30.
4 giờ sáng...
Hai mắt Jisung mở thao láo nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính không chớp mắt lấy một giây, cường độ làm việc của Jisung gần như là nhiều đến mức Clara không thể nào chịu được nổi nữa mà ngủ quên ở ghế ngồi bên cạnh.
Vì deadline gấp gáp nên buộc cả nhóm phải OT liên tục để hoàn thành cho xong sớm cái dự án này.
Changbin trông thấy Jisung tập trung cao độ, cái tay với lấy ly cà phê kế bên mà không để ý rằng ly cà phê đã hết từ bao giờ.
Lắc đầu đứng lên tiến đến chỗ của Jisung, Changbin gõ tay xuống bàn tạo sự chú ý cho em. Vì Jisung đeo tai nghe nên khi Changbin hắn gõ bàn biết em không nghe thấy liền chuyển sang quơ quơ tay trước mặt Jisung.
"Sao..sao đấy anh."Bé con giật mình ngơ ngác nhìn Changbin hỏi.
"Đi mua cà phê với anh không?"
"Bây giờ ạ."
"Ừ, anh cũng vừa hết rồi."
Mới đầu Jisung định bụng sẽ từ chối hắn, cơ mà cầm cái cốc rỗng của mình lên thì em mới biết trong cốc đã trống trơn chẳng còn một giọt nước nào cả.
"Dạ cũng được."Thế là em đồng ý đi với Changbin:"ơ mà, chị Clara thì thế nào."Sực nhớ đến Clara đang nằm trên bàn ngủ, Jisung e ngại hỏi.
"Không sao, cứ để cô ấy ngủ ở đấy đi. Tụi mình chỉ đi mua cà phê thôi mà. Mua xong rồi về, công việc thì đến sáng gửi bản demo cho anh Chan là hoàn thành."
"Vậy tranh thủ đi nhanh đi ạ."
Bây giờ trời hẳn còn sớm, muốn đi mua cà phê thì chỉ có cửa hàng tiện lợi dưới công ty mà thôi.
Changbin cùng Jisung đi xuống dưới, vừa vào trong cửa hàng tiện lợi. Nhóc con ham ăn vặt gom liền một túi đầy ắp bánh snack cộng thêm vài túi kẹo bạc hà, sau đấy thì vui vẻ huýt sáo đến quầy thu ngân.
Một loạt hành động của Jisung lọt thẳng vào tầm mắt của Changbin, hắn nhìn em ban nãy còn ngáp lên ngáp xuống muốn ngủ gục vậy mà vừa nhìn thấy bánh kẹo hai mắt liền sáng rực ngay.
Trẻ con.
Nhưng mà lại dễ thương muốn xỉu.
"Cà phê của hai bạn đây."
"À, cám ơn. Trả thẻ nhé, tính luôn cả phần bánh kẹo của nhóc này."Chỉ sang Jisung đang hí hửng xách túi đầy ắp, Changbin nói với nhân viên bán hàng.
"Ơ, để em trả được rồi hyung. Anh tiết kiệm tiền đi ạ."
"Không sao, ba cái này vẫn mua cho em được."Changbin híp mắt cười đáp.
Lần nào đi ăn hay đi mua đồ với Changbin đều là hắn thanh toán hết cho em, Jisung chẳng bao giờ phải bỏ ra đồng nào cả, vậy ấy hễ mà đòi chuyển khoản lại cho hắn thì Changbin lại từ chối không chịu đưa số tài khoản cho em. Để cho Changbin bỏ tiền vì mình hoài Jisung cũng biết ngại chứ bộ.
"Thế c-cám ơn anh nhiều ạ."
"Đồ ngốc, cám ơn gì chứ. Với anh mà em còn cám ơn là sao."
"Thì dù gì anh cũng mua đồ cho em mà."Jisung vừa trả lời vừa mò mẫm trong cái bọc đồ ăn vặt mà em mới vừa đem ra từ cửa hàng tiện lợi:"cho anh, kẹo bạc hà thông cổ, tỉnh táo đầu óc, thơm miệng. Combo chống bay buồn ngủ đó."Jisung cười toe toét giới thiệu.
Nhìn thấy bịch kẹo bạc hà từ tay nhóc ngốc này đưa đến trước mặt mình, tâm trạng của Changbin thoáng chốc rối bời, có một bịch kẹo nhỏ thôi mà vui đến như vậy sao.
Đón lấy bịch kẹo bạc hà, Changbin bất giác phì cười:"cái nhãn hàng này thuê em chạy quảng cáo đấy hả nhóc."
"Em mới không thèm quảng cáo không công đâu, vì tác dụng của nó thật sự là như vậy mà, không tin lát nữa anh cứ ăn thử một viên xem."
"Rồi rồi, anh tin em là được chứ gì. Nhưng Jisung ăn ít kẹo thôi nhé kẻo sâu răng thì khổ."
"Không sâu được đâu, em đánh răng kĩ lắm đó."
"Đánh răng kĩ mà ăn nhiều đồ ngọt vẫn bị sâu như thường."
"Nhưng ăn xong em đều đi đánh răng mà, không thể nào bị sâu được. Em ăn mấy năm nay rồi, răng em vẫn khoẻ nha, anh nhìn nè."Jisung nói rồi nhe hàm răng trắng bóc đều như hạt bắp của mình ra cho Changbin xem.
Hành động ngớ ngẩn của em chọc cho Changbin bật cười lớn.
Đáng yêu thật.
"Anh không thấy gì cả, chỉ thấy hai cái răng sóc to chà bá thôi. Em mà nhai kẹo nhiều thì coi chừng sâu ăn mất hai cái răng sóc đi đó."Đưa tay xoa đầu Jisung, Changbin nháy mắt trêu em.
Phồng má chu mỏ cãi lại Changbin, Jisung xuỳ một tiếng:"anh làm như em là trẻ con ý ở đấy mà dụ."
"Anh có dụ đâu, em cứ thử lì xem."
Cái chủ đề răng sâu với chả răng sóc này kéo dài đến tận khi hai người quay trở lại studio.
Cũng đã một thời gian không tính là dài nhưng Changbin mới có thể thoải mái nói chuyện lại với Jisung như hiện tại, vì từ khi buổi liên hoan cuối năm kia kết thúc em ấy lúc nào cũng né tránh hắn, còn không cho hắn đụng vào người mình nữa.
Bây giờ nhìn Jisung híp mắt cười nói với mình như thế Changbin liền cảm thấy trong lòng nhẹ hẳn đi.
..Cạch..
"Ủa Clara chị dậy rồi à."
"Hai người...mới đi đâu về đó."Clara giật thót người quay lại nhìn cả hai.
"Đi mua cà phê."Changbin lắc lắc cốc cà phê trong tay nhíu mày nói:"dậy rồi thì duyệt lại file một lần nữa rồi chuẩn bị gửi cho anh Chan."
"Tớ kiểm tra lại ngay đây."Clara gật đầu.
Lúng ta lúng túng, đúng là chẳng làm nên được việc gì.
Clara làm việc cùng với Jisung nhiều hơn, còn Changbin thì lại muốn riêng một mình hắn xử lí công việc nên hầu như là không thảo luận gì nhiều với Clara và Jisung. Nhóc con ngốc kia thì vốn dĩ biết phong cách làm việc của hắn rồi nên hắn rất yên tâm khi giao việc cho em ấy. Nhưng còn Clara thì hầu như không hề nên công nên chuyện được tích sự gì cả, tất cả việc hắn phân công cho cả hai gần hết là Jisung gánh hơn phân nữa cho Clara.
Changbin không nói gì nhưng không có nghĩa là hắn không biết, hắn vẫn luôn âm thầm quan sát cả hai đấy chứ.
"Ok, gửi cho anh Chan đi Jisung."Changbin ra hiệu cho Jisung.
"Em gửi rồi á, em có nhắn cho Felix và Hyunjin lát nữa đến thu âm luôn."
"Ừ, tốt nhất là nên làm cho xong hết tất cả trong hôm nay vì ngày mai cả hai đứa nó phải bắt đầu quay MV rồi."
Gật đầu trả lời Changbin, Jisung kéo ghế đứng lên:"em đến phòng thu âm chuẩn bị một chút."
"Đi đi bé."Changbin nói, thậm chí là còn chỉ vào túi bánh của em:"cầm theo đồ ăn vặt gặm này, tí lại than đói."
"Biết rồi, chọc hoài nha."Jisung lè lưỡi đáp, sau đấy lại thó lấy túi kẹo chạy đi.
Nhìn theo cái tướng chạy lạch bạch của Jisung, Changbin chỉ biết lắc đầu cười.
"Changbin."
"Ở đây xong việc rồi, cậu về chỗ của mình đi. Phần thu âm để tôi lo là được."
"Cậu thích Jisung có đúng không?"
"Đó là chuyện cậu nên quan tâm đến à."
"Tớ.."Clara cúi đầu buồn bã trả lời:"tớ không bằng em ấy sao?Tớ rõ ràng là thân với cậu hơn mà, rõ ràng là tớ biết cậu trước. Jisung dựa vào cái gì cơ chứ."Clara càng nói càng bức xúc, sắc mặt của cô dần dần trở nên đỏ gay, cuối cùng là hai hốc mắt thấp thoáng vài giọt nước trong vèo sắp sửa trào trực rơi xuống:"tớ thật sự rất yêu cậu."
Khoanh tay nhìn Clara, Changbin nghiêm giọng đáp:"nhưng tôi không yêu cậu, tôi nhớ mình đã từ chối rất lịch sự với cậu rồi kia mà Clara. Cậu đừng so sánh với Jisung, đúng là cậu biết tôi lâu hơn em ấy. Nhưng thời gian chẳng nói lên được gì cả."
"Ý của cậu là.."
"Đúng, tôi thừa nhận với cậu. Tôi thích Jisung, chuyện tôi từ chối cậu và chuyện tôi thích em ấy là hai chuyện khác nhau. Tôi nhận ra mình có tình cảm với Jisung chỉ mới mấy ngày nay thôi."Nghiêng đầu nhìn Clara bằng ánh mắt sắc bén, Changbin nhướng mày nói:"cho nên, cậu đừng có mà đổ lỗi cho em ấy, Jisung không liên quan gì đến chuyện của tôi và cậu, hơn nữa chuyện của chúng ta cũng chấm dứt rồi."
Clara có thể nhận ra những lời mà Changbin vừa mới nói với cô, hàm ý của nó như là một lời cảnh cáo chính thức vậy. Hơn nữa cái ánh mắt ban nãy của Changbin...
Nó thật sực khiến cho cô cảm thấy không thoải mái một chút nào.
"Tớ biết cậu thế nào cũng sẽ thích em ấy...nhưng Jisung không hề thích cậu."Clara quẹt nước mắt nói.
"Sao cậu biết em ấy không thích tôi."
"Vì chính miệng Jisung thừa nhận với tớ, tớ đã hỏi em ấy rồi. Ngay vào hôm tổ chức tiệc chính em ấy đã thừa nhận với tớ."
"Cái gì."Changbin không hề biết tới chuyện này, hắn không nghe Jisung nói gì với hắn cả:"cậu gặp Jisung lúc hai người ở hồ bơi?"
Đến nước này rồi Clara liền nói thẳng:"phải, là tớ đi tìm em ấy."
"Clara, cậu nói dối tôi."
"Tớ không muốn người nào cướp Changbin khỏi tớ, nếu cậu là tớ, cậu cũng sẽ như tớ mà thôi. Tớ ích kỉ lắm, tớ không muốn chia sẽ người mình thích cho bất kì ai khác, nếu người đó là Jisung thì lại càng không."Clara mím môi nói.
"Clara, tôi không có tình cảm với cậu. Miễn cưỡng như thế, sau này sớm muộn gì tôi với cậu cũng sẽ tan vỡ thôi."Changbin đau đầu khuyên:"ngoài kia thiếu gì người hơn tôi, xứng đáng với cậu hơn tôi rất nhiều."
"Tớ không quan tâm, tình cảm có thể từ từ vun đắp được. Chỉ cần cậu chịu cho tớ một cơ hội, Changbin à...tớ là con gái, ngọai hình cũng không hề tệ mà. Cậu sau này có thể còn có con nếu cậu kết hôn cùng với tớ, nhưng nếu cậu chọn Jisung, hai người mới đúng là không có tương lai."
Lời này của Clara vô tình chọc cho Changbin nổi nóng, nhưng người đứng trước mặt dù sao cũng là con gái, chính vì là con gái nên hắn mới không độn tay động chân đến cô nàng.
Nhắm chặt mắt hít một hơi thật sâu để kiềm nén, Changbin lộ ra cái bản mặt thiếu đòn cà nhây hằng ngày dùng để trêu chọc anh Chan mà đáp lại Clara:"vậy tôi phải bảo người nhà của tôi rằng tôi bị gay, để họ đừng mong ngóng hay trông đợi gì ở tôi. Con nít dù sao cũng phiền phức. Haiz, công việc tôi bận như thế chưa chắc gì có thời gian chăm con. Với cả tôi cũng chẳng dư dả gì đâu, nuôi con chỉ tổ tốn thêm gạo thôi."
"Cậu!Không có con sau này cậu sẽ hối hận đấy Changbin, chẳng lẽ người nhà của cậu không phản đối, chẳng lẽ bố mẹ của cậu trơ mắt ra nhìn cậu tuyệt hậu."
Nhắc đến gia đình của mình, sắc mặt Changbin trong phút chốc tối sầm lại. Trong cuộc đời hắn, mọi thứ có thể tò mò, có thể điều tra hắn nhưng tuyệt nhiên đừng bao giờ hỏi đến gia đình của Changbin. Đấy là điều cấm kị nhất và cũng là thứ không bao giờ được nhắc tới. Đến cả anh Chan cũng chưa từng thắc mắc quá sâu đến chuyện này đâu. Nếu ai chơi thân với hắn đều có thể ngầm tự hiểu, Changbin không thích nói đến gia đình của mình.
"Đây là lần cuối Clara, tôi sẽ xem như cậu chưa từng nói gì . Cậu nên biết đâu là điểm dừng, đừng thử thách giới hạn của tôi."Changbin lạnh giọng.
"Changbin!"
____________________
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com