Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

1.

Sân trường buổi sáng thường khá ồn ào, đầy những tiếng cười nói, tiếng giày thể thao va vào nền gạch, tiếng chuông xe đạp kêu leng keng... nhưng với daegeun, mọi thứ đều giống nhau : mờ nhạt có phần áp lực.

Cậu thường đến trường rất sớm cố tình tránh khung giờ đông đúc. Đôi dài thể thao màu trắng cũ kỹ của cậu len lõi qua sân trường vắng, vai đeo chiếc balo đã sờn quai. daegeun không thích gây chú ý, cũng không muốn có nhiều bạn mà thật ra thì chẳng có ai hoặc có, nhưng không ai đủ thân để ngồi ăn trưa cùng hay nhắn tin vào buổi tối.

Mỗi sáng khi đến trường đám bắt nạt thường là những người đầu tiên daegeun thấy mỗi sáng. Chúng thích bắt nạt cậu - một trò tiêu khiển quen thuộc. Lúc thì bắt cậu mua đồ ăn, lúc thì lấy tiền tiêu vặt, thậm chí đổ cả nước vào cặp sách...cậu im lặng, nhưng daegeun chẳng bao giờ phản kháng. Cậu không đủ mạnh và càng không đủ can đảm.

Dù vậy, sâu trong lòng daegeun chưa từng nghĩ rằng thế giới này hoàn toàn xấu. Cậu vẫn hay để ý những điều nhỏ bé - một con mèo nằm phơi nắng ở cạnh cửa lớp, một tờ giấy ai đó bỏ quên trên bàn, hay một lời cảm ơn nhỏ từ bác lao công. Có lẽ vì thế mà cậu luôn giữ được chút lạc quan mong manh, dù trong ánh mắt cậu lúc nào cũng dè chừng và mệt mỏi.

...

Còn hyeonmin thì khác hẳn.

Hắn đến trường muộn, bước đi hiên ngang như chẳng cần quan tâm thế giới xung quanh nghĩ gì. Đồng phục xộc xếch, áo sơ mi chưa bao giờ chịu nhét vào trong quần, tay áo xắn lên ngang khuỷu. Hắn là kiểu người bước vào phòng học là không khí lập tức thay đổi.

Hyeonmin không quá hòa đồng cũng không cần làm vậy. Với thành tích đánh nhau bất bại ở gần ba trường trong khu, hắn nổi tiếng không vì học giỏi, mà vì không ai dám động vào nhưng có một điều ít ai để ý - hắn chưa từng ra tay với người yếu hơn mình và đặc biệt chưa từng đụng vào daegeun.

Hôm đó là một ngày nắng nhẹ, daegeun cột lại dây giày sau khi bị tên bắt nạt đá trúng chân làm cậu vấp ngã, thì hyeonmin bước ngang qua không ai ngờ được hắn dừng lại lặng nhìn trong vài giây chẳng nói chẳng rằng túm lấy cổ áo tên bắt nạt kéo về sau và một cú đấm.

Cả sân trường chết lặng daegeun ngẩng đầu tim đập thình thịch. Hyeonmin đứng che trước mặt cậu tấm lưng rộng và vững chãi.

" Cút. " - hắn chỉ nói một từ với tên bắt nạt.

Từ hôm đó đám kia tránh xa daegeun. Không phải vì sợ cậu, mà sợ người đã ra tay vì cậu.

Daegeun không biết tại sao hyeonmin lại làm vậy, cậu không đủ dũng khí để hỏi nhưng từ khoảng khắc ấy trái tim cậu bắt đầu đập loạn nhịp mỗi khi thấy hắn.

...

Ở lớp bên cạnh, hyeonmin vẫn là hyeonmin - ngang ngược và trầm lặng, khó đoán nhưng không ai biết trong lòng hắn đã có một chỗ mềm yếu một góc được giữ lại cho cậu bạn nhút nhát với ánh mắt hay cụp xuống và bàn tay luôn run rẩy.

Hyeonmin biết daegeun lén nhìn mình hắn cũng từng vài lần đi ngang qua lớp cậu chỉ để nhìn thoáng qua, không ai biết và hắn không cho phép mình thể hiện những điều đó vì hắn không giỏi yêu đương, hắn thậm chí không biết phải làm gì với thứ cảm xúc này ngoài việc...bảo vệ.

...

Daegeun ngồi trong thư viện tay thì lật sách nhưng đầu thì nghĩ mông lung về hyeonmin, về lí do hắn giúp cậu hôm ấy và tại sao...trái tim cậu cứ đau khi thấy hắn cười với ai đó.

" Mày ngốc thật. " - daegeun lẩm bẩm một mình " mày nghĩ gì vậy chứ...người như cậu ấy sẽ chẳng bao giờ để ý đến mày đâu. "

Cậu đưa tay lên che đi nửa khuôn mặt đang đỏ bừng, bàn tay gầy gò run nhẹ.

Nhưng cậu đâu biết, từ góc đối diện trong thư viện hyeonmin đang đứng dựa vào giá sách mắt vẫn chưa rời khỏi hình bóng nhỏ nhắn ấy.

Hắn khẽ nhếch môi, hắn biết mình không thể nhìn lâu như vậy nhưng có như có một lực hút khiến hắn không thể rời mắt.

Một ngày nào đó...hắn sẽ tiến gần hơn một chút, một chút thôi.

Nhưng không phải hôm nay.

Hắn chưa sẵn sàng và cậu nhóc đó...có lẽ cũng chưa.

Thế giới của hai người họ vẫn đang lặng lẽ giao nhau, như hai đường thẳng chưa đủ dũng cảm để cong về phía nhau nhưng khoảng khắc ấy...sớm muộn gì rồi cũng bị phá vỡ.

Và đó là điều cả hai - không dám thừa nhận.

-----

🥀

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com