Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

2.

Daegeun không hiểu vì sao dạo này mình thở nhiều đến thế.

Có lẽ vì thời tiết, trời se se lạnh gió lùa qua hành lang khiến đồng phục mỏng thanh run lên từng đợt. Cũng có thể là vì chiếc bánh trứng hôm nay chẳng còn nóng hổi như mọi hôm nhưng cậu biết rõ, lí do chính chẳng phải mấy thứ đó.

Thật sự là do cái người ở lớp bên kia.

Song Hyeon-min
.

Tên đó rõ ràng chẳng làm gì cả không nói, không chào, cũng không nhắn tin gì hết nhưng mỗi lần bước ngang qua lớp của hắn, tim daegeun lại bất giác đập nhanh hơn một nhịp mỗi lần hyeonmin đứng dựa vào tường với tay áo xắn cao mắt khẻ híp lại nhìn trời, daegeun tự nhủ mình nên quay đi nhưng đôi chân cậu cứ dừng lại ánh mắt cứ hướng theo hắn.

Hắn chằng làm gì cả. Nhưng đã làm đảo lộn cả thế giới trong cậu.

Hôm đó, trong lúc rút hộp sữa từ máy bán hàng tự động sau giờ học daegeun vô tình đụng nhẹ vào tay người đang đứng chờ kế bên.

" Xin lỗi – " cậu lí nhí ngẩng mặt lên.

Là hyeonmin.

" Không sao " hắn đáp gọn.

Daegeun khựng lại, cậu không ngờ hắn trả lời bình thản như vậy hyeonmin thường thô lỗ với người khác cậu nói 'không sao' vừa rồi tuy cộc lốc nhưng lại khiến cậu thấy ấm hơn cả nắng?

"Ừm...cảm ơn..." daegeun luống cuống cầm hộp sữa rồi chạy mất.

hyeonmin đứng đó nhìn theo bóng dáng cậu bé gầy gò ấy, tay siết chặt cà vạt tại sao hắn lại nói nhẹ nhàng thế nhỉ? đáng ra phải bảo "Đứng cái kiểu gì vậy hả, tên ngốc?" mới đúng chứ nhưng trong lúc chạm mắt với cậu, hắn không thể thốt ra lời thường ngày nữa.

một buỗi chiều khác, trời đổ mưa daegeun quan mang ô cậu đứng nép bên mái hiên đôi vai run lên vì lạnh các học sinh gần như đã về hết điện thoại trong túi cũng gần cạn pin cậu chắc hôm nay sẽ ướt như chuột lột.

"Cậu không mang ô à?"

Giọng nói vang lên phía sau.

Daegeun quay lại, là hyeonmin.

Hắn đứng dưới mưa tay cầm ô nhỏ mái tóc ướt lòa xòa.

"Ờ...không tớ quên mất." Cậu lí nhí mặt nhìn xuống đất.

hyeonmin không nói gì thêm nghiêng ô về phía cậu.

"Đi chung không, nhà cậu ở khu G phải không?"

Daegeun mở to mắt "Cậu biết à."

Hyeonmin nhún vai "Có đi qua đó vài lần, thấy cậu với mẹ hay bán hoa quả ở đầu ngõ."

daegeun ngơ ngác, không ngờ hắn lại để ý cậu đến vậy.

Cả hai đi bên nhau dưới chiếc ô nhỏ, vai họ chạm nhau daegeun thấy trái tim mình lỡ nhịp liên tục, mưa vẫn rơi nhưng thấy người mình lại ấm áp đến lạ.

Ngày hôm sau, ở lớp daegeun thấy một tờ giấy gấp gọn dưới hộc bàn mình.

"Cậu thích uống sữa chuối nhỉ, sao không thử sữa dâu?"

Chữ viết nghệch ngoạc, nhưng rõ ràng là của ai đó không quá xa lạ.

Daegeun ngẩn ngơ, không biết nên cười hay ngượng ngùng nhưng lúc đến canteen  cậu đã chọn sữa dâu.

Bên kia hành lang hyeonmin dựa vào lan can nhìn cậu bạn nhỏ cầm hộp sữa dâu lên môi, mỉm cười nhẹ.

Hắn không mình đang làm gì nữa chỉ là...muốn thấy cậu cười , muốn nhìn thấy ánh mắt ấy không còn đượm buồn và mỗi lần daegeun lí nhí cảm ơn trái tim hắn lại như bị bóp chặt.

Hyeonmin không biết gõ cảm xúc này là gì, chỉ biết mỗi lần nhìn thấy daegeun bị đám bắt nạt sai vặt hắn muốn đạp bàn và bước tới kéo cậu đi.

Nhưng hắn không thể làm vậy, không thể đột ngột xông vào rồi lôi daegeun đi như một anh hùng được. Cậu ấy sẽ sợ, sợ cái lần đầu hắn hét vào mặt cậu vì quá lo khi cậu trốn tiết để tránh bọn bắt nạt.

"Cậu có não không hả? muốn bị đánh chết hả?"

Daegeun run lên, lùi lại một bước, ánh mắt cậu khiến hắn áy náy không thôi.

Từ đó hắn học cách kiềm chế , học cách đứng phía sau bao vệ âm thầm.

Còn daegeun không hiểu nổi cảm xúc của mình nữa.

Cảm thấy mình ngốc khi trộm nhìn hyeonmin mỗi lần ra sân bóng, cậu thấy thật ngốc khi đi đường vòng để nhìn hắn một chút và cậu thấy tim mình đau mỗi khi hyeonmin chằng thèm chào cậu một cái.

"Cậu ấy có lẽ chẳng biết mình tồn tại..."

Nhưng daegeun không biết hyeonmin đang nghĩ đúng điều ngược lại.

"Chắc cậu ấy ghét mình lắm..."

Truyện thầm yêu vốn dĩ là như thế.

Cả hai đều ngỡ trái tim mình đập thừa nhịp.

Nhưng không biết, cả hai đang cùng nhịp đập chỉ cách nhau một lời thì thầm.

————
🥀

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com