu im lặng, sau đó tiếp tục đánh đàn. Hắn không quan tâm đến lời cậu nói, nhân lúc cậu ngất đi đã rút toàn bộ công lực của cậu.
"Người muốn giam ta ở đây cả đời sao?"
"Ta không muốn thả ngươi đi, không muốn ngươi làm Ma vương."
"Người nghĩ người là ai? Người có quyền quyết định cuộc sống của ta ư?"
Lâm Kinh Vũ dừng đàn lại, vẫy tay nhẹ nhàng, cả thân thể Trương Tiểu Phàm bay lên, từ giường nằm, bay đến sập gỗ hắn đang ngồi, rồi nhẹ nhàng nằm vào lòng hắn. Khuôn mặt cậu từ trắng, chuyển sang đỏ. Ngón tay Kinh Vũ thon dài, khẽ vuốt má cậu.
"Bộ dạng của ngươi có thể làm Ma Quân? Xem ra nhan sắc của đám yêu ma không tồi?"
"Người..."
"Lâm Kinh Vũ thả ta ra, đại tiên, ta chỉ muốn là Ma vương của ta, ngươi thả ta, ta lập tức rút khỏi Côn Luân, bằng không người của ta sẽ san bằng nơi này."
"Phàm nhi, tại sao không thể, ở cùng ta như trước kia?"
Tiểu Phàm dường như không tin vào tai mình, hắn nói ở cùng nhau như trước kia sao. Tiếng cười nhẹ nhàng vang lên, không gian yên tĩnh xung quanh như bị sao động bởi tiếng cười ấy.
"Với tư cách là đệ tử của người sao?"
"Có gì không tốt?"
"Có gì là tốt? Hay với tư cách sinh tử kiếp hút hết bệnh tật cho người?"
"Ta chưa bao giờ coi ngươi như vậy."
Nước mắt nhỏ trên cánh tay đang ôm Trương Tiểu Phàm. Sau năm vạn năm, lần duy nhất cậu khóc chính là hắn ném vỡ ngọc bội, bây giờ lại khóc vì những lời Lâm Kinh Vũ nói.
" Người cho là ta tin? Ta từng coi người là tất cả, là người thân duy nhất của ta trên đời này, nhưng hóa ra, ta chỉ là một thế thân, hút hết bệnh tật trên người người. Người nói đi công bằng với ta sao?"
"Ngươi đã nghe cuộc nói chuyện của ta và Hạ Huân?"
"Với bất kì lí do gì, ta thà chết, không muốn quay lại đây."
Lâm Kinh Vũ thở dài, hắn nhìn cậu rồi nói:
"Vết thương của ngươi là do đinh tiêu hồn năm đó?"
Im lặng, cậu quanh mặt đi không muốn trả lời hắn.
"Năm đó, ta đã phong ấn đinh tiêu hồn, nó không thể phá bỏ toàn bộ căn cốt của ngươi. Vậy tại sao đến giờ ngươi vẫn đau đớn như vậy?"
Phải, người đã phong ấn, nhưng người không hề biết rằng, trên cơ thể cậu vẫn còn lưu lại một nửa vạn tâm độc. Độc này chỉ có thể để sinh tử kiếp hút chứ không thể giải. Hàng năm, cứ nóng hay lạnh đều đau đớn như vạn tiễn xuyên tâm. Hắn bảo cậu quay lại, quay làm Tiểu Phàm đơn thuần bên cạnh hắn, bây giờ có phải đã quá muộn không? Một kẻ mang trong mình một nửa cơ thể là độc, lại gánh chịu lời nguyền rủa của Đing Đang đơn, quay đầu chưa bao giờ là kịp.
Lâm Kinh Vũ, sư phụ, ta không thể nữa rồi.
--
Lâm Kinh Vũ hạ xuống sân Dao Trì, ngay sau đó Trương Tiểu Phàm cũng tới. Cậu giơ tay, lập tức đám người ma giáo vội vã quỳ xuống.
"Tham Kiến Ma vương."
"Ma vương" Vân nhi lo lắng, chạy đến bên cạnh cậu, cậu lắc đầu tỏ ý không sao. Ngay sau đó, cậu hướng tới chỗ Dịch Vân đại tiên, mỉm cười băng lãnh.
"Dịch Vân đại tiên, lâu không gặp."
Dịch Vân đại tiên nhìn thấy cậu, nộ khí bừng bừng, toan ra lệnh cho tiên quân lên thì bị Lâm Kinh Vũ cản lại. Lâm Kinh Vũ thong thả nói:
"Ma Vương, mời thực hiện lời hứa."
Trương Tiểu Phàm gật đầu, ngay sau đó ra lệch cho quân lùi lại nửa dặm.
"Ngày hôm nay, ta thực hiện lui quân, nhưng điều đó không có nghĩa là sẽ buông tha cho các người. "
Dịch Vân quát :
"Ngươi nghĩ ngươi là ai? Ma giới các ngươi làm loạn nhân gian như vậy chưa đủ sao?"
"Làm loạn? Đại tiên, ta nhớ không nhầm năm đó là Tiên giới truy sát Ma giới, chúng ta như vậy chỉ là phòng bị. " Hướng Phong bất bình lên tiếng.
"Không phải Ma Vương của các người hạ Vạn tâm độc sư đệ ta..."
"Dịch Vân/ Đại Tiên." Hạ Huân và Tiểu Phàm đồng loạt lên tiếng, Dịch Vân mới biết mình đã lỡ lời, vội vàng nuốt lời nói, phẩy tay áo quay về Dao Trì điện.
Lâm Kinh Vũ nhìn đám đệ tử, rồi nhìn Hạ Huân, sau đó cũng quay lưng bay về Tuyệt Tình điện. Toàn bộ quá trình hắn đều không nhìn cậu. Hắn lại bay đi, về nơi cô đơn chỉ một mình hắn, nơi đã từng lưu giữ rất nhiều hơi ấm của cậu.
Tuyệt tình điện, nhưng chưa bao giờ thoát khỏi ái tình.
"Ma vương, chúng ta về Hương Vân điện chứ?" Tiếng Hướng Phong kéo tâm trí của Trương Tiểu Phàm về với thân thể, cậu nuối tiếc nhìn thân ảnh áo trắng đã chìm trong màn sương khói.
"Về thôi."
--
Vân Nhi đặt khay thức ăn xuống, lắc đầu nhìn cánh cửa vẫn đóng im ỉm. Hướng Phong từ bên cạnh bay sang, nhìn cô rồi hỏi
"Ma Vương lại không dùng bữa?"
"Vâng, Ma Vương lạ lắm."
"Lạ? Lạ là sao?"
"Muội không biết nữa, từ khi từ đó trở về, người...cứ như là có tâm sự gì vậy."
"Rốt cuộc hôm đó đã xảy ra truyện gì Vân nhi?"
"Muội không biết, chưa kịp hiểu đã bị Ma Vương cho lui rồi."
Hướng Phong cầm lấy khuỷu tay cô, dẫn cô sang điện bên cạnh rồi mới thì thầm:
"Ta nghe được bên tiên giới có lời đồn kì lạ lắm."
"Ta nói muội nghe, khi ta lẩn đi tìm Ma Vương, đã nghe được tên Dịch Vân đó nói, Ma Vương và Kinh Vũ đại tiên đó có quan hệ không bình thường đâu."
"Quan hệ không bình thường?"
"Đúng, ta nghe nói Ma vương phải lưu lạc Ma giới vì đã ăn cắp Đing Đang đơn, báu vật của tiên giới cho Lâm Kinh Vũ."
"Huynh nói xem, trái tim mà Ma Vương muốn nói đến...có phải là...?"
~ Hoàn chương 4 ~
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com