Chap 15
"Đừng sợ, có tớ ở đây rồi"
Jaemin cứ thế như một chú mèo nhỏ ngoan ngoãn ở gọn trong vòng tay của Jeno. Chưa bao giờ, anh lại tham lam muốn khoảnh khắc này kéo dài lâu hơn, giá mà có thể mất điện càng lâu càng tốt, chỉ để anh được giữ cậu trong lòng. Vì Jaemin của anh, vốn dĩ chỉ trở nên bé nhỏ trước mặt anh mà thôi. Jeno cảm nhận được từng nhịp đập của trái tim mình, "thình thịch... thình thịch..." Thì ra, nó có thể vì một người mà đập mãnh liệt như vậy. Tình yêu vốn là thứ kì diệu vậy sao? Hay chỉ đơn giản, là do Na Jaemin chiếm một vị trí cực kì đặc biệt trong tâm trí anh?
Buổi tối hôm ấy, ở phòng 303 có cậu nhóc cứ lăn qua lăn lại không sao ngủ được, còn ở phòng 304 lại có người trùm chăn, cười tủm tỉm trong hạnh phúc.
Những ngày sau đó ở trên Suanhwa càng lúc trôi qua càng nhanh, nhanh đến đáng sợ. Jaemin bắt đầu cảm thấy có chút luyến tiếc. Nhớ lại, khi mới có thông báo phải đến đây tập quân sự một tháng, cậu đã cực kì không thích, còn có chút chán ghét. Những ngày đầu ở đây, từng ngày, từng ngày, đều trôi qua thật lâu, tưởng như sẽ mãi chẳng bao giờ kết thúc ấy. Thời tiết ở khu quân sự cũng nắng nóng, khó chịu vô cùng, khiến cậu đổ bệnh, khiến cậu mệt mỏi, nhiều khi chỉ muốn kết thúc 1 tháng khổ sở này thật nhanh để cậu được về nhà, về với Seoul. Thế mà giờ đây, chính cậu lại đang cảm thấy tiếc nuối, tiếc nuối rất nhiều về quãng thời gian ở đây, giá mà nó có thể kéo dài thêm một chút nhỉ? Có lẽ vì có những người bạn, những người anh em, đặc biệt là có Lee Jeno, vậy nên cậu mới dần cảm thấy luyến tiếc khoảng thời gian một tháng ngắn ngủi ở Suanhwa...
Ngày hôm trước khi diễn ra chương trình văn nghệ cuối khoá, Jaemin cùng Donghyuck trở về phòng trong trạng thái cực kì vui vẻ. Cũng phải, còn gì khác hạnh phúc hơn ngoài việc được tan học sớm? Donghyuck cho rằng đây chính là điềm may mắn báo hiệu chương trình của ban nó ngày mai sẽ diễn ra cực kì thành công vang dội, y như cái tên "Nhiệt". Đã vậy, Donghyuck còn thẳng thừng tuyên bố, người yêu người đương như Lee Minhyung thiếu muối còn không làm cậu vui vẻ bằng việc được tan học sớm. Jaemin chán nản lắc đầu thầm nghĩ, cũng may Minhyung đi chơi bóng đá cùng hội anh em chưa về chứ không thì tên nhạt nhẽo ấy lại dỗi Donghyuck đến ngàn thu mất.
Hoàng hôn dần buông xuống, không khí vào buổi tối ở khu quân sự có gió thoảng nên trở lạnh hơn một chút. Tất cả 8 người đều đã có mặt đông đủ ở phòng 303 để dành cả thời gian hôm ấy bên nhau liên hoan ăn uống, còn tâm sự đến tận đêm khuya. Ở Suanhwa trong một khoảng thời gian 1 tháng, không quá dài cũng không quá ngắn như vậy đã khiến mọi người trở nên thân thiết với nhau hơn rất nhiều, trở nên gắn bó, hiểu nhau hơn. Có những lúc xảy ra mâu thuẫn, hiểu lầm, nhưng chính vì có những kỉ niệm ấy, mà khoảng thời gian này lại càng trở nên ý nghĩa, đáng trân trọng hơn rất nhiều.
"Buồn nhỉ, vậy là sắp đến ngày chia xa Suanhwa và anh em phòng 303 rồi. Ngày mai thì diễn ra chương trình văn nghệ, thêm mấy ngày nữa là kết thúc một tháng ăn chơi ở đây"
Taeyong chép miệng thở dài, tiện tay kéo luôn Yuta dựa vào trong lồng ngực. Dĩ nhiên với một câu nói đầy sâu lắng như vậy, mọi người hẳn sẽ trầm trồ rồi còn u buồn sầu não và tiếc nuối nữa chứ, nhưng vì hành động quá luỵ Yuta nên cuối cùng mọi người chỉ phá lăn ra cười, còn tặng cho trung đội trưởng Lee Taeyong cái nhìn vô cùng khinh bỉ
"Nói câu đó được rồi, không cần thiết mày phải dựa dẫm Yuta như vậy đâu"
Hansol bực mình lườm cho cặp đôi TaeYu một cái. Thế đấy, có một tên bạn thân dại trai và một tên bạn trai của bạn thân mất nết làm cuộc đời của Ji Hansol này rơi vào bề khổ quá nhiều. Bất hạnh không để đi đâu cho hết được!
"Anh đừng có mà như thế, đi kiếm người yêu rồi bớt cằn nhằn với em và bám Yuta của em đi"
"Im đi Lee Taeyong. Trước khi mày xuất hiện thì Yuta vẫn là người bạn tốt của anh chứ không có bỏ rơi anh đâu nhé! Mày chỉ có ảnh hưởng xấu đến Yuta thôi."
"Ảnh hưởng xấu chỗ nào đâu. Đấy là vì đối với Yuta, em là người quan trọng đó chứ ô hay..."
"Em chưa bao giờ nghĩ cái phòng này lại giải trí như vậy đó"
Ten cảm thán một câu, rồi khi chàng trai với phát âm tiếng hàn lơ lớ vừa dứt lời, mọi người đều lăn ra cười bò vì màn cãi nhau mang đậm chất trẻ con và tính giải trí cao của ông anh Busan, Hansol cùng thanh niên Seoul, Taeyong.
Những khoảng thời gian cuối này, thầy Jungsoo và thầy Heechul đều thoải mái hơn rất nhiều. Giờ giới nghiêm bình thường là 10g, nhưng giờ thì quá một chút cũng không sao cả. Mà phòng 303 hôm nay, cũng rôm rả và nhiều tâm sự hơn bình thường. Ngay cả khi loa thông báo các phòng tắt đèn đi ngủ, mọi người vẫn ngồi bên nhau thủ thỉ trò chuyện
"Thực sự thì 1 tháng này đối với em có rất nhiều kỉ niệm, không chỉ trở nên thân thiết hơn với mọi người, mà đặc biệt còn được ở bên Donghyuck nữa. Dù bọn em đúng là có chiến tranh lạnh làm ảnh hưởng đến không khí trong phòng, nhưng em vẫn cảm ơn mọi người rất nhiều"
Hiếm khi Minhyung nói nhiều như vậy mà không bị nhạt nhẽo, ngược lại còn rất tình cảm. Chỉ vậy thôi, chẳng hiểu sao, hai mắt Donghyuck lại rưng rưng
"Donghyuck à, cái đứa trẻ này..." - Jaemin ôm lấy cậu nhóc vỗ về, còn Minhyung chỉ biết gãi đầu cười ngượng
"Anh hứa, sau này sẽ không giận dỗi em vô cớ, cũng sẽ yêu thương em nhiều hơn. Em cũng biết mà, đối với anh, em chính là điều quý giá nhất"
Donghyuck nghe vậy mỉm cười toe toét, suýt chút nữa đã đá bay Jaemin mà nhào vào vòng tay Minhyung. Song, cậu nhóc chợt nhớ ra một điều gì đó, liền hỏi
"Hôm mà em phải trực đêm ấy, có phải anh đã ra đắp áo cho em và Jaeminie không?"
"Ừ, đúng là anh. Nhưng còn đắp áo cho Jaemin, thì không phải anh đâu. Là Jeno đấy"
Jaemin khi vừa nghe thấy cái tên đó thì toàn thân như bị điện giật, nhất thời không biết phản ứng ra sao. Donghyuck nhìn sang huých khuỷu tay Jaemin rồi cười tủm tỉm, không quên đá đểu đứa bạn thân một câu
"Ôi ra là cũng có một cặp tình cảm thắm thiết nữa ở đây. Thế mà kín tiếng quá mình chẳng biết gì hết luôn"
"Em và Jeno là thế nào vậy? Cùng ở trong phòng mà sao lại không chia sẻ gì với mọi người hết thế?" – Anh cả Taeil cứ nghe thấy chuyện tình gà bông gì mới là lại lên tiếng hóng hớt, nhưng giọng điệu cũng có phần trách Jaemin
"Em và Jeno đã có gì đâu ạ" – Jaemin cười, nhưng Donghyuck lại nhìn ra được nỗi buồn ở trong đó
"Chưa có gì sao? Lee Jeno nhìn thế mà ngốc nghếch nhỉ? Tưởng nó đẹp trai được lắm người theo đuổi cơ mà, sao lại cứ dậm chân tại chỗ như vậy?" – Hansol nghe vậy cũng gật gật gù gù, rồi nói một câu đầy kinh nghiệm trải đời
"Đúng vậy, phải học hỏi anh đây này. Anh có một nghìn không trăm lẻ một các tuyệt chiêu để lấy được trái tim băng giá của mỹ nam Nhật Bản."
Câu nói thốt ra sặc mùi thê nô của Lee Taeyong làm cả phòng 303 ngoài việc ném cho cái nhìn khinh bỉ ra thì không còn muốn làm gì hơn nữa
"Trước đây em cứ nghĩ anh Taeyong lạnh lùng, sang chảnh, ngầu lòi lắm"
Vẫn là Ten đang sốc tận óc với những câu nói đậm chất luỵ người yêu của trung đội trưởng Lee Taeyong.
"Ô hay trước giờ anh vẫn thế mà"
"Không ạ, hình tượng ấy trong em đổ vỡ hết rồi"
"Ơ kìa, Ten à..."
"Không sao đâu, em vẫn thương anh mà"
Nhìn thấy khuôn mặt đang méo mó đầy thương tổn của Taeyong, Yuta liền lên tiếng an ủi không chút suy nghĩ. Chỉ chờ có vậy, gương mặt Taeyong cứ như trẻ con mới được cho kẹo, trong chốc lát đã sáng bừng cả lên
"Yuta của anh, chỉ có Yuta là thương anh nhất huhu"
"Vậy còn nói trước giờ anh vẫn thế..." – Ten lầm bầm rồi lắc đầu đầy chán nản khi thấy cảnh Taeyong vờ khóc lóc để được Yuta ôm
"Tóm lại thì, em định như thế nào? Ý anh là với mối quan hệ ấy?" – Trong bể loạn lạc anh em cười vào mặt Taeyong, chỉ có Taeil là vẫn hóng hớt đúng trọng tâm câu chuyện tình cảm
"Em định sẽ nói với cậu ấy... Bất luận cậu ấy có đồng ý hay không, em cũng muốn nói ra. Em không muốn giữ tình cảm này một mình nữa..."
Jaemin nói rồi thở dài, phải mất bao lâu cậu mới có được quyết tâm như vậy nhỉ? Jeno cứ như tên ngốc vậy, thực sự khiến cậu giận anh nhiều lắm. Nhưng chắc là, cậu thích anh nhiều hơn rồi. Thôi cứ nghĩ vậy đi, lỡ có bị từ chối thì cũng lấy đó làm điều an ủi để bản thân không buồn bã quá nhiều.
"Nếu tên đó không đồng ý, anh sẽ giúp em xử đẹp luôn"
Hansol nghe vậy liền an ủi đứa em. Nhìn bề ngoài Jaemin trông có vẻ mạnh mẽ vậy thôi, chứ vẫn là một đứa nhóc cần được bảo vệ và yêu thương. Taeil dĩ nhiên cũng có cùng suy nghĩ như vậy, nên nhanh chóng hùa với ông bạn đồng niên
"Cậu định làm gì thì bảo tớ, tớ sẽ xử lý cùng."
"Không lằng nhằng, thả trôi sông Hàn chứ sao. Mà nói vậy thôi, chứ làm gì có chuyện có kẻ dám từ chối Nana tuyệt vời của chúng ta chứ?"
Jaemin chính là cảm thấy cực kì cảm động, mọi người trong phòng đều quá tốt và dành rất nhiều yêu thương cho cậu khiến cậu biết ơn vô cùng. Trong thoáng chốc, cậu thấy hai khoé mắt mình ươn ướt
"Nana của bọn anh đừng khóc mà"
Yuta liền ôm lấy Jaemin, không ngừng vỗ về cậu nhóc. Sự thật là Yuta thương đứa em này vô cùng, một phần cũng vì Yuta và Jaemin rất giống nhau, cứ như anh em sinh đôi vậy, phần khác là vì đó là Jaemin, làm sao có thể không yêu thương được?
"Thôi ngủ đi nào. Mới thế mà đã 2g sáng rồi đấy" – Taeyong sực nhớ ra rồi nhìn đồng hồ. Cả phòng hôm nay đam mê quá quên hết cả giờ giấc – "Mọi người ngủ đi không lại không dậy được bây giờ"
"Đúng vậy, các anh đừng quên mai, à đâu hôm nay là ngày cực kì quan trọng đấy nhé!" - Donghyuck đến cùng vẫn không quên dặn dò. Vào ban sự kiện chẳng hiểu có hơn được gì không, nhưng chắc chắn một điều là việc đa cấp đã trở nên thành thục nhất.
"Biết rồi mà, em ngủ đi"
Minhyung phải kéo Donghyuck nằm xuống, đắp chăn cho cậu nhóc, rồi mới yên tâm về giường mình đi ngủ. Phòng 303 cuối cùng cũng rơi vào im ắng thật sự. Tất cả mọi người ai nấy đều trở về giường của mình và nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com