ngoại truyện(18+)
Hôm nay nhất định phạt em vì làm anh ghen. Nói xong anh liền áp người Tiểu Hàng xuống dưới thân mình. Tư thế này nhất thời khiến cho Diệc Hàng ngượng ngùng đến chín mặt.
Cậu chưa kịp định thần thì đã thấy môi mình một đôi môi khác áp vào, sau đó là chiếc lưỡi của Hoài Vỹ khuấy đảo phía trong.Cậu bắt đầu phối hợp cùng anh, vươn tay ôm cổ hắn, cậu vụng về vươn lưỡi mình ra để mặc anh làm loạn.
" Ưm...." Diệc Hàng không kìm nén được mà rên lên khe khẽ.
Hòi Vỹ sau khi hôn xong thì vươn lưỡi trượt từ vành tai xuống đến xuống quai xanh, hắn lưu manh cắn vào đó để lưu lại dấu vết của chính mình.
" A...ah...." Cảm giác kích thích bắt đầu tấn công dây thần kinh của Diệc Hàng, người cậu run lên, hai chân không yên mà co lên co xuống.
" Tiểu Hàng..." Hoài Vỹ ghé sát tai gọi tên cậu, giọng hắn đột nhiên trở nên dịu dàng khiến Diệc Hàng không chịu được, hai tay cậu ôm lấy vai hắn.
" Ha...ách..." Diệc Hàng cảm nhận được Hoài Vỹ đang từ từ kéo áo cậu lên quá một nửa, hắn cúi xuống nhẹ nhàng ngậm lấy điểm anh đào đỏ tươi, chầm chậm vuốt ve nó.
" Đừng...đừng a...chỗ đó..." Diệc Hàng bị đợt công kích thứ hai xâm chiếm, cả người giật nảy lên, chỗ Hoài Vỹ vừa chạm đến thực sự rất nhạy cảm.
Hoài Vỹ hầu như không còn nghe cậu nói, hắn cứ thế làm tới. Vuốt ve xong một bên, hắn chuyển mục tiêu đến bên còn lại, Diệc Hàng lúc này đã mơ màng, cậu rên khe khẽ.
" Ưm...."
Sau khi chơi đùa thỏa mãn ở phía trên, Hoài Vỹ ngồi thẳng dậy, anh lột phăng chiếc ao của cậu ra
"Tiểu Liên...." Diệc Hàng căng thẳng, cậu nói không được một cái gì ngoài gọi tên anh. Hoài Vỹ nhìn cơ thể trắng nõn của bảo bối nhà mình mà nhếch môi cười gian, nhịp thở của anh dường như đang bị ngắt quãng. Hai bàn tay chạm vào bên hông, anh cúi xuống hôn lên ngực rồi lần xuống dưới, cứ lướt qua chỗ nào hắn đều để lại một vết hôn đỏ ửng.
" Ha..."
Cơ thể Diệc Hàng đã bắt đầu phản ứng, cậu hết run rồi giật nảy người, phần dưới bụng bắt đầu trướng lên đến khó chịu. Cậu níu chặt vai hắn, đôi mắt nhòe đi, miệng he hé, " Tiểu Liên...em...khó...khó...chịu...."
Hoài Vỹ nghe cậu nói bèn dừng lại động tác, hắn nhìn cậu, " khó chịu ở đâu"
"..ưm..không....không biết a~.... "
Hoài Vỹ bây giờ lại lưu manh dừng lại hoàn toàn, anh ngồi thẳng chờ đợi
Cơ thể cậu ngày càng phản ứng mãnh liệt, cậu muốn hắn hôn, muốn hắn chạm vào người, muốn giảm bớt đi sự khó chịu ở dưới. Cậu muốn nhưng lại không cách nào nói ra miệng.
Anh vẫn im lặng tiếp tục chờ đợi, trêu cậu là việc mà anh cảm thấy thú vị nhất.
"....Làm ơn...Tiểu Liên...em....muốn...anh..." Diệc Hàng hít lấy một hơi thật sâu, cậu ngước mắt nhìn hắn, đôi mắt đẫm nước đến đáng thương.
H
oài Vỹ vừa nghe cậu van xin xong liền biến thành một con thú hoang, anh nhanh chóng cởi tất cả những gì che lấp đi cơ thể kia, đến chi tiết nhỏ cũng không bỏ sót. Bàn tay kia vuốt ve phân thân một cách dịu dàng, động tác di chuyển mượt mà khiến Diệc Hàng đạt được khoái cảm, "Ưm..."Cậu chưa bao giờ tin được sẽ có ngày mình phải nói ra những lời đó với anh, không tin được cậu lại muốn anh chạm vào người đến như vậy.
Hoài Vỹ vuốt ve xong liền cảm thấy cơ thể mình cũng bắt đầu phản ứng, hắn cởi quần xuống đến đầu gối. Diệc Hàng sau khi bắn ra thứ chất lỏng màu trắng nóng rực vào tay anh thì cậu đã im re, sinh khí dường như cạn kiệt. Cậu nằm đó thở hỗn hễn, anh vì quá bất ngờ mà chưa chuẩn bị kịp đồ dùng, anh dùng tạm chất lỏng ấy mà khuếch trương phía sau cậu."A...." Cậu cảm nhận được vật là đang tiến lại gần phía sau mình, cậu hoảng sợ la lên.
Anh ngược lại trở nên dịu dàng, một tay hắn xoa người cậu cho cậu bớt hoảng, một tay thì dần khuếch trương chỗ kia.
" Thả lõng nào, Tiểu Hàng". Anh nói xong thì cúi xuống hôn cậu, anh hôn nhẹ nhàng khiến cậu cũng đã bớt căng thẳng.
Sau khi khuếch trương được một lúc, anh đã không khách khí mà đưa phân thân của mình gần lại phía sau cậu.
" Đau..đau..đó...Tiểu Liên..." Cậu run rẫy, cậu nhắm chặt mắt, tay bấu lấy drap giường chuẩn bị tinh thần.
Anh nhìn thấy biểu hiện đáng yêu của người kia mà nhịn không được lại cúi xuống hôn an ủi, "Anh sẽ nhẹ nhàng, chịu không?"
Nói rồi anh chầm chậm tiến vào bên trong, đúng là đau nhưng không đến mức khiến cậu khóc thét.
" Ưm..a...ha...."
Hoài Vỹ sau khi đã vào được bên trong thì bắt đầu di chuyển hông, Diệc Hàng dần cảm thấy thoải mái, cậu hé mắt, tay cũng thả lõng ra.
" Thế nào?" Anh vừa di chuyển vừa cúi xuống thì thầm.
Cậu ngượng chín mặt, cậu chỉ khẽ gật đầu, " Ổn..nn..."
" Thế thì hơn vậy nhé?" anh dứt lời liền một bước tiến vào sâu hơn, động tác anh cũng mạnh hơn một chút. Lúc nãy vì sợ cậu khóc mà làm nhẹ nhàng, bây giờ thì mới đúng thỏa mãn hắn.
"A....a...." Cơ thể cậu giật nảy lên, cậu lắc đầu phản kháng, " Raa...chậm...chậm....đừng..sâu...làm ơn..Tiểu Liên...."
Tiểu Hàng, em có biết khi van xin như vậy, em trông rất đáng yêu hay không? Anh nhếch môi cười, sau đó vẫn tiếp tục động tác còn dang dở.
Một lúc sau, Anh bỗng dưng lại dừng lại, cậu lúc này cảm thấy vui mừng, cậu mở mắt nhìn hắn, thở phào.
Cuối cùng cũng kết thúc rồi phải không?
Cậu vừa nghĩ đến đấy thì hai tay cậu bất ngờ bị giữ chặt đưa qua khỏi đầu. Cậu mở to mắt nhìn Tiểu Liên, " A...anh....làm gì vậy..????"
Anh giữ chặt tay cậu kéo qua đầu, anh hơi cúi xuống, "Anh muốn một chút nữa."
"Anh không biết mệt à?" Diệc Hàng trừng mắt phản kháng.
" ừ, anh chưa mệt" anh thản nhiên đáp.
"...nhưng...em...em...mệt a~"cậu làm nũng hi vọng anh tha cho mình
" Im lặng một chút, tối rồi đấy. " anh nói rồi hôn lên môi cậu.
"....Ừm..." Cậu đột nhiên trở nên ngoan ngoãn, cậu không ngọ nguậy nữa mà
Anh thấy vậy cũng không nỡ chọc cậu nữa mà xoa đầu cậu"không chọc em nữa anh bế em đi tắm"
Sau khi w người vế sinh sạch sẽ thì ra ngoài lên giường cậu nằm trong anh giận dỗi "anh đúng là độc ác, hại em hông em ê ẩm hết rồi". Anh chỉ cười và ôm cậu vào lòng thì thầm "Tôn Diệc Hàng anh yêu em, em là của anh". Cậu dụi dụi vào lòng anh trả lời "em cũng yêu anh, Liên Hoài Vỹ". Anh nghe cậu nói thì cười và điều chỉnh lại tư thế để cậu thoải mái còn mình thì ôm cậu "ngủ ngon Tiểu Hàng" anh thì thầm và hôn nhẹ lên trán cậu.
---------------------------------------------
Số phận đã đưa ta đến với nhau thì dù cải vả hay có xa cách cuối cùng cũng sẽ trở về với nhau...số phận đã định thì không thể nào chối cãi được....
++++++++++++++++++++++++++++++++
H
ôm nay chủ nhật nên up luôn cho mọi người đọc...tối nay sẽ up thêm truyện Sâm Hào nha :333
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com