4.
Từ sau lần hyeonmin thấy daegeun giúp bà hắn nhặt đồ có một điều gì đó âm thầm thay đổi bên trong hắn.
Không còn là ánh mắt tò mò hay những lời mắng cộc lốc nữa, hyeonmin bắt đầu để ý sự có mặt của daegeun theo cách khác - lặng lẽ, chậm rãi và thận trọng như thể làm bản thân cậu giật mình.
Buổi sáng hôm đó trời mưa nhẹ, sân trường vắng hoe vì ai cũng tìm chỗ trú. hyeonmin bước qua hành lang đang định về phía phòng giáo viên thì bỗng thấy daegeun đứng nép người bên mái hiên phía sau thư viện, cậu không có ô tóc còn hơi ướt và tay áo đồng phục thấm nước ôm sát khuỷu tay gầy gò.
Không biết nghĩ gì hyeonmin sải bước lại gần cởi áo khoác quăng lên đầu cậu.
"Đội lên."
Daegeun ngẩng đầu lên, ngơ ngác "Hở?"
"Bảo đội lên." Giọng hắn vẫn cộc "Muốn ốm à?"
Cậu lúng túng cầm áo, tay run một chút "Cảm...ơn cậu..."
"Không phải vì cậu." Hắn nói khẽ, quay đi "Tôi ghét nhìn thấy người khác trông như sắp ngất."
Hắn không nói thêm, nhưng hôm đó hyeonmin đứng đợi cho đến khi daegeun bắt kịp cậu ở dãy lớp học. Áo khoát của hắn ướt mèm vì mưa, nhưng ánh mắt thì nhẹ tênh như thể lần đầu trong đời hắn không thấy phiền khi bị ướt.
Từ đó, giữa họ bắt đầu xuất hiện những khoảng khắc nhỏ 'rất nhỏ' nhưng khiến cả hai âm thầm nhớ mãi.
Daegeun không tránh mặt hắn nữa. Ngược lại, mỗi lần hyeonmin xuất hiện ở căn tin hay sân bóng cậu như bị kéo mắt về phía hắn một cách vô thức.
Còn hyeonmin - dù ngoài mặt vẫn cộc cằn, nhưng bắt đầu xuất hiện ở gần lớp daegeun thường xuyên hơn. Khi thì 'vô tình' mượn bút, kho thì 'lỡ' ngồi gần bàn cậu trong thư viện hắn luôn có cớ và daegeun chẳng hỏi gì thêm nhưng cả hai biết, đó không phải là trùng hợp.
Một ngày nọ, hyeonmin thấy daegeun loay hoay kê lại bàn học bị lỏng chân, tay cậu khá nhỏ và còn yếu nữa vặn mãi không nổi con ốc rỉ.
"Cậu làm gì thế?" hyeonmin bước vào lớp, cuối xuống nhìn cái bàn.
"Chân bàn bị lỏng...tớ định vặn lại..."
"Tránh ra."
Chỉ một câu cụt ngủn, rồi lôi từ túi áo khoác một cái tua vít - hắn vốn quen với việc sửa mấy thứ lặt vặt ở nhà. daegeun đứng bên cạnh, lặng lẽ quan sát.
"Sao cậu lại mang theo tua vít." daegeun ngập ngừng hỏi.
"Bà tớ lớn tuổi rồi hay làm rơi đồ, đồ dùng trong nhà cũng hỏng miết tớ quen tay thôi."
"Cậu tốt thật đấy."
hyeonmin dừng tay, quay sang. Ánh mắt đột nhiên rất lạ, như thể có gì đó lướt qua bên trong.
"Đừng nói mấy câu kiểu đó, tôi không thích."
"Tớ chỉ nói thật thôi mà." daegeun mỉm cười mắt cụp xuống, " nhưng nếu cậu không thích, tớ sẽ im lặng."
Hyeonmin nhìn nụ cười nhỏ đó, lòng chợt trùng xuống. Có ai đó cười với hắn như thế chưa? Nhẹ nhàng và...dịu dàng đến vậy?
Tối hôm đó, hyeonmin không ngủ được. Hắn nằm trên giường, đèn tắt chỉ có ánh sáng từ cửa sổ chiếu vào mờ mờ. Bức tường quen thuộc, trần nhà cũ, tiếng đồng hồ tíc tắc...Nhưng tâm trí hắn lại đầy hình ảnh của daegeun, cậu cười.
Có điều gì vượt qua giới hạn của sự 'quan tâm' và hyeonmin biết, hắn không còn đơn thuần là sự chú ý nữa.
Một buổi chiều khác, sau giờ học, trời lại mưa.
Daegeun loay hoay che cặp bằng tay áo khi đi về. hyeonmin, từ xa bước lại trên tay hắn là một chiếc ô mới toanh, lớn đến mức có thể che cả hai.
"Lên xe bus à." hắn hỏi, chẳng mấy tự nhiên.
Daegeun gật đầu.
"Đi cùng đi."
"...Chẳng phải cậu đi hướng khác sao?"
"Thay đổi rồi." hyeonmin đáp nhanh, không nhìn cậu "Đi thôi."
Dưới chiếc ô lớn ấy, daegeun đi bên cạnh hắn lòng khẽ run lên bởi khoảng cách gần hơn bao giờ hết. Tay cậu khẽ chạm vào vạt áo hắn, như một nhịp thở lỡ.
Còn hyeonmin, trái tim hắn đập từng nhịp dồn dập. Hắn muốn nói điều gì đó. Hắn muốn bảo rằng cậu đi chậm một chút, để hắn có cớ đi cạnh cậu lâu hơn.
Nhưng cuối cùng, hắn mở lời :
"Nếu...nếu cậu bị bắt nạt nữa...cứ gọi cho tôi."
Daegeun ngạc nhiên, nhìn hắn một lúc lâu.
"Tớ nghĩ...không ai dám làm vậy nữa nếu họ biết cậu luôn đi cùng tớ."
Hyeonmin đỏ mặt, quay đi.
"Đừng nói vậy...cậu phiền thật đấy."
Daegeun khẽ cười, rất khẽ nhưng trong lòng cậu có điều gì đó đang chóm nở - mong mạnh và nhẹ tênh, nhưng không thể chối bỏ được.
--⋆˙⟡
Tình cảm giữa hai người vẫn chưa được gọi tên. Nhưng cũng đang dần tiến xa hơn - từng bước một, trong im lặng, trong mắt và trong những cơn mưa mùa xuân ướt nhẹ, có những nhịp tim đập lệch đi vì một người mà chẳng ai dám thừa nhận rằng mình đã yêu đối phương.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com