Tác giả: Ăn khẩu thịtEdit: Hoằng VũVăn án:Sơ Niệm lần đầu tiên nhìn thấy Lục Trạch, là ở buổi tiệc đính hôn giữa hắn và chị gái cô - Sơ Uyển. Ngày đó hắn chỉnh chu tươm tất, lịch lãm với Âu phục, khoảnh khắc nhìn thấy hắn, Sơ Niệm liền ảo tượng muốn có được người đàn ông ưu tú này. Chị gái cô, Sơ Uyển vẫn luôn miệng nói chị em tình thân, cho nên đêm đó cô liền đem Lục Trạch "phân chia điều lệ."…
Song tính Song tính Song tính điều quan trọng phải nhắc lại 3 lần=))Tác phẩm đầu tay mong mọi người chiếu cốTruyện seg nên hãy bỏ não ra rồi đọc nhaa=))…
Hint của VKook: Chống chỉ định cho những shipper không ship VKook (hoặc KookV).Phát hành: 10/4/2017.Highest ranking: No.1 in #Random.No.1 in #Fanacc.No.1 in #Real.No.1 in #armys.No.1 in #moments.No.2 in #hint.…
Tên khác: Thì ra vẫn luôn có anh/ 原来一直有你Tên Hán Việt: Bàn thạch khai xuất phù tang hoa/ 磐石开出扶桑花Tác giả: Bạch Nhất Mặc/ 白一墨Edit + Design: Ndmot99 🐬🐬🐬Thể loại: hiện đại, phá án, sủngĐộ dài: 129 chương chính vănVai chính: Tang Cẩn, Bàng LỗiVai phụ: Mãn Thành Uy*Chú thích: Phù tang là hoa dâm bụt, chữ Cẩn trong tên của nữ chính cũng mang ý nghĩa đó....Nguồn convert: https://wikidich.com/truyen/ban-thach-no-ra-hoa-dam-but-WCiojHCVfCHdjVoGNguồn tiếng Trung: http://www.ggdown.com/33/33316/…
Tác giả: Tương Tư Phong Tử Thái Tử PhiNguồn convert: T2909TTình trạng gốc: đã hoànTình trạng edit: đã hoànThể loại: cổ đại, huyền huyễn, sủng, ngọt, trọng sinh, hệ thống, sắc, H, 1v1Văn án:Gia Ý phúc mỏng, Tạ Yến ơn trạch, rất tương xứngNữ chủ trọng sinh thân kiều thể nhược vì tồn tại, trăm phương nghìn kế làm nũng bán si tích cóp ân sủng của đế vương để kéo dài phúc trạch.---------------Nữ chủ: tích cóp tích cóp tích cópNam chủ: sủng sủng sủngPs: ngụy cung đấu, 1v1, ngọt…
Tác giả: Tọa Quan Sơn HảiSố chương: 80 chương chính văn + 8 phiên ngoạiThể loại: nguyên sang, đam mỹ, hiện đại, ngọt sủng, song khiết, xuyên thư, hào môn thế gia, giới giải trí, chủ thụ, nhẹ nhàng, ấm áp, 1vs1, HE.…
Sau khi xuyên tới cổ đại, Nhan Tích Ninh trở thành tư sinh tử(*) gả thay cho tam hoàng tử để xung hỉ.(*)con riêng Tam hoàng tử Cơ Tùng bị thương ở chân trở thành người tàn tật, mắt thấy sống không được bao lâu. Y an bài nguyên chủ ở tiểu viện hoang vắng hẻo lánh, không nhịn nổi sự tức giận, nguyên chủ trực tiếp treo bản thân trên cây. Nhan Tích Ninh nhìn trước mắt đại viện tử có nhà có đất có ao, sờ sờ đất đen phì nhiêu , hai tay vòng lại, cười đến híp mắt, cảm thấy mỹ mãn. Làm một người hiện đại vất vả cả đời cũng không nhất định có thể mua được nhà, nay có một mảnh đất lớn như vậy, hắn hoàn toàn có thể thực hiện giấc mộng nằm yên làm cá mặn a! * Cơ Tùng đem hắn an trí tới trong viện xa nhất ở Vương phủ, không muốn liếc hắn một cái, chỉ cầu hắn an phận thủ thường đừng cho chính mình phiền phức. Nhưng mà theo thời gian trôi qua, Cơ Tùng nghe được hắn khai khẩn trồng rau, nuôi gà, thu thập phòng bếp nấu ba bữa một ngày..... Hắn cải tạo lãnh cung hoang vắng thành thế ngoại đào nguyên. Cơ Tùng sửng sốt: Người này sao không giống như trong tưởng tượng.…
Tác giả: Quan Tuyết YếnThể loại: Đam MỹTên gốc: Hữu chủng bài trực ngã_________________________________________Thường thì Hứa Huy hay bị mọi người nói là một nhị thế tổ*, bị nói như vậy nhưng gã cũng không có giận mà cũng chỉ cười cười cho qua, phun một hơi thuốc, nói, nhị thế tổ có cái gì không tốt, này chứng tỏ của cải nhà tôi nhiều.(Nhị thế tổ (二世祖) là một thành ngữ phổ biến trong tiếng Quảng Đông lấy từ tích vua Tần Nhị Thế Doanh Hồ Hợi. Thành ngữ chỉ con cháu những gia đình giàu có, chỉ biết ăn chơi phung phí tiền cha mẹ mà không biết lo lắng cho sự nghiệp, như Tần Nhị Thế đã phá hủy cơ nghiệp nhà Tần chỉ sau 3 năm làm vua.)Còn có cái gì tốt hơn danh hiệu này nữa chứ?Ngô Cảnh An nghĩ gã ta không phải là ngốc, chỉ là rất kiêu ngạo, người ta chửi gã, gã lại cho rằng đó là nịnh hót, thật không phải người bình thường.Hứa Huy thật không tưởng tượng được có ngày mình sẽ thích Ngô Cảnh An, một người tiền đồ sáng lạn lại đi thích một kẻ bình thường vô vị, đây là chuyện gì!Ngô Cảnh An nghĩ Hứa Huy không phải khẩu vị của anh, một thiếu gia ăn chơi trác táng, miếu nhỏ này thật không hầu hạ nổi.Nhưng không biết vị thần tiên nào không vừa mắt bọn họ, liền đem một sợi tơ hồng, buộc hai người lại với nhau.Ai nói người yêu trước nhất định chịu thiệt, kẻ yêu sau kêu to ủy khuất*, dựa vào cái gì người tỏ tình trước là cậu, đuổi theo sau mông cậu lại là tôi? Thiệt thòi nhất phải là tôi có biết không?(ủy khuất: có điều oan uổng tủi thân mà không nói ra được)…