Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chap 17.4: Chính trị

Chị Nhi...."

Lại một giọng nói quen thuộc cất lên, Hàn Nhi khựng người, không thể nào nói nên lời....

Đến tận bây giờ, mới có thể nhận ra, người đứng trước mặt nó là một đứa con gái, và thậm chí còn rất quen thuộc, một người thân thiết. Nhưng cái từ "thân thiết" này chỉ còn là quá khứ khi mà giờ đây tất cả đã thay đổi. Ánh mắt hoang mang nhìn thẳng vào người đối diện. nó cần tìm hiểu liệu người này sẽ là bạn hay là thù....

"Sao chị nhận ra em hay thế?"

"Qủa không hổ danh là Hàn Nhi nhỉ?"

"Chị còn nhớ em không thế?"

Vẫn trơ ra như khúc gỗ với những câu hỏi dồn dập. Nó chỉ lấy lại được phản ứng khi mà con bé nhảy vồ vào người, khiến Hàn Nhi sụt cả chân bước lùi về sau khiến lưng đập mạnh vô bức tường...

"Quân Như???"

Nhờ cú đập lưng mạnh vào bức tường vừa rồi, Hàn Nhi như bừng tỉnh, miệng chỉ trực chờ 2 từ quen thuộc này thốt ra.

Tính cách con bé từ nhỏ luôn bị ảnh hưởng bởi Hàn Nhi. Cũng có thế nói rằng Quân Như là Hàn Nhi verson 2... Nhưng thay vì con bé vẫn kiên định với tính cách nó vốn có, thì Hàn Nhi lại quyết định thay đổi cách sống đến cả tính cách thật. Chỉ trong phút chốc nhìn thấy thái độ của Hàn Nhi, con bé hơi sững người

"Sao chị không nói gì hết vậy?"

Sau một hồi quàng tay ôm cổ, tay bắt mặt mừng thì dường như Quân như đã cảm thấy người chị xưa của mình không hứng thú mấy. Gương mặt trái xoan trông có hơi bầu bĩnh phụng phịu nét hờn dỗi

"Nếu.. em đến đây... theo lới của cái nhà đó thì mau về đi. Chị không muốn cả em cũng dình líu đến chuyện này đâu"

Vào thẳng ngay vấn đề. Mới đầu giọng Hàn Nhi có hơi ngập ngừng nhưng về sau thì từng âm từng vần mạnh mẽ đến quyết đoán

"Cái nhà đó?", Chị Nhi à, sao chị vẫn giữ mãi cái ấn định đó vậy? Chị không nghĩ đến mẹ sao?"

" Chị nghĩ đến mẹ??? Nếu làm vậy thì mẹ cũng không nghĩ đến chị. Em biết mà..."

Nói đến đây. Khuôn miệng nó nở nhẹ một nụ cười buồn, nó phì cười tất cả mọi thứ trên đời này. Nhưng nụ cười buông thả này lại không có nghĩa nó chấp nhận tất cả, mà thay vào đó lại là sự kiên định về suy nghĩ của nó, và suy nghĩ này sẽ không bao giờ chuyển dời được

"Ok...ok... Coi như em chưa từng nói gì đi.."

Con bé cười xuề xòa. Dù nét giật mình có hơi thoáng qua trên gương mặt nhưng con bé cũng đã nhanh chóng lấy lại vẻ vô tư, yêu đời vốn có. Xem như chưa từng có chuyện gì xảy ra

Dương Hàn Nhi..

Có lẽ chị hợp với nét vui đùa của quá khứ hơn

Có lẽ chị nên chấp nhận mọi chuyện và để nó đi theo con đường của chính nó, dù đó có là một hố đen đi chăng nữa

Chị nên làm như vậy...

Vì đây là một chuyện mà đến ngay cả chị cũng không có quyền quyết định nào cả

Vốn dĩ là giữ cái nét thoải mái đi gặp người chị thân thiết của mình, chỉ đơn thuần là nói chuyện với nhau, vui đùa như hồi xưa. Dù đã đoán được phần nào phản ứng của Hàn Nhi sẽ không tốt nhưng không ngờ lại đến độ này. Dù đã nghĩ sẽ không nói gì về chuyện này, sẽ không nói cái gì để thuyết phục Hàn Nhi quay về nhưng khi phải chính diện đối mặt nói những việc thế này với nhau. Trong lòng Quân Như lại trào dâng một cái gì đó ích kỷ và trong tích tắc, xém nữa con bé đã để cho người chị mình yêu quý hiểu lầm...

Nhận thấy mình có hơi quá khích, Hàn Nhi giộng tay một cái thật mạnh vào chiếc tủ gỗ bên cạnh trước con mắt hoảng hồn của Quân Như, tạo nên một thứ âm thanh hỗn tạp của những đồ vật để chồng chất trên tủ rớt xuống. Nhưng có lẽ cái thứ âm thanh đó lại khiến gương mặt Hàn Nhi dần dãn ra.

Nó thở dài sau khi đã lấy lại được bình tĩnh, thả người ngồi xuống sàn nhà.. Giờ nó mới cảm nhận được hai đôi chân hơi tê tê, có lẽ nãy giờ đã chạy tới chạy lui quá nhiều. Mái tóc lúc nãy được cột tạm bây giờ cũng rơi rớt, trở nên bù xù...

"Em biết chuyện của chị rồi"

Cũng ngồi phịch xuống kế chị mình, Quân Nhu đưa mắt lén lén sang nhìn nét biểu cảm trên gương mặt mình có thể chuyển biến về hướng tích cực hay không

"Biết điều đấy.."

"Chị biết trước rồi à?"

Con bé hoáng giật mình vs câu trả lời của Hàn Nhi

"Chẳng lẽ cuộc nói chuyện lúc nãy chưa đủ chứng minh em biết mọi chuyện sao?"

"Nếu.. em đến đây... theo lới của cái nhà đó thì mau về đi. Chị không muốn cả em cũng dình líu đến chuyện này đâu"

"Cái nhà đó? Sao chị vẫn giữ mãi cái ấn định đó vậy? Chị không nghĩ đến mẹ sao?"

Chỉ đơn thuần là một câu hỏi vào thẳng vấn đề nhưng cũng là cái bẫy để dò xem con bé Quân Như này có biết về chuyện gia đình không.. Mọi việc đi quá xa dự định, câu trả lời của Quân Như lại khiến Hàn Nhi cảm thấy con bé này không những biết mà còn là biết quá nhiều....

"Nhưng chuyện em tìm ra chị thì không ai biết cả"

Hàn Nhi chỉ im lặng sau câu nói vừa rồi của con bé

"Không tin à?"

"Không"

Hàn Nhi trả lời không chút do dự. Cái gì mà gia đình không biết chứ. Con bé này luôn bị giám sát 24/24 cơ mà. Nói được câu này rõ hoang đường

Quân Như trề môi, nhăn mặt trách thầm bà chị đáng ghét kia. Từ lúc nào mà trong đầu chị ấy toàn những suy nghĩ tiêu cực đến độ khiến người khác phải bực mình thế này

"Không tin thì thôi.... À mà... lỡ như có ai đang đứng ngoài cửa sao nhỉ?"

Quân Như nháy mắt cười tinh nghịch, đứng dậy thả từng bước châm rãi tiến ra cửa..

XOẠT...

Mấy giây trước, câu nói vừa rồi của Quân Như chỉ đủ khiến nó trơ người ngồi tròn mắt nhìn theo cái hành động chế giễu của đứa em. Nhưng mấy giây sau, chỉ nghe được tiếng động ngoài cửa, thì như một bản năng tự nhiên, Hàn Nhi phóng như tên bay lại cánh cửa ấn nút khóa trái bên trong đồng thời kéo ngay Quân Như lại về phía mình, chấm dứt ngay trò đùa của con bé

Không khác gì thái độ của Hàn Nhi, gương mặt Quân Như cũng trắng bệt như cắt không còn giọt máu. Chẳng lẽ... chỉ là lời nói đùa mà cũng thành sự thật sao?? Không thể nào...

"Ưm ưm.. ả em a...ó...ở... á....aaaa" ( Thả em ra, khó thở quá...aaa)

Vần chữ bị biến dạng khi cánh tay Hàn Nhi đang an tọa trên miệng con bé

"Rốt cuộc thì có ai ngoài cánh cửa kia hả?"

Vừa nói bàn tay Hàn Nhi cũng từ từ đưa ra khỏi miệng Quân Như khi nó cảm thấy gương mặt em mình chuyển dần sang sắc đỏ , nhưng nó vẫn tìm cách không chế con bé bằng hành động khóa tay ra sau lưng

"Chị thiệt là.. em có biết đâu, em đến đây một mình mà" - con bé hét lớn sau khi hít thở được vài "ngụm" Oxi

"Nói cho mà biết nhé. Nếu mà gia đình phát hiện ra chị, dù bất kì lí do gì, em sẽ là người chết đầu tiên, cảnh cáo đấy"

"Cứ tự nhiên"

Câu trả lời chắc nịch của con bé cùng hành động nhướng đầu mình về phía cảnh cửa, ánh mắt dò xét của Hàn Nhi cũng lăm lia dần theo...

"Mở đi.."

"Ôi trời"

Con bé ôm đầu, bà chị đáng khinh này, đến bây giờ mà vẫn chưa tin đứa em mình hay sao? Dù hơi bất mãn nhưng Quân Như cũng nhanh chân đi ra mở cửa. Trái tim trong lồng ngực con bé sắp nhảy ra ngoài đến nơi, thật sự thì có hơi lo lắng một chút vì vốn dĩ gia đình này cũng không hiền lành gì. Con bé mở nhanh và dứt khoát, Hàn Nhi đã thủ sẵn tư thế phòng hờ có chuyện xảy ra

"Thấy chưa, có ai đâu"

Quân Như thở cái phào nhẹ nhõm khi ngoài cánh cửa thật sự không có ai...

Hàn Nhi chỉ nghiến răng. Niềm tin đối với nhóc em này vẫn còn mơ hồ lắm. Chưa thể sác định được gì

Nó đi chầm chậm ra cánh cửa, tay chân vẫn đang trong thế phòng thủ. Cái đầu ló ra ngoài cửa ngó trước ngó sau, ngó ngang ngó dọc...

--------------------------------------------------------

"Hàn Nhi....

Đây là con người thật của cô sao?

Trốn tránh sự thật à???"

Dương Phong đứng ưới chân cầu thang. Vốn dĩ hắn không nên nghe lén chuyện người khác, nhưng cũng bởi cái tiếng động ồn ào của đô vật rơi lúc nãy lại khiến trí tò mò của hắn trỗi dậy... Và kết quả là một số chuyện mà hắn đang thắc mắc đang dần có câu trả lời. Nở một nụ cười đầy sự đắc ý nhưng đâu đó trong đôi mắt vẫn còn ánh lên sự tò mò....

---------------------------------------------------------

Bước ra khỏi Trung tâm Thương Mại, Hàn Nhi đi với đôi chân trần và bộ váy mỏng manh dù bây giờ trời đang mu à Đông, từng cơn gió thổi qua buốt lạnh gia thịt...

"Nếu không có việc gì cần thiết, đừng đến tìm chị"

"Chuyện này khó nói trước lắm, vì mai em sẽ chuyển vào trường chị đang học đấy"

Quân Như nói rồi đưa hai ngón tay hình chữ V lên trước mặt chị mình...

"Được lắm...."

2 chữ này được Hàn Nhi nhấn mạnh hàng chục lần, liếc một ánh mắt sắc thẳng vào người con bé, thiệt không còn cách gì có thể nói chuyện bình thường với con bé này nữa...

"Về đi..."

Nói rồi Hàn Nhi bước ra gần lề đường với đôi chân trần, đứng lóng ngóng ra làn đường...

"Ok, bye chị.. mai gặp nhé"

Con bé tặng một nụ hôn gió cho người chị rồi cũng lăn tăn đi ra hướng khác, có lẽ Quân Như sẽ gọi cho Quản gia để chở về

Cách đó không xa, một chiếc Lamborghini Aventador đỏ đậu bên mép đời đối diện xéo trung tâm thương mại. Trong cái không khí Noel này, mọi vật như chìm vào những sắc màu đặc trưng của một mùa Noel. Thế nhiên việc chiếc xe đỏ chót kia đậu bên đường cũng nghiễm nhiên trở nên hài hòa với mọi thứ xung quanh hơn bao giờ hết

Ngồi trong xe, bật tiếng nhạc thật lớn, thật ồn ào, chống hai tay lên tay vô lăng, ngồi nhìn xa xăm ra phía trước, đối với Dương Phong, thì đây là cách mà hắn tập trung suy nghĩ

Tại sao Hàn Nhi lại trốn tránh mọi thứ?

Tại sao mọi thông tin của cô ta lại có một gấp khúc?

Và tại sao thì cô ta lại sợ ghét gia đình của mình như thế?

Cuộc đối thoại lúc nãy dù không nghe được nhiều nhưng đây lại là một câu trả lời mà Dương Phong cần, ít nhất là trong lúc này.... Mọi việc đang tác động mạnh đến não bộ, và điều này lại khiến hắn tập trung suy nghĩ nhiều hơn

Hàn Nhi vẫn đứng lóng ngóng trước làn xe vụt nhanh, chiếc váy bồng bềnh như được thỏa sức tung bay theo gió khiến nó vừa phải xem xét tình hình vừa phải giữ cho chiếc váy khó chịu này ngưng bay. Bộ váy ấy dù có đẹp, nhưng lại khiến Hàn Nhi hành động không tự nhiên chút nào... Giờ thì nó nên làm gì đây, tiền thì không có, không thể đi taxi, và cũng không muốn quay trở vào buổi tiệc đó. Buổi tiệc, dù không sang trọng, không ồn ào nhưng lại khiến những chuyện lúc xưa ùa về, đều này cũng đủ khiến nó nhức đầu rồi

Hàn Nhi.....

Trong xe, Dương Phong ngồi bật thẳng dậy khi xác định được "đối tượng" đang đứng trước cửa trung tâm thương mại. Lôi chiếc điện thoại ra và gọi nhưng câu trả lời từ đầu dây bên kia vẫn là một câu quen thuộc "Số máy quí khách vừa gọi...." - Dương Phong tắt máy nhanh trong sự phẫn nộ, không đợi nghe hết câu...

"Rốt cuộc thì cô ta xài điện thoại làm gì khi mà lúc muốn gọi thì lại không được thế này.."

Bực tức, bước ra khỏi xe, vốn ý định băng sang đường đi qua phía Hàn Nhi thì đột nhiên từ xa một chiếc Inova màu đen đặc trưng chạy tắp nhanh vào lề bên khu thương mại, che lắp đi cái dáng vẻ lóng ngóng gượng gạo của Hàn Nhi

Dương Phong khựng lại, hắn cố nheo mắt nhìn về hướng chiếc xe

Không...

Không ổn chút nào...

Có cái gì đó bất thường

Như có gì đó thôi thúc, mặc kệ những dòng xe đang đua nhau chạy trên đường, Dương Phong nhanh chóng bước xuống đường rồi cố lách những chiếc xe đang lao tới để chạy sang khu thương mại

Trên làn đường đêm, hang loạt tiếng rích của bánh xe trên đường, tiếng còi xe thay phiên nhau nổ lên ầm ĩ một góc trời. Chẳng mấy chốc sau, hình ảnh những dãy xe nằm hỗn loạn ngổn ngang dọc xéo bất động trên đường...

Bước được sang bên kia đường thì cũng là lúc chiếc Inove phóng nhanh đi, lao thẳng về phía Dương Phong vẫn còn đang đứng dưới làn đường.....

Như một phản xạ tự nhiên vốn có sẵn, Dương Phong nhảy bổ nhanh vào bên trong lề đường, cũng là lúc chiếc xe vụt ngang qua chỗ hắn đang đứng hồi nãy. Cũng có thể nói rằng, chiếc xe này đã nhắm vào Dương Phong từ trước không do dự...

Cú nhảy vào lề khiến hắn lăn mấy vòng trên đất... Nhanh chóng lồm cồm bò dậy, Dương Phong nheo mắt nhìn vào lớp cửa kính phía sau. Dù chiếc xe đang lao nhanh, nhưng với ánh đèn ánh ngoài đường thì mọi hành động trong xe trở nên rõ rệt hơn cả, và chỉ nhiêu đây cũng đủ để Dương Phong có thể đoán được tình hình. Những chiếc bóng đen trong xe chuyển động như đang ẩu đả nhau.... Vội nhanh, hắn lia mắt qua bản số xe 79N- 1629

Trước khu thương mại đông đúc người.

Mọi người bâu quanh những người bảo vệ nằm dứới đường....

Chẳng lẽ là do chiếc xe hồi nãy hay sao....

Hàn Nhi...

Dương Phong sực nhớ.. nãy giờ cứ lo phân tích, cứ nghĩ nạn nhân lần này là hắn vì lúc nãy hắn là người mà chiếc xe kia đã cố tính nhắm vào . Nhưng không ngờ mọi thứ lại đi ngược với suy luận. Chẳng lẽ....

"Vừa nãy, hình như tôi thấy có ai đó bị bắt vào trong chiếc xe đó..."

"Bắt cóc sao?"

"Hồi nãy cô ấy cũng cố gắng chống trả, mấy anh bảo vệ này ra giúp nhưng rồi cuối cùng cô ấy lại bị bắt vì sơ hở trong lúc giúp đỡ mấy anh bảo vệ này..."

"Vậy theo ông nói, cô gái ấy bị bắt là vì bảo vệ cho mấy anh bảo vệ sao?"

Cái chuyện không tưởng này khiến những người đi đường sau khi nghe kể lại câu chuyện đều nhoẻn miệng cười nhưng không dám cười lớn. Cái chuyện nực cười này mà cũng có thể xảy ra...

Về phần Dương Phong, hắn vẫn còn mơ hồ với giả thuyết của mình thì vừa dịp mọi người xung quanh đang bàn tán tường thuật lại mọi việc. Tất cả các chi tiết đều khớp với cái tính cách của cái người tên là Hàn Nhi kia...

Dương Phong thở hắt ra một cái hụt hẫng, bàn tay đưa lên đầu vò mạnh mái tóc như muốn tống khứ cái bực bội của bản thân. Cảm giác khi không thể người mình thích như thế nào thì bây giờ hắn đã trải nghiệm qua rồi. Sao nó đau đến thế, nó quá khó chịu, nó khiến tâm trí của hắn không thể nghĩ ra bất cứ cách nào giải quyết...

Khó thở...

Giật mạnh chiếc cà ra vát trên cổ, tháo vội mấy chiếc nút trên chiếc áo gile màu nâu tươi, hắn cố nắm bắt cái dòng không khí lưu chuyển xung quanh....

"Lạc Thiên, anh mau xuống đây đi, có chuyện rồi..."

Lôi chiếc điện thoại ra, nói vội rồi đột ngột cúp máy, tuyệt không để đầu giây bên kia nói được lời nào

Bước đi một cách gấp gáp đến chỗ những người bảo vệ đang ngồi nghỉ ngơi với hình ảnh trên người đầy vết thương, vết máu vương ngang mặt và cánh tay.

"Nãy anh có nhìn thấy mặt bọn bắt cóc không?"

Với một gương mặt lạnh, Dương Phong tiến lại cần, giọng nói đầy sự tức giận khiến mọi người xung quanh ai cũng ngoái lại nhìn

"Gì cơ?"

"Tôi hỏi, rốt cuộc các anh có nhìn thấy mặt của bọn bắt cóc đó không, trả lời mau"

Nhanh chóng, Dương Phong sấn tới nắm lấy cổ áo người bảo vệ đang ngồi dưới đất nay lại bị nhấc bổng lên, gương mặt anh ta lộ vẻ hoang mang, khó hiểu..

"Các anh làm bào vệ mà lại để một cô gái cần sự giúp đỡ bảo vệ lại hay sao"

Gương mặt Dương Phong tức giận đến độ những đường gân xanh trên mặt nổi mồn một trên gương mặt hoàn hảo kia, giọng hét lớn khiến mọi người xung quanh như thể rợn tròn mắt giật mình

BỘP..

"Bình tĩnh đi..."

Lạc Thiên bước đến, anh đứng phía kế bên, gữ chặt cánh tay Dương Phong lại......Nhưng dường như vẫn chưa thể hạ họa, hắn quay sang trừng mắt nhìn anh, như đủ để nói lại rằng hắn sẽ không làm theo lời nói vừa rồi

"Anh nói mày bình tĩnh lại, có nghe không?"

Lạc Thiên gắng giọng, gì chặt cánh tay Dương Phong rồi hất mạnh cánh tay hắn ra khỏi người bảo vệ. Mất đà, đôi chân Dương Phong lảo đảo, lùi về mấy bước...

Quân như quay lại trung tâm thương mại, sau khi đi được mấy bước, con bé nảy ra cái suy nghĩ là muốn về nhàchị Nhi chơi một đêm. Lâu lâu, hai chị em mới có dịp gặp mặt, nên có chút thời gian nói chuyện với nhau. Nhưng khi vừa đặt chân đến trước cổng trung tâm thương mại, khung cảnh hỗn loạn lại kích thích trí tò mò của con bé. Nhanh chạy lại đám đông, hỏi một người đứng gần đó...

"Chuyện gì ở đây thế ạ?"

"À, hình như vừa xảy ra vụ bắt cóc.."

"Bắt cóc, ai ạ??" - con bé nhíu mày

"Hình như một cô gái"

"Ể..."

"Mà cô gái ấy lạ lắm, nhìn gương mặt trông xinh đẹp, cả bộ đồ trên người cũng rất lộng lẫy, có thể thuộc loại đắt tiền nhưng mái tóc thì lại rối bù và còn đi chân đất.."

"Ể..."

Quân Như giật mình hét lớn. Tại sao cái nhân vật mà người này vừa kể lại giống chị nó thế không biết.. " Cô..cô gái đó mặc đồ màu gì ạ?" - con bé mở miệng lắp bắp hỏi

"Màu xám xám... à không, hình như lông chuột"

Câu trả lời vừa rồi khiến Quân Như đứng khựng người. Lông chuột... nãy chị Nhi cũng mặc bộ váy màu lông chuột

Chẳng lẽ gia đình biết thật rồi sao. Rõ ràng con bé đã chú ý kỹ từng hành động của mình rồi mà, không thể nảo bị lộ được...

"Vậy.. bọn bắt cóc đi hướng nào rồi ạ"

Giọng Quân Như run run, nhưng con bé đã tự nhủ nên bình tĩnh vào lúc này, nó tin vào việc làm của mình. Chị Nhi không thể nào bị gia đình bắt về được.

Đôi mắt và tai nó chăm chú nghe kỹ câu trả lời và hành động của người kia. Bàn tay kia vừa giơ lên chỉ hướng cũng là lúc đôi chân nó hoạt động hết công suất chạy theo hướng vừa được chỉ

Dương Phong sau khi lấy lại được bình tĩnh, hắn đứng im, lôi chiếc điện thoại ra định bấm số gì đó nhưng lại bị Lạc Thiên chặn lại, bàn tay anh đang choáng hết chỗ trên màn hình điện thoại

"Đừng lôi BLACK vào vụ này.."

Đám đông đang rẽ từ từ như một hiện thượng lạ, tạo thành một đường đi nhỏ. Từ bên trong Quân Như chạy nhanh ra, vượt qua cả Dương Phong và Lạc Thiên. Cánh tay Lạc Thiên bị đẩy phăng đi khi con bé chạy ào đến, chiếc điện thoại cũng bị tác động của lực mạnh rớt xuống đất.. Nhưng lúc nảy thì không có thời gian lo cho chiếc điện thoại nữa, mà thay vào đó, ánh mặt mọi người, cả Lạc Thiên và Dương Phong đều đổ dồn vào Quân Như..

Con bé đang chạy ào ra ngoài đường. Đầu óc con bé trống rỗng, chỉ duy nhất còn một câu quyết tâm hiện ra trong đầu nó lúc này " Phải cứu chị Nhi...".. Từ xa, một chiếc xe tải chạy đến, tiếng còi ồn ào vang lên nhưng Quân Như chẳng mảy may quan tâm đến thậm chí con bé chẳng biết đến sự hiện diện của chiếc xe...

Pặc.!!!

Dương Phong - người đứng gần đó nhất, vội nhanh nắm tay Quân Như kéo mạnh vào người mình trước khi chiếc xe chờ tới

Theo quán tính, gương mặt Quân Như đập mạnh vào phía vai Dương Phong, con bé đứng lặng im, thở dốc với gương mặt tái mét, hốt hoảng...

"Cô bị cái gì thế hả? Điên à..."

Sau khi mọi chuyện đã tạm ổn, Dương Phong đẩy mạnh Quân Như ra khỏi người mình rồi hét lớn...

"Tôi..tôi"

Quân Như luống cuống, đảo đôi mắt đen nhỏ của mình lướt xung quanh. Từng ánh mắt khó hiểu đang nhìn con bé như thể nhìn một cô gái kì lạ..nhưng Quân Như thì chỉ mãi thấp thỏm đứng nhìn ra con đường dài ngoằng, xe cộ qua lại tấp nập

"Cô không sao chứ?"

Khác với lời nói cùng hành động lạnh lùng của Dương Phong, Lạc Thiên bước nhẹ đến hỏi han. Nhìn Quân Như bây giờ y hệt như con mèo nhỏ dang run rẩy sợ sệt

Nhưng..

Con bé không sợ chiếc xe hồi nãy, không sợ những ánh mắt kì lạ kia... chỉ là đang lo lắng, Chị Nhi không thể nào bị bắt được...

"Tôi... không sao, cảm ơn.."

Con bé ngước nhìn Lạc Thiên, nở một nụ cười hơi méo mó nhạt nhẽo để cho khớp với lời "cảm ơn" mà miệng vừa thốt ra. Rồi nó quay phắt sang Dương Phong đang đứng loay hoay sau khi lượm chiếc điện thoại..

"Cảm.. ơn anh"

"Không sao.."

Hắn nhận lời cảm ơn đó nhưng gương mặt lạnh, không biểu lộ chút ngạc nhiên nào

"Thiếu gia, có điện thoại từ Quang Lâm - chủ tịch của công ty Hoàng Lâm ạ"

Ông Lý - người đàn ogn6 đứng tuổi lcu1 nãy trong bữa tiệc nãy cầm chiếc điện thoại chạy đến bên Lạc Thiên. Anh cũng tò mò, vốn dĩ đó giờ nhà anh với Hoàng Lâm chẳng hể có mối liên hệ nào ngoài làm ăn, nhưng kể từ nửa tháng nay cái mối quan hệ nó cũng chấm dứt khi hợp đồng dđã cắt, Vậy thì... hôm nay lại có việc gì nữa đây.

"Alo...."

"Gíám đốc Âu đấy à, cho tôi gửi lời chúc tốt đến bữa tiệc cuối năm của công ty nhé"

"À, chào chủ tịch Hoàng, tôi xin nhận ạ"

"Thế nào, chỗ cậu vẫn ổn chứ, có chuyện gì bất trắc xảy ra không thế?"

Gọng nói chế giễu thản nhiên trong điện thoại khiến Lạc Thiên càng khò hiểu thêm, anh chau mày

"Ý chủ tịch Hoàng là sao?"

"À...ha, tôi chỉ là tò mò chút ấy mà, xem ra vẫn chưa có việc gì nhỉ. Mà, cậu có muốn nghe một giọng nói quen thuộc không? Tôi có quà cho cậu đây..."

Lạc Thiên im lặng sau câu nói vừa rồi, anh quay sang nhìn Dương Phong với ánh mắt lo lắng. Như hiểu được tình hình lúc này, Dương Phong cũng im lặng đứng ngóng theo cuộc nói chuyện

"Này, bảo con bé đó nói mau lên.."

Tiếng nói của chũ tịch Hoàng trong điện thoại càng lúc càng khó hiểu. Lạc Thiên đứng chú tâm suy nghĩ. Con bé ư??

"Hàn Nhi, ông làm gì Hàn Nhi rồi hả?"

Lạc Thiên đứng hét lớn trong điện thoại khiến Dương Phong càng nao núng, đứng không yên...

"Bảo con bé ấy nói lời gì đó mau lên"

Vẫn giọng chủ tịch Hoàng trong điện thoại. Theo câu nói thì có lẽ anh sẽ còn nghe được giọng nói cảu Hàn Nhi nhưng chờ mãi vẫn không thấy bên kia trả lời ngoại trừ tiếng hét, quát mắng dữ dội...

"Hừ... chết tiệt" - tiếng chủ tịch Hoàng dần rõ ràng hơn - " Lát nữa, sẽ có người công ty tôi đến, câu tiếp đãi cẩn thận và làm theo đề nghị nhé, nếu không muốn mấy tấm ảnh của hai người hôm nay bị công khai. Cả con bé này nữa, tôi sẽ giữ nó làm con tin nhé. Chaos~"

Tuôn ra một trào. Hóa ra đây chính là kế hoạch của Quang Lâm - đó giờ nước sông vẫn chưa phạm nước giếng. Chỉ vì vụ làm ăn bê bối của ông ta bị bại lộ và do Lạc Thiên đã hủy hợp đồng làm ăn, mà bây giờ lại giở cái trò này ra...

"Alo...alo"

Lạc Thiên vẫn hét lớn vào chiếc điện thoại àm anh không hay rằng đầu bên kia chỉ còn tiếng bíp bíp

"Ôg Lý, giải tán mọi người nhanh chóng rồi đem xấp hồ sơ về Hoàng Lâm đến phòng tôi"

Cố để gương mặt bình thản, Lạc Thiên đưa chiếc điện thoại cho ông Lý rồi quay sang nhìn Dương Phong " Gọi Khang Luân đi nhóc" - rồi anh bỏ đi vào công ty

"Khoan ..khoan đã... Nãy anh nhắc đến Hàn Nhi, nãy anh cũng nhảy với chị Nhi, hai người có quan hệ gì vậy?

Quân Như lắp bắp tò mò, dù không hiểu tình hình cho lắm nhưng sau đợt nói chuyện vừa rồi, đủ để có thể hiểu rằng Hàn Nhi không bị bắt về bởi gia đình - Chắc đây chính là lí do khiến con bé nhẹ lòng khi mà Hàn Nhi vẫn còn đang bị bắt...

"Ừm.. là bạn? Còn cô?"

"Tôi..là em chị Nhi, Quân Như, Dương Quân Như"

"Quân Như.."

Anh lặp lại, nhíu mày để cố nhớ ra cái tên đã nghe ở đâu rồi " A, con gái ông Trương"

"Anh biết nhà tôi.."

"Được rồi, nếu là Quân Như thì lên phòng tôi rồi chúng ta nói chuyện sau"

Anh cười nhẹ rồi quay lưng đi vào công ty. Dương Phong lững thững bước theo sau. Quân Như cũng tò tò đi theo sau lưng hai người bọn họ...

Tập đoàn Hoàng Lâm - một tập đoàn với quy mô nhỏ, mới tìm được một chỗ đứng tốt trên thị trường nhưng cách đây không lâu lại vấp vào nguy cơ có thể sụp đổ vì vụ lùm xùm, đút lót cho những doanh nghiệp khác... Hàng loạt hợp đồng của các tập đoàn lớn mạnh khác với tập đoàn này đã bị hủy. Và Lạc Thiên cũng không ngoại lệ, anh mới vừa hủy hợp đồng với Hoàng Lâm khoảng hơn nửa tháng trước, trước khi vụ anh với Hàn Nhi bị đem ra cho thiên hạ bàn tán. Vốn dị đã định bỏ qua sau khi bị anh bắt quả tang, nhưng bây giờ lại còn giở trò lần nữa

Sau khi xem đống hồ sơ mà ông Lý đem tới, đầu Lạc Thiên như muốn nổ tung vì cái lý lịch không rõ rang của công ty, việc anh cắt hợp đổng cũng là việc phải lý. Thế nhưng không ngờ chủ tịch Hoàng lại giở trò bỉ ổi thế này....

Gác chân lên chiếc bàn hỗn độn đống hồ sơ, Lạc Thiên đẩy nhẹ ghế rồi dựa người, chống hai tay lên trán... Thật bực mình, Lúc dầu sôi lửa bỏng này lại phải ngồi đợi ông ta đem người đến uy hiếp...

Dương Phong thì lại ngồi chăm chú vào đống hồ sơ. Hắn lật nhè nhẹ từng trang, dò xét kỹ đến từng con số nhỏ nhất

"làm ăn thế này mà anh còn kéo dài hợp đồng đến tận bây giờ sao?"

"Cắt rồi, nửa tháng trước"

"Nửa tháng trước.. Woa, cũng hay thật"

Thảy tập hồ sơ lên chiếc bàn nhỏ, Dương Phong dựa người ra sau chiếc ghế sô pha đặt giữa phòng. Thật không ngờ, Lạc Thiên lại làm ăn thế này.... Để kết quả bây giờ lại liên lụy đến người khác thế này đây

"Gọi BLACK đến giải quyết cho gọn đi"

Dương Phong cầm chiếc điện thoại, tay lướt nhẹ trên màn hình sáng trưng...

"Đã bảo đừng đem BLACK vào vụ này rồi"

Phản ứng của Lạc Thiên với câu nói vừa rồi khá mạnh. Anh ngồi bật dậy, tay đập mạnh lên trên bàn, khiến chồng hồ sơ chất đống xiêu vẹo trên bàn ngã ập xuống đất

"Đối với những hạng người như thế, anh định dùng cách nào, ngồi đây đợi ông ta đến uy hiếp sao?"

Dương Phong trừng mắt, hắn đứng dậy, đi về phía bàn Lạc Thiên, chống hai tay lên bàn, kề sát mặt mình...

"Đây là chính trị, không thể nào dùng cái cách dó được.."

"Chính trị? Anh bị cái từ ngữ chính trị đó làm cho mờ mắt rồi hay sao. Anh nhìn việc mà lũ người kia làm đi, xem thử nó giống chính trị ở chỗ nào ?" - Dương Phong phì cười, bộ dạng của hắn bây giờ chẳng khác nào thử thách lòng kiên nhẫn của Lạc Thiên. Nhưng mà đối với Dương Phong, lấy lập luận chính trị giải quyết chính trị thì thật quá mơ hồ, quá hoang đường.

Lạc Thiên ngồi phịch xuống ghế sau phản ứng vừa rồi của Lạc Thiên. Trông anh bây giờ thật thảm hại với ánh mắt thất thần ngồi thừ trên chiếc ghế được gọi là "Gíam đốc". Lời nói của một tên nhóc không biết tí gì về kinh tế, chính trị như Dương Phong tưởng chừng như thật vô lí nhưng thật ra lại khiến khối vấn đề rối như ti vò trong đầu anh được nới lỏng. Cái đáng nói ở đây là điều Dương Phong lại nói khá đúng, trong trường hợp này cái thứ chính trị cứng ngắt kia không thế nào giải quyết được. Và người đứng đầu như anh lại phải tỉnh táo hơn bao giờ hết

Cầm ấm trà men sứ trắng lên rót vội vào chiếc tách nhỏ trên bàn, Dương Phong đưa lên miệng uống ừng ực một lúc cả 3 ly, thật là tức gần chết....

"Hai anh bình tĩnh đi...."

Quân Như nhè nhẹ lên giọng, nãy giờ con bé ngồi im và chứng kiến toàn bộ cuộc cãi vã đôi co vừa rồi. Chẳng biết nó ngồi đây để làm gì khi mà đáng lẽ nó phải đang nháo nhào tìm cách. Thay vì bàn kế hoạch cứu chị Nhi còn hơn rồi đây lý thuyết về cái mớ chính trị tẻ nhạt đó. 2 người này đang để lãng phí quá nhiều thời gian.....

"Có chuyện gì vậy?"

Cánh cửa mở ra, Khang Luân bước vào, sau khi nhận được tin báo của ông Lý" cậu đến công ty được không, thiếu gia có việc nhờ cậu" anh chạy ngay đến công ty mà không thèm hỏi gì thêm...

"Quân Như, em là Quân Như đúng không? Em giải thích mọi việc cho cậu ta đi nhé"

Gì đây, bây giờ thì con bé lại đi trở thành người kể chuyện sao. Bây giờ lẽ ra nên vẽ kế hoạch chứ, chẳng phải trên phim vna64 thuơgn2 có những kế hoạch, đánh đấm hành động hay sao? Sao lũ người này nãy giờ cứ nói mãi cái mớ lý thuyết mơ hồ thế kia

Vẻ mặt Quân Như ngơ ra sau lời đề nghị vừa rồi, gương mặt trở nên méo xệch khi Khang Luân bước đến và nhẹ nhàng rồi phịch xuống kế bên, gương mặt nhẹ nhàng được đã chuẩn bị sẵn sàng nghe lại toàn bộ câu chuyện...

"Anh Minh, điều tra cho em vị trí chính xác của số xe N79-1629 cho em, càng nhanh càng tốt"

Anh Minh - thiếu gia độc nhất của cảnh sát trưởng thành phố, vốn là một thành viên chủ chốt của BLACK. Một người nắm giữ toàn bộ hto6ng tin về thành phố, từ kinh doanh chính trị, đến những vụ án, nhưng toàn bộ lại là thông tin mật, chỉ phục vụ cho hoạt động của BLACK

"Đừng để chuyện này lan rộng ra"

Sau khi được giải thích một cách ngắn gọn nhất về mọi chuyện, Khang Luân liền đưa ra ý kiến của mình. Anh tiến gần lại chiếc bàn làm việc, tựa lưng vào thành bàn cầm ngay một xấp hồ sơ lên xem. Gương mặt đang bình thường cũng bỗng chốc chau lại, nhăn nhó..

------------------------------------------------------------

"Cô uống nước đi"

Ly nước trong veo sóng sánh được đẩy tới trước mặt Hàn Nhi. Bộ dạng nãy giờ ngồi cúi gầm mặt xuống giờ chỉ ngước nhẹ lên nhìn xung quanh, nhìn đến chiếc ly rồi lại lầm lì cúi xuống. Từ lúc bị bắt, ngoài việc cố gắng chống trả thì từ khi biết được cái lí do thật sự của việc này thì Hàn Nhi chỉ nở được nụ cười nửa miệng duy nhất, nó không nói gì, không kêu cứu, hay thậm chí gương mặt cũng không biến sắc hay biểu lộ cảm xúc gì. Thái độ này của nó khiến chủ tịch Hoàng càng lúc càng bức bối. Ông ta ngồi nhìn Hàn Nhi một lượt, rồi lại cất giọng nói

"Cô không sợ sao?"

"Tại sao?"

Nhướn nhẹ đôi mày được kẻ sắc nét, một gương mặt bình thản, chỉ có hơi chút gì đó gọi là tò mò trước câu hỏi vừa rồi...

"Thường thì trong tình huống này, người bị bắt như cô ít nhất cũng phải kêu cứu hoặc la hét chứ"

Gương mặt giãn ra nhanh chóng trước câu nói vừa rồi, nó nở một nụ cười nhạt, rồi ánh mắt đột nhiên nhắm thẳng vào chủ tịch Hoàng khiến ông ta bất giác sựng người. Một ánh mắt lạnh, có vẻ gì đó bất cần và kiêu ngạo...

------------------------------------------------------------

"OK..."

Chỉ chừng 15 phút sau, điện thoại Dương Phong lại sáng đèn, hắn bắt máy rồi sau đó từ "ok" được liên tục phát ra và vẻ mặt cũng theo thế dãn ra từ từ. Hắn nhanh chóng đứng dậy, nụ cười đắc ý hiện diện trên môi..

"Này, lão ta có dịnh là bắt người làm con tin không nhỉ?"

Khác với thái độ của Dương Phong, Khang Luân hơi bất mãn một chút, thật khó tin. Ai đời lại đi để con tin tại một nơi quá có nhiều sơ hở thế này - ngay tại tập đoàn Quang Lâm...

Quân Như thì hơi thất vọng, trong đầu con bé đã tưởng tượng ra rất nhiều môi trường khác nhau. Nhà kho cũ kĩ, căn nhà trong núi hay đại loại là một nơi nào đó xa xăm trên rừng hay phía ngoài biển. Nhưng cái ý tưởng của con bé đã nhanh chóng bị dập tắt ngay sau khi biết được địa điểm mà Hàn Nhi đang bị bắt. Song, nó vẫn khá hào hứng đứng dậy, sửa lại quần áo và gương mặt rạng rỡ, sẵn sàng đi cứu chị mình

"Nãy giờ tôi rất tò mò đấy. Có thật cô là em của Hàn Nhi không thế?"

Nhìn thấy nét mặt hăng hái của Quân Như, Dương Phong không thể không hỏi được câu này. Thật hó hiểu, chị thì bị bắt mà giờ phút này cô ta lại có thể nở nụ cười khoái trá đó được hay sao

"Anh hỏi vậy là có ý gì?"

"Thôi, không có gì..."

Vốn định nói vài câu chọc tức con bé này, nhưng Dương Phong đã kịp ngăn mình lại. Việc lúc này là đi giải cứu cô chị, chứ không phải đứng đây đôi co với cô em...

"Lạc Thiên, ở lại đây xem chừng nào người bên đó đến nhé, bọn này đi giải quyết trước"

Khang Luân cũng nhanh chóng đi ra cửa, không quên để lại hành động đưa hai ngón tay lên phía trán rồi vẫy nhẹ chào Lạc Thiên..

"Khoan đã, cho tôi đi với"

Sau khi cảm thấy mình bị bỏ rơi, Quân Như chạy ào ra khỏi cửa. Lời nói của Lạc Thiên cũng không kịp đến tai con bé..

Chiếc Lamborghini Aventador đỏ đậu trước cửa tập đoàn Quang Lâm, trông bề ngoài có vẻ vẫn là một công ty làm ăn phát đạt, vẫn trang hoàng đèn điện sáng trưng. Nhiều người vẫn nườm nượp qua lại. Nhưng ít ai biết đây chỉ là vỏ bề ngoài, bên trong lại hoàn toàn rỗng tuếch, một công ty đang đứng trên bề vực bị phá sản mà vẫn còn thích sự hào nhoáng đến vậy. Thật khiến những người trong cuộc như Dương Phong và Lạc Thiên chỉ còn nước ngán ngẩm lắc đầu, thở dài thườn thượt...

"Này, tôi theo ai đây..."

Cả Dương Phong và Khang Luân đều định mở cửa bước xuống xe thì hoảng hốt với tiếng nói phát ra từ ghế phía sau

"Cô làm cái gì trong xe tôi vậy?"

"Cứu chị tôi.."

Một chất giọng ngang ngang, Quân Như hoàn toàn tỉnh bơ trước câu hỏi không mấy thân thiện của Dương Phong...

"Luân, anh giữ con nhỏ này đi, để thấy nó lần nữa, không biết em sẽ làm chuyện gì đâu"

Cố nuốt nỗi bực tức ngược lại vào trong, Dương Phong bước ra khỏi xe, để lại cho Khang Luân giải quyết

Kế hoạch đã vạch sẵn lúc trên đường đến đây, vẫn sẽ đi vào hỏi thăm bình thản, vẫn xem như chưa có chuyện gì xảy ra. Chỉ đơn giản hỏi han quầy tiếp tân và thừa cơ đó, Dương Phong sẽ lẻn vào phía trong. Công ty này cũng không lớn mấy, nhưng cũng mất khá lâu để lục lọi hết tất cả căn phòng... Nếu điều động được BLACK thì mọi việc có lẽ sẽ nhanh chóng và dễ dàng hơn, nhưng như thế chuyện này sẽ lộ ra ngoài. Dương Phogn chỉ còn dám tin vào sự may rủi của bản thân để có thể tìm ra nơi mà Hàn Nhi giam giữ nhanh nhất thôi..

Bước một đã xong một cách trót lọt, thật không ngờ nó lại dễ dàng quá mong đợi như vậy ( xin lỗi, tất cả là do tg này nhúng tay vào nên mới nhanh vậy đó >"

"Lạ thật....."

Sau khi lật tung gần cả chục phòng, Quân Như bước đi chầm chậm lại với những suy nghĩ trong đầu

"Chuyện gì?"

Khang Luân cũng đang định mở tiếp cánh cửa tiếp theo thì bị một giọng nói trầm, mang dáng vóc âm điệu của một người đang suy nghĩ khiến anh tò mò

"lạ thật đấy.... đáng lẽ giờ này chị Nhi phải có động tĩnh rồi chứ?"

"Động tĩnh gì??"

Anh nhướn mày khó hiểu

------------------------------------------------------------

"Đã cử người đến chưa?"

Căn phòng nãy giờ im ắng không một tiếng động lại bị phá tan bởi giọng nói khàn đặc của chủ tịch Hoàng....

"Dạ rồi ạ"

"Những tấm ảnh... ông định giấu đến khi nào?"

Khá bất ngờ trước lời nói của Hàn Nhi. Nó không lo cho tình cảnh của nó hiện giờ mà lại lo cho bức hình hơn cả thảy. Lão Hoàng không hề biết đến sau vụ lùm xùm của những bài báo lá cải vừa rồi, khiến nó gặp biết bao nhiêu nguy khốn. Thế nên bây giờ, việc nó nên lo lắng trước tiên vẫn chỉ là những bức ảnh

"Tôi... phải làm sao để ông không công khai những bức ảnh đó?"

Hơi ngập ngừng, Hàn Nhi hỏi liên tục, nhưng đều chung một chủ đề về những tấm ảnh. Khiến trong lòng chủ tịch Hoàng bất giác không yên, lão tò mò:

"Xem ra cô hứng thú với những tấm ảnh nhỉ..."

Ông cười lớn khoái trá khi phát hiện ra những tấm ảnh này không những rất có lợi trong việc uy hiếp Âu Lạc Thiên mà đồng thời còn khiến một tiểu thư khá xinh đẹp này quan tâm

"Cực kỳ hứng thú đấy, ông có muốn nhìn thấy vẻ mặt của Âu Lạc Thiên khi bị chính người của mình phản bội không?"

"Ý cô là...."

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com