SLDD 45-46-47
Hồi 45
Đại Hoạ Tới Nơi
Sáng ngày hôm sau, Trác Nhượng mời hai gã đến ăn cơm sáng, cùng ăn còn có Vương Nho Tín và Đỗ Thúc Phương, nhưng không thấy Trác Kiều đâu.
Trác Nhượng rõ ràng có vẻ không vui, hỏi hai gã vài câu bâng quơ rồi ngồi im lặng uống trà.
Cả bốn người còn lại cũng đành im lặng theo y.
Đột nheien Trác Nhượng lên tiếng hỏi một cách không đầu không đuôi: "Tình hình bên đó thế nào rồi?"
Vương Nho Tín hiểu y đang hỏi chuyện gì, liền đáp lời: "Hôm qua thuộc hạ có gặp Từ Thế Tích, y nói Mật công muốn tiếp tục tấn công Lê Dương Thương, từ sau khi chiếm được Lạc Khẩu, nghĩa quân các vùng phụ cận lần lượt về quy phục khiến thanh thế quân ta ngày một lớn mạnh."
Trác Nhượng hừ nhẹ một tiếng nói: "Phía Dương Quảng có động tĩnh gì không?"
Vương Nho Tín nói: "Vương Thế Sung hiện giờ đã đến Lạc Dương, âm mưu phản công. Người ngày là cao thủ hiếm thấy, lại tinh thông binh pháp, chuyến này Mật công e rằng đã gặp phải kình địch rồi."
Khấu Trọng hạ giọng hỏi Đổ Thúc Phương: "Từ Thế Tích là kẻ nào vậy?"
Đổ Thúc Phương mỉm cười nói: "Y và Tổ Quân Ngạn cùng tề danh Ngoã Cương Song Kiệt, cũng là tình lang của Trầm Lạc Nhạn. Có điều đến giờ Trầm Lạc Nhạn vẫn chưa chịu gả cho y."
Khấu Trọng và Từ Tử Lăng ngạc nhiên vô cùng, thì ra Trầm Lạc Nhạn đã là danh hoa hữu chủ, trong lòng không khỏi có cảm giác chua chát.
Vương Nho Tín lại nói: "Nghe đồn ba ngày trước có một Tuỳ tướng tên gọi Ngụy Trưng đã đem Thừa Nguyên Bảo Tảng Điển ở Vũ Dương Quận hiến cho Lý Mật, khiến cho uy vọng của y trong quân càng thêm tăng cao."
Khấu Trọng và Từ Tử Lăng thấy Vương Nho Tín không ngừng khích bác Trác Nhượng, trong lòng lấy làm kỳ quái.
Lúc này, Trác Nhượng đột nhiên đứng dậy, đưa mắt nhìn hai gã nhẹ giọng nói: "Hai người cùng ta ra hoa viên đi dạo một lát."
Hai gã không hiểu chuyện gì, đành đứng dậy theo y đi ra ngoài vườn.
Trác Nhượng chắp tay đi trước, thần tinh trầm tư u uất.
Tuyết đã ngưng từ sớm, nhưng trên đất vẫn còn đọng lại vô số ụ tuyết. Mấy bộc nhân đang quét tuyết thấy Trác Nhượng tới vội vàng quỳ xuống cúi đầu.
Trác Nhượng bước vào một tiểu đình bên ở giữa hoa viên, ngẩn đầu ngắm trời, quay lưng lại hai gã nói: "Ngồi xuống!"
Hai gã ngỡ ngàng ngồi xuống.
Trác Nhượng trầm giọng nói: "Từ khi nghe chuyện liên quan đến hai ngươi, ta đã phái người đi điều tra. Đêm qua mới có hồi báo, thật không ngờ các ngươi lại nổi danh giang hồ từ sớm như vậy. Xem ra Lý Mật còn có rất nhiều chuyện giấu ta."
Tiếp đó lại quay người lại, song mục sáng rực lên nhìn hai gã nói: "Các ngươi thực sự biết Dương Công Bảo Khố ở đâu sao?"
Khấu Trọng cười khổ nói: "Nếu mà biết, chúng tôi sớm đã đi lấy bảo tàng rồi, còn ở đây làm gì."
Trác Nhượng gật đầu nói: "Như vậy mới hợp lý. Vô luận là La Sát Nữ có yêu quý các ngươi thế nào, nhưng nàng ta rốt cuộc vẫn là người Cao Lệ, sẽ không đem chuyện quốc gia hưng vong giao cho hai tên tiểu tử Trung Nguyên như các ngươi đâu."
Hai gã thầm reo may mắn, thầm nhủ cứ để Trác Nhượng như vậy là tốt nhất. Chợt Trác Nhượng thở dài một hơi nói: "Nếu ta còn trẻ như các ngươi, nhất định sẽ rời khỏi chỗ này, đợi cho nội thương hồi phục sẽ quay lại tái đoạt giang sơn. Nhưng hiện giờ niên kỷ ta đã lớn, không còn dũng khí làm lại từ đầu nữa rồi."
Tiếp đó lại hừ lạnh nói: "Nếu không phải Lý Mật dùng độc kế ám toán ta, hôm nay hươu chết về tay ai vẫn còn là điều chưa biết."
Thấy hai gã hoàn toàn không lộ vẻ ngạc nhiên, y lại gật đầu nói: "Thì ra các ngươi sớm đã đoán ra kẻ ẩn nấp trong rương ám toán ta chính là Lý Mật."
Hai gã khẽ gật đầu.
Trác Nhượng thở hắt ra một hơi nói: "Ta tuyệt đối không để bất cứ kẻ nào đối địch biết ta đã bị nội thương, ngay cả bọn Vương Nho Tín cũng cho rằng Lý Mật ám toán ta bất thành, vì thế mới khích xuất thủ giết chết Lý Mật, lấy lại đại quyền về tay."
Từ Tử Lăng ngạc nhiên nói: "Vậy tại sao ông còn thông tri cho Trầm Lạc Nhạn, bảo sẽ thoái vị nhượng hiền? Thế không phải là tự nhận ông đã bị thương rồi hay sao?"
Trác Nhượng biến sắc hỏi: "Đêm qua các người đã gặp Trầm Lạc Nhạn?"
Hai gã liền đem sự tình kể lại một lượt.
Sắc mặt Trác Nhượng trở nên khó coi vô cùng, chỉ nghe lão thở dài nói: "Các ngươi trúng kế rồi, căn bản không hề có chuyện đó. Ả ta cố y nói vậy, chính là muốn thử phản ứng của hai ngươi mà thôi. Nếu như các ngươi không hề cảm thấy ngạc nhiên, tức là đã chứng minh được ta đang bị nội thương."
Hai gã ngạc nhiên nhìn nhau, trong lòng cảm thấy khó chịu khôn tả.
Trác Nhượng khôi phục vẻ bình tĩnh, nhạt giọng nói: "Không cần tự trách mình. Các ngươi còn thiếu kinh nghiệm giang hồm, hơn nữa Trầm Lạc Nhạn lại giảo hoạt đa đoan, giờ thì chúng ta chỉ có thể nghĩ cách bổ cứu mà thôi."
Từ Tử Lăng áy náy nói: "Chúng tôi đã làm liên lụy đến đại long đầu."
Khấu Trọng cũng cảm thấy buồn bực, vỗ mạnh vào thạch bàn nói: "Chúng ta căn bản không nên ra ngoài."
Trác Nhượng ngồi xuống đối diện với hai gã, sắc mặt nghiêm trọng nói: "Chúng ta phải tương kế tựu kế, đem bảo toạ nhượng lại cho y, may ra có thể kéo dài được thêm chút thời gian."
Y ngưng lại giây lát rồi hỏi tiếp: "Hiện giờ Trác mổ có chuyện nhờ vả hai người. Chính là nhờ hai ngươi đem Kiều nhi tới một nơi an toàn, như vậy ta mới có thể không lo nghĩ gì mà phóng tay đối phó với Lý Mật."
Hai gã cảm thấy đau đầu vô cùng, phải ở cùng vị tiểu thư khó phục thị này một giờ nửa khắc đã thấy khó chịu rồi, huống hồ là cả một thời gian dài.
Khấu Trọng thở dài than: "Trầm Lạc Nhạn hận hai chúng tôi nhất, đêm qua còn nói sẽ không để cho chúng tôi rời thành yên ổn. Sợ rằng đại long đầu đã tìm lầm người rồi."
Trác Nhượng ngây người ra trong giây lát, trầm ngâm một lúc lâu rồi nói: "Giờ đây thiên hạ có ai mà không muốn bắt giữ các ngươi chứ, vậy mà các ngươi vẫn có thể tự do tự tại, có thể thấy các ngươi cũng có bản lĩnh hơn người."
Từ Tử Lăng vội khiên nhượng nói: "Đó là vì đối phương không có ý muốn giết chúng tôi, hơn nữa lúc đó cũng chỉ có hai người, muốn đào tẩu tự nhiên cũng dễ hơn."
Trác Nhượng gật đầu đồng ý: "Vậy ta sẽ có an bài khác cho Kiều nhi. Có cần đưa cả Tố Tố đi theo không?"
Hai gã vội nói: "Có lẽ không cần đâu."
Trác Nhượng cười khổ nói: "Là ta đã làm hư nó. Tử nhỏ nó đã được nuông chiều nên ai ai cũng sợ, có điều nó lại rất tốt với Tố Tố."
Hai gã từ khi biết y bắt Tố Tố phải bồi tiếp Vương Bá đã không còn chút cảm giác đồng tình với vẻ sụt sùi này của y.
Trác Nhượng bồi hồi cảm xúc nói tiếp: "Đến lúc ngồi lên vị trí của ta, các ngươi sẽ thấy có nhiều lúc chúng ta phải làm những chuyện trái với lương tâm. Chính vì ta không đủ tàn độc như Lý Mật nên mới rơi vào cảnh ngộ hôm nay."
Hai gã đều không biết nên an ủi lão thế nào.
Trác Nhượng đột nhiên tháo chiếc nhẫn hoa văn rồng trên tay trái, ấn vào tay Khấu Trọng nói: "Hôm nay Kiều nhi sẽ đi, sáng mai đến lượt các ngươi. Lý Mật còn chưa về thì thành Huỳnh Dương còn nằm trong tay ta."
Khấu Trọng cúi đầu nhìn chiếc nhẫn trong tay, không hiểu hỏi: "Đây là.."
Trác Nhượng trầm giọng nói: "Ta vốn không còn mặt mũi nào nhờ vả các ngươi giúp đỡ, nhưng vì muốn thuộc hạ không hoài nghi nên đành phải nhờ hai người ngoài như các ngươi đi làm chuyện này vậy."
Từ Tử Lăng nói: "Đại long đầu có chuyện gì phân phó xin cứ nói ra!"
Trác Nhượng nói: "Nếu như kế trì hoãn của ta thành công, các ngươi hãy cầm chiếc nhẫn này đến Lạc Thọ tìm Đậu Kiến Đức. Người này tài trí võ công đều cao hơn ta, lại từng có giao tình thân thiết, các ngươi cứ đem hết sự tình nói cho y biết, những chuyện sau này cứ để y lo liệu."
Khấu Trọng nhận lấy chiếc nhẫn, gật đầu nói: "Chuyện nhỏ này chúng tôi nhất định sẽ làm được."
Trác Nhượng đột nhiên lộ vẻ lạnh lùng, thấp giọng nói: "Hắn bất nhân, ta bất nghĩa. Chỉ cần ta tiết lộ bí mật hành quân của hắn cho Vương Thế Sung, đảm bảo sẽ khiến Lý Mật đại bại, lúc đó thì thần thoại bách chiến bách thắng của y sẽ sụp đổ thôi."
Hai gã nghe mà cảm thấy lạnh người.
Hiện giờ hai gã đang đứng cùng phe với Trác Nhượng, nhưng thủ đoạn của y thì hai gã không thể nào chấp nhận.
Trác Nhượng dường như cũng biết mình đã lỡ lời, liền mỉm cười nói: "Các ngươi có thể lui được rồi. Ta muốn ngồi đây thêm một lát nữa. Sau khi sắp xếp kế hoạch để các ngươi rời khỏi đây, ta sẽ cho người thông tri."
Hai gã thở phào nhẹ nhõm, vội vàng thoái lui.
Nghĩ đến Lý Mật lúc nào cũng có thể xuất hiện, hai gã vội đi tìm Đổ Thúc Phương, để lấy một thanh trường đao cho Khấu Trọng, một cây đoản kích cho Từ Tử Lăng, thầm nhủ từ nay dù có đi ngủ cũng phải ôm chặt binh khí mới được.
Sau đó cả hai lại chạy đi tìm Tố Tố, nói cho nàng biết tối mai sẽ rời khỏi đây, rồi mới quay ra hoa viên luyện công.
Một ngày trôi đi như vậy, sau bữa tối, hai gã quay trở về phòng nói chuyện.
Khấu Trọng nói: "Dù sao ác bà Trác Kiều đó đêm nay cũng đi rồi, chi bằng chúng ta bảo Tố Tố đến đây ngủ chung, nếu như có chuyện gì xảy ra cũng dễ chạy thoát hơn."
Từ Tử Lăng đồng ý nói: "Lão Trác giờ đang có việc cầu chúng ta nên sẽ không phải đối đầu. Chúng ta làm gì y cũng chỉ mắt nhắm mắt mở coi như không thấy mà thôi."
Hai gã còn đang do dự chưa biết nên nói thế nào với Tố Tố thì tiếng gõ cửa đã vang lên: "Các đệ có trong đó không?"
Hai gã cả mừng, vội chạy ra kéo Tố Tố vào phòng.
Chẳng ngờ vừa đóng cửa lại, nàng đã ôm lấy hai gã khóc rưng rức: "Tiểu thư đi rồi!"
Sau một hồi an ủi, Tố Tố mới bình tĩnh trở lại, nhưng đôi mắt đẹp thì đã đỏ lựng lên.
Chỉ nghe nàng buồn bã nói: "Bây giờ các đệ là người thân duy nhất của tỷ rồi, các đệ liệu có rời bỏ tỷ mà đi hay không?"
Khấu Trọng vỗ vai nàng dỗ dành: "Đương nhiên là không rồi, trừ khi tỷ tỷ thật sự yêu tên Nghĩa Khí Sơn đó rồi gả cho hắn, lúc đó thì đâu đến lượt bọn đệ yêu thương tỷ tỷ chứ."
Tố Tố bật cười trong nước mắt, hờn dỗi trách mắng gã mấy câu.
Hai gã vội giở đủ trò trêu chọc, đến lúc nàng quên hẳn Trác Kiều, mới nói ra đề nghị bảo nàng ở lại ngủ chung.
Tố Tố liếc mắt nhìn hai gã nói: "Giường rộng như vậy, chỉ bằng ba chúng ta cùng ngủ chung, như vậy thì an toàn hơn."
Từ Tử Lăng giật mình nói: "Như vậy làm sao được?"
Tố Tố giận dỗi nói: "Đệ chớ có nghĩ bậy, tình cảm tỷ đệ chúng ta trong sáng như nhật nguyệt, bây giờ chỉ là thân thiết hơn bình thường một chút mà thôi."
Khấu Trọng ngập ngừng nói: "Nếu để người khác biết thì phải làm thế nào?"
Tố Tố thoáng đỏ mặt, kiên quyết nói: "Ai biết được chứ? Lẽ nào hai đệ cảm thấy khó chịu?"
Từ Tử Lăng lắc đầu nói: "Tỷ tỷ còn không sợ thì bọn đệ còn sợ gì chứ. Đêm nay ba chúng ta sẽ cùng ngủ chung một giường, Trọng thiếu gia ngươi chớ nên làm bậy đó."
Khấu Trọng làu bàu nói: "Trọng thiếu gia ta là người thế nào chứ? Huống hồ ta lúc nào cũng kính mến tỷ tỷ như là tiên tử, đâu thể mạo phạm. Tiểu Lăng ngươi còn không mau xin lỗi ta đi!"
Tố Tố hân hoan nói: "Có ta tin tưởng hai đệ là được."
Từ Tử Lăng mỉm cười nhắc nhở: "Tên tiểu tử Khấu Trọng này lúc ngủ thích nhất là quơ chân múa tay, nhiều năm nay không biết đệ đã bị hắn đá bao nhiêu cái rồi đó."
Khấu Trọng cười khổ nói: "Cùng lắm thì tỷ tỷ nằm cạnh ngươi là được chứ gì."
Tố Tố lắc đầu nói: "Không ta muốn nằm giữa hai đệ, hai người đều là đệ đệ của ta mà!"
Hai gã đều cảm động muốn bật khóc.
Từ Tử Lăng nhắc nhở Khấu Trọng: "Cẩn thận Sở Sở đến tìm ngươi thì hỏng bét đại kế của chúng ta đấy."
Tố Tố "a" lên một tiếng, lấy từ trong người ra một sợi dây ngọc ra, nghiêm mặt nói: "Ta đến đây là vì Sở Sở nhờ đưa vòng ngọc này cho đệ, nó còn dặn dò ta phải tận mắt thấy đệ đeo lên cổ mới được về đó."
Khấu Trọng giật mình nói: "Có phải Sở Sở đã đi cùng tiểu thư?"
Tố Tố lại bồi hồi tâm sự, hai mắt đỏ ửng lên, cúi đầu không nói.
Khấu Trọng cầm sợi dây ngọc mân mê, sau đó thở dài nói: "Tại sao tình cảm nam nữ lại khiến người ta đau khổ như vậy chứ?"
Từ Tử Lăng bước lên nói: "Đáng lẽ ngươi phải bảo lão Trác lưu nàng ta lại mới đúng."
Khấu Trọng cười khổ nói; "Lúc đó ta căn bản không nghĩ đến nàng ta. Nhưng bây giờ lại cảm thấy rất khó chịu, giống như vừa mất đi một thứ gì đó rất quý giá vậy."
Từ Tử Lăng quay sang hỏi Tố Tố: "Tỷ có biết tiểu thư đi đâu không?"
Tố Tố lắc đầu nói: "Chính bản thân tiểu thư còn không biết, cả phủ có lẽ chỉ có mình Đổ Thúc Phương là rõ chuyện này."
Từ Tử Lăng nói: "Sáng mai hỏi lão Trác là được."
Khấu Trọng sau một hồi cảm xúc đã trở lại bình thường, nhìn Tố Tố cười hì hì nói: "Tỷ tỷ! có thể đi ngủ được chưa?"
Tố Tố bật cười, cúi xuống cởi hài và áo dài, để lộ ra những đường cong đầy đặn.
Từ Tử Lăng vội nói: "Đừng cởi nữa! có chuyện gì còn chạy nhanh một chút!"
Tố Tố giậm chân nói: "Tiểu Lăng đệ thật là! ai định cởi tiếp nữa chứ?"
Ba người mở miệng khép miệng đều nó như là đêm nay Lý Mật sẽ tấn công phủ đại long đầu, nhưng thực ra cả ba đều không cho rằng đêm nay Lý Mật sẽ quay lại.
Khấu Trọng lấy từ trong rương y phục ra một sợi dây lưng, nếm cho Từ Tử Lăng nói: "Cái đồ cứu mạng này giao cho ngươi bảo quản, có chuyện gì xảy ra, ngươi sẽ cõng Tố Tố tỷ trên lưng, ta phụ trách mở đường, đột phá trùng vây."
Tố Tố khẽ run người nói: "Đừng nói chuyện đáng sợ như vậy có được không?"
Từ Tử Lăng vén màn lên cung kính nói: "Tỷ tỷ, mời!"
Tố Tố cười tươi như hoa cúi đầu bước vào màn, nằm xuống giữa giường.
Hai gã vội vàng thổ tắt đèn, cởi áo ngoài nhảy lên giường.
Hai gã nằm xuống cạnh Tố Tố, nhưng đều không dám nằm sát quá.
Trong bóng tối, ba quả tim đều có vẻ thấp thỏm không yên.
Tố Tố chợt bật cười hinh hích nói: "Đêm nay các đệ không rơi xuống đất mới lạ đấy, sao không nằm xích lại một chút."
Hai gã cười hì hì, nhích người lại sát cạnh nàng, trong lòng trào dâng cảm xúc ấm áp.
Tố Tố lấy chăn đắp cho hai gã, thở dài nói: "Dù đêm nay có phải chết, tỷ tỷ cũng cam lòng."
Sau đó lại nói: "Ồ! tại sao hai đệ không cởi giầy ra?"
Hai gã cùng lúc ôm bụng cười sằng sặc.
Khấu Trọng thở hổn hển nói: "Lúc đào tẩu sẽ tiện hơn một chút."
Tố Tố bật cười, nhỏm người dậy định cởi giầy cho hai gã, thì chợt nghe có tiếng "ầm ầm!" tiếp đó là tiếng kêu la vang dội.
Khấu Trọng nhảy dựng lên, đẩy cửa sổ nhìn ra ngoài, chỉ thấy ngoài vườn lửa cháy rực trời, hỗn loạn vô cùng.
Lúc này Từ Tử Lăng và Tố Tố đã chạy tới cạnh gã, thấy tình hình trước mắt đều ngây người ra như phỗng đá.
Khấu Trọng nói: "Nhất định là có nội gián rồi!"
Lời còn chưa dứt thì tiếng chém giết đã vang lên khắp bốn bề.
Từ Tử Lăng bình tĩnh quỳ xuống nói: "Tố Tố tỷ may lên lưng đệ!"
Tố Tố sợ hãi mềm nhũn cả người, Khấu Trọng phải đưa tay đỡ mới giúp nàng ôm chặt lấy cổ Từ Tử Lăng.
Từ Tử Lăng tuy cảm thấy nóng bừng vì da thịt tiếp xúc, song cũng may là lòng gã trong sáng thuần khiết, đã kịp thu nhiếp tinh thần, không nghĩ về chuyện đó nữa.
Tố Tố chỉ thấy tấm lưng của đề đệ rộng rãi ấm áp, thêm vào sợ hãi đến thất hồn lạc phách, nhất thời cũng không nghĩ đến chuyện gì khác.
Tiếng binh khí giao nhau không ngừng truyền tới.
Khấu Trọng buộc chặt Tố Tố vào lưng Từ Tử Lăng, rồi đưa đoản kích cho gã, tự mình cũng cầm lấy trường đao, lạnh lùng nói: "Ngươi đi sát sau lưng ta, nếu bị lạc nhau thì đến Đại Thanh Viện tụ họp, tuyệt đối không được liều mạng rời thành, Lý Mật quyết sẽ không để bất cứ ai ra khỏi thành đâu."
Nói đoạn tung mình lướt qua cửa sổ.
Từ Tử Lăng thu nhiếp tâm thần, theo sát phía sau.
Khấu Trọng nhảy lên chỗ cao, chỉ thấy khắp nơi trong đại long đầu phủ toàn là các võ sĩ đầu chít khăn đỏ đang triển khai đổ sát đám gia tướng vệ sĩ trong phủ, ngay cả lũ nha đầu, tỳ nữ chúng cũng không tha, nhất thời tiếng khóc, tiếng hò hét vang dội cả góc trời.
Chợt nghe Trác Nhượng gầm lên: "Phản tặc Lý Mật có dám đơn đả độc đấu với ta không?"
Thanh âm nhu hòa dễ nghe của Lý Mật vang lên đáp lại: "Đại long đẩu đã mời, Lý Mật nào dám không phụng bồi?"
Từ Tử Lăng lúc này đã chạy đến bên cạnh gã, kêu lên: "Đây là cơ hội duy nhất để đào thoát đó!"
Khấu Trọng trong lòng cũng hiểu rõ, nếu không nhân cơ hội Trác Nhượng cầm chân chủ lực của Lý Mật thoát đi, e rằng vĩnh viễn ba người cũng không rời khỏi Trác phủ này được.
Gã hét lên một tiếng, ôm đao bay về phía mái hiên bên hữu.
Hồi 46
Lối Thoát Nhỏ Hẹp
Phủ đại long đầu của Trác Nhượng lửa cháy khắp nơi, hơn nữa còn không ngừng lan tràn, ánh lửa bốc cao ngút trời, chiếu sáng những đám ô vân giống như những tảng đá lớn đè nặng lên tim mỗi người. Thế lửa càng lúc càng mãnh liệt, song không một ai lo dập lửa, trong phủ chỉ có tiếng hò hét chém giết vang trời, thi thể nằm la liệt khắp nơi. Những người phía Lý Mật đều mặc y phục dạ hành đen tuyền, rất dễ phân biệt.
Khấu Trọng vung đao mở đường, Từ Tử Lăng cõng Tố Tố theo sát phía sau. Hai gã vừa nhảy lên một mái ngói đã có bốn tên đại hán hắc y bổ người lao tới. Bọn chúng thấy hai gã không vận toàn thân hắc y, liền lập tức vung kiếm chém tới.
Khấu Trọng nhảy vọt lên, chân khí trong nội thể tự nhiên quán thông khắp người, một luồng kình khí cực hàn ẩn ước một chút noãn ý truyền qua đại đao, phát ra tiếng rít phá không, chém mjanh về phía địch nhân.
Người kia đâu ngờ đao thế của ga lại lăng lệ nhường ấy, đáng sợ nhất là lưỡi đao của đối phương mang theo một luồng đao khí lạnh thấu xương, khiến y lập tức cảm thấy buốt giá, khí mạch không thể lưu thông.
Khi kẻ ấy đang vận ít nhất nửa phần công lực để kháng cự với đao khí, thì trường đao của Khấu Trọng đả kích mạnh vào trường kiếm vốn đã chuyển từ thế công sang thế thủ của y.
"Đang!"
Chỉ thấy y kêu lên một tiếng thảm thiết, cả người lẫn kiếm bị Khấu Trọng hất bay khỏi mái ngói. Khấu Trọng cũng cảm thấy lực phản chấn làm tay gã tê rần, nhưng vừa mới vận khí, cảm giác tê đã lập tức biến mất.
Lúc này mắt, tai, mũi của gã đều trở nên thông linh dị thường, ngay cả da cũng có thể cảm nhận được sự biến đổi của các luồng khí lưu xung quanh người. Lúc này vì kinh nghiệm còn thiếu không thể được như "nhìn tậm mắt", song trong tương lại không xa, ắt hẳn dù hai gã bị bịt mắt cũng vẫn có thể đoán ra được chiêu thức tấn công của đối phương.
Sau khi tên địch đầu tiên bị đánh bại, ba tên còn lại đều cả kinh thất sắc, đứng ngớ người ra, để lộ khoảng trống sơ hở.
Khấu Trọng không cần nghĩ ngợi, lướt người chạy trên mái ngói nghiêng nghiêng, lách người vào giữa ba tên địch đang đứng thành hình chữ phẩm, trường đao vung lên quét một vòng vào ba thanh trường kiếm. Những người theo Lý Mật đến tấn công phủ đại long đầu lần này toàn là thủ hạ tinh nhuệ được tuyển lựa kỹ càng, tên nào tên nấy đều thân thủ cao cường dũng mãnh, nhưng khi gặp phải Khấu Trọng còn dũng mãnh hơn thì lập tức nhuệ khí tiêu tán. Hai tên đầu tiên bị gã đánh trúng kiếm hự lên một tiếng, lảo đảo thoái lui mấy bước.
Khấu Trọng loại bỏ được sự uy hiếp của hai thanh kiếm, liền hứng khởi gầm lên một tiếng uy mãnh, kình lực gia tăng, toàn lực chém mạnh vào thanh kiếm cuối cùng.
Tên kia vội vung kiếm kháng cự, nhưng đao kình của đối phương đã đổ xuống như núi, rồi tiếp đó cảm thấy như rơi vào băng động, kêu lên một tiếng thảm thiết, bị Khấu Trọng đá cho một đá lăn xuống dưới đất.
Khấu Trọng đang thầm hỏi tại sao mình lại trở nên lợi hại như vậy thì Từ Tử Lăng đã lướt qua cạnh gã, đánh bay một tên hắc y khác xuống đất.
Người này vốn đã bị Khấu Trọng bức cho huyết khí nhộn nhạo, lại bị đao khí thâm hàn xâm nhập huyệt mạnh khiến toàn thân khó chịu vô cùng, đột nhiên lại thấy một bóng người vọt tới trước mặt, tiếp đó là một luồng khí nóng bỏng như hỏa diệm kích thẳng vào ngực, cả người bay lên rồi rơi bịch xuống, không kịp kêu lên một tiếng đã táng mạng dương trường.
Tên còn lại vội vàng tung người nhảy lên một mái ngói khác, đồng thời ngửa mặt hú vang gọi đồng bọn tới cứu viện. Hai gã liếc mắt nhìn nhau, không dám tiếp tục đi trên chỗ cao mà nhảy xuống mặt đất, chạy ra phía Đông viên cách đó ba gian nhà về phía trái.
Chỉ cần vượt qua Đông viên, nhảy qua tường cao là có thể ra khỏi phủ đại long đầu.
Thủ hạ của Lý Mật rất có tổ chức, tập trung thành từng nhóm ba tới năm người lục soát khắp nơi, hễ nhìn thấy người nào không mặc hắc y là lập tức xuất thủ hạ sát, không chút lưu tình.
Ngược lại đám gia tướng của Trác Nhượng lại chỉ như một nắm cát khô, hơn nữa kẻ nào kẻ nấy đều chỉ muốn thoát khỏi vòng vây, vô tâm ứng chiến, tương quan lực lượng hai bên thế nào có lẽ không cần nghĩ cũng biết.
Khấu Trọng và Từ Tử Lăng mới chạy được hơn chục bước thì đã gặp một tổ hơn mười địch nhân, đang xông ra từ một căn nhà đang cháy.
Hai gã giật mình đánh thót, vội gia tăng tốc độ, trong nháy mắt đã kéo dài khoảng cách với địch nhân.
Khấu Trọng sợ đối phương dùng ám khí làm tổn thương Tố Tố, liền lùi lại phía sau chặn hậu, ba người lao như tên bắn ra phía Đông viên.
Phía trước lại có thêm một đám hắc y đại hán đang vây lấy hơn mười tên gia tướng Trác phủ ác đấu kịch liệt, Từ Tử Lăng vốn muốn nhảy lên mái nhà, nhưng lại thấy một thân người đẫm máu rơi từ trên đó xuống, liền nghiến răng, đề khí gia tăng tốc độ vận kình quét mạnh chân về phía hai đại hán đang quay lưng lại với gã.
Hai tên đại hán đều cảm thấy có kình khí bức tới, vội bỏ địch thủ, hồi kiếm chống đỡ.
Từ Tử Lăng gầm lên một tiếng, đoản kích va mạnh vào kiếm của tên bên phải, khiến cho hắn phải ngã nhào ra đất, tiếp đó lại biến đổi chiêu số, đoản kích thò ra rồi thụt vào như chớp, khi tên đại hán còn lại quơ kiếm đến thì kích đã đâm vào ngực hắn rồi.
Tên đại hán vừa ngã xuống, Từ Tử Lăng đã cõng Tố Tố xông vào giữa trận.
Khấu Trọng theo sát như bóng với hình, đại đao múa lên chặn đứng một thanh trường đao đâm tới sau lưng Từ Tử Lăng, sau đó hất tung một gã địch nhân khác ra khỏi vòng chiến.
Đám gia tướng Trác phủ đang khổ chiến thấy áp lực giảm bớt, liền vội vàng bỏ chạy tứ tán, tình thế hỗn loạn vô cùng.
Khấu Trọng quay mắt liếc nhìn phía sau, chỉ thấy hơn mười tên đại hán hắc y vừa bị hai gã bỏ lại phía sau đã chạy gần tới nơi, vội kinh hãi nói: "Chạy mau!"
Từ Tử Lăng cũng biết sự thể nguy cấp, chỉ cần hai gã bị chặn lại, kết cụ táng mạng dương trường e rằng sẽ khó tránh khỏi. Chợt gã cảm nhận được thân thể Tố Tố đang run lên nhè nhẹ trên lưng mình, hào khí bất giác nổi lên cuồn cuộn. Chỉ thấy gã dậm mạnh mũi chân xuống đất, đoản kích trong tay hóa thành muôn vạn đạo hào quang sáng rực, khiến bốn tên địch nhân trước mặt phải hoảng hồn tháo lui, mở một con đường cho gã chạy ra. Hai gã liền thừa cơ chạy thẳng vào Đông viên.
Nhưng ở ngoài đó, tình thế càng hiểm ác vạn phần.
Lý Mật chắc chắn đã bố trí trọng binh, phòng ngừa Trác phủ có người thoát ra bên ngoài.
Chỉ thấy nhân ảnh trùng trùng, người chém ta giết, tiếng hò hét, tiếng kêu thảm, máu, thi thể la liệt khắp nơi làm cho tinh nguyệt trở nên ảm đạm vô quang.
Ba người tả xung hữu đột, đã mấy lần xông ra được tới mép tường nhưng đều bị địch nhân đẩy lui trở lại, không bao lâu thì cả Khấu Trọng lẫn Từ Tử Lăng đều trúng mấy vết thương nhẹ, ngay Tố Tố cũng bị mấy đao sướt qua làm rách mấy đường trên áo.
Cũng may là đám gia tướng trong phủ chạy ra đây cũng nhiều, mấy chục người cùng nhau liều mạng kiếm chế địch nhân, bằng không hai gã và Tố Tố đã sớm mất mạng từ lâu rồi.
Đối phương ít nhất đã đánh ngã thêm mười người phía Trác phủ nữa.
Hai gã đẩy lui thêm năm tên địch nhân, thì thấy ánh lửa phừng phừng chiếu tới, địch nhân đã hoàn toàn khống chế được cục diện, vây chặt hơn ba mươi người bên phía Trác Nhượng lại đồ sát, không còn hỗn loạn người chém ta giết như vừa rồi nữa.
Lúc này ba người bọn Khấu Trọng đã lui vào một đám cây rậm rạp ánh lửa không chiếu tới, cơ hồ địch nhân tạm thời đã bỏ quên bọn gã.
Dõi mắt nhìn về phía tây, phần lớn các phòng xá trong Trác phủ đã ngập chìm trong biển lửa, tiếng chém giết vẫn vang lên không ngớt.
Tố Tố khóc ròng nói: "Lão gia e rằng đã."
Khấu Trọng và Từ Tử Lăng đưa mắt nhìn nhau, đều cảm thấy đối phương đã sức cùng lực kiệt, không còn dũng khí cũng như sức lực để tiếp tục tiến lên nữa.
Khấu Trọng hỏi: "Tố tỷ có biết chỗ nào có thể ẩn nấp không?"
Tố Tố vừa bị một tiếng kêu thảm làm giật mình đến co người lại, nghe gã hỏi vậy thì ngây người ra giây lát rồi chỉ tay về phía ngọng giả sơn ở giữa hồ nước phía bắc Đông viên nói: "Mau đến chỗ đó!" Từ Tử Lăng không cần nghĩ ngợi, lập tức cõng nàng tung mình lao vút về phía hồ nước lớn cách đó chừng hơn chục trượng.
Khấu Trọng đi sát bên cạnh hai người hỏi: "Trong hồ có chỗ ẩn nấp sao?"
Tố Tố vội đáp: "Bên trong hòn giả sơn có một thủy trì nhỏ để nuôi cá, sau khi khô cạn biến thành một chiếc giếng nhỏ, vô cùng bí mật."
Hai gã cả mừng, vội cẩn thận quan sát, vận cong lắng nghe bốn phương tám hướng, cúi người xuống tránh hai tốp địch nhân, rồi nhằm lúc không người chú ý, lướt qua mặt hồ, hạ thân xuống hòn giả sơn rộng hơi hai trượng.
Ba người chen chúc nấp vào trong một chiếc giếng nhỏ sâu chừng năm thước, rộng bộn thước, trừ phi có người chen vào giữa khe hở của giả sơn chui vào bên trong, bằng không thì khó mà có thể phát hiện được ba người.
Ba người cùng ngồi lặng nghe tiếng tim đối phương đập thình thịch, một hồi lâu sau thì mới dần ngưng lại, tiếng hò hét chém giết bên ngoài cũng lắng dần, rồi im hẳn.
Khấu Trọng thấp giọng hỏi: "Trác Nhượng chết rồi?"
Từ Tử Lăng đang định trả lời thì chợt thấy trên đầu mình có nước nhỏ xuống, thì ra là Tố Tố đang cúi đầu khóc rấm rức.
Tuy gã không nhìn thấy biểu tình trên mặt nàng, nhưng gã biết cảm giác nghẹn ngào của nàng vô cùng thống khổ, lòng cũng trầm xuống nói: "Đừng khóc nữa! năm xưa lão giao của tỷ lãnh binh khởi nghĩa, sớm đã phải liệu đến ngày này rồi. Thời thế hiện nay, không phải người giết ta thì tức ta giết người mà."
Khấu Trọng cũng khẽ vuốt vuốt bờ lưng thon của Tố Tố, ghé miệng vào sát tai nàng thì thầm khuyên nhủ: "Sau này bọn đệ sẽ chăm sóc cho tỷ tỷ thật tốt." Bên ngoài đột nhiên trở nên tịch mịch vô biên, ngay cả tiếng lửa nổ lép bép cũng hoàn toàn biến mất, chỉ có tiếng y phục phất gió phần phật thi hoảng vang lên, hiển nhiên là người của Lý Mật đang lục soát khắp nơi hòng tìm ra những kẻ còn lọt lướt.
Ba người biết đây là lúc sinh tử quan đầu, sợ hãi không dám thở mạnh. Bỗng chốc lại có người giơ cao đuốc lên chiếu về phía giả sơn, nhưng đương nhiên không ai ngờ rằng bên trong hòn giả sơn giữa hồ lại có một miệng giếng nhỏ nữa.
Không biết bao lâu sau, đột nhiên một thanh âm nhu hòa dễ nghe vang lên bên bờ hồ: "Vẫn chưa tìm thấy hai tên tiểu tử đó ư?"
Khấu Trọng và Từ Tử Lăng nhận ra đó là giọng nói của Lý Mật, trong lòng không ngừng kêu mẹ phù hộ.
Cũng may là đối phương cách xa hai gã tới bốn năm trượng, ba người lại nấp dưới giếng trong hòn giả sơn, bằng không tuyệt đối không thể giấu mình trước tay cao thủ danh chân thiên hạ này.
Giọng nói của Tổ Quân Ngạn vang lên: "Có người nhìn thấy chúng đến chỗ này, tên tiểu tử họ Từ còn cõng trên người ả tỳ nữ xinh đẹp Tố Tố, sau một trận hỗn loạn thì không biết bọn chúng đã chạy đi đâu mất tiêu."
Một giọng nam tử âm vang trầm ấm nói: "Chiếu lý thì bọn chúng vẫn còn ở trong phủ, nhưng tất cả các phòng ốc đều bị đốt cháy sạch, địa đạo cũng bị chúng ta bít kín, bọn chúng có thể ẩn nấp ở chỗ nào được nữa?"
Tiếng nói thánh thót của Trầm Lạc Nhạn vang lên: "Dù chúng có ra được bên ngoài cũng đừng hòng rời thành."
Khấu Trọng và Từ Tử Lăng đang thầm mắng chửi nàng là bà nương thối thì Lý Mật nhạt giọng nói: "Vô luận thế nào cũng không thể để hai tên tiểu tử này chạy thoát. Nếu không thể thu phục được thì dứt khoát một đao giết đi cho rồi, tránh để sau này có thêm phiền phức. Các ngươi đã hiểu cả chứa?"
Bọn Tổ Quân Ngạn đều gật đầu vâng dạ. Tiếng bước chân xa dần.
Ba người vừa thở phào một hơi nhẹ nhõm thì thanh âm của Trầm Lạc Nhạn lại cất lên: "Thế Tích, lòng muội có chút lo lắng không yên."
Ba người giờ mới biết nam nhân có giọng nói âm vang đó chính là đại tướng thứ ba của Lý Mật, Từ Thế Tích, cũng là tình lang của Trầm Lạc Nhạn. Chỉ nghe họ Từ nói: "Lạc Nhạn muội trước giờ luôn túc trí đa mưu, chuyện gì cũng chắc chắn, tại sao đột nhiên lại mất hết nhuệ khí như vậy."
Trầm Lạc Nhạn u uất thở dài một hơi, nhẹ giọng nói: "Công lực của hai tên tiểu tử này dường như tiến bộ theo từng ngày, mỗi lúc lại lợi hại hơn. Ngay cả bọn hảo thủ như Bạch lão lục, Ta Hắc cũng bị bọn chúng tiễn về Tây Thiên, hơn nữa đều là nhất kích trí mạng, bị kình khí chấn vỡ kinh mạch mà chết. Nếu làn nầy chúng ta không thể bắt chúng lại, sau này nhất định sẽ thành đại họa."
Khấu Trọng và Từ Tử Lăng nghe nàng ta nói mà hào khí bốc cao, giờ mới biết trong lòng địch nhân hai gã có cân lượng như vậy.
Từ Thế Tích cười lạnh nói: "Nếu không phải chúng ta dồn sự chú ý vào Trác Nhượng lão quỷ, làm sao để chúng có cơ hội sính cường như vậy chứ. Chuyện tìm bọn chúng cứ để huynh làm cho! dù hai tên tiểu tử đó có chạy tới chân trời góc biển huynh cũng có thể mang xương cốt chúng về đây cho muội xem chơi."
Bên ngoài trở nên tĩnh lặng.
Ba người không cưỡng nổi mệt mỏi, ôm nhau ngủ thiếp đi, cuối cùng cũng xem như đã hoàn thành dự định ngủ chung hồi tối.
Ba người lần lượt bị tuyết lạnh làm tỉnh giấc, Khấu Trọng và Từ Tử Lăng thần công đạo gia Trường Sinh Quyết hộ thể, tự nhiên có thể đề kháng được hàn nhiệt. Còn Tố Tố cũng đã từng tập qua một chút võ công, lại mặc áo da ấm, bên ngoài còn có áo khoác, nên cũng có thể chịu được cái rét. Nhưng có điều từ thân thể Khấu Trọng đang ôm chặt sau lưng nàng không ngừng phát ra một cỗ hàn khí vô cùng kỳ dị, khiến cho nàng cảm thấy khó chịu phi thường. Còn ngực nàng đang áp sát vào lưng Từ Tử Lăng lại cảm thấy hết sức ấm áp. Thân thể nàng dường như bị phân ra thành hai nửa, một nửa lạnh như băng tuyết, một nửa lại nóng như trưa hè, khiến cho chính bản thân nàng cũng không hiểu mình đang khoái lại hay đang thống khổ nữa.
Từ Tử Lăng là người đầu tiên phát giác ra chuyện này, lập tức đoán ra là Khấu Trọng khi ngủ đã tự động vận khí hành công trong vô thức, liền thấp giọng nói: "Trọng thiếu gia ngươi còn không mau thu liễm nội khí."
Khấu Trọng vội làm theo lời gã. Đến lúc này Tố Tố mới cảm thấy dễ chịu được đôi chút.
Lúc này tuyết đã che lấp hết cả phía trên ba người. Hai gã thì đương nhiên là không có vấn đề gì, chân khí nội thể tự động vận hành ngưng hô hấp bằng mũi, chuyển sang trạng thái thai tức. Nhưng Tố Tố thì không có bản lĩnh này, thần trí bắt đầu trở nên mê muội và muốn ngủ, lẩm bẩm nói: "Ta mệt mởi lắm rồi!" Từ Tử Lăng đang định đội tuyết đứng dậy để Tố Tố hít thở chút không khí trong lành, thì nghe thấy tiếng bước chân dồn dập từ xa đi tới. Có kẻ lên tiếng nói: "Mau tháo nước hồ, nghe nói bọng chúng rất tinh thông thuật bế khí dưới nước, nói không chừng vẫn còn ẩn nấp dưới dáy hồ đó. Mau tìm kỹ xung quanh cho ta!"
Ba người nhận ra đó là thanh âm của Từ Thế Tích, nào dám cử động.
Hai gã nghe nhịp thở gấp dần của Tố Tố mà trong lòng nôn nóng khôn tả, cứ tiếp tục như vậy thì chỉ cần tiếng hô hấp của nàng cũng đủ để đối phương phát hiện ra chỗ nấp của ba người, huống hồ nàng cũng có thể bị chết vì thiếu dưỡng khí nữa.
Tiếng gió nổi lên, hiển nhiên là đã có người lướt qua mặt hồ, bay về phía giả sơn.
Từ Tử Lăng ngồi đối diện với Tố Tố, tuy bị tuyết che mất, không nhìn thấy biểu tình trên mặt Tố Tố, nhưng dựa vào hơi thở gấp rút và gò ngực phập phồng đang ép sát vào ngực mình, gã cũng đoán được tình trạng của nàng đang hết sức nguy hiểm, nhưng vẫn cố nhịn vì hai gã. Trong lúc nguy cấp, chợt đầu óc gã trở nên sáng lạ thường, vội ghé sát miệng vào môi nàng, truyền chân khí qua.
Tố Tố khẽ run lên một chập, tiếp đó thì bình tĩnh trở lại, môi thơm bắt đầu ấm dần lại, lặng lẽ tiếp thụ luồng chân khí khiến toàn thân nàng dễ chịu thư thái lạ thường.
Ba người cảm thấy có người đi lại bên trên, chỉ biết cầu thần khấn phật đừng để đối phương giẫm chân lên người mình, bằng không nhất định sẽ phát hiện ra dị tình.
"Ùm ùm"
Có người đã tháo đập nước, làm nước hồ theo đó chảy ra ngoài.
Giọng nói của Trầm Lạc Nhạn cất lên: "Muội thấy có lẽ bọng chúng đã đào tẩu rồi. Hồ nước đã cạn, đâu thể ẩn nấp được ai nữa."
Từ Thế Tích xem ra cũng đồng ý với nàng, lạnh lùng nói: "Có lẽ bọn chúng còn ở trong thành. Chúng ta lập tức huy động nhân thủ, lục soát từng nhà một xem bọn chúng có thể chạy tới đâu?"
Bọn Trầm Lạc Nhạn đi khỏi hồi lâu, Khấu Trọng mới nhổm người dậy mừng rỡ nói: "Đi hết cả rồi!" Lúc này Từ Tử Lăng mới rời khỏi môi Tố Tố, đỡ nàng đứng dậy.
Nguyên lai trời đã sáng hẳn, dưới làn tuyết rơi thăm thẳm, Trác phủ biến thành một đống gạch vụn thê lương khôn tả.
Tố Tố phải bó gối cả đêm, hai chân tê rần, nếu không có Từ Tử Lăng đỡ vai thì e rằng khó mà đứng nổi, gã đưa mắt nhìn thấy gương mặt thanh tú của nàng thoáng ửng hồng, dường như không dám nhìn mặt gã vậy, thì lấy làm kỳ quái. Nhưng lại chợt nhớ tới vừa rồi hai môi kề sát, trong lòng bất giác cũng nảy sinh một thứ cảm giác hết sức vi diệu.
Khấu Trọng nảo chịu buông tha cho gã, chỉ thấy gã ghé sát miệng vào tai Tố Tố thì thầm: "Tỷ tỷ để tiểu Lăng hôn một cái vào miệng rồi, vậy để hắn lấy luôn tỷ có được không?" Tố Tố tức giận quát lên; "Không được nói bậy, tiểu Lăng là vì cứu ta nên mới làm thế! đâu thể nói như đệ được."
Khấu Trọng vỗ trán tự trách: "Mắng hay lắm! chút nữa thì đệ quên mất cái gì mà tẩu tẩu chết đuối thì phải đưa tay ra cứu, lần này thì tiểu Lăng hắn đưa.. hích hích... không có gì cả."
Tố Tố quay đầu lại, khẽ lướt môi hôn lên miệng Khấu Trọng một cái, nhẹ nhàng nói: "Vậy là công bình rồi nhé, không được cười tiểu Lăng nữa."
Khấu Trọng đang ngây người ra thì Từ Tử Lăng đã nói: "Đừng đùa nghịch nữa, hiện giờ chạy trốn quan trọng hơn, chúng ta phải làm sao đây?"
Lúc này nửa dưới của ba người vẫn còn ngập trong tuyết, chỉ có phần trên là ló ra. Khấu Trọng vừa phủ những hạt tuyết dính trên mái tóc mềm mại của Tố Tố, vừa trầm ngâm nói: "Hiện giờ hi vọng của chúng ta đều nằm ở người tên Phối Phối đó. Có điều nếu cứ như vậy mà đi tìm người e rằng sẽ bại lộ hành tung mất. Huống hồ thành Huỳnh Dương lúc này đi được mười bước cũng khó nữa là. Theo ta thấy thì tốt nhất nên tìm một nơi nào đó trốn bà nó vài ngày, đợi cho sóng yên bể lặng, bọn Trầm bà nương nghĩ rằng chúng ta sớm đã chạy thật xa thì mới đi tìm Phối Phối nhờ ả nghĩ cách đưa chúng ta rời thành, như vậy mới là vạn vô nhất thất."
Từ Tử Lăng cười khổ nói: "Nhưng giờ có ai dám cho chúng ta trốn chứ?"
Tố Tố cũng run giọng hỏi: "Bọn chúng vừa nói sẽ lục soát từng nhà một, chi bằng chúng ta cứ lưu lại đây là được."
Khấu Trọng cười hì hì nói: "Thời tiết lạnh như vậy ở đây không lạnh chết thì cũng đói chết hà! Tỷ tỷ có biết cái ổ chó của Trầm Lạc Nhạn ở chỗ nào không?"
Tố Tố kinh hãi thốt lên: "Đệ không phải muốn trốn trong nhà nàng ta đấy chứ?"
Khấu Trọng cười nói: "Có chỗ nào an toàn hơn chỗ đó nữa chứ? Bà nương này phụng mệnh Lý Mật truy bắt chúng ta, nhất định sẽ không có thời gian về nhà nghỉ ngơi. Chúng ta sẽ thừa cơ lẻn vào, đợi đến khi bà nương đó về nhà cũng tức là cuộc tìm kiếm đã bị ngưng lại, lúc đó thì chúng ta có thể đi tìm Phối Phối được rồi."
Từ Tử Lăng cũng gật đầu nói: "Chiếu ly thì Trầm bà nương sẽ không lục soát cái ổ chó của mình đâu, cách này đích thực rất hay."
Tố Tố vẫn chưa yên tâm, lo lắng nói: "Nhưng nhà đó vẫn còn những người khác nữa mà." Khấu Trọng đắc ý nói: "Đều là kẻ hầu người hạ cả thôi, lẽ nào nàng ta lại sắp đặt trọng binh, coi khuê phòng của mình là chiến trường sao? Hà... nhưng nếu Từ Thế Tích đến thì đệ không dám chắc."
Cuối cùng Tố Tố cũng bị hai gã thuyết phục, nói ra vị trí phủ đệ của Trầm Lạc Nhạn.
Đợi đến tối, Khấu Trọng cõng Tố Tố trên lưng, cùng với Từ Tử Lăng triển khai Điểu Độ Thuật bay trên mái nhà, nhằm hướng phủ đệ của Trầm Lạc Nhạn thẳng tiến.
Hồi 47
Đại Ẩn Vu Thị
Nếu không phải Tố Tố đã từng theo Trác Kiều đến tìm Trầm Lạc Nhạn, cho dù có cầm địa chỉ của nàng trong tay, e rằng ba người cũng phải tốn không ít công phu mới tìm được nơi ở của mỹ nữ tâm lang thủ lạt này.
Phủ đệ của Trầm Lạc Nhạn tọa lạc ở khu dân cư phía đông thành, nhà cửa tầng tầng lớp lớp như vảy lân, tất cả mấy ngàn gian nhà, bao gồm cả hương cư của Trầm Lạc Nhạn đều nhất loạt dùng ngói mùa xanh, ngõ nhỏ nối tiếp ngõ to, hình thành nên hàng trăm đường đi chằng chịt như màng nhện, đường đi dưới đất đều được lát đá xanh, hình thức đại đồng tiểu dị.
Ba người đội tuyết đến đây như đi vào một tòa mê cung bí hiểm, khó mà nhận ra đường đi lối lại. Đặc biệt là vào lúc trời xâm xẩm tối này, người đi đường chỉ có thể dựa vào ánh sáng le lói của ngọn đèn nơi đầu phố, càng giống như đi vào một quỷ vực không lối về.
Nhưng cả ba đều cảm thấy vô cùng an toàn.
Ở một nơi như thế này, muốn đánh hay muốn chạy đều hết sức thuận tiện.
Khấu Trọng lách người vào một ngõ nhỏ, cười cười nói: "Trầm bà nương nhất định có rất nhiều cừu gia nên mới phải tới cái nơi làm người ta đầu váng mắt hoa này cư trú."
Từ Tử Lăng cũng cảm thấy nhẹ người, vừa đi vừa vươn vai cho giãn gân cốt: "Lúc đầu nghe gã gian phu Từ Thế Tích của Trầm bà nương nói sẽ lật tung từng nhà một tìm kiếm khiến ta giật mình đánh nhót, thì ra chỉ là nói cho sướng miệng mà thôi. Hắn tới đây thì ta chạy tới bên kia, làm sao mà **ng tới được võ lâm cao thủ như chúng ta chứ."
Tố Tố dường như vẫn còn sợ hãi: "Các đệ đừng đắc ý mà quên đi tình hình hiện tại. Người trong Huỳnh Dương thành đều rất ủng hộ quân Ngõa Cương, chỉ cần có người nhìn thấy chúng ta, nhất định sẽ báo cáo cho họ biết... ối!.."
Nàng chưa kịp nói hết lời đã bị Khấu Trọng cắp lấy eo, nhảy lên một mái nhà bên tay trái.
Từ Tử Lăng cũng cùng lúc nhảy lên theo, ba người vội nằm phục xuống, chăm chú nhìn vào trong ngõ trước mặt, nhưng chỉ thấy gió tuyết tung bay, không một bóng người.
Tố Tố ngạc nhiên nói: "Làm gì có người nào?"
Khấu Trọng thấp giọng đáp: "Cảm giác của đệ tuyết đối không thể sai. Kỳ lạ thật! Tại sao đệ không thấy bóng người, không nghe tiếng người mà vẫn cảm thấy nguy hiểm đang tới gần nhỉ?"
Từ Tử Lăng cũng gật đầu nói: "Ta cũng cảm thấy như vậy! nhìn kìa!" chỉ thấy một đội hơn mười thanh y võ sĩ đang từ trong ngõ đi ra, tới mỗi nhà đều gõ cửa hỏi han, không cần nói cũng biết là đang tìm kiếm hành tông của ba người.
Cả ba đều cảm thấy rùng mình khiếp sợ, tên Từ Thế Tích này là loại người nói được là làm được chứ chẳng phải hạng lơ mơ.
Khi toàn thành đều biết có ba kẻ đào phạm chạy trốn, thì chỉ e bọn gã khó mà nhấc chân nửa bộ.
Khấu Trọng và Từ Tử Lăng đều là người lạ mặt, tướng mạo lại hết sức dễ nhận ra, muốn giấu diếm người khác quả thật còn khó hơn lên trời.
Đợi cho đội thanh y võ sĩ đi khỏi, ba người mới thầm kêu may mắn. Nếu không phải trời đang đổ tuyết to, Từ Thế Tích chỉ cần phải người thủ ở các cao điểm, sau đó phái nhân mã đi lùng sục từng nhà một, bọn họ e rằng mọc cánh cũng khó thoát khỏi Huỳnh Dương thành.
Có điều thời tiết hiện tại lạnh như băng đá, thị tuyến lại bị tuyết lớn cả trở, khó mà nhìn xa cho được nên thủ hạ của Từ Thế Tích cũng chỉ làm qua loa đại khái mà thôi.
Khấu Trọng nghiến răng kèn kẹt nói: "Từ trước tới giờ chúng ta chỉ có chịu đòn với bỏ trốn, còn chưa kịp hoàn thủ lần nào, thật là tổn uy phong của Dương Châu Song Long. Dù sao thì cũng còn một đường thoát cuối cùng ở Đại Thanh Viện, chi bằng ta với ngươi bất chấp tất cả, liều mạng phản kích đảo lộn mẹ nó cái Huỳnh Dương thành này lên để tiết mối hận này."
Tố Tố giờ đã như kinh cung chi điểu, sợ hãi nói: "Còn uy phong gì nữa? Các đệ có đấu được với bọn họ không mà đòi liều mạng?"
Tử Tử Lăng chỉ mỉm cười bình tĩnh, thấp giọng nói: "Muốn thành danh tự nhiên phải lập uy, có điều tốt nhất chúng ta nên tìm nơi ẩn trốn rồi mới thương lượng đại kế sau."
Khấu Trọng hưng phấn nói: "Tỷ tỷ lên đi!"
Khi Tố Tố phục xuống tấm lưng phẳng của Khấu Trọng, thì gã đã tung người lao vút lên không.
Đột nhiên nàng cảm thấy mình còn chưa nhận thức hết về hai gã đệ đệ này.
Nếu như đổi lại là người khác, nếu không phải sợ như con rùa rút đầu, thì cũng tìm thiên phương bách kế để đào thoát khỏi chốn hiểm nguy này, lấy đâu ra người giống như hai gã, rõ ràng đã biết thế lực địch nhân hơn mình gấp trăm gấp vạn mà vẫn có dũng khí đi làm cái chuyện "phản công" lấy trứng chọi đá đó chứ?
Hương cư của Trầm Lạc Nhạn nhìn từ bên ngoài vào thì không khác gì những nhà xung quanh, chỉ là phần cửa có coi trọng hơn chút đỉnh, không tróc ra từng mảng như những nhà lân cận. Nhưng bên trong lại là một thế giới hoàn toàn khác, chẳng những rộng rãi u nhã, hoa viên và nhà ở hòa thành một thể thống nhất, bố cục tinh vi, kiến trúc tinh kỳ đặc sắc vô cùng. Tòa trang viện lấy tên Lạc Nhạn Trang này lấy đại sảnh của nhà chính làm chủ, lấy đá và nước làm nền, lấy hành lang và giả sơn để làm bình phong phân cách, cao thấp khúc chiết, hư thực tương sinh.
Phía bắc thủy trì có một tiểu lâu nhỏ theo kiểu Hiết Sơn Đình, năm cột hai tầng, mái ngói vểnh cao, giống như đôi hồ điệp đang cất cánh muốn bay, trông đặc biệt phi thường, khuê các của Trầm Lạc Nhạn chính là ở đó.
Sau tiểu lâu là một dòng suối nhân tạo quanh co uốn khúc. Có hai chiếc cầu nhỏ bắc qua đó để nối liền tiểu lầu với khu hậu viện và phòng thất của người hầu kẻ hạ.
Lạc Nhạn Trang tuy không rộng nhưng lại có gò, có khe, có sơn, có thủy cảnh vật tự nhiên, vừa tinh diệu vừa cổ kính, có thể nói là tràn đầy thi vị.
Khấu Trọng và Từ Tử Lăng nhảy qua bức tường bao vào trong sân, nhất thời nhìn đến ngây cả người, không ngờ Trầm Lạc Nhạn lại biết hưởng thụ cuộc sống đến như vậy, trong lòng bất chợt nảy sinh cảm giác "đại ẩn vu thị".
Trong phút chốc Khấu Trọng đã tìm hiểu được trong trang chỉ có bốn ả tiểu tỳ, một đôi phu phụ bộc nhân, tất cả đều là người không biết võ công.
Ba người nấp vào trong một căn khách phòng xem ra đã lâu không có người ở, đặc biệt là từ đây có thể dễ dàng biết được mọi động tĩnh trong trang.
Ba người không hề khách khí, vào nhà bếp trộm trà về pha uống rồi nằm lăn ra ngủ.
Khấu Trọng và Từ Tử Lăng bị tiếng động lạ bên ngoài đánh thức thì trời đã sáng bạch.
Khấu Trọng nhẹ nhàng nhấc cánh tay ngọc của Tố Tố khỏi ngực mình, bước ra cửa sổ quan sát, thì ra là nam bộc duy nhất trong trang đang quét tuyết ngoài sân.
Từ Tử Lăng cũng đã xuống khỏi giường đứng bên cạnh gã, thấp giọng hỏi: "Tuyết đã ngưng rồi hả?"
Khấu Trọng vừa nhìn vừa nói: "Ngươi có đói không?"
Từ Tử Lăng gật đầu: "Đói muốn chết đi được!" Khấu Trọng thấp giọng nói: "Chúng ta tuyệt đối không thể trộm đồ ăn ở đây được, bằng không nhất định sẽ bị người ta phát giác. Để ta đi ra ngoài thu xếp một tí đồ ăn về đã!" Từ Tử Lăng nói: "Nhưng ra bên ngoài cũng rất nguy hiểm!"
Khấu Trọng cười cười nói: "Yên tâm đi! chỉ cần chúng ta không đi cả ba người sẽ không gây chú ý đâu, tiện thể ta cũng muốn nghe ngóng xem tình thình thế nào!"
Từ Tử Lăng biết gã nguỵ kế đa đoan, lại cũng đã nhịn đói cả đêm nên cũng không tiện phản đối, chỉ dặn dò: "Đi sớm về sớm!"
Khấu Trọng gật đầu đáp "Ừ" một tiếng, đoạn tung người bay ra cửa sổ phía sau.
Từ Tử Lăng nhàn rỗi vô sự, đang định ngồi xếp bằng đả tọa thì chợt nghe Tố Tố nằm trên giường nói mớ: "Lý đại ca! Lý đại ca!" Từ Tử Lăng cả kinh, vội bổ người lao lên giường, đưa tay bịt chặt miệng nàng lại.
Tố Tố giật mình tỉnh giấc, định thần lại, cặp mắt thanh tú lập tức lộ vẻ kinh hoảng. Lúc Từ Tử Lăng buông tay, nàng mới thở hổn hể nói nhỏ: "Có phải địch nhân tới không?"
Từ Tử Lăng lắc đầu nói: "Không! chỉ là tỷ tỷ nói mớ, đệ sợ kinh động tới người đang quét tuyết ngoài kia thôi!" Tố Tố giờ mới yên tâm, thoáng đỏ mặt nói: "Ta nói mớ những gì vậy?"
Từ Tử Lăng than thầm trong dạ, mỉm cười nói: "Cũng không có gì! đệ cũng nghe không rõ lắm."
Tố Tố ngồi dậy, nhíu mày hỏi: "Tiểu Trọng đi đâu rồi?"
Từ Tử Lăng vừa mới nói ra, Tố Tố lại bắt đầu lo lắng.
Chợt có tiếng bước chân đi tới, hai người vội vàng thu dọn lại chăn gối, nấp người xuống dưới gầm giường.
Vừa mới trốn xong thì hai ả tỳ nữ bước vào quét dọn bụi bặm, sau đó thay chăn gối mới.
Một ả lên tiếng nói: "Tiểu thư đã đi tám ngày liền không về nhà, đêm hôm trước đại long đầu phủ còn bốc cháy nữa, hiện giờ truyền ngôn bay khắp thành, ta thật rất lo lắng cho tiểu thư!"
Từ Tử Lăng ở dưới giường thầm nhủ: "Đáng lo lắng là người khác chứ tuyệt đối không thể là Trầm bà nương."
Ả còn lại cười cười nói: "Tiểu Cúc ngươi thật lo lắng hão huyền. Hôm qua Mật công mới lãnh binh xuất thành đi đánh Lê Dương Thương, chuyện ở long đầu phủ là khó tránh khỏi, ai bảo Trác lão quỷ đó thà chết không chịu nhượng vị chứ, luận tài cán lão ta làm sao có thể là đối thủ của Mật công chứ?"
Tiểu Cúc ngạc nhiên nói: "Lan tỷ làm sao biết rõ như vậy?"
Tiểu Lan đắc ý nói: "Đương nhiên là có người nói cho ta biết rồi!"
Tiểu Cúc cười hì hì nói: "Nhất định là gã Lý Kiệt đó rồi! Hì! Tỷ và hắn đã ngủ với nhau chưa đó?"
Tiếp đó hai ả nô đùa chạy đuổi nhau một hồi rồi bỏ ra ngoài.
Hai người chui từ dưới gầm giường ra, Từ Tử Lăng thở phào một hơi nói: "Lý Mật đi rồi! những người ở đây thì đệ không sợ nữa!" Tố Tố ngồi xuống chiếc trường kỷ nói: "Bọn họ người đông thế mạnh, hai người bọn đệ chỉ có một đôi quyền đầu, lại phải phân thần chiếu cố cho tỷ nữa, tuyệt đối chớ nên sính cường đó!"
Từ Tử Lăng tràn đầy thần khí nói: "Không nên khinh thường hai đệ đệ của tỷ như thế, hai năm nay bọn đệ không biết đã trải qua bao nhiêu chuyện, mỗi lần đều là tìm sống trong cái chết, công phu càng lúc càng khá hơn! Hi! Tỷ tỷ cứ ở đây nghỉ ngơi, đệ ra ngoài quan sát tình tình một lát!"
Tố Tố vội nắm lấy tay gã, thất thanh thốt: "Để người ta phát hiện thì sao?"
Từ Tử Lăng tự tin nói: "Từ nhỏ đệ đã thạo chuyện trộm gà bắt chó, làm sao mà thất thủ được cơ chứ? tục ngữ có câu, tri kỷ tri bỉ, bách chiến bách thắng, càng rõ tình hình nơi này thì chúng ta càng dễ ứng phó tình hình."
Tố Tố không biết làm sao, đành để gã đi ra ngoài.
Nàng đợi cả nửa canh giờ, buồn bực vô liêu, trong lòng bất giác nhớ tới những người trong Trác phủ, lệ châu lã chã tuôn rơi. Vừa hay lúc đó Từ Tử Lăng hưng phấn quay về, trong tay cầm một cuốn sổ sách nhỏ, đắc ý dương dương nói: "Toàn nhờ mấy trò học được ở chỗ Trần Lão Mưu mà đệ tìm được thứ bảo bối này trong mật các của Trầm bà nương đó."
Tố Tố thấy gã quay lại, nỗi buồn trong lòng đã bay đâu mất hết, tinh thần hưng phấn trở lại hỏi: "Ai là Trần Lão Mưu?"
Từ Tử Lăng ngồi xuống bên cạnh nàng, trân trọng đặt cuốn sách lên đùi nói: "Trần Lão Mưu là người của Cự Kình Bang, chuyên trách huấn luyện bang đồ ăn trộm và thu thập tin tức tình báo để bán lấy tiền. Hi! Trọng thiếu gia về rồi!"
Tố Tố nhìn theo ánh mắt của gã, thấy Khấu Trọng đang ôm hai bọc lớn đi vào từ cửa trước, cười cười nói: "Một bao là y phục, một bao là mỹ thực, đại công cáo thành. Tuyệt nhất là đám tỳ bộc gia đình đề đã quay về hậu viên cả rồi."
Từ Tử Lăng và Tố Tố đồng thanh hoan hô, Khấu Trọng vừa ăn uống nhồm nhoàm vừa nhướng mày nói: "Tên tiểu tử Từ Thế Tích đó suýt chút nữa thì đã lật ngược cả thành Huỳnh Dương này lên rồi, mỗi đầu phố đều có trạm gác, lính tuần phòng đi lại khắp nơi, ta thấy tình thế bất diệu, bèn đi từng nhà từng nhà một để trộm đồ, hơn nữa còn phân tán ra nhiều khu khác nhau, nhất định sẽ không bị nghi ngờ đâu."
Tố Tố nói: "Tiểu Lăng cũng vừa đi trộm đồ về!"
Từ Tử Lăng giờ mới sực nhớ tới cuốn sổ giấu trong người, lấy ra đưa cho Khấu Trọng nói: "Ngươi xem có giống danh sách các tay chân bộ hạ của Trầm Lạc Nhạn ở khắp nơi không, còn có ghi cả phân chi lớn nhỏ và sổ sách tiền nong nữa."
Khấu Trọng nhét nốt chiếc màn thêu vào miệng, cầm lên đọc lướt qua, hàm hồ nói: "Hà! để pháp nhân của ta coi xem nào! đảm bảo không thể giấu được điều gì! tên tiểu tử này tên gọi thật quái dị, cái gì mà Trần Tử Áp (con vịt chết họ Trần) còn có cả địa chỉ và cách liên lạc nữa, tháng trước vừa nhận hai trăm lượng bạc. Hì... thì ra tiền dễ kiếm như vậy!"
Tố Tố liếc mắt qua nhìn mỉm cười mắng yêu: "Người ta tên Trần Thủy Giáp, không phải Trần Tử Áp, sao lại đổi tên người ta bừa bãi như thế?"
Khấu Trọng hai mắt sáng rực lên nói: "Có bảo tối này trong tay, tiểu Lăng ngươi xem có thể đòi ở chỗ Trầm bà nương một khoản lớn không/"
Từ Tử Lăng hừ lạnh nói: "Nàng ta hại chúng ta thế này, lẽ nào có thể dùng tiền để bồi thường?"
Tố Tố kinh hãi nói: "Nếu để thứ này rơi vào tay quan phủ, nhất định sẽ có rất nhiều người bị liên lụy."
Khấu Trọng cất cuốn sổ vào trong người, mỉm cười nói: "Chúng ta đâu thể làm lợi cho tên tiểu tử hoàng đế đó chứ, còn dùng nó làm gì, để sau này nghĩ cũng được."
Đoạn quay sang nói với Từ Tử Lăng: "Không biết kẻ nào đã họa hình chúng ta hết sức giống người thật, hiện giờ tôn dung của ba người chúng ta đã dán ở khắp các đầu phố, bây giờ chúng ta muốn đến Đại Thanh Viện tìm Phối Phối e rằng cũng rất nguy hiểm đó."
Từ Tử Lăng nói: "Vừa rồi ta có vào kho ở hậu viên xem xét, phát hiện hơn mười bọc dầu lớn, chỉ cần chúng ta tìm được nơi ở của tên tiểu tử Từ Thế Tích đó, cho một mồi lửa đốt sạch là xong... hừ lấy răng trả răng. Ta quên mất chưa nói cho ngươi biết một chuyện, Lý Mật đã đi đánh trận, không ở trong thành." Khấu Trọng bật cười nói: "Từ Thế Tích chỉ là con chó chạy loạn quanh cho Lý Mật mà thôi, hừ... dù sao Lý Mật cũng không ở đây, cứ đốt trụi cái ổ chó của hắn đi cũng được! à, mà cái ổ chó của Lý Mật ở đâu nhỉ?"
Thấy ánh mắt hai gã tập trung về phía mình, Tố Tố bĩu chiếc môi xinh lên, hừ nhẹ một tiếng nói: "Đừng mơ ta sẽ nói cho các đệ biết nhé, còn nói ở đây để lẩn trốn nửa, nếu làm náo động lên như thế thì ai chẳng biết chúng ta còn trong thành chứ? Huống hồ Bồ Sơn Công phủ cao thủ như mây, hai đệ đi đến đó gây chuyện chỉ có tống tử mà thôi!" Khấu Trọng cười cười nói: "Đây chính là điểm tinh diệu nhất, rõ ràng biết chúng ta còn ở trong thành nhưng lại không thể thấy người. Hơn nữa hiện giờ quân tình đang khẩn cấp, bọn Từ Thế Tích cũng không thể vì chúng ta mà không ra chiến trường. Vì thế chỉ cần chúng ta gây loạn một chút, đảm bảo sẽ khiến chúng phải tiến thoái lưỡng nan, thất cơ lỡ vận."
Từ Tử Lăng cũng nói; "Chi bằng sau khi phóng hỏa, chúng ta dẫn dụ bọn chúng chạy ra khỏi thành, sau đó mới quay lại đón Tố Tố tỷ, như vậy thì càng vạn vô nhất thất."
Khấu Trọng chau mày nói: "Tường thành cao như vậy, ngươi nhảy qua được không?"
Từ Tử Lăng chán nản nói: "Không nhảy qua được!"
Tố Tố bật cười khúc khích, lườm hai gã một cái rồi mắng yêu: "Hai tên tiểu tử thích gây chuyện."
Khấu Trọng ghé mặt hôn lướt lên gò má bầu bĩnh của nàng, thở dài nói: "Cặp mắt của tỷ tỷ thật biết câu hồn nhiếp phách người ta!"
Tố Tố lộ vẻ hân hoan, nhưng sau đó lập tức trầm mặc không nói gì, không biết có phải đang nghĩ đến Lý Tịnh hay không.
Từ Tử Lăng chợt nói: "Tỷ tỷ có biết người nào phụ trách công sự trong thành không?"
Tố Tố nói: "Người phụ trách chân chính thì tỷ cũng không biết, nhưng trước giờ mọi chuyện trong thành đều do Từ Thế Tích quản, vì vậy có lẽ cũng là thủ hạ của y mà thôi."
Khấu Trọng giật mình nói: "Ta hiểu rồi, tiểu Lăng ngươi có phải muốn đi theo đường thủy đạo như hồi ở Dương Châu hay không?"
Tố Tố cả kinh nói: "Tình thình hiện nay sợ rằng không ai có thể giúp chúng ta đươc nữa, hơn nữa chỉ cần chúng ta mò đến Đại Thanh Viện, lập tức sẽ bị người khác nhận ra!"
Khấu Trọng nói: "Nhận ân huệ của loại người như Hương Ngọc Sơn sẽ không có kết quả tốt đâu. Tiểu Lăng ngươi nghĩ rất tuyệt, đêm nay chúng ta sẽ đến nhà Từ Thế Tích trộm đồ thử xem có may mắn không. Trần lão mưu có nói qua rồi, bất kỳ tòa thành nào cũng có sơ đồ kiến trúc, bằng không làm sao mà tiến hành cải tạo tu bổ được chứ?"
Tố Tố miễn cưỡng nói: "Thành kiến của hai đệ với Hương công tử sâu quá rồi!" Sau đó lại đem địa chỉ của Từ Thế Tích nói cho hai gã biết, sau đó lại mỉm cười nói: "Đệ muốn thử y phục tiểu Trọng mới mang về!"
Hai gã liền đi ra khỏi phòng.
Từ Tử Lăng đóng hai cánh cửa lại, kéo Khấu Trọng ra một bên nói: "Vừa rồi ta nghe thấy Tố Tố nói mớ gọi tên Lý đại ca! tỷ tỷ của chúng ta thật thê lương, đáng tiếc là chúng ta không thể nào giúp gì được."
Khấu Trọng cúi đầu không nói, hồi lâu sau mới lên tiếng: "Chi bằng chúng ta đi Lạc Dương tìm Lý đại ca trước, nói hết tình hình của tỷ tỷ cho huynh ấy nghe, xem huynh ấy có an bài thế nào?"
Từ Tử Lăng lắc đầu nói: "Như vậy Lý đại ca sẽ rất khó xử, càng làm cho tỷ tỷ đau khổ hơn mà thôi. Hơn nữa, tỷ tỷ dường như đã bị tên cẩu tạp chủng Vương Bá đó làm cho... một lúc thì nói sẽ bồi tiếp chúng ta, một lúc lại lên tiếng cho Hương Ngọc Sơn. Nếu như chúng ta dẫn tỷ ấy đi Lạc Dương, nói không chừng sẽ khéo quá hoá vụng đó."
Khấu Trọng trước giờ luôn ngụy kế đa đoan, nhưng đối với chuyện nam nữ này cũng hoàn toàn thúc thủ vô sách. Hai gã đang thở vắng than dài thì Tố Tố đã thay xong y phục mới bước ra, cả hai vội vàng tận lục nịnh nọt, nói toàn những lời tốt đẹp.
Tố Tố tuy cười nói vui vẻ, nhưng giữa hai hàng lông mày dường như vẫn ẩn ước một chút u uất, khiến người ta cảm thấy nàng như đang miễn cưỡng cười nói mà thôi. Khấu Trọng cuối cùng cũng phải đầu hàng nói: "Có phải tỷ tỷ vẫn muốn chúng ta đi Đại Thanh Viện tìm Phối Phối?"
Tố Tố u uất nói: "Chuyện của hai đệ, tỷ tỷ có quản được không?"
Hai gã vội vàng thề thốt, đảm bảo sẽ làm đúng theo ý của nàng. Lúc này Tố Tố mới khôi phục lại vẻ tươi vui, cùng hai gã thương lượng tìm cách tránh khỏi tai mắt của Từ Thế Tích để tìm kiếm nữ nhân có tên gọi Phối Phối kia.
Khấu Trọng nghĩ ra một kế nói: "Chi bằng chúng ta đến tiệm tơ lụa mua một cuộn vải thượng đẳng, gửi tặng cho Phối Phối, rồi âm thầm theo dõi xem người nhận lễ vật là ai, như vậy thì có thể biết được người nào là Phối Phối rồi!"
Tố Tố chau mày nói: "Nếu người bán tơ lụa nhận ra chúng ta là khâm phạm của quân Ngoã Cương thì không phải đã làm liên lụy đến Phối Phối hay sao?"
Khấu Trọng vỗ ngực nói: "Trên đời này luôn có những người không quan tâm hoặc hoàn toàn không biết đến chuyện bên ngoài xảy ray. Vừa rồi khi đệ đi trộm y phục cho tỷ, có gặp phải một lão chủ tiệm đã bảy tám chục tuổi, chân chậm mắt mờ, tất cả việc buôn bán đều dựa vào hai tên giúp việc cả. Chỉ cần chúng ta tìm lúc lão ở trong tiệm một mình là có thể thực hiện đại kế rồi."
Tố Tố vui mừng hỏi: "Vậy thì để ta giả làm tiểu tỳ của Phối Phối, tiểu tỳ đi mua đồ cho tiểu thư, như vậy thì càng vạn vô nhất thất hơn nữa."
Khấu Trọng thấy nàng đã khôi phục sinh khí, cười cười nói: "Nhưng tỷ tỷ tuyệt đối không nên mặc bộ y phục mới này đi tới đó đâu nhé!" Tố Tố sực nhớ bộ y phục mình đang mặc trên người chính là đồ Khấu Trọng ăn trộm từ tiềm đó, bật cười quay vào phòng trong thay bộ đồ khác.
Hai gã nhìn nhau cười khổ.
Từ Tử Lăng thở dài nói: "Hi vọng tỷ tỷ không nhìn trúng tên Hương Ngọc Sơn đó! ngươi có thấy lúc chúng ta đồng ý đi tìm Phối Phối, tỷ ấy như biến đổi thành một con người khác không?"
Khấu Trọng tự tin nói: "Hương tiểu tử đó có gì đáng để tỷ tỷ của chúng ta để ý chứ? Theo ta thấy thì là do tỷ ấy thấy chúng ta không mạo hiểm đi đến phủ Từ Thế Tích trộm đồ phóng hỏa, lại chịu nghe theo ý kiến của mình nên mới vui mừng như vậy mà thôi!"
Chẳng bao lâu sau thì Tố Tố đã thay bộ y phục khác, cùng hai gã lẻn ra khỏi Lạc Nhạn Trang. Ba người nép mình tránh khỏi mấy đội tuần binh, đến trước cửa căn tiệm y phục mà Khấu Trọng nói.
Tố Tố y kế bước vào tiệm hỏi mua đồ, còn hai gã thì nấp vào một góc kín giám thị đồng thời bảo vệ cho nàng.
Trời lại đổ tuyết lớn, đường phố vắng tanh, im lặng và bình yên như chưa từng xảy ra chuyện gì vậy.
Nhưng Từ Tử Lăng thì hiểu được nội bộ quân Ngõa Cương đang vì việc Trác Nhượng bị giết mà có sự xáo trộng nghiêm trọng.
Chuyện này có thể suy đoán ra được, bởi dù sao Trác Nhượng cũng là người sáng lập ra quân Ngõa Cương, vô luận Lý Mật có được lòng người thế nào đi chăng nữa, nhưng thủy chung cũng không thể trong chốc lát thu phục được tất cả thế lực đã thâm căn cố đế của Trác Nhượng ở trong lòng nghĩa quân, có một bộ phận tướng sĩ nảy sinh dị tâm cũng là chuyện hết sức bình thường.
Khấu Trọng lúc này đang nghĩ tới Lý Mật, nhớ tới lời Trác Nhượng nói khi còn sống, bảo vì y không đủ lòng độc tàn nhẫn như Lý Mật nên mới đấu không lại họ Lý. Lẽ nào điều kiện để tranh bá thiên hạ là phải tâm lang thủ lạt hay sao? Khấu Trọng nghĩ đến xuất thần thì Từ Tử Lăng bất chợt thấp giọng thốt lên: "Hỏng rồi!"
Khấu Trọng cả kinh, vội cảnh giác liếc nhìn ra phố, lập tức bị hai nữ tử thu hút, một người chính là nữ nhân phong tư trác việt Trầm Lạc Nhạn, nhưng ánh mắt của gã lập tức bị nữ tử đi bên cạnh nàng ta hút hồn.
Nữ tử này mới thoạt thì có vẻ không đẹp lắm, nguyên nhân có lẽ là do đường nét của nàng có chút cương cứng, nhưng làn da thì trắng như tuyết lại ửng lên sắc hồng khoẻ mạnh, khí chất cao quý nhã nhặn, cặp đùi dài và thon nhỏ, hàm răng trắng muốt như ngọc, tất cả những thứ đó kết hợp lại với nhau tạo nên một vẻ đẹp hoàn mỹ, tuyệt đối không hề thua sút Trầm Lạc Nhạn, hơn nữa nàng ta còn có một khí chất hết sức đặc biệt nữa.
Hai nữ nhân đều có binh lính tùy tùng đi theo, thả bộ dọc theo con phố dài, Trầm Lạc Nhạn đi trước chỉ chỉ trỏ trỏ, cười cười nói nói, dường như là đang phụ trách công việc đón tiếp.
Chỉ cần đi thêm mười bước nữa là bọn người Trầm Lạc Nhạn sẽ đến trước cửa căn tiệm mà Tố Tố đang mua hàng.
Hai gã cùng lúc nắm chặt binh khí, run run nhìn địch nhân từng bước đi tới vị trí có thể nhìn thấy Tố Tố.
Chính vào thời khắc ngàn cân treo sợi tóc ấy, mỹ nữ dáng vẻ cao lớn mạnh khoẻ kia đột nhiên dừng bước, thần sắc dửng dưng nới với Trầm Lạc Nhạn hai ba câu gì đó, sau đó cất bước vào tiệm bán đồ bên cạnh tiệm vải. Trầm Lạc Nhạn cũng hân hoan bước vào theo.
Hơn mười gã tùy tùng chia làm hai nhóm, một nhóm đi vào theo, số còn lại đứng bên ngoài cảnh giới, dáng vẻ như đang bảo giá hộ tiêu cho nhân vật quan trọng vậy.
Tố Tố lúc này mới chạy ra bên ngoài, thấy cửa tiệm bên cạnh có nhiều đại hán mặc võ phục đứng cảnh giới thì giật mình sợ hãi, vội vàng cúi mặt chạy ù qua đường vào trong ngõ hẹp có hai gã Khấu, Tử đang đợi sẵn.
Cũng may đám đại hán kia không hề để ý tới nàng. Tố Tố thoát khỏi thị tuyến của chúng, hội hợp với hai gã, mới tái mét mặt mày nói: "Sợ chết đi được!" Hai gã cũng lo lắng kéo nàng vào sâu trong ngõ. Khấu Trọng thấp giọng nói: "Có thành công không?"
Tố Tố khẽ gật đầu: "Không vấn đề gì, có điều ông chủ kia nói bây giờ trời đã tối rồi, sáng sớm mai mới giao hàng được."
Từ Tử Lăng than thở: "Như vậy thì hỏng bét. Các cô nương ở thanh lâu đều ngủ ngày thức đêm, nếu như để người khác ra nhận thay, không phải chúng ta đã tốn công rồi hay sao?"
Tố Tố đắc ý nói: "Yên tâm đi! ta đã nói rõ giờ Thân ngày mai mới giao hàng! ông chủ đã đáp ứng rồi!"
Hai gã không biết nói gì hơn, đành phải dẫn Tố Tố trở về "nhà".
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com