Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 45

Mạc Hàn từng bước thoăn thoắt bước vào sảnh lớn bệnh viện trung tâm Bắc Kinh, thần sắc lãnh đạm, cao ngạo như mọi ngày, nhưng đột nhiên lại phát ra tiếng thở dài, quay qua nhìn người bên cạnh mình hỏi:

"Khổng Tiếu Ngâm, tớ đến đây là có công việc, cậu đòi đi theo làm cái gì hả?"

Đột nhiên lại bị Mạc Hàn hỏi ngang, Khổng Tiếu Ngâm dừng bước, chớp chớp đôi mắt, dáng vẻ thập phần lấy lòng người bạn mình.

"Tớ dù sao cũng có tham gia vào vụ án này mà, đi theo thì cũng có gì đâu. Cậu đến đây là vì công việc, tớ cũng đến vì công việc."

Mạc Hàn khinh khỉnh nhếch môi: "Công việc của cậu đã xong từ lâu rồi. Vậy nói cho tớ việc cậu tới đây là công việc gì? Nhân viên giao thức ăn sao?" Ánh mắt liếc xuống túi đồ ăn Khổng Tiếu Ngâm cầm trên tay.

"Thôi nào Mạc đại nhân, đừng có để ý mấy chuyện này được không? Chẳng phải nói đi làm việc sao? Mau đi thôi."

Khổng Tiếu Ngâm đem túi thức ăn ra sau tránh đi ánh mắt săm soi của Mạc Hàn, kéo tay nàng tiếp tục đi.

Hai người vào thang máy, bấm đến tầng 5. Sau đó lại đi trên hành lang, và dừng ngay trước phòng có đề bảng "Bác sĩ Tôn Nhuế". Mạc Hàn vốn định đưa tay gõ cửa, nhưng từ bên trong Viên Vũ Trinh đã mở cửa bước ra, nhìn thấy hai người liền kinh hỉ:

"Mạc tỷ, Khổng tỷ! Đến tìm Nhuế ca hả, chị ấy đi khám bệnh rồi, một chút nữa mới quay lại!!"

Mạc Hàn cười khẽ đáp: "Vậy tụi chị có thể vào trong ngồi đợi không?"

"Được chứ!" Viên Vũ Trinh gật đầu, nhưng sau đó lại nhìn đồng hồ đeo tay: "Bây giờ cũng sắp nghỉ trưa rồi, hay là hai người đến căn tin ăn cái gì đó trước được không? Em định đưa bệnh án cho Nhuế ca, sẵn sẽ gọi chị ấy đến chỗ hai người."

"Vậy làm phiền em!"

Ba người thống nhất, Khổng Tiếu Ngâm lại hăng hái lôi Mạc Hàn đến căn tin bệnh viện. Nàng nhìn cách người bạn mình tự tin bước đi, hẳn là thường xuyên đến đây lắm.

.

.

.

Khổng Tiếu Ngâm và Mạc Hàn ngồi ở căn tin bệnh viện, chỉ gọi hai tách cà phê sữa, vừa chờ Tôn Nhuế vừa nói chuyện phiếm. Đa phần đều là Mạc Hàn phàn nàn việc Khổng Tiếu Ngâm có người yêu liền giống như bản thân là thiếu nữ mới lớn vậy, cứ ngồi đối diện nàng tủm tỉm cười, khiến nàng thiệt chịu không nổi.

Ngồi được nửa tiếng, Khổng Tiếu Ngâm loáng thoáng thấy bóng dáng Tôn Nhuế và Viên Vũ Trinh đi tới, lập tức vẫy tay gọi người.

"Có việc gì đến tận đây tìm em vậy?"

Tôn Nhuế kéo ghế ngồi xuống bên cạnh Khổng Tiếu Ngâm, lại nhìn trên bàn chỉ có hai tách cà phê.

"Hai người không ăn gì sao?"

"Bọn chị trước đó ăn rồi." Mạc Hàn xua tay, lại hất mặt qua Khổng Tiếu Ngâm bổ sung thêm: "Với lại có người tiện tay làm cho em luôn một phần, còn nằng nặc muốn theo chị đến đây gặp em, chính tay đưa cơm đấy!"

Tôn Nhuế cười cười nhìn qua Khổng Tiếu Ngâm, nàng có chút đỏ mặt, đem túi thức ăn cầm theo trước đó, từng cái bày ra trước mắt Tôn Nhuế.

"Cha~ thịnh soạn như vậy!!" Viên Vũ Trinh ngồi đối diện cũng thèm chảy nước, nhìn lên Khổng Tiếu Ngâm chớp chớp mắt: "Có phần của em không?"

Mạc Hàn ngay lập tức búng vào tai Viên Vũ Trinh: "Em ngốc sao? Người ta làm cơm trưa cho người yêu, bộ em có người yêu hả?"

Viên Vũ Trinh xoa cái tai đỏ, bị tổn thương tinh thần liền xụ mặt, đứng dậy đến quầy tự mình gọi món ăn.

"Nè, mau ăn đi! Còn chuyện công việc nói sau!"

Mạc Hàn chống cằm nhìn Khổng Tiếu Ngâm tỉ mỉ chăm lo cho Tôn Nhuế từng chút cũng cảm thấy có chút ghen tị. Chơi chung lâu như vậy, cũng không thấy Khổng Tiếu Ngâm lo cho mình như vậy. Hiện tại cảm thấy mình giống như một người mẹ, nhìn con gái lớn rồi không thể quản, trong mắt chỉ có người yêu của nó.

Liền khổ sở thở dài.

"Thiệt là khác một trời một vực đó!"

Viên Vũ Trinh quay lại bàn với một khay cơm đơn giản, so với một bàn ăn thịnh soạn của Tôn Nhuế thật sự khác xa. Ánh mắt đáng thương nhìn hai người đối diện, liền muốn xin một miếng.

"Nhuế ca, một mình chị chắc ăn không hết đâu, để tôi ăn tiếp cho!"

Nói xong liền đưa đũa qua muốn gắp, ngay lập tức bị Tôn Nhuế lạnh lùng đánh một cái vào bàn tay.

"Tự đi tìm một người nấu ăn cho mình đi, đừng có không biết liêm sỉ như vậy!"

Viên Vũ Trinh nhăn nhó ôm tay, mấy người có người yêu đúng là quá đáng, còn khi dễ cẩu độc thân như cô. Hờn dỗi bĩu môi, không cho thì cô ăn cơm của mình, hừ.

"Được rồi, hai người có thể nói lý do đến đây chưa?"

Sau mười phút ăn xong cơm trưa, Tôn Nhuế cầm khăn giấy từ tốn lau miệng, nhìn lên Mạc Hàn chờ câu trả lời.

"Chuyện là một tháng trước có một vụ án ở một gia đình. Nạn nhân là cha của hung thủ, ông ta bị chính con trai ruột của mình đâm nhiều nhát dã man vào người, vết cắt sâu ở động mạch chủ là vết thương chí mạng. Cảnh sát tìm được dấu vân tay của người con trai trên con dao, hơn nữa hàng xóm xung quanh cũng làm chứng, trước khi nạn nhân bị giết, đã cãi nhau rất lớn tiếng với hung thủ, nói đúng hơn là chỉ có nạn nhân không ngừng mắng chửi con trai mình, sau đó thì bọn họ nghe thấy tiếng la thất thanh của nạn nhân. Khi cảnh sát tới, thấy nạn nhân đã chết, còn hung thủ thì ngất bên cạnh. Mọi chứng cứ ở đó đều cho thấy người con trai là hung thủ, nhưng anh ta lại khăng khăng nói mình không nhớ gì hết, cũng không có giết người. Đem anh ta đi kiểm tra sơ bộ, bác sĩ tâm lý kết luận anh ta bị rối loạn đa nhân cách, nghĩ rằng bên trong con người anh ta còn có một nhân cách khác. Trong một tháng này đã tìm rất nhiều cách để nhân cách kia của anh ta ra mặt, nhưng không có tiến triển."

Mạc Hàn chầm chậm kể lại đầu đuôi câu chuyện, sau đó nhận lại cái nhíu mày đăm chiêu của Tôn Nhuế.

Sau khi bắt giữ hung thủ, chị gái của chàng trai đó đã mời nàng làm luật sư bào chữa cho anh ta. Tuy nhiên người kia không nói bất cứ thứ gì, nàng cũng không biết làm sao để có thông tin mà giúp anh ta. Nhiều bác sĩ tâm lý được mời về xem cho anh ta cũng chịu thua. Nàng cùng Khổng Tiếu Ngâm suy nghĩ rất nhiều, chỉ còn lại Tôn Nhuế bọn họ chưa nhờ đến. Dù sao cô cũng có nhiều năm kinh nghiệm ở Anh, hơn nữa từ khi về đây đều giúp cảnh sát phá án, thiết nghĩ cô có thể giúp bọn họ.

"Thực ra cũng không cần phải phiền phức như vậy, mọi chứng cứ đều có thể kết luận anh ta là hung thủ mà bắt ngay. Nhưng mà vụ án lại đi đến hiện tại vẫn chưa được giải quyết cũng là vì khi chị làm giải phẫu thi thể, những vết thương trên người ông ta hay thậm chí là vết dao chí mạng đều cho thấy là do một người thuận tay trái làm ra, nhưng anh chàng đang bị bắt hiện tại thì lại thuận tay phải."

Khổng Tiếu Ngâm bên cạnh bồi thêm. Cũng bởi vì điểm khó hiểu này mà chị gái của hung thủ không tin em mình là kẻ giết người, nghi ngờ có kẻ hãm hại nên mới mời Mạc Hàn làm luật sư bào chữa.

Tôn Nhuế trầm tư suy nghĩ, nếu như theo lời Mạc Hàn nói hung thủ mắc bệnh rối loạn đa nhân cách thì thật sự là điều khó khăn. Việc nhân cách thứ hai có thể khống chế và điều khiển chủ thể chính là một điều vô cùng nguy hiểm. Nhân cách đó có thể tùy ý xuất hiện mà không phải chịu tác động từ bất kỳ ai, giống như đã hoàn toàn trở thành chủ thể.

"Chị muốn em đến gặp anh ta để tìm cách mang nhân cách kia xuất hiện?"

Nếu Mạc Hàn đã đem chuyện này nói cho cô tất nhiên muốn cô giúp bọn họ. Chỉ có vấn đề là...

"Nếu như lấy thân phận là bác sĩ tâm lý đến đó, tên đó chắc chắn sẽ đề phòng mà không xuất hiện..."

Tôn Nhuế sờ sờ chóp mũi, suy nghĩ ra một thân phận nào đó để gặp tên hung thủ kia mà không phải là một bác sĩ tâm lý.

"Chị có mang theo tài liệu về anh ta không?"

Mạc Hàn gật đầu, ngay lập tức lấy ra một sấp tài liệu dày. Toàn bộ đều là thông tin cơ bản, các thói quen sinh hoạt thường ngày, còn có những lời đánh giá từ hàng xóm cũng như đồng nghiệp ở nơi anh ta làm, còn có cả bệnh án bác sĩ cung cấp trước đó,... Mọi thứ đều bày ra trước mặt Tôn Nhuế.

"Nhiều quá vậy?"

Viên Vũ Trinh nhìn thôi cũng thấy đau đầu, nếu bắt cô xem hết đống này cũng phải mất mấy đêm mới xong.

"Được rồi, em sẽ nhanh chóng xem qua và tìm cách. Hai người về trước đi, em sẽ liên lạc sau."

Tôn Nhuế ôm sấp tài liệu, tiễn Khổng Tiếu Ngâm và Mạc Hàn ra đến sảnh lớn bệnh viện. Trong lúc Mạc Hàn đi lấy xe, Khổng Tiếu Ngâm đứng đợi, nhìn qua Tôn Nhuế với ánh mắt không muốn đi.

"Làm sao vậy? Chị không định đi làm sao?"

Đối với ánh mắt lưu luyến không rời của Khổng Tiếu Ngâm, Tôn Nhuế cười một tiếng, xoa nhẹ đầu nàng.

"Chị cảm thấy chúng ta yêu nhau, nhưng so với lúc còn ở trường lại xa cách hơn."

Khổng Tiếu Ngâm xụ mặt, rầu rĩ nói. Nàng có suy nghĩ như thế này, cũng bởi vì sau lần hai người đi ăn cùng nhau kia, hơn một tuần cũng ít được gặp nhau. Nếu không phải là nàng bận thì chính là Tôn Nhuế phải trực, hoàn toàn không có thời gian gặp nhau. Cùng lắm buổi tối chỉ có thể trò chuyện qua điện thoại, hôm nay cũng mặt dày năn nỉ Mạc Hàn lắm, cô ấy mới để nàng đi cùng đến gặp Tôn Nhuế.

Mà Tôn Nhuế cũng hiểu được suy nghĩ của Khổng Tiếu Ngâm, so với nàng cô cũng rất nhớ nàng. Nhưng không có cách nào khác, bọn họ đều rất bận, không thể giống như lúc còn đi học, chỉ cần tan lớp thì có thể gặp nhau rồi.

"Hay là em dọn đến ở với chị nha? Như vậy mỗi ngày chị sẽ gặp được em!"

Nhìn Khổng Tiếu Ngâm buồn rầu như vậy, Tôn Nhuế chỉ định nói đùa để giúp nàng vui hơn một chút. Nhưng không ngờ nàng lại thật sự gật đầu.

"Cũng được nha~"

Tôn Nhuế ngớ người, xém chút không nhận ra người trước mặt là học tỷ ôn nhu hiền lương thục đức mà mình biết nha.

"Khổng Tiếu Ngâm, sao càng lúc chị lại càng không có liêm sỉ như vậy? Người ta chỉ đề nghị một câu, chị lập tức gật đầu."

Biết Tôn Nhuế trêu mình, Khổng Tiếu Ngâm giận dỗi hừ một tiếng:

"Không phải là vì người ta nhớ em sao? Hơn nữa là vì em đề nghị nên chị mới đồng ý. Em nghĩ chị dễ dãi bất cứ ai muốn ở chung cũng đều gật đầu đồng ý hả? Tôn Nhuế đồ đáng ghét nhà em!"

Tiểu tiên nữ nổi giận rồi, còn không thèm để ý đến cô, Mạc Hàn vừa chạy xe đến đã giậm chân bỏ đi. Tôn Nhuế bất lực cười, kéo tay nàng lại.

"Em xin lỗi, em sai rồi! Để tối nay em đến nhà chị, nấu bữa tối cho chị!"

Còn sợ Khổng Tiếu Ngâm còn chưa nguôi giận, liền đặt lên trán nàng thêm một nụ hôn.

Quả thật Khổng Tiếu Ngâm đã rất giận, nhưng mà hành động của Tôn Nhuế lại khiến nàng không thể giận cô quá lâu. Nàng ngước mắt nhìn cô, đánh nhẹ vào vai Tôn Nhuế.

"Được rồi, tối nay chị muốn ăn mỳ Ý. Em vào làm đi, chị về đây!"

"Tạm biệt, đi cẩn thận!"

Tôn Nhuế buông tay, đứng nhìn Khổng Tiếu Ngâm lên xe rời đi, chờ đến khi chiếc xe mất khuất, mới quay người trở về phòng làm việc.

...

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com