Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 61

Chương 61

Hai tuần sau, vào ban đêm khi Harry nằm trên giường sau khi uống liều thuốc đầu tiên chữa khỏi bệnh ma cà rồng, cậu rất tiếc phải thừa nhận rằng ý kiến của Severus một lần nữa đã được chứng minh là đúng. Chuyện này một chút cũng không "vui"; trên thực tế, trải nghiệm này cách "niềm vui" xa cả vạn dặm, đến nỗi cậu không thể nhớ nổi cảm giác vui sướng là như thế nào, và cậu chỉ vừa mới tiến vào đợt trị liệu mười sáu giờ.

Vào lúc mặt trời mọc trong ngày trăng non, sau khi uống cạn liều thuốc đầu tiên của loại ma dược bốc khói, màu vàng, có vị hôi gay mũi, Harry đã dành cả buổi sáng để ngồi trong nhà vệ sinh với chứng đau bụng tiêu chảy, và dùng buổi chiều để nôn ra những thứ trong dạ dày của mình vào một cái xô. Cậu vô cùng đau khổ và ước rằng có bất kỳ cách nào khác để làm được chuyện điều trị này.

Đây cũng là bằng chứng chứng minh cho sự bướng bỉnh của nhà Gryffindor, khi cậu chưa một lần nghĩ đến việc từ bỏ, cho dù Severus lại lần nữa đã đe dọa rằng ông ấy sẽ không nấu liều thuốc thứ hai. Cậu đã thắng trong cuộc tranh luận đó. Ít nhất, Harry cho rằng mình đã thắng. Nhưng thật khó khăn để coi bất cứ điều gì khiến cậu cảm thấy tồi tệ thê thảm như thế này là một chiến thắng.

Thậm chí còn tồi tệ hơn những gì mà loại thuốc độc này đang gây ra cho cơ thể của chính cậu, là việc cậu không thể không chứng kiến ​​​​nỗi đau khổ Severus phải chịu đựng khi thấy cậu khổ sở như vậy. Cảm giác tội lỗi đang ăn tươi nuốt sống Severus, và đây mới chỉ là ngày đầu tiên. Severus gần như không thể nhìn vào mắt cậu.

Người yêu của cậu suốt cả ngày nay, đều lảng vảng bên ngoài cánh cửa phòng tắm vẫn luôn rộng mở, cố gắng hết sức để không xâm phạm quyền riêng tư của cậu, đồng thời ở đủ gần để nếu cậu bất tỉnh – đây là một khả năng rất có thể xảy ra – thì sẽ kịp đỡ được cậu.

Sau khi cơn chuột rút, nôn mửa và đau bụng cuối cùng đã dừng lại, Harry dùng một đống gối để chống đỡ chính mình, nửa nằm trên giường của họ, cố gắng nghỉ ngơi.

Severus ngồi trên chiếc ghế có lưng thẳng ở bên cạnh. Khuôn mặt ông trông như được tạc bằng đá; biểu cảm tràn ngập thống khổ kia làm nét mặt ông trở nên cứng đờ.

Severus cầm một bát nước canh rau loãng bằng hai tay, giữ chặt nó trong lòng. Ông đang nhìn chằm chằm vào nó như thể có thể tìm thấy những bí mật của vũ trụ trong tầng khói sâu thẳm của nó. Vì đầu cúi thấp xuống, nên mái tóc đen hơi dài che khuất khuôn mặt ông.

Harry nghĩ rằng cậu chưa bao giờ nhìn thấy người đàn ông trông như thể bị đánh đập như vậy.

Dường như cảm nhận được ánh mắt của cậu, Severus liếc nhìn cậu. "Cậu có muốn thử một ngụm nữa không?"

Trong lần thử trước, Harry đã không thành công lắm trong việc nuốt trôi xuống.

"Vâng, phiền ông," cậu nói, chủ yếu là muốn làm Severus tiến lại gần cậu hơn.

Severus đến gần ngồi ở một bên giường. Luồn tay xuống dưới đầu để nhẹ nhàng ôm lấy đầu cậu, Severus nhấc cậu lên và đưa chiếc bát lên môi cậu bằng tay kia.

Harry hớp một ngụm nước loãng, có vị mặn, và thì thầm nói lời cảm ơn. Ngụm canh này dường như có khuynh hướng ở nguyên trong vị trí nó đã trôi xuống.

"Còn muốn sao?" Severus hỏi.

"Không được, cám ơn." Harry đặt tay lên cánh tay của Severus để ngăn ông lại khi người yêu của cậu muốn quay trở lại ghế. "Ông có khỏe không?"

"Ta?" Severus có vẻ rất khiếp sợ. "Ta không phải là người bị đầu độc."

"Tôi nghĩ nếu ông là người bị trúng độc thì sẽ dễ dàng hơn một chút," Harry nói, và sau đó đề nghị, "Cũng không nhất định là phải từ ông chăm sóc tôi. Poppy sẽ chăm sóc tôi nếu chúng ta nói với bà ấy những gì chúng ta đang làm."

Bà Pomfrey, Minerva, Hagrid và Severus là những giáo viên duy nhất ở lại Hogwarts trong suốt mùa hè này.

"Cậu muốn bà ấy đến ở bên cậu? Ta biết... ta không phải là người có năng lực chăm sóc cẩn thận chu đáo nhất," Severus đông cứng trả lời, lại hạ ánh mắt xuống.

Vào lúc này, Harry sẽ đánh đổi bất cứ thứ gì trên đời để lại được thấy Severus cười lạnh với cậu. Hơn cả những cơn quặn đau do thuốc gây ra, linh hồn tràn đầy gánh nặng này còn làm cậu đau đớn hơn.

"Đó không phải là ý của tôi," Harry nhanh chóng sửa đúng. "Tôi biết trạng thái của tôi đang tra tấn ông."

Cậu đưa bàn tay đang run rẩy lên, chạm vào má Severus.

Đôi mắt của Severus nhắm nghiền lại và ông quay mặt cọ vào lòng bàn tay đẫm mồ hôi của cậu, tay phải ông giơ lên ​​để giữ tay cậu cố định tại chỗ. "Chuyện này nên để ta chịu đựng."

"Ông cũng đang bị dày vò. Cả hai chúng ta đều khổ sở." cậu áp vào mặt Severus, hướng ông ấy dựa vào ngực mình. Trong một hoặc hai giây, Severus chống cự, nhưng sau đó ông kéo đôi chân dài của mình lên giường và cuộn tròn bên cạnh cậu trong khoảng trống nhỏ trên mép giường. Bên cạnh cậu, đầu của Severus tựa vào một góc gối của cậu. Một cánh tay mặc áo choàng đen đặt ngang ngực cậu và Severus phát ra thứ gì đó gần giống như tiếng nức nở.

Harry giơ tay lên để kéo cánh tay của Severus, làm ông ấy ôm cậu chặt hơn một chút. Vì cậu biết Severus vẫn luôn vật lộn khó khăn như thế nào để duy trì sự kiểm soát và giữ bình tĩnh, nên cậu không nhìn vào khuôn mặt luôn đầy tự tôn tự trọng của người yêu.

"Tôi cảm thấy tốt hơn nhiều rồi," Harry đề nghị, phảng phất như thể cậu không nghe thấy âm thanh đó. Cậu ngạc nhiên nhận ra lời nói của mình là sự thật. Cậu yếu như con mèo con, nhưng ít nhất bụng cậu không còn quặn đau nữa, và cậu cũng không bị phản ứng linh tinh gì nữa. "Không cần lại chăm sóc tôi." Nhớ lại những gì cậu đã làm suốt cả ngày nay và các giác quan được nâng cao của người yêu, Harry nói, "Tôi đoán bây giờ tôi có mùi không được tốt lắm."

Tay Severus siết chặt lấy cậu. Harry cảm thấy một nụ hôn áp vào thái dương của mình khi Severus trả lời, "Cậu có mùi sự sống. Đó là tất cả những gì ta quan tâm."

Được bao bọc trong hơi ấm bảo vệ của Severus, cậu chìm vào giấc ngủ.

Harry không biết mình đã hôn mê bao lâu, nhưng khi mở mắt ra, cậu thấy ngọn lửa trong lò sưởi ở căn phòng đối diện đã gần như cháy rụi. Severus vẫn đang ôm cậu, có vẻ như ông đã không cử động chút cơ bắp nào trong suốt nhiều giờ.

Vì ma dược, nên Harry vẫn như cũ cảm thấy phi thường suy yếu, nhưng ít nhất thì cậu không cần dùng đến nhà vệ sinh hay cái xô để nôn. Quay người lại, cậu bắt gặp đôi mắt đen nhánh, cảnh giác đó. "Chắc là đến giờ cho ông ăn rồi."

Trước câu nói tràn đầy buồn ngủ này, Severus căng thẳng ôm chặt cậu. Đôi mắt đầy áy náy đó đang nhìn chằm chằm vào cậu, thầm cầu xin cậu đừng theo đuổi chủ đề này.

"Toàn bộ kế hoạch trị liệu là để tôi lọc thuốc chữa bệnh qua máu của mình," Harry nói, giọng vẫn còn khàn khàn vì ngái ngủ. "Nếu ông không uống nó, thì tất cả những thứ này sẽ là uổng phí."

Harry luồn tay quanh cổ Severus và kéo đầu người yêu về phía cổ họng mình. Severus cho phép mình bị ép xuống.

Hết chương 61

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com