Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chap 16

*Note: Phần hát của Renjun là chữ thẳng, còn của Jaemin là chữ nghiêng nha. Các cậu cũng có thể lắng nghe hai bài hát này, khá là hợp với nội dung của chap 16 nha ~



----------------------------

Ngày thứ 5 của tuần cuối cùng đó trôi qua nhanh đến đáng sợ. Chẳng mấy chốc hoàng hôn đã dần buông xuống, đã là thời gian dành cho buổi chương trình văn nghệ cuối khoá mà Donghyuck cũng như toàn ban sự kiện đã vất vả lên kế hoạch, chuẩn bị bao lâu. Donghyuck vẫn hay nói đùa nó là đứa con tinh thần của mọi người trong ban, vậy nên chỉ hy vọng điều tốt nhất sẽ đến với nó. Trong chương trình buổi tối hôm ấy, Chanmi và Renjun là người dẫn chương trình. Cả hai đều chọn cho mình bộ quân phục làm trang phục, trông vừa trang nghiêm vừa gần gũi cũng như mang lại chút cảm giác nhớ nhung cho 1 tháng vừa qua trên Suanhwa. Không khí bắt đầu nóng dần lên với tiết mục Mirotic mở màn của nhóm 6 người: Taeyong – Yuta – Johnny – Doyoung – Jaehyun – Minhyung.

Những tiết mục tiếp theo vẫn diễn ra vô cùng trơn tru và hoàn mỹ. Mọi người bên dưới hò reo, cổ vũ rất nhiệt tình làm Donghyuck ở phía sau cánh gà cũng cảm thấy có chút tự hào.

"Nana, sau tiết mục này là đến cậu rồi đấy. Chuẩn bị đi nhé" – Donghyuck lật qua lật lại tờ danh sách biểu diễn rồi nhìn sang phía Jaemin đang chỉnh lại trang phục của mình, còn không quên cổ vũ – "NaNa của tớ cố lên!"

Jaemin mỉm cười, hít một hơi thật sâu rồi bước lên sân khấu. Ngay phía sau cậu, Renjun cũng nhanh chóng xuất hiện trên sân khấu. Mọi người phía dưới khi vừa nhìn thấy hai người thì liền vỗ tay rất nhiệt tình. Jaemin hôm nay lựa chọn cho mình một bộ trang phục rất đơn giản, áo sơmi trắng cùng với chiếc quần jeans màu đen rách gối, dù vậy cũng toát ra một sức hút cực kì khó cưỡng lại. Còn cậu bạn Renjun đã rất nhanh chóng thay được bộ trang phục khác, áo phông đen cùng quần jeans trắng. Cả hai người khi đứng trên sân khấu đều mang lại một cảm giác đẹp đẽ hoà hợp vô cùng. Tiếng nhạc dạo vang lên, Jaemin liền nháy mắt ra hiệu với Renjun để bắt đầu tiết mục

Khi tiếng nhạc vừa vang lên, Jeno đang trò chuyện cùng Minhyung phía sau cánh gà liền hướng ngay ánh mắt lên trên sân khấu tìm kiếm bóng hình Jaemin đang chìm đắm trong từng giai điệu của bài hát

"Là Some sao?"

"Gì vậy Jeno?"

"Bài hát Jaemin lựa chọn là Some..."

Jeno cứ mải chìm đắm trong suy nghĩ rồi giật mình khi Renjun bắt đầu cất tiếng hát. Chất giọng của cậu nhóc với mái tóc màu đỏ cam thực sự rất nhẹ nhàng và đi vào lòng người nghe vô cùng.

"Có những khi tớ cứ luôn cảm thấy khó chịu mà không hiểu vì sao

Nhưng cảm giác của cậu đối với tớ chẳng chút nào thay đổi

Tớ luôn nghĩ rằng mình đúng thật là kì lạ

Cứ như tớ đang đấu tranh với chính bản thân mình vậy"

Ngay sau đó, đến lượt giọng nam trong trẻo của Jaemin cất lên. Jaemin lúc này giống như một thiên thần, Jeno đã thầm nghĩ như vậy. Là một thiên thần với đôi cánh trắng muốt, làm trái tim Jeno không ngừng lay động.

"Cả ngày tớ vẫn cứ thẫn thờ một mình trong căn phòng trống trải

Trên tivi thì chiếu lại bộ phim vừa mới phát ngày hôm qua

Còn tớ, trong tay vẫn cầm chiếc điện thoại

Chẳng hề có lấy một cuộc gọi nào đến cả khi tớ thiếp đi"

"Những ngày này luôn khiến tớ cảm thấy dường như cậu thuộc về tớ

Là của riêng mình tớ nhưng cũng chẳng phải

Dường như cậu là của riêng tớ, nhưng cũng chẳng phải như vậy

Vậy thì mối quan hệ của chúng ta là gì đây? Thật khiến tớ bối rối quá

Đừng xa cách nhau hơn nữa mà

Trông có vẻ như chúng ta là đang hẹn hò nhưng lại không phải như vậy

Mỗi khi gặp cậu, những cử chỉ đầy mơ hồ của cậu khiến tớ thấy bối rối vô cùng

Tớ đã chán ngán khi nghe câu nói chúng ta chỉ là bạn bè lắm rồi"

Vì Some là một bài hát song ca dành cho hai người, nên Jaemin cứ hát một đoạn, rồi tiếp theo lại chuyển sang phần của Renjun. Giọng hát của hai người cứ như thể hoà làm một, mang lại một cảm giác hoà hợp đến kì lạ. Và dĩ nhiên Jeno, lại chẳng thể rời mắt khỏi Jaemin dù chỉ một phút một giây.

"Mỗi buổi sáng khi thức dậy, tớ đều thấy những dòng tin nhn của cậu

Tớ lại muốn được nghe thấy giọng nói của cậu trước mỗi giấc ngủ về đêm

Vào cuối tuần tớ muốn được ôm lấy cậu, trước những con mắt đầy ghen tị của mọi người

Những ngày này luôn khiến tớ cảm thấy dường như cậu thuộc về tớ

Là của riêng mình tớ nhưng cũng chẳng phải

Dường như cậu là của riêng tớ, nhưng cũng chẳng phải như vậy

Tớ đã chán ngán khi nghe câu nói chúng ta chỉ là bạn bè lắm rồi"

Jeno lờ mờ nhận ra ý Jaemin muốn nói với anh thông qua lời bài hát. "Dường như cậu là của tớ, nhưng lại không phải", "Dường như chúng ta đang hẹn hò, nhưng cũng không phải", "Tớ không muốn nghe việc chúng ta chỉ là bạn bè nữa"... Jeno thừa nhận, Renjun nói đúng, việc cứ dây dây dưa dưa mối quan hệ này thật sự rất mệt mỏi. Mà anh, cũng đã có ý định mượn chương trình văn nghệ này để hát một bài dành tặng cho Jaemin, cũng như một lời tỏ tình đến cậu.

"Nhưng tớ chỉ có mình cậu mà thôi

Tớ cũng chỉ có mình cậu, chỉ cậu mà thôi

Vậy thì hãy vạch rõ mối quan hệ của chúng ta đi nào

Đừng đẩy tớ ra nữa mà hãy để tớ thổ lộ rằng tớ thích cậu nhé

Những ngày này luôn khiến tớ cảm thấy dường như cậu thuộc về tớ

Là của riêng mình tớ nhưng cũng chẳng phải

Dường như cậu là của riêng tớ, nhưng cũng chẳng phải như vậy

Đừng cười như thể cậu không biết gì hết

Vậy cậu hãy nói thật lòng với tớ đi

Đừng giữ hình bóng tớ trong trái tim và tìm kiếm người khác

Sao cậu cứ vờ như không biết trong khi cậu đã biết rõ tất cả như vậy

Đừng trốn tránh tớ bằng những lý do cậu mệt hay cậu bận

Và hãy nói rằng, cậu thích tớ"

Jaemin cứ mãi đung đưa theo điệu nhạc. Renjun nhìn cậu mỉm cười, trong lòng thầm nghĩ, ít nhất cũng đã giúp được Jaemin truyền đi lời muốn nói đến Jeno rồi, chỉ hy vọng tên ngốc kia nhận ra được thôi. Bài hát kết thúc trong sự tiếc nuối của khán giả, tiếng hò reo của mọi người dưới sân khấu vẫn cứ tiếp tục vang lên thật to. Sau đó, Jaemin cùng Renjun cúi chào mọi người và rời sân khấu. Bước xuống phía sau cánh gà, Jeno nhìn cậu, nở nụ cười thật tươi "Cậu hát hay lắm" rồi cầm theo cây đàn guitar tiến về phía sân khấu. Jaemin nhìn theo bóng lưng của Jeno, không kìm nổi tiếng thở dài.

"Đồ ngốc, cậu vẫn không nhận ra hay sao?"

"NaNa, huhu tiết mục của cậu hay quá, tớ nguyện làm fan cậu cả đời này luôn" – Donghyuck lao ra ôm chầm lấy Jaemin

"Ê còn tớ nữa mà" – Renjun bĩu môi đầy khinh bỉ, còn cố tình tách Donghyuck ra khỏi người Jaemin

"Ở đấy mà so đo, lên dẫn chương trình đi kìa" – Donghyuck vừa phun ra một câu, thế là Renjun lại vội thay bộ quân phục rồi phi như tên bắn ra ngoài.

Đúng lúc ấy, điện thoại của Jaemin vang lên tiếng chuông báo hiệu có tin nhắn được gửi đến. Cậu nhanh chóng lôi điện thoại ra xem, người gửi là Jeno, và nội dung tin nhắn chỉ vọn vẹn có 3 chữ số: "1-4-3". Jaemin đần mặt không hiểu chuyện gì đang xảy ra, thì phía ngoài kia đã vang lên những tiếng cổ vũ gọi tên Jeno rất to. Jaemin không nghĩ được gì thêm nữa, vội chạy ra bên ngoài để nhìn thấy Jeno và xem tiết mục của anh.

"Khi chúng ta bên nhau, chỉ cần vào ánh mt em là anh biết

Khi về đến nhà, anh lại chẳng biết phải nói gì

Tất cả mọi người đều nói anh còn quá ngượng ngùng

Nhưng sao tin nhn của em sao lại khó hiểu quá vậy

Anh gửi đi tin nhn '1-4-3', không một từ ngữ nào có thể diễn tả hết được cảm xúc trong anh

Anh gửi đến em tin nhn '1-4-3', đó không đơn giản chỉ là trò chơi với những con số đâu

Anh yêu em, 1-4-3. Còn em chính là 4-8-6

Anh gửi đến tin nhn '1-4-3', chúng ta thật khác biệt

Anh gửi đi tin nhn '1-4-3', với anh đây vẫn là điều khó nói lm

Đây không phải đơn giản chỉ là trò chơi với những con số 1-4-3 đâu"

Jaemin bần thần nhìn lên phía Jeno đang đánh đàn guitar một cách thật sự chuyên nghiệp trên sân khấu. Người ta vẫn nói Jeno toả sáng nhất là khi mỉm cười và đánh guitar, hiện tại cậu đã nhìn thấy cả rồi, quả thực là có sức hút vô cùng. Thì ra, 1-4-3 chính là "I love you". Jeno có phải muốn nói với cậu, rằng anh thích cậu đúng không?

"Trái tim anh đang đập loạn nhịp vì câu nói của em

Anh đang trở nên lúng túng và không biết phải làm gì đây

Anh thật ngốc nghếch khi cứ khiến mọi chuyện trở nên phức tạp

Nhưng thực sự mong em có thể hiểu được trái tim anh

Những lời anh nói vẫn còn rất ngượng nghịu và vụng về

Những mẩu tin nhn của em vẫn thường khiến anh khó hiểu

Anh gửi đi tin nhn '1-4-3', không một từ ngữ nào có thể diễn tả hết được cảm xúc trong anh

Anh gửi đến em tin nhn '1-4-3', đó không đơn giản chỉ là trò chơi với những con số đâu

Anh yêu em, 1-4-3. Còn em chính là 4-8-6

Anh gửi đến tin nhn '1-4-3', chúng ta thật khác biệt

Anh gửi đi tin nhn '1-4-3', với anh đây vẫn là điều khó nói lm

Đây không phải đơn giản chỉ là trò chơi với những con số 1-4-3 đâu"

Sau phần điệp khúc thứ hai của bài hát là một đoạn dạo nhạc. Lúc này, Jeno nhìn xuống nơi Jaemin đang đứng dưới sân khấu, nháy mắt với cậu một cái, rồi giọng điệu trầm ấm của anh vang lên, kéo lấy sự chú ý từ phía khán giả

"Mình muốn gửi bài hát đến các cặp đôi, những người đang ôm tình cảm đơn phương hay những người có ý định muốn bày tỏ tình cảm, và trên hết là dành tặng cho một người, đối với mình mà nói vô cùng đặc biệt. Các bạn đừng để quãng thời gian ở đây phải nuối tiếc một điều gì cả, bởi vì, đây là Suanhwa mà, nơi cả tình yêu lẫn tình bạn đều thăng hoa"

"Anh gửi đi tin nhn '1-4-3', không một từ ngữ nào có thể diễn tả hết được cảm xúc trong anh

Anh gửi đến em tin nhn '1-4-3', đó không đơn giản chỉ là trò chơi với những con số đâu

Anh yêu em, 1-4-3. Còn em chính là 4-8-6

Anh gửi đến tin nhn '1-4-3', chúng ta thật khác biệt

Anh gửi đi tin nhn '1-4-3', với anh đây vẫn là điều khó nói lm

Đây không phải đơn giản chỉ là trò chơi với những con số 1-4-3 đâu

1-4-3, đây không phải đơn giản chỉ là trò chơi với những con số 1-4-3 đâu"

Bài hát kết thúc, Jeno cúi chào khán giả rồi bước xuống phía cánh gà. Lúc này, Jeno mới lấy điện thoại từ túi áo ra xem, thấy một tin nhắn từ Jaemin được gửi đến, nội dung cũng với vỏn vẹn 1 dãy số: "4-8-6"

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com